Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Châm Đâm Kinh Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi ẩm mốc của những cọng rơm rạ mục nát trộn lẫn với mùi đất sét ẩm ướt sau cơn mưa giông bão lôi luôn là thứ mùi đặc trưng của gian phòng củi phía sau Tàng Thư Các. Cố Huyền tựa lưng vào bức tường đất nứt nẻ, lồng ngực khẽ phập phồng. Vết bỏng do tia lửa từ roi gân thú của Tào Vũ sượt qua bả vai trái lúc ở chợ đen Ngoại Môn Trấn vẫn đang âm ỉ cháy rát, tựa như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé thớ thịt của hắn.


Hắn khẽ nghiêng đầu, mắt trái nhắm nghiền để giảm bớt cơn nhức nhối dữ dội đang rỉ ra từng giọt huyết dịch ấm nóng. Dưới lớp băng gạc trắng quấn vội trên trán, sợi tơ vàng nhạt đại diện cho thần nhãn bẩm sinh thỉnh thoảng lại co giật nhẹ. Hắn biết, bản thân vừa trải qua một cuộc trốn chạy thập tử nhất sinh. Ba viên linh thạch vụn và lọ chu sa cấm kỵ mua từ Tiêu Mộc hiện đang được giấu kín trong lớp lót áo trong ngực, tỏa ra một luồng nhiệt lượng mỏng manh nhưng đầy rẫy hiểm họa.


“Huyền... vết bỏng trên vai ngươi...”


Lục Tiểu Phàm thoi thóp lên tiếng từ góc phòng. Gương mặt cậu thiếu niên gầy yếu đầy những vết bầm tím do trận đòn roi của Triệu Lực lúc sáng, đôi môi nứt nẻ rỉ máu. Phàm đang cố dùng một mảnh vải rách thấm nước lạnh để lau vết thương sưng tấy bên sườn cho mình, nhưng đôi tay run rẩy của cậu đã bán đứng nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng. “Tào Vũ... tên ác bá đó chắc chắn sẽ không bỏ qua. Hắn thề sẽ lục soát toàn bộ Tạp Dịch Khu để tìm ra kẻ đã lách qua bộ pháp của gã... Ngươi trốn ở đây, nếu bọn chúng kéo đến...”


Cố Huyền khẽ lắc đầu, dùng bàn tay phải thô ráp ra hiệu cho Lục Tiểu Phàm im lặng. Tay phải của hắn lúc này đang âm thầm phát ra những tiếng sấm nổ vô cùng nhỏ bé dưới lớp da thịt gầy guộc. Đó là di chứng của cấm thuật Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết khi hắn đúc thành công ba đường kinh mạch chính đầu tiên. Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro đang cuồn cuộn chảy ngược chiều kim đồng hồ quanh các đầu ngón tay của hắn, mang theo một tính chất lạnh lẽo, bài xích hoàn toàn với linh khí chính tông của Vạn Pháp Tiên Tông.


“Bịch! Rầm!”


Cánh cửa gỗ mục nát của phòng củi đột ngột bị một lực lượng dã man đạp văng ra, đập mạnh vào vách đất tạo ra một trận bụi mù mịt rơi lả tả xuống đống rơm rạ.


“Lục soát cho ta! Đứa nào có vết bỏng hỏa độc trên vai trái, lôi cổ ra đây lập tức!”


Giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hống hách của Triệu Lực vang lên giữa màn sương bụi. Gã ác bá tạp dịch đi khập khiễng bước vào, một chân trái kéo lê dưới đất đầy xộc xệch. Gương mặt gã vặn vẹo vì cơn đau buốt từ đan điền dội ngược xuống đùi – hậu quả của luồng nghịch lực mà Cố Huyền đã âm thầm gieo rắc vào kinh mạch gã từ trước. Đi sau Triệu Lực là Tào Vũ, mặc đạo bào ngoại môn bằng lụa xa xỉ thêu chỉ vàng, tay cầm chiếc roi gân thú linh cấp thấp vẫn còn nghi ngút tàn lửa đỏ sậm.


