Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Áp Lực Trúc Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói bụi từ vụ nổ viên Huyết Thạch tế đàn khổng lồ vẫn chưa kịp lắng xuống, nó cuồn cuộn bay lên như những dải lụa màu huyết đỏ sẫm, quấn chặt lấy không gian tăm tối dưới đáy Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ. Những mảnh vỡ rực đỏ của viên đá trận nhãn rơi rớt khắp nơi trên nền cát ẩm ướt, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng tàn dư rồi lụi tắt, giải phóng luồng sinh mệnh thọ nguyên phàm nhân sạch đợt đầu tiên bay lơ lửng như một dải tinh vân màu hồng nhạt u uất. Dưới chân vách đá ngầm đổ nát, chấp sự tế đàn Hứa Gia đang nằm bất động dưới đống đất đá đổ sụp, chiếc trượng xương trắng gãy đôi cắm hờ hững bên cạnh, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của gã đã hoàn toàn bị luồng năng lượng phản phệ của huyết trận đánh phế.


Cố Huyền quỳ một gối trên nền cát ẩm lạnh ngắt, lồng ngực gầy gộc phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải xám rách nát bám đầy bụi đá và máu khô. Sức nặng của Lục Tiểu Phàm đang hôn mê trên vai trái đè nặng lên bả vai bị loét đen do linh độc của Bạch Tử Khâm ăn mòn, tạo ra một cơn đau rát buốt thấu xương tủy, như thể có hàng vạn con độc trùng đang điên cuồng cắn xé thớ thịt hắn. Cố Huyền nghiến chặt răng đến mức bật máu, thầm vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết để cưỡng ép luồng linh lực nghịch hành màu xám tro chảy ngược chiều kinh mạch, phong bế các huyệt đạo quanh vai để ngăn chặn độc tính lan rộng.


Thế nhưng, nguy hiểm thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.


Một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ thực thụ, lạnh lùng và tàn bạo tột cùng, đột ngột giáng xuống từ đỉnh vách đá ngầm. Không khí xung quanh như đông cứng lại, nặng nề đến mức khiến nhục thân phàm nhân của Cố Huyền phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc gãy giòn. Sát khí đỏ rực như máu đặc quánh bủa vây khắp đáy vực sâu đang sụp đổ, bóp nghẹt mọi luồng sinh khí còn sót lại.


*Ầm!*


Một tiếng động lớn vang lên khi một bóng người mập mạp, nặng nề đáp rầm xuống bệ đá xương trắng đổ nát trước mặt Cố Huyền. Lực va chạm mạnh đến mức làm đất cát ẩm dưới chân hắn bắn tung tóe.


Kẻ vừa xuất hiện khoác trên mình chiếc đạo bào chấp sự màu xanh đậm thêu hình hạc trắng bay lượn giữa làn mây đỏ giả tạo. Gương mặt lão mập mạp, da dẻ đỏ gay như người say rượu, nhưng đôi mắt ti hí lại híp chặt lại, tỏa ra những tia độc quang tàn nhẫn tột cùng.


Đó chính là Tào Lĩnh – Chưởng sự Tàng Thư Các ngoại môn, kẻ đứng đầu chuỗi bóc lột thọ nguyên tạp dịch, và cũng chính là kẻ thù giết cha mẹ Cố Huyền năm xưa.


Tào Lĩnh nhìn lướt qua đống đổ nát của viên Huyết Thạch tế đàn, nhìn hàng trăm tạp dịch phàm nhân đang hoảng loạn chạy trốn qua các mật đạo ngầm, rồi cuối cùng dừng lại trên người Cố Huyền. Đôi mắt lão trợn trừng lên, gương mặt mập mạp co rúm lại vì giận dữ và kinh ngạc tột độ:


- Cố Huyền?! Gã gác tháp phế căn câm điếc?! Ngươi... ngươi vẫn còn sống? Làm sao có thể... Lục Thanh Tuyết rõ ràng đã báo cáo ngươi đã chết khô do linh độc tại Vạn Mộ Phần rồi kia mà!


