Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Phán Quan Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lôi cuồng bạo trút xuống mạch núi ngoại môn Vạn Pháp Tiên Tông như muốn nhấn chìm toàn bộ Thanh Vân Châu vào biển nước. Trên bầu trời đêm, vết rách khổng lồ của Thiên Khải Trận ở phía bắc vẫn đang vặn vẹo, tỏa ra những luồng sương xám tro lạnh buốt của không gian hỗn loạn. Tiếng còi báo động đỏ rực rỡ từ các tháp canh biên giới liên tục rú lên, từng đợt sóng âm vang dội chấn động thẳng vào màng nhĩ, khiến lồng ngực của bất kỳ ai cũng phải thắt lại vì ngột ngạt.


Cố Huyền kéo lê thân thể kiệt quệ đi qua những bụi gai đen ẩm ướt phía sau núi. Nhục thân hắn lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng của một phàm nhân phế căn. Kinh mạch tay phải bị xé rách nát hoàn toàn sau cú chém phạt thiên quyết định, từng giọt máu xám lạnh buốt rỉ ra từ những thớ thịt nứt nẻ, chảy dọc xuống cánh tay đã hóa đá xám vĩnh viễn lên quá khuỷu tay. Lớp da đá thô ráp, xù xì ấy cứng đờ, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn phàm trần, nhưng dưới sâu trong thớ đá, oán niệm đen kịt của Chưởng sự Tào Lĩnh vừa bị sát hại vẫn đang bám chặt lấy khí tức của hắn, phát ra những tiếng sấm nổ âm thầm, rền rĩ liên hồi như muốn xé toạc lớp vỏ thạch hóa.


Không chỉ vậy, vết loét đen kịt do linh độc của Bạch Tử Khâm ăn mòn trên bả vai trái lại đang bùng lên từng cơn bỏng rát dữ dội. Mỗi bước chân của Cố Huyền đều nặng nề như đeo ngàn cân đá, hơi thở hắn phả ra mang theo luồng chướng khí lạnh buốt của độc tố và hàn khí tích tụ từ Hàn Băng Động.


- Sư tôn... con không thể duy trì Quy Tức Pháp lâu hơn nữa. - Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, giọng nói khàn đặc, dồn nén sự đau đớn tột cùng.


Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí, tàn hồn Tịch Diệt Lão Nhân khẽ lay động, giải phóng một luồng thần niệm lạnh buốt xoa dịu thức hải đang chấn động của hắn:


- Nhóc con, nghiến răng chịu đựng cho lão phu! Tào Lĩnh đã chết, đại trận hiến tế ngầm bị hủy, Chấp Pháp Điện tối cao chắc chắn sẽ không để yên. Ngươi phải lập tức giấu thanh kiếm phôi rỉ sét kia đi, khôi phục lại vỏ bọc gã gác tháp câm điếc hèn mọn. Chỉ cần một tia lôi lực rò rỉ ra ngoài, thần thức của những kẻ chấp pháp kia sẽ mạt sát ngươi ngay lập tức!


Cố Huyền cắn chặt môi đến bật máu, dùng cánh tay trái lành lặn vớt lấy thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét đang nguội lạnh điện quang. Hắn dứt khoát nhét ngược thanh kiếm phôi dính đầy máu đen của Tào Lĩnh vào bên trong cán chổi tre rỗng ruột sau lưng, khéo léo dùng vài cọng cỏ khô b bịt kín miệng cán chổi. Chiếc chổi tre rách nát bám đầy bụi giấy cổ tịch này chính là vỏ bọc hoàn hảo nhất của hắn suốt những năm qua.


Hắn vừa bước chân vào tầng một Tàng Thư Các hoang phế, một luồng uy áp kinh hoàng đột ngột giáng xuống từ tầng mây đen kịt ngoài trời.


*Ầm!*


Tiếng gió rít gào rú dữ dội xé rách màn mưa. Một bóng đen khổng lồ dài hơn trăm trượng, mang hình dáng một chiếc phi thuyền chiến đấu bằng gỗ đen nứt nẻ, từ từ hạ độ cao xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Thanh Vân Châu. Trên thân phi thuyền, hàng vạn phù văn Thiên Quy màu vàng kim lấp lánh rực rỡ, tỏa ra một luồng uy nghiêm tuyệt đối đè nặng xuống toàn bộ mạch núi ngoại môn.


Đó là phi thuyền của Chấp Pháp Điện tối cao từ Thánh Châu trung giới đổ bộ.


