Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Kết Giới Rạn Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rực rỡ từ kết giới Thiên Khải Trận bị chém đứt đột ngột rú lên vang dội khắp mạch núi ngoại môn Vạn Pháp Tiên Tông.


Luồng âm thanh ấy không giống tiếng chuông đồng thông thường, mà là một tiếng rít xé tai của hàng vạn luồng linh khí bị cưỡng ép vặn vẹo, chấn động thẳng vào màng nhĩ của mọi sinh linh tại Thanh Vân Châu. Từ đỉnh các tháp canh giám sát cao vút ngự trị trên vách đá ngoại môn, những luồng sáng đỏ rực rỡ bỗng chốc bùng lên, quét quét điên cuồng xuống mặt đất như những chiếc xúc tu lửa khổng lồ tìm kiếm dị số.


Dưới đáy Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ đang sụp đổ, bụi đá đổ rầm rầm, từng tảng đá nặng hàng ngàn cân từ trần hang nứt nẻ rơi xuống băm nát bệ đá xương trắng bên dưới. Xác chết cháy đen của Tào Lĩnh đã bắt đầu bị đất đá vùi lấp.


Cố Huyền quỳ gục trên cát ẩm, cánh tay phải hóa thạch của hắn chuyển sang màu xám đậm hơn, lớp da đá thô ráp lan rộng lên quá cùi chỏ, phát ra tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc rền rĩ dưới thớ thịt nứt nẻ rỉ máu xám lạnh buốt vĩnh viễn bám chặt lấy oán niệm căm hờn của kẻ thù. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều kéo theo một cơn đau xé rách lồng ngực. Pháp lực của Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết sau cú chém phạt thiên quyết định đã cạn kiệt hoàn toàn, đan điền lốc xoáy xám tro rỗng tuếch, chỉ còn lại vết loét độc đen kịt của Bạch Tử Khâm trên bả vai trái đang bùng lên từng cơn bỏng rát dữ dội.


- Huyền huynh! Huynh có sao không? Mau tỉnh lại! Đất đá sắp chôn vùi nơi này rồi!


Lục Tiểu Phàm hoảng hốt, hai tay run rẩy đỡ lấy bả vai Cố Huyền. Cậu thiếu niên tạp dịch gầy gò vừa thoát khỏi lồng sắt hiến tế vẫn chưa hết bàng hoàng trước cảnh tượng Cố Huyền gác tháp sát hại chấp sự Trúc Cơ, nhưng bản năng sinh tồn buộc cậu phải gào lên giữa tiếng sấm nổ ngầm dưới đất.


Cố Huyền cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí bất khuất cưỡng ép nhục thân kiệt quệ phải đứng dậy. Mắt trái hắn nhức nhối rỉ máu tươi, nhưng dưới tầm nhìn của Thần Nhãn Thức Tỉnh, hắn vẫn nhìn thấy rõ các sợi tơ quy tắc màu đỏ của Thiên Khải Trận chạy ngầm dưới đất đang đứt gãy hàng loạt, tạo ra một luồng năng lượng hỗn loạn dội ngược lên.


- Đi... Mau rời khỏi đây! - Giọng Cố Huyền khàn đặc, hắn dùng cánh tay trái lành lặn vớ lấy thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét dính đầy máu đen của Tào Lĩnh, nhanh chóng nhét ngược nó vào bên trong cán chổi tre rỗng ruột sau lưng để che giấu khí tức.


Xung quanh họ, hơn hai mươi đệ tử tạp dịch phàm nhân vừa thoát khỏi tế đàn đang chạy loạn như đàn kiến vỡ tổ. Tiếng khóc lóc, tiếng thét gào tuyệt vọng vang dội khắp hang động tối tăm. Họ là những phế căn bị coi là 'củi đốt', nếu chạy ra ngoài không có phương pháp, chắc chắn sẽ bị luồng sáng quét tầm nhiệt của tháp canh thiêu rụi thành tro bụi trong nháy mắt.


