Nhịp Thở Trong Bóng Tối
Cơn lôi phạt tàn dư xé rách không khí, để lại một vệt cháy khét lẹt trên vai trái áo choàng xám của Cố Huyền. Hắn nằm rạp trên sàn gỗ ẩm mốc của Tàng Thư Các hoang phế, lồng ngực phập phồng dữ dội, từng ngụm máu đen kịt rỉ ra từ khóe môi, thấm đẫm những thớ gỗ mục nát. Cơn đau từ kinh mạch tay phải truyền về thức hải như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương. Hắn đã chậm một tích tắc. Chỉ một phần trăm giây sai lệch khi Thiên Khải Trận tự vá lỗi, thiên quy lạnh lùng đã giáng xuống sự trừng phạt tàn nhẫn.
“Ngu xuẩn!” Giọng nói khàn khàn, cay nghiệt của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên trong thức hải hắn, mang theo sự giận dữ tột độ. “Ngươi tưởng thiên quy là thứ phế thải của phàm nhân sao? Lão phu đã nói, chỉ có đúng ba giây! Vượt quá một sợi tơ thời gian, thần hồn ngươi sẽ hóa thành tro bụi! Mau lau sạch vết máu, thu hồi khí tức nghịch hành, lính tuần tra gác cổng sau sắp đến rồi!”
Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng ngoài cửa tháp đột ngột vang lên, xé rách màn mưa giông tĩnh lặng. Đó là Ngô Thiên, đội trưởng tuần tra ngoại môn, kẻ sở hữu khứu giác nhạy bén như dã thú và luôn mang theo con quái thú Cẩu Độc khát máu.
Cố Huyền cắn chặt răng, dùng chút sức lực tàn tạ bò dậy. Hắn không thể gục ngã lúc này. Mắt trái hắn nhức nhối dữ dội, máu tươi rỉ ra từ hốc mắt làm mờ đi nhãn quan, nhưng dưới tầm nhìn của thần nhãn sơ bộ, hắn vẫn thấy rõ những sợi tơ quy tắc màu vàng nhạt của kết giới ngoài cửa tháp đang rung động dữ dội.
Hắn vơ lấy chiếc chổi tre cũ nát, điên cuồng quét mạnh đống bụi giấy cổ tịch bám trên các kệ sách rách, cố tình đá tung bụi mù mịt khắp tầng một để che lấp mùi ozone khét lẹt của lôi phạt. Đồng thời, hắn nhanh tay xé phăng góc áo choàng xám bị cháy sém, nhét vội xuống khe nứt ngầm dưới bục đá phong ấn – nơi giấu cuốn Thời Gian Mù Chi Thư.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát bị một lực lượng thô bạo đạp tung. Ngô Thiên vác đại đao sắt đen bước vào, luồng gió lạnh mang theo hơi nước mưa xối xả ùa vào phòng. Theo sau gã là con hắc cẩu khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra, liên tục hít hà mặt đất.
“Kẻ nào vừa dẫn động lôi khí?” Giọng Ngô Thiên lạnh lùng như băng, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc tối của tháp gỗ.
Cố Huyền lập tức quỳ sụp xuống đất, cơ thể gầy gò run rẩy bần bật như một phế nhân phàm nhân nhút nhát. Hắn cố tình ho sặc sụa, giọng nói khản đặc, lắp bắp: “Báo... báo cáo đại nhân... tiểu nhân đang quét dọn tầng một... sấm sét ngoài trời quá lớn, vừa rồi có một tia sét đánh trúng mái ngói... tiểu nhân suýt chút nữa đã bị dọa chết...”
Con Cẩu Độc tiến lại gần, mũi nó hếch lên, ngửi mạnh vào tà áo xám của Cố Huyền. Cố Huyền nín thở, đan điền hoàn toàn trống rỗng không một tia linh lực, nhịp tim ép xuống mức thấp nhất. Mùi bụi giấy mục nát, mùi ẩm mốc tích tụ vạn năm của Tàng Thư Các kết hợp với khói bụi mù mịt mà hắn vừa quét lên đã che lấp hoàn toàn mùi bỏng rát trên vai trái. Con quái thú hắt hơi một tiếng đầy khó chịu, quay đầu bỏ đi.
Ngô Thiên nhìn mái ngói bị thủng một lỗ nhỏ phía trên, lại nhìn vẻ mặt hèn mọn, run rẩy của Cố Huyền, gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống sàn: “Đúng là lũ rác rưởi phế căn. Sấm sét tự nhiên cũng có thể dọa bay mất mật. Cút sang một bên dọn dẹp tiếp đi, nếu để hỏng một cuốn kinh thư của tông môn, ta sẽ lột da ngươi dâng lên tế đàn!”
