Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Nghịch Mệnh Sát Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng huyết quang rực rỡ từ Phệ Huyết Chưởng thứ ba áp sát da đầu Cố Huyền, mang theo luồng khí nóng thiêu rụi vài sợi tóc rách nát. Áp lực từ tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của Tào Lĩnh nặng nề như một tòa núi đá ngàn cân đè sụp xuống vách đá ngầm của Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ. Đất cát ẩm ướt xung quanh sụt lún xuống từng tấc, tiếng oán linh gào thét căm hờn rống lên đinh tai nhức óc trong màn sương máu đặc quánh.


Cố Huyền quỳ một gối trên cát, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu, nhuộm đỏ cả khóe môi khô khốc. Phía sau lưng hắn, Lục Tiểu Phàm đang thoi thóp ôm chặt lấy vạt áo xám rách nát, cơ thể gầy yếu run rẩy bần bật trước uy áp khủng khiếp của kẻ thống trị. Tào Lĩnh cười sằng sặc, gương mặt mập mạp đỏ gay co rúm lại vì phấn khích tột độ. Lão tin chắc rằng, chỉ trong một nhịp thở nữa, lòng bàn tay chứa đầy huyết sát khí của mình sẽ đập nát sọ tên tạp dịch phế căn câm điếc này, bóc tách thần hồn hắn để làm củi đốt bù đắp cho viên Huyết Thạch tế đàn đã bị phá hủy.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc tử vong cận kề ấy, thức hải của Cố Huyền lại tĩnh lặng đến đáng sợ.


Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí, chiếc đồng hồ cát màu xám tro của "Thời Gian Mù Chi Thư" đang chảy ngược những hạt cát cuối cùng. Tiếng gõ nhịp tim của hắn đập thình thịch, khớp với từng giây đếm ngược của thiên cơ.


*"Nhịp thứ chín... Nhịp thứ mười..."*


*"Sư tôn, chính là lúc này!"* - Cố Huyền thầm gầm lên trong thức hải.


*"Khặc khặc! Nhóc con, cơ hội nghịch mệnh của ngươi đến rồi! Ra chiêu dứt khoát cho lão phu!"* - Tiếng cười ngạo nghễ, căm hận thiên đạo của Tịch Diệt Lão Nhân vang dội thức hải, giải phóng luồng thần niệm lạnh buốt cuối cùng để giữ vững thần trí cho Cố Huyền.


*Oành!*


Một tiếng nổ vô âm chấn động toàn bộ giới giới ngoại tông Vạn Pháp Tiên Tông. Trên bầu trời đêm giông bão, bức tường ánh sáng khổng lồ của Thiên Khải Trận đột ngột rung chuyển nhẹ, các luồng sáng quét hồng ngoại từ các tháp canh biên giới đóng băng trong một phần mười giây. Địa mạch dưới lòng đất Vực Sâu Tế Đàn dịch chuyển nhẹ, tạo ra một vết rạn quy tắc siêu nhỏ cắt đứt tạm thời dòng cung cấp linh lực cho toàn bộ khu vực ngoại môn.


Quy luật 3 giây thời gian mù quyết định chính thức đổ bộ.


**Giây thứ nhất.**


Toàn bộ uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ đang đè nặng trên người Cố Huyền đột ngột biến mất không một dấu vết. Luồng huyết quang đỏ rực rỡ từ Phệ Huyết Chưởng của Tào Lĩnh giống như một ngọn lửa bị rút cạn dầu, lập tức lụi tàn, chỉ còn lại một luồng kình phong vật lý yếu ớt.


Gương mặt mập mạp của Tào Lĩnh chợt cứng đờ. Đôi mắt ti hí trợn trừng lên đầy vẻ hoang mang tột độ. Lão cảm thấy đan điền của mình đột ngột rỗng tuếch, mối liên kết linh lực giữa nhục thân và Thiên Khải Trận để duy trì tu vi Trúc Cơ giả tạo đã bị ngắt kết nối hoàn toàn. Lão gào lên kinh hoàng:


- Linh khí của ta... Kết giới giám sát... Làm sao có thể mất kết nối vào lúc này?!


**Giây thứ hai.**


- Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, nghịch chuyển đan điền, khởi! - Cố Huyền gầm khàn giọng.


Hắn không thèm để ý đến vết loét độc rát buốt trên vai trái hay kinh mạch rách nát toàn thân. Hắn bóc phăng băng gạc trắng trên trán, mắt trái bùng nổ Thần Nhãn Thức Tỉnh, lấp lánh tinh vân xám tro nhìn thấu không gian. Dưới nhãn quang nghịch hành, hắn nhìn thấy rõ một sợi tơ quy tắc màu xám tro - điểm yếu chí mạng không có phòng ngự linh lực - đang xuất hiện ngay trước ngực và đan điền của Tào Lĩnh.


