Chém Đứt Huyết Thạch
Tiếng gầm của Hứa Gia vừa dứt, toàn bộ không gian dưới đáy Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ lập tức biến đổi. Luồng huyết sát khí vốn đang cuồn cuộn chảy ngược lên thượng giới bỗng chốc bị ngắt quãng, hóa thành một cơn bão năng lượng đỏ rực, điên cuồng gào rú xung quanh bệ đá xương trắng. Hàng chục tên hộ vệ tế đàn khoác trường bào màu đỏ sậm rách nát, tay cầm trường thương rỉ sét, từ trong bóng tối của các mật đạo ngầm lao ra như lũ quỷ đói, nhanh chóng khép chặt vòng vây quanh chiếc lồng sắt vừa rơi xuống.
Cố Huyền đứng trên nóc lồng sắt, gió bão huyết sát thổi lật phật vạt áo xám rách nát của hắn. Dưới lớp băng gạc trắng dính máu quấn quanh trán, sợi tơ vàng nhạt nhấp nháy liên hồi, truyền vào thức hải hắn những luồng thần thức nhạy cảm buốt nhói. Mắt trái hắn lấp lánh tinh vân xám tro mờ nhạt, nhìn chằm chằm vào Hứa Gia đang từng bước tiến lại gần.
- Sư... sư huynh... cứu tôi... - Lục Tiểu Phàm thoi thóp dưới đáy lồng sắt, hai tay bị xích chặt gồng lên run rẩy, máu tươi bên khóe môi nhỏ xuống nền cát ẩm. Cậu thiếu niên phế linh căn chưa từng chứng kiến cảnh tượng tàn bạo này, thần trí đã bắt đầu mơ hồ trước áp lực tinh thần khủng khiếp từ huyết sát trận.
Cố Huyền không đáp. Hắn khẽ cúi người, bàn tay trái thô ráp nắm lấy bả vai Lục Tiểu Phàm, dùng một lực đạo vừa phải nhấc bổng cậu lên, cõng chặt sau lưng. Sức nặng của Lục Tiểu Phàm đè nặng lên bả vai trái đang bị loét đen do linh độc của Bạch Tử Khâm ăn mòn, tạo ra một cơn đau rát buốt dữ dội như có hàng vạn con độc trùng đang điên cuồng cắn xé thớ thịt. Cố Huyền cắn chặt răng đến mức bật máu, thầm vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết để cưỡng ép luồng linh lực nghịch hành màu xám tro chảy ngược chiều kinh mạch, phong bế các huyệt đạo quanh vai để ngăn chặn độc tính lan rộng.
- Nhóc con, cẩn thận! Tên chấp sự tế đàn kia mang tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ thực thụ, không phải loại dùng thuốc đắp nặn giả tạo như Tào Vũ đâu! - Giọng nói trầm lạnh, khàn khàn của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải Cố Huyền. - Chiếc trượng xương trắng trong tay hắn được đúc từ xương cốt của tu sĩ Kết Đan, chứa huyết sát khí ăn mòn cực mạnh. Nhục thân phàm nhân của ngươi lúc này chỉ cần dính một chiêu, đan điền lốc xoáy sẽ lập tức bị nhuộm đỏ rồi tự bạo vĩnh viễn!
Cố Huyền thầm truyền âm đáp lại, ánh mắt vẫn lạnh lùng đến đáng sợ:
- Sư tôn, đệ tử biết rõ điều đó. Nhưng Huyết Thạch tế đàn khổng lồ kia đang tích lũy thọ nguyên phàm nhân quá nhanh do đợt hiến tế bộc phát sớm. Trận nhãn đang ở trạng thái quá tải năng lượng cực hạn. Đây là điểm yếu duy nhất của chúng.
Hứa Gia đứng cách Cố Huyền mười trượng, đôi mắt điên cuồng cuồng tín của gã quét qua thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét đang rực sáng lôi điện xám tro trong tay phải hóa đá của hắn. Gã cười sằng sặc, giọng nói khàn đặc vang dội vách đá:
- Ha ha ha! Một tên tạp dịch phế căn, mang theo một thanh sắt gỉ tích lôi phạt, cũng dám mơ tưởng phá hủy huyết tế của chư thần thượng giới? Ngươi nghĩ mình là ai? Một dị số nghịch thiên sao? Ở ngoại môn Vạn Pháp Tiên Tông này, thiên quy là tối cao, mạng của lũ phàm nhân các ngươi chỉ là củi đốt linh khí mà thôi!
vừa dứt lời, Hứa Gia vung mạnh chiếc trượng xương trắng.
*Vút!*
Một luồng huyết sát khí rực lửa màu đỏ sậm phóng ra từ đầu trượng, hóa thành ba con huyết xà khổng lồ gầm rú, mang theo mùi tanh nồng của máu và lưu huỳnh, điên cuồng lao thẳng về phía lồng ngực Cố Huyền. Đi đến đâu, mặt đất cát ẩm dưới lòng đất đều bị ăn mòn bốc khói đen kịt.