Từ trên boong tàu, một nam tử trung niên cao lớn bước xuống, lơ lửng giữa hư không bất chấp sức hút của mặt đất. Gã mặc một chiếc trường bào chấp pháp màu đen thêu hình quỷ thần đỏ rực rỡ, gương mặt sắt không chút cảm xúc, đôi mắt xám xịt lạnh lùng như hai hố băng vĩnh cửu. Xung quanh thân thể gã, những tia lôi phạt màu xanh lam nhỏ bé liên tục xẹt qua xẹt lại, tạo ra những tiếng nổ lép bép đầy chết chóc.


Phán quan Chấp Pháp Điện trung giới - Hình Vô Tình, tu sĩ Trúc Cơ Kỳ viên mãn thực thụ.


Sát khí từ Hình Vô Tình bao trùm toàn bộ Thanh Vân Châu, khiến hàng vạn đệ tử ngoại môn và tạp dịch đang hoảng loạn ngoài quảng trường lập tức câm lặng, quỳ sụp xuống đất cát ẩm ướt không dám ngẩng đầu. Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ viên mãn mạnh mẽ đến mức khiến không khí như đông cứng lại, nén chặt lồng ngực của những phàm nhân yếu ớt đến mức hộc máu.


Hình Vô Tình không liếc nhìn đám kiến hôi đang quỳ dưới đất lấy một lần. Gã chậm rãi đáp xuống bệ đá cao của Đăng Tiên Đài, vung tay phải ra. Trong lòng bàn tay gã, một chiếc la bàn quỷ thần bằng đồng đen cổ xưa đột ngột hiện ra, phát ra những tiếng click... click... khô khốc, kim chỉ nam bằng xương trắng quay tròn điên cuồng.


- Thọ nguyên hiến tế bị gián đoạn, Huyết Thạch tế đàn vỡ nát, Tào Lĩnh tử vong. - Giọng nói của Hình Vô Tình lạnh lùng, âm vang như tiếng sấm rền từ chín tầng trời dội xuống. - Thanh Vân Châu xuất hiện dị số nghịch hành quy tắc. Chấp Pháp Điện nghe lệnh, phong tỏa toàn bộ lối ra núi, bắt giữ tất cả những kẻ có biểu hiện dao động linh lực lạ. Giết không cần hỏi!


- Tuân lệnh phán quan! - Hàng trăm chấp pháp sứ mặc hắc y chấp pháp bó sát đồng thanh hô vang, vung kiếm ánh sáng lao vút vào màn mưa giông, bắt đầu cuộc truy quét gắt gao từng tấc đất rừng.


Hình Vô Tình bước đi lơ lửng tiến thẳng về phía Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ đã sụp đổ hoàn toàn dưới lòng đất. Gã giơ cao chiếc la bàn quỷ thần, đo đạc tàn dư linh lực nghịch hành còn sót lại trong không khí. Kim chỉ nam của la bàn đột ngột dừng lại, chỉ thẳng về hướng đông nam - nơi có tháp gỗ Tàng Thư Các hoang phế đang đứng cô độc trong màn mưa.


- Mùi máu của Bạch Tử Khâm... và cả oán niệm lôi phạt của Tào Lĩnh. - Đôi mắt xám xịt của Hình Vô Tình lóe lên một tia độc quang lạnh lẽo. - Kẻ trốn lậu thiên quy đang ở hướng đó.


...


Trong lúc đó, tại tầng một của Tàng Thư Các hoang phế.


Cố Huyền đang ngồi tựa lưng vào một kệ sách mục nát, cố gắng dùng tàn lực của đan điền lốc xoáy xám rỗng tuếch để áp chế tiếng sấm nổ rền rĩ dưới thớ đá của cánh tay phải hóa thạch. Mùi ozone và mùi máu lôi lôi tanh nồng nặc từ oán niệm của Tào Lĩnh liên tục rò rỉ ra ngoài lớp da đá, bốc lên ngột ngạt trong không gian tháp gỗ.


- Chết tiệt... oán niệm này bám quá chặt. - Cố Huyền nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn biết la bàn quỷ thần của Hình Vô Tình nhạy cảm thế nào, chỉ cần gã tiến sát phạm vi trăm trượng, bí mật của hắn sẽ hoàn toàn bị phơi bày.


*Cộc... cộc... cộc...*


Giữa tiếng mưa giông gào rú bên ngoài tháp, một tiếng gõ gậy trúc đều đặn, khô khốc đột ngột vang lên từ lối vào tầng một.


