Giao Dịch Dưới Chân Núi
Triệu Lực tiến sát lại gần, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền của gã phả thẳng vào mặt Cố Huyền. Ngón tay thô ráp nạm đầy nhẫn gai đồng gí sát vào chóp mũi thiếu niên, mang theo một luồng sát khí âm u của kẻ đã quen thói bắt nạt kẻ yếu.
“Thằng câm... ánh mắt của ngươi vừa rồi... là ý gì?”
Trong phòng củi tối tăm và ẩm mốc, bầu không khí đông cứng lại như băng. Lục Tiểu Phàm đang nằm gục bên đống rơm rạ, gương mặt đầy vết bầm tím, cố gượng dậy nhưng lại ho ra một ngụm máu tươi đỏ hồng. Cậu thiếu niên gầy yếu run rẩy, mắt ngập tràn vẻ khẩn cầu nhìn Triệu Lực, giọng thoi thóp: “Triệu ca... hắn thực sự không biết gì đâu... Đừng đánh hắn...”
Cố Huyền không nhìn Lục Tiểu Phàm. Hắn rủ mắt xuống, che giấu hoàn toàn tia lạnh lùng sắc bén vừa xẹt qua trong con ngươi xám tro. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn đang hoạt động điên cuồng, cảm nhận rõ ràng luồng linh lực Luyện Khí tầng 2 của Triệu Lực đang dao động kịch liệt quanh đan điền gã. Điểm bế tắc kinh mạch ở đùi trái của Triệu Lực – thứ mà Cố Huyền vừa dùng nghịch lực đâm trúng – giống như một quả bom nổ chậm đang tích tụ năng lượng phản phệ.
Hắn cần kéo dài thời gian thêm vài nhịp thở nữa.
Cố Huyền lập tức run rẩy bắn người ra sau, hai vai co rúm lại, chiếc chổi tre rách nát trong tay rơi rụng vài cọng cỏ khô xuống nền đất bẩn. Hắn há miệng ú ớ, nước dãi rỉ ra nơi khóe môi, đôi mắt trợn trừng lộ rõ vẻ ngu dại và kinh hoàng tột độ của một kẻ phế căn nhút nhát. Hắn quỳ sụp xuống, đầu đập cộc cộc xuống nền đất nứt nẻ, hai tay ôm lấy đầu như thể đang cầu xin tha mạng.
“Hừ, đúng là lũ rác rưởi phế căn hèn mọn.” Triệu Lực khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt sát chân Cố Huyền. Nhìn bộ dạng hèn hạ của tên gác tháp câm điếc, sự nghi ngờ trong lòng gã vơi đi quá nửa. Gã giương cao tay, chiếc nhẫn gai đồng phát ra luồng sáng xanh mờ nhạt của linh lực dã man: “Hôm nay nếu không lục ra được nửa viên linh thạch nào, ta sẽ bẻ gãy tay phải của...”
“A... Aaaa!”
Lời chưa dứt, Triệu Lực đột ngột thét lên một tiếng thảm thiết.
Cú giương tay vận khí của gã vô tình thúc đẩy luồng linh lực chính tông trong đan điền chạy xuống chân. Ngay khi luồng năng lượng này chạm vào điểm bế tắc ở đùi trái – nơi đã bị Cố Huyền âm thầm ghim một luồng nghịch lực lạnh buốt – hai luồng khí tức lập tức va chạm điên cuồng.
“Rắc!” Một tiếng động trầm đục vang lên từ sâu trong thớ cơ của Triệu Lực.
Gương mặt gã mập mạp lập tức vặn vẹo đến dị dạng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Gã quỵ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đùi trái đang run lên bần bật. Dưới lớp da thô ráp, một mảng màu xám xanh âm hàn lan rộng, phong tỏa hoàn toàn dòng chảy linh lực chạy xuống bàn chân. Luồng linh lực phản phệ dội ngược lại đan điền khiến gã đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương.
“Triệu ca! Huynh bị làm sao vậy?” Hai tên tay sai tạp dịch hoảng hốt lao đến đỡ lấy gã.
“Chân... chân của ta! Kinh mạch... kinh mạch của ta bị hỏa độc cắn trả rồi!” Triệu Lực gào lên đau đớn, hàm răng đánh vào nhau lập cập. Gã hoàn toàn tin rằng đây là hậu quả của việc lén lút tu luyện Vạn Pháp Nạp Khí Quyết tàn khuyết mà không có đan dược hộ thể. Gã gầm lên với hai tên đàn em: “Lũ ngu này! Còn không mau cõng ta đến ngoại môn dược đường! Nhanh lên!”