Giọng nói của Tào Lĩnh khàn đặc, vang dội vách đá ngầm rạn nứt. Lão nhìn chằm chằm vào cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn của Cố Huyền, nơi đang nắm chặt thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét rền rĩ những tiếng sấm nhỏ dưới da thịt. Sự kinh ngạc trong mắt lão nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ điên cuồng của một kẻ bề trên bị sỉ nhục:


- Một tên rác rưởi phế căn hèn mọn, không ngờ lại dám lén lút tu luyện cấm thuật nghịch hành, chém vỡ Huyết Thạch tế đàn của ta! Ngươi có biết viên thạch tế này là thứ ta dùng để ngưng tụ thọ nguyên kéo dài mạng sống và bồi bổ linh căn cho cháu trai ta không? Ngươi đã phá hủy toàn bộ lò luyện đan của ta! Hôm nay, ta sẽ bóc tách thần hồn ngươi, dùng nghịch lực của ngươi để làm củi đốt bù đắp cho tổn thất này!


*“Nhóc con, nín thở! Giữ vững thức hải!”*


Giọng nói trầm lạnh, khàn khàn của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải Cố Huyền, kéo theo một luồng thần niệm lạnh buốt giúp hắn giữ vững tỉnh táo trước áp lực tinh thần khủng khiếp từ uy áp Trúc Cơ của Tào Lĩnh.


*“Tên mập mạp này đang nổi điên thật sự rồi. Tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của hắn tuy là dùng thọ nguyên tạp dịch đắp nặn giả tạo, nhưng uy áp nhục thân vẫn vượt xa giới hạn chịu đựng của một kẻ Luyện Khí tầng 4 như ngươi. Tay phải của ngươi đang bị tê liệt tạm thời do phản lực lôi điện từ kiếm phôi, bả vai trái lại bị loét độc ăn mòn. Đối đầu trực diện lúc này chỉ có con đường chết vĩnh viễn!”*


Cố Huyền thầm truyền âm đáp lại trong đầu, ánh mắt trái lấp lửng tinh vân xám vẫn lạnh lùng đến đáng sợ, không một tia dao động:


- Sư tôn, đệ tử biết rõ điều đó. Nhưng Chấp Pháp Điện gác đêm đổi ca tiếp theo của tháp canh biên giới sẽ diễn ra trong vòng mười nhịp thở nữa. Đó là khoảng thời gian mù Thiên Khải Trận tự vá lỗi hệ thống trong vòng 3 giây quyết định. Con bắt buộc phải dùng Hóa Đá Chi Thủ phòng ngự chịu đòn để câu giờ, chờ đợi đúng khoảnh khắc quy tắc hỗn loạn đó đổ bộ mới có cơ hội phản sát.


- *Khặc khặc, tốt! Gan dạ lắm! Lão phu sẽ dùng tàn niệm giúp ngươi ổn định thần phách, nhưng nhục thân chịu đòn này phải do chính ngươi gánh vác đấy!* - Tịch Diệt Lão Nhân cười lạnh, luồng sương xám trong thức hải co cụm lại thành một màng chắn bảo vệ linh hồn.


Tào Lĩnh đứng cách Cố Huyền mười thước, không thèm đợi câu trả lời từ tên tạp dịch câm điếc hèn mọn. Lão vung mạnh bàn tay mập mạp bốc lên luồng huyết quang đỏ rực rỡ, gầm rú lao thẳng xuống:


- Phệ Huyết Chưởng! Chết đi, đồ sâu bọ!


*Vút!*


Một bàn tay khổng lồ bằng huyết sương màu đỏ sậm phóng ra từ tay Tào Lĩnh, mang theo tiếng gào thét u uất của hàng vạn oán linh phàm nhân bị bòn rút thọ nguyên năm xưa. Luồng huyết chưởng đi đến đâu, mặt cát ẩm dưới lòng đất đều bị ăn mòn bốc khói đen kịt, tỏa ra mùi tanh nồng của máu loãng và lưu huỳnh cực kỳ khó chịu.