Cố Huyền giật mình, tay trái lập tức nắm chặt lấy cán chổi tre giấu kiếm phôi sau lưng, mắt trái lấp lánh tinh vân xám tro nhìn thẳng ra cửa tháp.


Một lão già mù hai mắt, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây già bám bụi giấy, mặc chiếc áo xám tro cũ nát bẩn thỉu đang chậm rãi bước vào. Tay lão cầm một cây gậy trúc rỗng gõ cộc cộc xuống sàn gỗ ẩm mốc.


Lão chấp sự mù quản lý Tàng Thư Các - Thẩm Vô Danh.


- Nhóc con, không cần căng thẳng. - Giọng nói trầm tĩnh, giả điếc giả ngốc hằng ngày của Thẩm Vô Danh giờ đây mang theo một sự nghiêm trọng và lòng trắc ẩn sâu sắc. Lão dừng gậy trúc lại, đôi mắt mù màu trắng đục hướng thẳng về phía góc tường nơi Cố Huyền đang ẩn nấp.


- Thẩm lão... - Cố Huyền khẽ buông lỏng cán chổi tre, nhưng thần thức nhạy cảm vẫn giữ trạng thái cảnh giác tối đa.


Thẩm Vô Danh khẽ thở dài một tiếng dài, bước lại gần hắn. Lão không nhìn thấy bằng mắt, nhưng dường như mọi biến động năng lượng và oán niệm rền rĩ trên tay phải Cố Huyền đều không thể qua mắt được lão:


- Ngươi đã giết Tào Lĩnh, chém vỡ Huyết Thạch tế đàn cứu Lục Tiểu Phàm. Việc ngươi làm... rất tốt. Nhưng ngươi quá bất cẩn rồi. Oán niệm của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khi chết đi sẽ bám chặt vào nhục thân kẻ sát hại suốt ba ngày ba đêm. Hình Vô Tình mang theo la bàn quỷ thần từ Thánh Châu đổ bộ xuống, gã chỉ cần nửa nén nhang nữa là sẽ lùng sục đến ngôi tháp gỗ này.


Cố Huyền im lặng. Hắn biết Thẩm lão nói đúng. Hắn đã tính toán chính xác thời gian mù 3 giây để giết Tào Lĩnh, nhưng hắn chưa đủ tu vi để tẩy sạch oán niệm bám theo khí tức ngay lập tức. Đây chính là cái giá tích lũy của việc lách luật vượt cấp.


- Thẩm lão, người biết con... - Cố Huyền trầm giọng hỏi.


- Ta đã gác ngôi tháp gỗ rách nát này trăm năm, làm sao không biết những chuyện ngươi lén lút làm vào giờ Tý mỗi đêm? - Thẩm Vô Danh khẽ mỉm cười cay đắng, lão thò bàn tay thô ráp vào trong tay áo rộng, lấy ra một tấm lệnh bài bằng gỗ mun cũ kỹ, bám đầy bụi giấy cổ tích và mùi gỗ mục nát.


Đó là Lệnh bài gỗ Tàng Thư Các.


- Cầm lấy cái này. - Thẩm Vô Danh ấn tấm lệnh bài gỗ vào bàn tay trái lành lặn của Cố Huyền. - Tấm lệnh bài này vốn là tín vật quản lý tháp gỗ do tông môn ban phát từ trăm năm trước. Nhưng bên trong nó, ta đã âm thầm dệt vào một cấm chế ẩn cổ xưa có khả năng hấp thụ hoàn toàn mùi máu và tiếng sấm lôi phạt rền rĩ dưới da thịt ngươi.


Cố Huyền vừa chạm tay vào tấm lệnh bài gỗ mục, một luồng năng lượng ôn hòa, mang theo mùi gỗ mục và bụi giấy cổ tích lập tức lan tỏa khắp cánh tay phải hóa thạch của hắn. Kỳ diệu thay, tiếng sấm nổ rền rĩ dưới thớ thịt nứt nẻ bỗng chốc im bặt, mùi ozone tanh nồng của oán niệm Tào Lĩnh hoàn toàn bị cấm chế của lệnh bài gỗ hấp thụ, cách ly tuyệt đối khỏi không khí xung quanh.


La bàn quỷ thần của Hình Vô Tình bên ngoài thung lũng đột ngột click... click... liên tục, kim chỉ nam bằng xương trắng bỗng chốc mất đi phương hướng định vị chính xác, bắt đầu quay tròn hỗn loạn giữa màn mưa.