Cố Huyền vùng dậy từ đất cát ẩm ướt nhanh như một tia chớp xám. Cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn (Hóa Đá Chi Thủ) dồn nén toàn bộ linh lực nghịch hành màu xám tro còn sót lại, bóp chặt lấy chuôi thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét đang cắm dưới đất.


*Xẹt... Xẹt...*


Luồng lôi điện xám tro âm hàn tích lũy từ sắt gùi mộ cổ tu trong đêm mưa giông lập tức thức tỉnh, quấn chặt lấy lưỡi kiếm phôi rỉ sét. Cố Huyền vung mạnh kiếm, chém ra một luồng Kiếm khí Sắt Vụn rực sáng điện quang xám tro mang theo sức mạnh phạt thiên hủy diệt.


*Rắc!*


Luồng kiếm khí tích lôi chẻ đôi màn sương máu, đánh tan nát lớp hộ thể linh khí suy yếu đã mất đi sự bảo hộ của trận pháp của Tào Lĩnh trong tích tắc.


**Giây thứ ba.**


Tào Lĩnh kinh hoàng nhìn thanh kiếm rỉ sét rực sáng lôi điện đang áp sát ngực mình. Trong khoảnh khắc tử vong cận kề, lão nhận ra gã gác tháp phế căn hèn mọn mà lão luôn coi là cỏ rác dưới chân, thực chất lại là một con mãnh thú nghịch thiên đang ẩn mình trong bóng tối luật pháp. Sự ngạo mạn vạn năm của một chấp sự tông môn hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ bao trùm lấy thần hồn:


- Ngươi... ngươi không phải phế nhân... Ngươi là dị số nghịch hành... Không... tha cho...


*Phập!*


Lời cầu xin của Tào Lĩnh bị cắt đứt vĩnh viễn. Thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét đâm xuyên qua lồng ngực gầy gộc của lão, cắm thẳng vào đan điền rỗng tuếch không có linh lực bảo vệ. Lôi điện xám tro âm hàn cuồng bạo phóng ra từ kiếm phôi điên cuồng tàn phá, xé rách toàn bộ kinh mạch và đập nát đan điền Trúc Cơ giả tạo của lão thành trăm mảnh.


*Bùm!*


Tào Lĩnh bạo thể đan điền ngay tại chỗ.


Khoảnh khắc đan điền vỡ nát, toàn bộ thọ nguyên phàm nhân sạch mà lão đã bòn rút từ hàng vạn tạp dịch suốt trăm năm qua để kéo dài mạng sống đột ngột rò rỉ, thoát ra ngoài nhục thân. Luồng sinh mệnh lực khổng lồ hóa thành một cơn bão năng lượng màu hồng nhạt u uất, cuốn phăng đất cát ẩm ướt xung quanh đáy vực sâu đang sụp đổ.


Thế nhưng, oán niệm căm hờn tích tụ từ cái chết oan uổng của hàng vạn phàm nhân bị hiến tế, kết hợp với oán khí tột cùng trước khi chết của Tào Lĩnh, đã biến đổi luồng thọ nguyên rò rỉ này thành một làn sương đen kịt, tanh nồng mùi máu loãng.


*Hưu... Hưu...*


Làn sương oán niệm đen kịt như có linh tính, điên cuồng lao về phía Cố Huyền, bám chặt lấy cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn của hắn. Oán khí căm hận luồn lách qua từng vết rạn nứt thô ráp trên thớ đá, thấm sâu vào tận xương tủy và kinh mạch tay phải, hình thành những đường vân màu đen kịt quái dị phát ra tiếng sấm nổ âm thầm rền rĩ dưới da thịt.


- Ááá! - Cố Huyền thét lên một tiếng đau đớn tột cùng.


Cơn đau từ oán niệm bám theo khí tức gặm nhấm kinh mạch tay phải dữ dội hơn gấp vạn lần vết loét độc trên vai trái. Nhục thân phàm nhân phế căn của hắn bị chấn động mạnh mẽ, pháp lực Luyện Khí tầng 4 nghịch hành bộc phát quá tải để chống lại oán khí xâm nhập, khiến hắn ngã quỵ xuống bên cạnh xác chết cháy đen, nứt nẻ của Tào Lĩnh.


Cánh tay phải hóa thạch của hắn chuyển sang màu xám đậm hơn, lớp da đá thô ráp lan rộng lên quá cùi chỏ, phát ra tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc rền rĩ dưới thớ thịt nứt nẻ rỉ máu xám lạnh buốt vĩnh viễn bám chặt lấy oán niệm căm hờn của kẻ thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!