Hai tên tay sai cuống cuồng vác Triệu Lực lên vai, hoảng loạn lao ra khỏi phòng củi dột nát, bỏ lại một bãi nước bẩn xộc xệch trên nền đất. Tiếng chửi bới và rên rỉ của Triệu Lực nhỏ dần rồi biến mất trong màn sương mù rạng sáng.
Phòng củi trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt.
Cố Huyền từ từ đứng dậy. Vẻ mặt ngu dại, run rẩy trên gương mặt hắn biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một sự thâm trầm lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn bước nhanh đến bên Lục Tiểu Phàm, đỡ cậu thiếu niên ngồi tựa vào cột nhà gỗ mục.
“Phàm, ngươi có sao không?” Cố Huyền ra hiệu bằng tay, ánh mắt lộ ra vẻ quan tâm thực sự.
Lục Tiểu Phàm ho khan vài tiếng, gượng cười lắc đầu: “Huyền... ta không sao... May mà Triệu Lực đột nhiên bị bộc phát hỏa độc, nếu không hôm nay hai chúng ta đều bị lột da. Số linh thạch vụn của ta... chắc chắn đã bị bọn chúng nghi ngờ rồi.”
Cố Huyền vỗ nhẹ vào vai Lục Tiểu Phàm, ra hiệu cho cậu nhắm mắt nghỉ ngơi. Chờ cho hơi thở của Phàm ổn định và chìm vào giấc ngủ mê mệt do kiệt sức, Cố Huyền mới lặng lẽ bước đến góc phòng củi.
Hắn rút từ trong túi áo ra một mảnh tre mỏng, khéo léo luồn vào khe nứt sâu hoắm trên cột nhà gỗ mục nát – nơi giấu kín hai viên linh thạch vụn mà Lục Tiểu Phàm đã mạo hiểm mạng sống để giữ lại. “Cạch.” Hai mảnh đá nhỏ xám xịt, tỏa ra luồng linh khí mỏng manh, ẩm ướt rơi vào lòng bàn tay gầy gò của hắn.
Cố Huyền siết chặt hai viên linh thạch vụn, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi Vạn Pháp Sơn mờ ảo trong sương độc. Hạn định ba ngày của Trần Quy để bắt em gái Cố Dao đi làm dược nô thử độc đang trôi qua từng canh giờ. Hắn đã đúc thành công ba đường kinh mạch chính ở tay phải, đạt cảnh giới Tụ Khí Nghịch Hành sơ bộ, nhưng bấy nhiêu đó vẫn quá yếu ớt trước một chấp sự Trúc Cơ Kỳ như Tào Lĩnh.
Hắn cần chu sa cấm kỵ để vẽ trận kỳ ngụy trang, cần nâng cấp Thời Gian Mù Chi Thư để kéo dài khoảng thời gian lách luật tu luyện. Mà muốn có những thứ đó, hắn phải xuống chợ đen.
Cố Huyền khoác lên mình bộ y phục xám rách nát, khéo léo giấu hai viên linh thạch vụn vào túi ẩn khâu ngầm bên trong áo lót. Hắn liếc nhìn Lục Tiểu Phàm một lần cuối, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra ngoài màn sương mù dày đặc của núi ngoại vi, hướng thẳng xuống chân núi.
...
Ngoại Môn Trấn là một khu chợ tự phát khổng lồ nằm dưới chân núi Vạn Pháp Sơn. Nơi đây là ranh giới hỗn loạn giữa thế giới tu tiên cao ngạo và phàm nhân hèn mọn.
Dưới bầu trời xám xịt bị bao phủ bởi lớp sương mù kết giới của tông môn, những con đường hẹp của trấn nhỏ bốc lên mùi hôi thối của rác thải, mùi máu tanh từ các quầy mổ xẻ yêu thú, và mùi rượu rẻ tiền từ những quán trà xập xệ. Ở góc đường, xác của vài tạp dịch chết vì dịch bệnh hoặc kiệt sức bị vứt chỏng trơ như những khúc củi khô, chờ xe phân của Lão Lý đi qua hốt dọn. Ở nơi này, mạng người phàm còn rẻ rúng hơn một viên linh thạch vụn.