Nói rồi, Ngô Thiên dắt theo quái thú quay người bước ra ngoài màn mưa, cánh cửa gỗ lại khép hờ.
Chờ tiếng xích sắt đi xa hẳn, Cố Huyền mới ngã ngồi xuống sàn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn đưa tay chạm vào bả vai trái, lớp da thịt đã bị hàn độc và lôi phạt thiêu rụi một mảng nhỏ, đau rát buốt nhói. Nhưng trong lòng hắn không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa căm hận đang âm ỉ cháy. Món nợ thọ nguyên gia tộc, cái chết của cha mẹ, và hạn định ba ngày của Trần Quy đang ép hắn vào đường cùng. Hắn phải mạnh mẽ hơn, bằng mọi giá.
...
Hai ngày tiếp theo, mỗi đêm vào giờ Tý, khi cả khu tạp dịch chìm vào giấc ngủ mê mệt sau những giờ lao dịch kiệt sức, Cố Huyền lại lặng lẽ bò dậy, lén lút di chuyển qua các điểm mù của kết giới để đến Tàng Thư Các hoang phế.
Hắn không còn đường lui. Mỗi đêm, hắn chỉ có đúng ba giây ngắn ngủi trong khoảng thời gian mù của Thiên Khải Trận để thực hiện “Nghịch Hành Hấp Khí”.
Quá trình đó là một chuỗi tra tấn nhục thân tàn khốc vĩ đại. Khi luồng linh khí xám tro hỗn loạn từ khe nứt bục đá bị hút vào cơ thể, kinh mạch tay phải của hắn liên tục bị xé rách ra rồi lại được cấm thuật Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết cưỡng ép vá lại. Những thớ cơ dưới da tay hắn co rút kịch liệt, nổi lên những đường gân xanh đen như những con giun đất đang bò lổm ngổm. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn bị mài mòn liên tục, thỉnh thoảng trong đầu lại vang lên tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc của thiên phạt.
“Kiên trì!” Tịch Diệt Lão Nhân lạnh lùng giám sát. “Kinh mạch của phàm nhân phế căn giống như đất hoang khô cằn, muốn trồng được nghịch thiên chi hoa, phải dùng máu và nỗi đau để cày xới!”
Cố Huyền cắn chặt chiếc giẻ rách trong miệng để không phát ra tiếng thét. Mắt trái hắn đỏ ngầu, rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi dọc theo gò má. Nhưng hắn không dừng lại. Một giây... hai giây... ba giây! Đúng giây thứ ba, hắn dứt khoát thu công, bế tắc hoàn toàn khí tức, không để lặp lại sai lầm của đêm đầu tiên.
Sau hai đêm kiên trì cực hạn, kỳ tích đã xuất hiện. Ba đường kinh mạch chính đầu tiên ở tay phải của hắn đã hoàn toàn được đúc lại bằng linh lực xám tro nghịch hành. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh lạnh lẽo, thâm trầm nhưng vô cùng dồi dào đang cuộn xoáy dưới lòng bàn tay phải. Mỗi khi hắn vận công, ba sợi tơ vàng mờ nhạt ẩn hiện dưới da thịt phát ra ánh sáng nhợt nhạt. Sức mạnh thể chất của hắn tăng lên rõ rệt, không còn là thiếu niên yếu ớt gầy gò của ba ngày trước.
Hắn đã bước nửa bước vào cảnh giới “Tụ Khí Nghịch Hành”.
...
Rạng sáng ngày thứ ba, Cố Huyền trở về phòng củi Tạp Dịch Khu sau ca gác đêm cuối cùng. Đây là gian nhà tranh dột nát, ẩm thấp nằm ở góc hẻo lánh nhất của khu tạp dịch, nơi hắn và Lục Tiểu Phàm ngủ mỗi đêm trên đống rơm rạ đầy rệp độc.
Chưa kịp đẩy cửa bước vào, một luồng mùi máu tanh nồng cùng tiếng chửi bới thô bạo từ bên trong đã dội vào tai hắn.
“Nói! Con mẹ nó ngươi giấu linh thạch vụn ở đâu?”
“Bốp! Bốp!”
Tiếng da thịt va chạm chan chát vang lên, kèm theo tiếng ho khan dữ dội và tiếng rên rỉ yếu ớt của Lục Tiểu Phàm: “Ta... ta không có... Hôm qua ở Tạp Dịch Thực Đường, ta chỉ nhận được nửa viên linh thạch vụn tiền công... đã bị các ngươi cướp mất rồi...”