“Tào thiếu, chính là gian phòng củi này! Lũ tạp dịch quét rác Tàng Thư Các đều ngủ ở đây mỗi đêm!” Triệu Lực nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt ti hí đảo liên tục khắp căn phòng tối tăm, cuối cùng dừng lại trên người Cố Huyền và Lục Tiểu Phàm.


Tào Vũ khịt mũi khinh bỉ, dùng chiếc khăn tay gấm lau đi bụi bặm bám trên mũi, giọng nói cao ngạo đầy tàn nhẫn: “Lũ rác rưởi phế căn. Sáng nay có kẻ dám trộm linh thạch vụn của tông môn xuống chợ đen mua chu sa cấm kỵ, lại còn dùng yêu pháp né tránh roi gân thú của ta. Trưởng lão đã ban sắc lệnh, kẻ nào tàng trữ cấm vật sẽ bị lột da làm củi đốt tế đàn. Triệu Lực, lột áo của từng đứa ra kiểm tra vai trái cho ta!”


Hai tên tay sai vệ binh vạm vỡ mang tu vi Luyện Khí Kỳ ngoại môn lập tức xông lên. Chúng thô bạo túm tóc một tên tạp dịch già đang run rẩy ở góc phòng, xoẹt một tiếng, xé rách toang bộ y phục vải thô xám tro của ông ta.


“Không có! Đứa tiếp theo!” Triệu Lực quát lớn, gạt phăng ông lão ngã nhào vào đống củi khô.


Cố Huyền ngồi im lặng trong bóng tối của góc tường, đầu hơi cúi xuống dưới vành nón lá rách. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn đang hoạt động với tần số cực hạn. Hắn nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ quy tắc màu đỏ nhạt của kết giới giám sát Thiên Khải Trận đang quét qua mái tranh phòng củi mỗi ba phút một lần.


Hắn bắt đầu đếm ngược nhịp quét trong đầu: *Một trăm hai mươi giây... chín mươi giây...*


Nếu Triệu Lực tiến lại gần và lột áo hắn, vết bỏng hỏa độc trên bả vai trái do tia lửa từ roi gân thú sượt qua lúc ở ngõ cụt chợ đen chắc chắn sẽ bị phơi bày. Khi đó, không chỉ hắn chết, mà cả Cố Dao đang thoi thóp ở Linh Thảo Viên và Lục Tiểu Phàm cũng sẽ bị liên lụy vinh viễn. Hắn phải ra tay, nhưng phải ra tay làm sao để không kích hoạt báo động của kết giới giám sát tông môn.


“Tránh ra! Đồ của ta không có gì cả!”


Lục Tiểu Phàm đột ngột hét lên, cậu thiếu niên dùng hết sức bình sinh lao ra, cố tình làm đổ bình nước gốm bên cạnh đệm rơm để tạo ra một tiếng động lớn nhằm thu hút sự chú ý. Nước đổ lênh láng trên nền đất, thấm ướt cả đệm rơm nơi giấu kín hai viên linh thạch vụn.


“Mẹ kiếp! Thằng ranh con này muốn chết sao?” Triệu Lực nổi giận lôi đình, gã vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Lục Tiểu Phàm.


“Bốp!”


Thân hình gầy yếu của Phàm văng ra góc phòng, đập mạnh vào cột gỗ mục nát rồi ngã gục xuống, máu tươi phun ra từ mũi miệng nhuộm đỏ cả một khoảng rơm khô. Cậu thiếu niên đau đớn co rúm người lại nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn Triệu Lực đầy căm hận, cố gắng dùng thân thể che đi góc đệm rơm đang rách nát.


“Tào thiếu, thằng nhóc này có biểu hiện đáng ngờ! Để ta lột da nó trước!” Triệu Lực cười sằng sặc, bước chân khập khiễng tiến sát về phía Lục Tiểu Phàm, bàn tay nạm đầy nhẫn gai đồng giơ cao.