*"Nhóc con, Chấp Pháp Điện ngoại môn đang điên cuồng điều động lực lượng phong tỏa."* - Giọng nói khàn khàn của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên trong thức hải Cố Huyền, mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. *"Cú chém của ngươi đã đâm rách một góc kết giới Thiên Khải Trận chạy ngầm dưới tế đàn. Bọn chúng tin rằng có tà tu đại năng đột nhập phá hoại. Nếu ngươi dẫn theo cả đám phàm nhân này chạy trốn, luồng sinh khí tập trung của bọn họ sẽ biến thành một tấm bia ngắm khổng lồ cho trận pháp định vị!"*


Cố Huyền nấp sau một tảng đá lớn, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hắn quan sát đám tạp dịch đang hoảng loạn, rồi nhìn sang Lục Tiểu Phàm đang đứng bên cạnh. Đầu óc hắn xoay chuyển cực nhanh, phân tích từng ràng buộc và kẽ hở luật lệ.


Hắn không thể đưa tất cả bọn họ đi cùng sang biên giới. Tốc độ di chuyển quá chậm, nhục thân hắn lại đang trọng thương, linh lực cạn kiệt. Nhưng nếu bỏ mặc họ tự sinh tự diệt, Chấp Pháp Điện sau khi bắt giữ sẽ tra khảo và nhanh chóng tìm ra dấu vết của hắn. Hơn thế nữa, Lục Tiểu Phàm - người huynh đệ duy nhất biết hắn còn sống - cần một vỏ bọc an toàn để tồn tại ở ngoại môn.


Hắn phải phân tán lực lượng, biến một mục tiêu khổng lồ thành hàng chục mồi nhử di động để làm nhiễu loạn hoàn toàn la bàn tầm linh của tuần tra đoàn.


Cố Huyền kéo mạnh Lục Tiểu Phàm vào một khe đá hẹp, khuất tầm mắt của đám người đang chạy loạn. Hắn thò tay vào Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai trong lớp lót áo xám, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ rách nát chép tay - đây là bản đơn giản hóa của 'Quy Tức Pháp' và cấm thuật thở lách luật mà hắn đã âm thầm chuẩn bị từ trước.


- Tiểu Phàm, cầm lấy cái này! - Cố Huyền áp sát tai Lục Tiểu Phàm, giọng nói lạnh lùng nhưng vô cùng dứt khoát. - Nghe ta nói rõ từng chữ. Ta không thể đưa mọi người đi cùng. Chấp Pháp Điện sắp sửa phong tỏa toàn bộ lối ra núi. Ngươi hãy dẫn đám tạp dịch này chạy qua lối đi ngầm dốc đá hướng tây bắc dẫn ra Phế Liệu Đống sau núi. Đó là vùng mù tự nhiên của trận pháp giám sát.


Lục Tiểu Phàm nhận lấy cuốn sổ tay rách nát, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ hoang mang:


- Nhưng Huyền huynh... còn huynh thì sao? Bọn đệ ra ngoài làm sao tránh được lính tuần gác cổng?


- Trong cuốn sổ này ghi chép 'Quy Tức Pháp' thô sơ. - Cố Huyền bóp chặt lấy bả vai Lục Tiểu Phàm, dùng sức mạnh của tay trái hóa thạch ép cậu phải bình tĩnh. - Hãy dạy cho họ cách thở theo nhịp điệu của kẽ hở kết giới. Khi bước ra ngoài thung lũng, mỗi nhóm ba người phải tản ra các hướng khác nhau, liên tục vận chuyển Quy Tức Pháp để tạo ra những luồng khí tức giả mờ nhạt. Việc phân tán hàng trăm luồng sinh khí hỗn loạn sẽ làm nhiễu loạn hoàn toàn la bàn tầm linh của Ngô Thiên. Bọn chúng sẽ không thể biết đâu là kẻ trốn lậu thực sự.


Ánh mắt trái lấp lánh tinh vân xám của Cố Huyền nhìn thẳng vào sâu trong đồng tử của Lục Tiểu Phàm:


- Ngươi phải gầy dựng một hội kín ngay tại khu tạp dịch ngoại môn. Hãy gọi nó là Nghịch Hành Hội. Truyền bá cấm thuật lách luật đơn giản này cho những kẻ phế căn đáng tin cậy. Chỉ có tự mình nắm giữ cấm thuật, các ngươi mới không bị coi là củi đốt hiến tế. Ngươi có dám làm không?