Cố Huyền cắn chặt răng, không hề lùi bước. Hắn biết rõ nếu hắn di chuyển lúc này, uy áp Trúc Cơ của Tào Lĩnh sẽ lập tức khóa chặt lấy bả vai trái đang bị loét độc của hắn, ép hắn vào góc chết vách đá sụp đổ. Hắn dồn toàn bộ linh lực nghịch hành màu xám tro còn sót lại trong đan điền lốc xoáy vào cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn (Hóa Đá Chi Thủ).


*Rắc... Rắc...*


Lớp da thịt xám đá thô ráp trên tay phải Cố Huyền đột ngột phát ra ánh sáng vàng nhạt mờ ảo dưới thớ đá nứt nẻ. Hắn đưa cánh tay phải hóa thạch ra phía trước như một tấm khiên cứng rắn, đỡ trực diện đòn Phệ Huyết Chưởng của đối thủ.


*Oành!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới đáy vực sâu tế đàn. Luồng huyết sương đỏ rực của Phệ Huyết Chưởng va chạm mạnh mẽ với cánh tay xám đá cứng cáp của Cố Huyền. Sức mạnh ngấu nghiến, hút cạn sinh mệnh lực của Phệ Huyết Chưởng điên cuồng bao phủ lấy cánh tay hắn, hòng bòn rút thọ nguyên phàm nhân sạch trong huyết quản.


Thế nhưng, đòn đánh tàn độc của Tào Lĩnh đã vấp phải một rào cản không thể ngờ tới. Hóa Đá Chi Thủ mang tính chất hóa thạch nghịch hành, hoàn toàn là đá chết không có sinh mệnh lực hoạt động, làm sao có thọ nguyên để cho Phệ Huyết Chưởng bòn rút? Lực hút sinh mệnh của huyết chưởng hoàn toàn bị triệt tiêu vô hiệu trước thớ đá xám lạnh ngắt.


Tuy nhiên, dù triệt tiêu được lực hút sinh mệnh, nhưng lực lượng chấn động vật lý khổng lồ của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ vẫn truyền thẳng qua cánh tay hóa đá, dội ngược vào lồng ngực Cố Huyền.


*Phụt!*


Cố Huyền nhổ ra một ngụm máu tươi lớn, nhục thân gầy gộc bị chấn động mạnh mẽ, lùi lại liên tiếp năm bước trên nền cát ẩm ướt, hai chân lún sâu xuống cát đến tận cổ chân mới đứng vững. Kinh mạch toàn thân hắn như bị xé rách ra làm trăm mảnh, luồng linh lực nghịch hành xám tro bị chấn động tán loạn khắp nơi, khiến hắn đau đớn đến mức run rẩy bần bật.


- Cái gì?! - Tào Lĩnh trợn trừng đôi mắt ti hí, kinh ngạc nhìn cánh tay phải hóa đá vẫn nguyên vẹn của Cố Huyền. Lão lùi lại nửa bước, sắc mặt đỏ gay chợt tái nhợt đi vì ngạc nhiên. - Ngươi... ngươi chỉ là một tên Luyện Khí tầng thấp phế căn, làm sao có thể đỡ trực diện một chưởng của ta mà không bị hút cạn thọ nguyên hóa thành xác khô? Cánh tay đá đó của ngươi... rốt cuộc là tà thuật gì?


Cố Huyền không trả lời, hắn run rẩy quỳ sụp một gối xuống cát ẩm để giữ thăng bằng, tay trái vẫn ôm chặt lấy Lục Tiểu Phàm đang mê man sau lưng. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ cả vạt áo xám rách nát bám đầy bụi giấy cổ tịch của hắn. Cánh tay phải hóa đá xám xuất hiện thêm vài vết rạn nứt sâu hoắm, phát ra những tiếng sấm nổ âm thầm rền rĩ dưới da thịt, rỉ ra từng giọt máu xám tro lạnh buốt.