Cố Huyền kéo sụp chiếc nón lá rách che khuất nửa khuôn mặt gầy gò, mắt trái khẽ mở nhìn thấu các sợi tơ quy tắc màu đỏ nhạt của kết giới tuần tra đang quét qua mái nhà thị trấn. Hắn di chuyển men theo các góc khuất, sử dụng Quy Tắc Bộ bước đi chính xác trên những phiến đá ẩm ướt để hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của các chấp pháp giả cải trang tuần tra.
Hắn dừng lại trước một tiệm tạp hóa nhỏ nằm sâu trong một con ngõ tối tăm bốc mùi ẩm mốc. Tấm biển gỗ treo trước cửa đã mục nát, chỉ còn lờ mờ ba chữ: “Mộc Ký Tiệm”.
“Keng... keng...” Tiếng chuông gió rỉ sét vang lên khi Cố Huyền đẩy cửa bước vào.
Phía sau quầy gỗ đầy bụi bặm là một người đàn ông trung niên béo lùn, mắt ti hí như mắt sợi chỉ, ngón tay đeo đầy những chiếc nhẫn đồng giả cổ lấp lánh. Đó là Tiêu Mộc, thương nhân chợ đen khét tiếng ở Ngoại Môn Trấn. Y đang dùng một chiếc kính lúp nhỏ để giám định một mảnh xương thú gãy, thấy Cố Huyền bước vào liền nâng mắt lên, nụ cười giả tạo lập tức nở trên môi:
“Ồ, tiểu hữu gác tháp gác đêm của Tàng Thư Các đó sao? Hôm nay lại mang đến cho ta thứ phế liệu quý giá nào đây?”
Cố Huyền không nói một lời, lặng lẽ đặt lên quầy gỗ ba trang giấy da thú rách nát, ố vàng bám đầy bụi giấy cổ tịch. Đây là những cổ bản tàn khuyết chứa các phù văn cổ mà hắn lén nhặt nhạnh được từ Phế Liệu Đống sau tháp gỗ trong những ca dọn dẹp.
Tiêu Mộc nheo mắt, cầm ba trang giấy lên soi dưới ánh đèn dầu tù mù. Ngón tay mập mạp của y lướt qua các đường vẽ phù văn đã mờ nhạt, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng tham lam cực ngắn, nhưng ngay lập tức y tặc lưỡi, ném ba trang giấy xuống quầy với vẻ khinh bỉ:
“Chỉ là vài mảnh giấy vụn của trận pháp phòng ngự sơ cấp đã bị hủy hoại hoàn toàn linh tính. Tông môn thải ra hàng rổ mỗi ngày ở bãi rác. Nể tình ngươi là khách quen, ta trả cho ngươi nửa viên linh thạch vụn.”
Cố Huyền vẫn im lặng, hắn thản nhiên đưa tay định thu hồi ba trang giấy rách. Hắn biết rõ Tiêu Mộc đang ép giá. Những phù văn trên ba trang giấy này tuy tàn khuyết nhưng là hoa văn dệt trận pháp che giấu linh khí của tổ mẫu Tô Vân Nhàn để lại, cực kỳ có giá trị đối với các tán tu chợ đen muốn ngụy trang khí tức trốn thuế.
“Khoan đã, khoan đã!” Tiêu Mộc vội vàng đè bàn tay béo múp lên đống giấy, nụ cười trên mặt càng thêm đằm thắm: “Tiểu hữu thật là nóng tính. Thôi được, một viên linh thạch vụn! Không thể cao hơn nữa!”
Cố Huyền ngước mắt lên, giọng nói khàn khàn giả vờ lắp bắp: “Ba... ba viên linh thạch vụn. Và... ta muốn mua một lọ chu sa cấm kỵ.”
Tiêu Mộc nghe đến hai chữ “chu sa cấm kỵ”, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng lại. Y nhìn quanh cửa tiệm đóng kín, hạ thấp giọng đầy cảnh giác: “Tiểu hữu, ngươi có biết chu sa cấm kỵ trộn máu lôi thú là vật phẩm bị Chấp Pháp Điện liệt vào danh sách cấm tàng trữ ở ngoại môn không? Kẻ nào lén lút vẽ trận pháp nghịch hành ngoài danh mục Thiên Khải Trận sẽ bị thiêu sống trên Đăng Tiên Đài đó!”
“Ba viên... và chu sa.” Cố Huyền lặp lại, ánh mắt trống rỗng dại khờ nhưng bàn tay phải hóa thạch xám gõ nhẹ lên quầy gỗ tạo ra tiếng động trầm đục lạnh lẽo.