Cố Huyền khẽ siết chặt nắm tay phải. Luồng nghịch lực màu xám tro trong ba đường kinh mạch chính ở tay phải của hắn đột ngột dâng trào dữ dội, nóng bỏng như dung nham núi lửa. Hắn không thể để Lục Tiểu Phàm bị tra tấn đến chết, càng không thể để bọn chúng lục ra hai viên linh thạch vụn dưới đệm.


*Ba mươi giây... mười lăm giây... mười giây...*


*Năm... bốn... ba... hai... một!*


Khoảnh khắc ba giây mù quyết định đổ bộ!


Đúng giờ Tý đổi ca tuần tra của kết giới giám sát ngoại môn, luồng sáng đỏ nhạt trên mái nhà đột ngột ngưng trệ và biến mất hoàn toàn trong vòng ba giây ngắn ngủi. Không gian phòng củi tối tăm rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối về mặt năng lượng.


Cố Huyền mở trừng mắt trái. Nhãn đồng xám tro lấp lánh tinh vân xoáy tròn nhìn thấu hoàn toàn quỹ đạo đan điền của Tào Vũ đang đứng ngạo nghễ ở trung tâm phòng củi, hoàn toàn không phòng bị vì coi thường đám tạp dịch phế căn hèn mọn dưới chân.


Tào Vũ mang tu vi Luyện Khí Kỳ ngoại môn tầng 3, nhưng thực chất đan điền của gã cực kỳ rỗng tuếch và giả tạo do dùng quá nhiều đan dược thúc đẩy thọ nguyên đắp nặn nên. Các luồng linh lực chính tông của gã di chuyển vô cùng chậm chạp và đầy những điểm nghẽn.


“Ngưng Khí... Thành Châm!”


Cố Huyền âm thầm niệm chú trong lòng. Hắn vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết với tốc độ điên cuồng nhất từ trước đến nay. Toàn bộ luồng linh lực nghịch hành màu xám tro trong tay phải dồn nén cực hạn vào đầu ngón tay trỏ.


“Rắc!”


Một tiếng rạn nứt vô cùng nhỏ vang lên từ sâu trong xương tủy tay phải của Cố Huyền. Cơn đau xé rách kinh mạch ập đến khiến hắn suýt nữa thét lên, nhưng ý chí bất khuất đã giúp hắn giữ vững thần trí tĩnh lặng tuyệt đối. Luồng nghịch lực xám nén chặt đến mức hóa thành một cây châm mỏng không màu, hoàn toàn vô hình trước mắt thường.


“Vút!”


Cây châm khí nghịch hành xé gió bay đi xuyên qua khoảng trống bóng tối của phòng củi chật hẹp, tốc độ nhanh đến mức không để lại bất kỳ một tàn dư năng lượng nào trong không khí. Nó găm thẳng vào huyệt đạo đan điền rỗng tuếch của Tào Vũ từ phía sau.


Lực lượng linh khí nghịch hành lạnh buốt lập tức xâm nhập vào đan điền giả tạo của Tào Vũ. Nó giống như một tia lửa nhỏ rơi vào thùng thuốc súng đầy rẫy tạp chất dược lực chưa được luyện hóa hết của gã.


“Bùm!”


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Tào Vũ. Luồng linh lực chính tông của gã lập tức bị nghịch chuyển dòng chảy, va chạm điên cuồng với dược lực tích lũy lâu ngày tạo thành một trạng thái tẩu hỏa nhập ma tự nhiên cực kỳ tàn khốc.


“A... Aaaa!”


Tào Vũ đột ngột ôm bụng thét lên thảm thiết, gương mặt trắng trẻo bủng beo vặn vẹo đến dị dạng. Máu tươi từ mũi và miệng gã phun ra như mưa, nhuộm đỏ cả chiếc áo bào gấm thêu chỉ vàng sang trọng trước sự kinh hoàng tột độ của Triệu Lực và hai tên tuần tra vệ binh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!