Ngay lúc đó, tiếng gào thét u uất của hàng vạn oán linh phàm nhân thoát ra từ viên Huyết Thạch bị vỡ vụn bắt đầu tràn vào thức hải Cố Huyền, hòng làm điên loạn thần trí hắn. Đầu hắn đau như búa bổ, mắt trái chảy máu mờ mịt nhìn không rõ cảnh vật xung quanh.


- *Nhóc con! Tập trung tinh thần! Đọc Tĩnh Tâm Chú phật môn ngay!* - Tịch Diệt Lão Nhân gầm lên trong thức hải.


Cố Huyền cắn chặt đầu lưỡi để tìm lại chút tỉnh táo cuối cùng, thầm nhẩm chú ngữ trong thức hải:


*"Bát nhã ba la mật đa... Tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố..."*


Trong thức hải đang hỗn loạn của hắn đột ngột hiện ra một chữ "Vạn" màu vàng nhạt mờ ảo do tàn ảnh Không Hải Thiền Sư truyền thụ năm xưa. Chữ "Vạn" tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu nhẹ, bảo vệ linh hồn hắn khỏi sự xâm nhập của oán linh huyết sát, giúp hắn giữ vững đạo tâm kiên định giữa cơn bão lốc tinh thần.


Nhìn thấy bộ dạng kiệt quệ rỉ máu của Cố Huyền, sự nghi ngờ trong lòng Tào Lĩnh nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ ngạo mạn tàn nhẫn của kẻ thống trị. Lão cười sằng sặc, giọng nói khàn đặc đầy vẻ khinh bỉ:


- Ha ha ha! Hóa ra chỉ là một chút tà thuật ngụy trang nhục thân cứng cáp mà thôi! Đỡ được một chưởng của ta, nhục thân phế căn của ngươi chắc chắn đã nứt vỡ kinh mạch rồi đúng không? Thanh sắt gỉ tích lôi kia của ngươi đâu? Sao không nhấc lên chém ta đi? Một tên tạp dịch phế căn hèn mọn, cũng dám mơ tưởng phạt thiên cứu người sao? Mơ mộng hão huyền!


Cố Huyền cố gắng vận chuyển nghịch khí để nhấc thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét lên phản kích cận chiến. Thế nhưng, uy áp Trúc Cơ của Tào Lĩnh bủa vây xung quanh nặng như tảng đá ngàn cân, ép chặt lưỡi kiếm phôi rỉ sét xuống đất cát ẩm ướt, khiến hắn không thể nhấc nổi thanh kiếm lên dù chỉ một phân.


Cánh tay phải hóa đá bị tê liệt hoàn toàn sau cú chấn động lôi điện phá hủy Huyết Thạch lúc nãy, nay lại gánh chịu thêm một chưởng lực Trúc Cơ nên đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn, run rẩy bần bật rỉ máu xám liên tục.


- Chết đi cho ta! - Tào Lĩnh gầm lên điên cuồng, lão không muốn kéo dài thời gian thêm nữa vì sợ tiếng nổ phá hủy tế đàn sẽ thu hút sự chú ý của tuần tra đoàn Chấp Pháp Điện bên ngoài núi.


Lão vung mạnh bàn tay mập mạp bốc lên luồng huyết quang Phệ Huyết Chưởng thứ hai đỏ rực rỡ, mang theo 80% sát lực Trúc Cơ giáng xuống.


*Ầm!*


Luồng huyết chưởng khổng lồ xé gió lao thẳng về phía đỉnh đầu Cố Huyền. Sức mạnh chấn động của nó ép bẹt không khí xung quanh, tạo ra một hố cát lõm sâu dưới chân hắn.


Cố Huyền dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, đưa cánh tay phải hóa đá xám nứt nẻ lên chắn trước mặt.