Tiêu Mộc nhìn chằm chằm vào bàn tay phải thô ráp của Cố Huyền, trong lòng y đột nhiên dâng lên một luồng ớn lạnh không rõ nguyên do. Y nhận ra tên tạp dịch phế căn này dường như mang một khí tức rất khác so với đám củi đốt phàm nhân thông thường. Sau một nhịp tính toán lợi nhuận, Tiêu Mộc thở dài, rụt tay lại:
“Được rồi, coi như ta chịu lỗ giao dịch này với ngươi. Nhưng nhớ kỹ, ra khỏi cửa tiệm này, ta không biết ngươi là ai, ngươi cũng chưa từng mua gì ở đây.”
Y quay người bước vào gian phòng tối phía sau, một lát sau trở ra, đặt lên quầy ba viên linh thạch vụn xám xịt và một bình sứ nhỏ màu đỏ sậm bốc lên mùi tanh nồng đặc trưng của máu lôi thú.
Cố Huyền nhanh tay thu lấy ba viên linh thạch vụn và bình chu sa cấm kỵ, nhét sâu vào túi ẩn khâu ngầm bên trong áo lót. Cảm nhận được sức nặng của tài nguyên mới trong ngực, một luồng hưng phấn mỏng manh dâng lên trong thức hải hắn. Hắn đã có đủ nguyên liệu để nâng cấp Thời Gian Mù Chi Thư.
“Keng... keng...”
Cố Huyền đẩy cửa bước ra ngoài ngõ tối, kéo sụp nón lá, chuẩn bị nhanh chóng rút lui về phía tháp gỗ sau núi.
Nhưng ngay khi hắn vừa bước ra khỏi con ngõ hẹp để tiến vào đường chính của Ngoại Môn Trấn, một giọng nói kiêu ngạo, hống hách từ phía sau đột ngột vang lên, đóng băng bước chân hắn:
“Đứng lại! Tên tạp dịch hèn mọn kia, cởi nón ra cho ta!”
Cố Huyền khẽ nheo mắt trái. Dưới nhãn quan thần thức nhạy cảm bẩm sinh, hắn nhìn thấy ba bóng người đang nghênh ngang bước đi giữa đường chính.
Dẫn đầu là một thanh niên mập mạp, da trắng trẻo bủng beo do dùng quá nhiều đan dược cấp thấp đắp nặn, mặc đạo bào ngoại môn xa xỉ thêu chỉ vàng lấp lánh, tay cầm chiếc roi ngựa nạm ngọc quý giá. Đó là Tào Vũ, cháu ruột của Chưởng sự Tào Lĩnh, kẻ nổi tiếng hống hách và tàn bạo chuyên cướp đoạt tài nguyên tạp dịch.
Đi bên cạnh gã là Triệu Lực. Lúc này, Triệu Lực đang đi khập khiễng, một chân trái kéo lê trên đất cát, gương mặt xám xịt đầy vẻ giận dữ và đau đớn. Gã vừa được dược sư ngoại môn châm cứu thông mạch nhưng luồng nghịch lực của Cố Huyền gieo rắc quá hiểm hóc, khiến chân gã vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn.
“Tào thiếu! Chính là gã!” Triệu Lực đột ngột chỉ ngón tay thô ráp vào bóng lưng Cố Huyền, giọng nói nghiến răng kèn kẹt đầy căm hận: “Thằng câm gác tháp Tàng Thư Các! Sáng nay chính mắt ta thấy hắn lén lút giấu đồ trong phòng củi!”
Tào Vũ nheo mắt nhìn bóng dáng gầy gò mặc áo xám rách nát của Cố Huyền. Gã khinh bỉ vung roi ngựa nạm ngọc ra hiệu cho hai tên tuần tra vệ binh đi sau xông lên phong tỏa lối thoát hiểm duy nhất của con ngõ hẹp:
“Ồ? Một tên tạp dịch phế căn gác tháp rách, lấy đâu ra tư cách xuống Ngoại Môn Trấn dạo chơi? Lại còn lén lút giấu đồ? Mau chặn gã lại, lục soát khắp người cho ta! Nếu có linh thạch vụn, tịch thu hết dâng lên cho ta tiêu dao!”
“Rõ!” Hai tên tuần tra vệ binh mang tu vi Luyện Khí tầng 1 tuốt đao sắt đen, sải bước áp sát Cố Huyền từ hai phía.