Lục Tiểu Phàm nhìn cuốn sổ tay trong tay, rồi nhìn cánh tay phải hóa đá xám nứt nẻ rỉ máu của Cố Huyền - minh chứng cho cái giá tàn khốc của việc đi ngược lại Thiên Đạo để cứu mạng mình. Nỗi sợ hãi hèn mọn hằng ngày trong lòng cậu thiếu niên bỗng chốc bị thiêu rụi bởi một luồng ý chí bất khuất mãnh liệt. Cậu quỳ sụp xuống đất cát ẩm, dập đầu mạnh mẽ:


- Đệ thề! Dù có bị Chấp Pháp Điện bóc tách thần hồn, đệ cũng sẽ gầy dựng Nghịch Hành Hội, biến cả khu tạp dịch thành lá chắn thông tin cho huynh! Huyền huynh, bảo trọng!


- Bảo trọng! - Cố Huyền đỡ Lục Tiểu Phàm dậy, đẩy cậu về phía đám tạp dịch đang chạy loạn.


Lục Tiểu Phàm gạt nước mắt, dứt khoát quay người lao ra ngoài. Với sự hiểu biết địa hình ngầm của một phu gánh nước, cậu nhanh chóng tập hợp đám tạp dịch hoảng loạn, dẫn dắt họ chạy vào lối đi ngầm dốc đá hướng tây bắc dưới sự chỉ dẫn điểm mù của Cố Huyền. Họ vừa chạy vừa nhẩm theo nhịp thở Quy Tức Pháp thô sơ, khiến những luồng sinh khí tập trung ban đầu bắt đầu phân rã, tản mát ra khắp các ngõ ngách ngầm dưới lòng đất.


Cố Huyền đứng một mình trong khe đá tối tăm, nhìn theo bóng lưng của họ biến mất. Hắn khẽ ho một tiếng nhỏ, một ngụm máu bầm đen nhạt trào ra nơi khóe môi liền bị hắn dùng tay áo xám lau sạch. Hắn biết, việc để lại Lục Tiểu Phàm gầy dựng Nghịch Hành Hội là một canh bạc mạo hiểm cực lớn, cậu có thể bị bắt giữ và tra tấn dã man. Nhưng đây là cái giá bắt buộc phải trả để gieo mầm mống phản kháng đầu tiên, đồng thời tạo ra một màn sương mù thông tin khổng lồ che mắt Chấp Pháp Điện, giúp hắn có thời gian đón em gái Cố Dao và đào tẩu sang Hoang Nguyên Châu.


Hắn vận chuyển chút tàn lực ít ỏi còn sót lại, men theo lối mật đạo dốc đá hướng bắc để thoát lên mặt đất.


...


Nửa canh giờ sau, tại lối ra của khe núi phía bắc ngoại môn.


Cơn bão lôi giông bão vẫn đang gầm rú điên cuồng trên bầu trời đêm, trút những tràng mưa xối xả xuống mạch núi Vạn Pháp Sơn rậm rạp. Cố Huyền khoác trên mình bộ y phục xám rách nát bám đầy bùn đất và bụi đá, đứng ép mình dưới một vách đá cheo leo lộng gió.


Hắn ngước nhìn lên bầu trời phía bắc châu ngoại môn.


Cảnh tượng trước mắt khiến thần trí hắn chấn động mãnh liệt. Bức tường ánh sáng kết giới khổng lồ màu xanh lam vốn dĩ uy nghiêm bao bọc toàn bộ tông môn, giờ đây ngay tại khu vực Thiên Khải Trận Nhãn ngoại vi phía bắc đã bị xé rách một vết nứt khổng lồ dài hơn mười trượng.


Vết rách ấy không tỏa ra ánh sáng, mà là một khoảng trống màu xám tro sâu thẳm, vặn vẹo. Từ bên ngoài vết rách kết giới, những luồng năng lượng không gian hỗn loạn, lạnh buốt và cuồng bạo của vùng đệm hoang dã bắt đầu tràn vào Thanh Vân Châu, cuốn bay cát đá và tạo ra những tiếng sấm nổ vang trời xé toạc màn đêm.


Một vết rách kết giới khổng lồ đã chính thức xuất hiện, mở ra kẽ hở đầu tiên của Thiên Đạo giả dối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!