“Còn dám nói láo!” Giọng nói hống hách, quen thuộc kia vang lên đầy giận dữ. Đó là Triệu Lực, kẻ đầu sỏ trong đám tạp dịch ngoại môn, tay sai đắc lực của Vương Hàn. Gã mang tu vi Luyện Khí tầng 2, cơ bắp cuồn cuộn, chuyên cậy mạnh hiếp yếu để cướp đoạt tài nguyên của những tạp dịch phế căn nghèo khổ.
Cố Huyền khẽ nheo mắt trái, thần thức nhạy cảm của hắn lập tức quét qua vách đất nứt nẻ của phòng củi. Bên trong, Lục Tiểu Phàm đang bị hai tên tạp dịch tay sai đè chặt xuống đất, gương mặt tàn nhang đầy vết bầm tím, máu tươi chảy ròng ròng từ mũi miệng. Triệu Lực đang điên cuồng lục lọi khắp đống rơm rạ, đá đổ chậu nước sinh hoạt, xé rách chiếc chổi tre cán rỗng của Phàm hòng tìm kiếm số linh thạch vụn tích lũy.
Cố Huyền hiểu rõ nguồn cơn. Hôm qua, Lục Tiểu Phàm đã lén giấu hai viên linh thạch vụn nhặt được từ phế liệu đống để đưa cho Cố Huyền mua thuốc bổ cho em gái Cố Dao. Số linh thạch đó hiện tại không nằm trong phòng củi, mà đã được Cố Huyền lén giấu vào một khe nứt ngầm sâu trong cột nhà gỗ từ trước.
Sát ý lạnh lùng chợt lóe lên trong mắt Cố Huyền, nhưng hắn nhanh chóng đè nén xuống. Hắn vẫn chưa đột phá Luyện Khí tầng 1 hoàn chỉnh, kết giới giám sát giờ Tý tuy đã qua nhưng Chấp Pháp Điện ngoại môn vẫn đang tuần tra gắt gao xung quanh. Lộ ra tu vi lúc này là tự sát.
Hắn cúi đầu, làm ra vẻ mặt sợ hãi, giả vờ run rẩy đẩy cửa bước vào, tay ôm chiếc chổi tre rách, lắp bắp: “Triệu... Triệu ca... có chuyện gì vậy...”
Triệu Lực quay ngoắt đầu lại, thấy Cố Huyền bước vào, gã hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: “Lại là thằng câm điếc gác tháp này. Đến đúng lúc lắm! Mau lục soát người nó cho ta! Hai đứa bay gác tháp cùng nhau, chắc chắn biết nó giấu linh thạch vụn ở đâu!”
Một tên tay sai lập tức lao đến, thô bạo giật lấy chiếc chổi tre của Cố Huyền, đẩy mạnh hắn vào góc tường ẩm ướt. Cố Huyền giả vờ lảo đảo, ngã sụp xuống đống rơm rạ, cơ thể co rúm lại tỏ vẻ nhút nhát tột độ. Nhưng dưới lớp áo vải xám rách nát bám đầy bụi giấy, ngón tay phải của hắn đã âm thầm bấm chặt ấn quyết, ba đường kinh mạch nghịch hành vừa đúc lại bắt đầu vận chuyển điên cuồng, luồng linh lực xám tro thâm trầm âm thầm tụ tập về phía đầu ngón tay.
Hắn sử dụng thần thức nhạy cảm bẩm sinh để quét qua cơ thể Triệu Lực. Dưới nhãn quang nhạy bén, hắn lập tức phát hiện ra một điểm yếu chết người trên cơ thể đối thủ: ở vùng huyệt đạo đùi trái của Triệu Lực có một luồng linh lực vận hành vô cùng hỗn loạn, đó là do gã tu luyện Vạn Pháp Nạp Khí Quyết tàn khuyết không đúng cách, tạo thành một điểm nghẽn kinh mạch lớn.
*Chỉ cần một kích nghịch hành đánh vào điểm nghẽn đó, đan điền Luyện Khí tầng 2 của gã sẽ lập tức bị phản phệ...* Cố Huyền lạnh lùng tính toán.
“Triệu ca! Trên người thằng gác tháp này cũng không có gì cả, chỉ có vài mảnh vụn rác rưởi!” Tên tay sai sau khi lục soát khắp người Cố Huyền liền tức giận báo cáo.