Cố Huyền đứng yên tại chỗ dưới vành nón lá rách. Thức hải hắn hoạt động với tốc độ cực hạn. Hắn không thể bộc phát linh lực nghịch hành để chiến đấu ở đây – đường chính Ngoại Môn Trấn có quá nhiều tai mắt chấp pháp giả, và luồng sáng quét của Thiên Khải Trận đang chực chờ trên mái nhà. Chỉ cần một tia dao động cấm thuật lộ ra, hắn và em gái sẽ bị lôi phạt mạt sát ngay lập tức.
Hắn phải trốn chạy. Và hắn phải trốn chạy bằng Quy Tắc Bộ.
*Một giây... hai giây... nhịp quét của kết giới trấn nhỏ sắp đổi ca... có một điểm mù rộng hai mét xuất hiện dọc theo vách đá rạn nứt bên trái...*
Cố Huyền đột ngột cử động.
Thân hình hắn mờ ảo đi trong nháy mắt. Hắn không chạy thẳng, mà bước những bước chân kỳ dị, zic-zac theo các đường vân nứt nẻ của phiến đá lát đường – nơi các sợi tơ quy tắc giám sát giao nhau tạo ra một khe hở năng lượng mỏng manh rộng 1 mét.
“Vút!”
Tên tuần tra vệ binh bên phải vung đao chém hụt vào khoảng không, lưỡi đao sắt chém mạnh xuống nền đá phát ra tia lửa xẹt xẹt. Gã kinh ngạc hét lên: “Mẹ kiếp! Tên này di chuyển kiểu gì vậy? Trượt chân sao?”
“Đuổi theo! Đừng để nó chạy thoát!” Tào Vũ nổi giận lôi đình, vung roi ngựa quất mạnh xuống đất cát.
Triệu Lực dù thọt chân vẫn điên cuồng lao lên gầm rú: “Thằng câm! Đứng lại cho ta!” Gã vung nắm đấm thô bạo nhắm thẳng vào gáy Cố Huyền.
Cố Huyền không ngoái đầu lại. Thần thức nhạy cảm của hắn cảm nhận được luồng gió đấm áp sát. Hắn sử dụng Quy Tắc Bộ, lách người qua kẽ hở hẹp giữa Triệu Lực và bức tường đá của tiệm tạp hóa một cách phi thường. Chuyển động của hắn mượt mà và mờ ảo đến mức Triệu Lực hoàn toàn mất đà, cú đấm thô bạo đập mạnh vào bức tường gạch đá cứng rắn vang lên tiếng “bốp” đau đớn, khiến gã rú lên thảm thiết.
“Lũ ăn hại!” Tào Vũ tức giận tột độ. Gã kích hoạt chiếc roi gân thú linh cấp thấp trên tay. Chiếc roi lập tức phát ra những tia lửa nhỏ màu đỏ rực, tỏa ra nhiệt lượng hừng hực bóp nghẹt không khí xung quanh. Gã lao nhanh bằng bộ pháp ngoại môn chính tông, chặn đứng đầu lối ra của con ngõ cụt rạn nứt phía trước.
Cố Huyền phát hiện mình đã bị dồn vào một con ngõ cụt hẹp, hai bên là những bức tường đá cao vút, rêu phong ẩm mốc và đầy những vết rạn nứt do thời gian tàn phá. Lối thoát duy nhất phía trước đã bị Tào Vũ khóa chặt bằng chiếc roi gân thú rực lửa.
“Chạy đi đâu hả thằng câm phế vật?” Tào Vũ cười sằng sặc, đôi mắt híp đầy vẻ tàn nhẫn và tham lam. Gã nhìn thấy phần ngực áo của Cố Huyền hơi phồng lên – nơi giấu ba viên linh thạch vụn và bình chu sa cấm kỵ vừa giao dịch. “Một tên tạp dịch phế căn dám trộm cắp tài sản tông môn xuống chợ đen giao dịch? Hôm nay ta sẽ dùng roi gân thú này quất nát da thịt ngươi, bắt ngươi nộp mạng cho chú ta luyện đan!”
“Vút!”
Tào Vũ vung tay quất mạnh chiếc roi gân thú rực lửa bọc kín không gian chật hẹp của con ngõ cụt, hướng thẳng vào đầu Cố Huyền.
Cơn gió hỏa độc nóng rát ập đến trước mặt, Cố Huyền đứng ép sát vào bức tường đá rạn nứt phía sau, ngón tay phải hóa thạch xám âm thầm vận chuyển linh lực nghịch hành, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu sinh tử ngầm trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!