*Bùm!*


Tiếng nổ thứ hai vang lên chói tai. Luồng huyết chưởng chém mạnh vào cánh tay hóa đá của Cố Huyền, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực rỡ nhuộm đỏ cả vách đá ngầm tối tăm.


Lần này, cái giá phải trả tàn khốc hơn gấp bội.


*Rắc rắc rắc!*


Những tiếng rạn nứt giòn giã vang lên từ cánh tay phải hóa đá của hắn. Lớp đá xám thô ráp xuất hiện hàng vạn vết nứt sâu hoắm kéo dài từ đầu ngón tay lên đến tận bùi chỏ, phát ra ánh sáng vàng nhạt nhấp nháy liên hồi như sắp sửa vỡ vụn hoàn toàn.


Kinh mạch tay phải Cố Huyền bị phá hủy rách nát hoàn toàn, máu xám tro rỉ ra nhuộm đỏ cả nền cát ẩm dưới chân hắn. Lực chấn động khổng lồ hất văng Cố Huyền và Lục Tiểu Phàm ra xa ba trượng, nện mạnh tấm lưng gầy gộc của hắn vào vách đá ngầm nứt nẻ đổ sụp.


*Phụt!*


Cố Huyền phun ra một ngụm máu lớn lẫn lộn mảnh vỡ nội tạng, nhục thân phàm nhân của hắn đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn, lồng ngực bầm tím đau nhói dữ dội, lục phủ ngũ tạng bị hàn độc đất mộ và linh độc Bạch Tử Khâm ăn mòn rát buốt tột cùng.


Hắn quỳ rạp dưới đất cát ẩm ướt, thở dốc đứt quãng, mắt trái chảy máu tươi mờ mịt hầu như không còn nhìn rõ cảnh vật xung quanh. Hắn chỉ cảm nhận được luồng sát khí Trúc Cơ lạnh lùng của Tào Lĩnh đang tiến lại gần từng bước một.


Lục Tiểu Phàm nằm bên cạnh hắn, thoi thóp khóc nức nở không thành tiếng:


- Sư... sư huynh... đừng cứu tôi nữa... anh chạy đi... chạy đi...


Cố Huyền không đáp, hắn siết chặt bàn tay trái thô ráp bám đầy cát ẩm, ánh mắt trái lấp lánh tinh vân xám vẫn nhìn chằm chằm vào Tào Lĩnh với vẻ lạnh lùng quyết tuyệt bất khuất. Hắn đang đếm ngược thời gian trong đầu:


*"Giây thứ mười... Giây thứ mười một..."*


Chỉ còn một nhịp thở nữa, khoảng thời gian mù Thiên Khải Trận tự vá lỗi hệ thống trong vòng 3 giây đổi ca của tháp canh biên giới sẽ chính thức đổ bộ xuống đáy vực sâu này.


Tào Lĩnh đứng trước mặt Cố Huyền, nhìn bộ dạng kiệt quệ rỉ máu sắp chết của hắn, gương mặt mập mạp lộ rõ vẻ xảo quyệt tàn nhẫn của một gã đồ tể. Lão cười sằng sặc đầy đắc ý, bàn tay mập mạp bốc lên luồng huyết quang Phệ Huyết Chưởng thứ ba rực sáng huyết quang đỏ rực rỡ chưa từng có, mang theo 100% sát lực Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ thực thụ nhắm thẳng vào đỉnh đầu Cố Huyền đang quỳ rạp dưới đất cát ẩm ướt:


- Ha ha ha! Kết thúc rồi, gã gác tháp nghịch hành hèn mọn! Hãy hiến tế linh hồn và thọ nguyên của ngươi để đền bù cho viên Huyết Thạch của ta đi!


Tào Lĩnh cười sằng sặc tung ra đòn Phệ Huyết Chưởng thứ ba rực sáng huyết quang, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Cố Huyền đang quỳ rạp dưới đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!