“Mẹ kiếp! Lũ phế vật các ngươi dám lừa ta sao?” Triệu Lực nổi điên, vung chân đá đổ chậu nước lạnh buốt, nước bẩn bắn tung tóe lên người Lục Tiểu Phàm và Cố Huyền. Gã hầm hầm tiến về phía Cố Huyền, tay lăm lăm chiếc nhẫn đồng bọc gai nhọn tự chế, túm chặt lấy cổ áo hắn nhấc bổng lên: “Thằng câm, ngươi có biết số linh thạch vụn của thằng Phàm giấu ở đâu không? Nếu không nói, hôm nay ta sẽ bẻ gãy hai tay ngươi, ném vào Vạn Mộ Phần làm mồi cho thú dữ!”
Cố Huyền trợn tròn mắt tỏ vẻ sợ hãi tột cùng, miệng ú ớ không thành tiếng, nhưng ngón tay phải giấu sau lưng đã ngưng tụ một luồng Nghịch Hành Hấp Khí cực mạnh, sẵn sàng đâm thẳng vào điểm yếu trên đùi trái Triệu Lực.
“Đừng động vào hắn!” Lục Tiểu Phàm từ dưới đất điên cuồng hét lên. Cậu thiếu niên gầy yếu, dù mặt mũi bầm dập, vẫn dùng hết sức lực phàm nhân bò dậy, lao đến ôm chặt lấy chân Triệu Lực: “Triệu ca! Hắn là kẻ câm điếc gác tháp, không biết gì cả! Số linh thạch đó ta đã tiêu sạch ở Tạp Dịch Thực Đường rồi! Muốn đánh thì đánh ta đây này! Đừng hại hắn!”
“Cút ra!” Triệu Lực tức giận đá mạnh một cú vào sườn Lục Tiểu Phàm, khiến cậu văng ra xa, va sầm vào cột nhà gỗ, ho ra một ngụm máu tươi đỏ hồng.
Nhưng chính trong khoảnh khắc Triệu Lực quay đầu đá Lục Tiểu Phàm, sơ hở đã lộ ra. Cố Huyền không hề do dự. Ngón tay phải của hắn như một lưỡi dao vô hình, di chuyển với tốc độ cực nhanh trong bóng tối, gõ nhẹ một nhịp vào đúng vùng huyệt đạo bị bế tắc ở đùi trái Triệu Lực.
Một luồng linh lực nghịch hành xám tro, mang theo tính chất hủy diệt và lạnh buốt của lôi phạt tàn dư, âm thầm xuyên qua lớp da thịt, đâm thẳng vào điểm nghẽn kinh mạch của gã.
Triệu Lực đột ngột khựng lại. Gã cảm thấy đùi trái của mình tê dại hoàn toàn, tiếp theo đó là một luồng khí lạnh thấu xương chạy ngược từ chân lên thẳng đan điền, khiến luồng linh lực Luyện Khí tầng 2 của gã bị nghẽn lại, chấn động kịch liệt.
“Hự...” Triệu Lực đau đớn rên rỉ một tiếng, tay nới lỏng cổ áo Cố Huyền, lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu. Gã ôm lấy đùi trái đang run lên bần bật, trán rịn ra mồ hôi lạnh. Gã hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ nghĩ rằng mình vừa bị chuột rút hoặc do vết thương cũ bộc phát do tu luyện sai cách.
Cố Huyền lập tức ngã nhào xuống đất, giả vờ ôm đầu run rẩy co rúm vào góc tường, tỏ vẻ như vừa bị chưởng lực của Triệu Lực dọa cho khiếp sợ.
Triệu Lực cố gắng vận khí để áp chế luồng khí lạnh trong đan điền nhưng càng vận khí, cơn đau buốt óc càng dội lên. Gã sợ hãi nhìn xung quanh phòng củi tối tăm, ẩm thấp bốc mùi hôi thối. Gã lục soát khắp người Lục Tiểu Phàm nhưng không tìm thấy bất kỳ viên linh thạch nào.
Sự thất bại cùng cơn đau đột ngột khiến Triệu Lực tức giận tột độ. Gã quay sang nhìn Cố Huyền đang co rúm trong góc tối.
Nhưng lần này, Triệu Lực không ra tay ngay. Đôi mắt gã nheo lại đầy nghi ngờ. Tuy thân thể Cố Huyền đang run rẩy bần bật, nhưng ánh mắt của tên gác tháp kia – trong một khoảnh khắc cực ngắn khi gã lùi lại – quá đỗi bình tĩnh. Nó lạnh lùng, sâu thẳm và tĩnh lặng đến mức đáng sợ, hoàn toàn không giống ánh mắt của một phế nhân phàm nhân sắp chết.
Triệu Lực chậm rãi tiến lại gần góc tường, chỉ ngón tay thô ráp nạm đầy nhẫn gai vào mặt Cố Huyền, giọng nói trầm xuống đầy sát khí: “Thằng câm... ánh mắt của ngươi vừa rồi... là ý gì?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!