- Đây là... - Cố Huyền kinh ngạc nhìn tấm lệnh bài gỗ mục.


- Nó chỉ có thể che giấu khí tức của ngươi trong vòng một canh giờ. - Thẩm Vô Danh trầm giọng cảnh báo, gương mặt lão lộ rõ vẻ kiên quyết tuyệt đối. - Hình Vô Tình là kẻ tàn tẫn khét tiếng của Chấp Pháp Điện trung giới. Gã sẽ không từ bỏ cuộc truy quét chỉ vì la bàn mất phương hướng. Gã sắp sửa phóng thích linh trùng truy vết để quét sạch toàn bộ Thanh Vân Châu bằng mắt thường.


Lão già mù bước lại gần, đặt bàn tay gầy guộc lên vai Cố Huyền, uy áp Trúc Cơ Kỳ viên mãn ẩn giấu suốt trăm năm qua đột ngột bộc phát mỏng manh rồi thu hồi lập tức:


- Nhóc con, nghe ta nói. Hãy lập tức đi đón muội muội Cố Dao của ngươi tại Linh Hồ Sào Huyệt phía sau thác nước độc. Lộ trình trốn chạy sang Vô Sắc Hoang Nguyên của thúc phụ ngươi - Cố Diệu Dương mười năm trước đã được ta khắc ghi trong mảnh ngọc giản tàn khuyết này. Hãy mang theo con bé vượt biên giới kết giới ngay trong đêm nay!


Thẩm Vô Danh nhét vào ngực áo Cố Huyền một mảnh ngọc vỡ nát góc, giọng lão run lên nhẹ:


- Ta sẽ ở lại đây... dùng chút thọ nguyên tàn tạ cuối cùng này để làm mồi nhử, đánh lạc hướng la bàn truy vết của Hình Vô Tình về phía ngược lại. Ngươi phải sống sót rời khỏi Thanh Vân Châu, chỉ có dấn thân vào Hoang Nguyên hỗn loạn, ngươi mới có cơ hội đúc cơ nghịch thiên thực sự!


Cố Huyền lồng ngực phập phồng dồn nén một luồng cảm xúc phức tạp tột cùng. Lão chấp sự mù Thẩm Vô Danh - người hằng ngày vẫn giả điếc giả ngốc để lão quản sự Tào Lĩnh sỉ nhục, người âm thầm để lại những khoảng trống gỗ mục trên tường tháp để hắn giấu sách cấm - giờ đây lại sẵn sàng hy sinh thọ nguyên cuối cùng để mở đường sống cho hắn.


- Thẩm lão... người... - Giọng Cố Huyền nghẹn lại.


- Đi mau! Đừng để sự hy sinh của lão già này trở nên vô ích! - Thẩm Vô Danh gầm lên một tiếng nhỏ, vung gậy trúc đẩy mạnh Cố Huyền về phía lối cửa sau tháp gỗ.


Cố Huyền cắn chặt răng đến bật máu, ánh mắt trái lấp lánh tinh vân xám nhìn sâu vào gương mặt khắc khổ của lão chấp sự mù lần cuối cùng. Hắn dứt khoát quay người, cõng chiếc chổi tre giấu kiếm phôi sau lưng, vận Quy Tắc Bộ lách người biến mất vào màn mưa bão giông tối tăm hướng về phía thác nước độc sau núi.


Ngay khoảnh khắc Cố Huyền vừa rời khỏi tháp gỗ gác đêm, trên bệ đá cao của Đăng Tiên Đài ngoại môn, phán quan Hình Vô Tình đứng thẳng người giữa bão lôi cuồng bạo.


Gương mặt sắt của gã lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn quỷ thần đang quay tròn hỗn loạn trong tay. Gã hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, vung mạnh tay trái lên trời.


*Vút... vút... vút!*


Từ trong tay áo rộng màu đen thêu quỷ thần đỏ của Hình Vô Tình, hàng vạn con linh trùng truy vết nhỏ bé màu đen đỏ bỗng chốc bùng nổ, bay rợp trời đất như một làn khói độc khổng lồ nhuộm đen cả màn mưa bão. Tiếng cánh trùng đập rào rào đinh tai nhức óc vang dội khắp mạch núi, hướng thẳng về phía tháp gỗ Tàng Thư Các hoang phế mà càn quét xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!