Cố Huyền không lùi bước. Hắn vận chuyển Quy Tắc Bộ, đôi chân bước đi mờ ảo, để lại những tàn ảnh xám nhạt trong không gian chật hẹp. Dưới tầm nhìn của Thần Nhãn Thức Tỉnh, hắn nhìn thấy rõ quỹ đạo di chuyển của ba con huyết xà thực chất là những sợi tơ quy tắc màu đỏ rực đan chéo. Hắn nghiêng người, lách qua con huyết xà thứ nhất trong gang tấc. Hơi nóng huyết sát xẹt qua góc áo xám rách nát, lập tức thiêu rụi sợi vải thành tro bụi.
*Ầm! Ầm!*
Hai con huyết xà còn lại đánh hụt, đâm sầm vào vách đá ngầm phía sau tạo ra những tiếng nổ kinh hoàng, đất đá sụp đổ rào rào.
Nhân lúc Hứa Gia chưa kịp thu hồi trượng xương, Cố Huyền thọc tay trái vào Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai, phóng mạnh năm cây châm khí nghịch lực (Ngưng Khí Thành Châm) nhắm thẳng vào mắt trái của gã chấp sự. Hắn muốn dùng châm khí làm mồi nhử để ép gã phải lùi lại phòng ngự.
Thế nhưng, Hứa Gia chỉ hừ lạnh một tiếng. Gã không cần tránh né, chiếc trượng xương trắng xoay tròn tạo ra một màn chắn huyết quang rực rỡ bảo vệ trước mặt.
*Rắc rắc rắc!*
Năm cây châm khí nghịch lực vừa chạm vào màn chắn huyết quang liền bị ăn mòn, nung chảy hoàn toàn thành những làn khói xám nhạt vô hại. Tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ tạo ra khoảng cách lực lượng quá lớn, mọi đòn tấn công linh lực thông thường của cấp Luyện Khí đều bị triệt tiêu dễ dàng.
- Ngu xuẩn! Pháp lực Trúc Cơ của ta là do thiên quy ban phát, làm sao một tên phế vật như ngươi có thể lay chuyển? - Hứa Gia gầm lên, sải bước lao tới, trượng xương trắng vung lên chém ra một luồng huyết đao khổng lồ dài ba trượng, khóa chặt mọi hướng rút lui của Cố Huyền.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Cố Huyền không hề hoảng loạn. Mắt trái hắn nhức nhối dữ dội, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt làm mờ đi nhãn quan, nhưng thần thức nhạy cảm của hắn lại càng thêm sắc bén. Hắn sử dụng Thần Thức Quét Kẽ Hở, phóng thích một gợn sóng thần thức xám tro lan tỏa khắp tế đàn ngầm.
Hắn không quét Hứa Gia, mà quét thẳng vào viên Huyết Thạch tế đàn khổng lồ đang pulsing ánh sáng đỏ rực rỡ ở trung tâm.
Dưới sóng quét thần thức, Cố Huyền nhìn thấy rõ cấu trúc bên trong của viên đá đỏ. Đúng như hắn dự đoán, viên Huyết Thạch đang phải gánh chịu một lượng thọ nguyên phàm nhân khổng lồ bị bòn rút cưỡng ép từ hàng trăm tạp dịch đợt đầu. Năng lượng sinh mệnh nguyên bản đang bị nén chặt, tạo ra những luồng xung kích nội bộ điên cuồng va chạm vào thành đá. Ở chính giữa viên Huyết Thạch, có một vết rạn nứt siêu nhỏ màu xám đen – điểm yếu chí mạng của toàn bộ trận nhãn hiến tế.
- Sư tôn! Con tìm thấy rồi! - Cố Huyền thầm truyền âm.
- Tốt! Nhóc con, cơ hội chỉ có một tích tắc! Hãy dồn toàn bộ lôi lực tích lũy trong kiếm phôi vào cánh tay phải hóa đá, chém thẳng vào vết nứt đó! Nhưng hãy nhớ, nhục thân của ngươi lúc này không thể chịu đựng phản lực lôi điện quá 10 giây đâu! - Tịch Diệt Lão Nhân gầm lên chỉ điểm.
Cố Huyền hít sâu một hơi lạnh buốt, đan điền lốc xoáy xám tro nghịch chuyển cực đại. Hắn không thèm nhìn luồng huyết đao đang chém tới, đột ngột đổi hướng bước chân, vận Quy Tắc Bộ phóng thẳng về phía viên Huyết Thạch tế đàn trung tâm.
- Muốn chết sao?! - Hứa Gia kinh ngạc, gã không ngờ tên tạp dịch này lại dám bỏ chạy về phía trận nhãn tối cao. Gã lập tức xoay chuyển trượng xương, điều khiển luồng huyết đao bẻ góc chém thẳng vào lưng Cố Huyền.
Khoảnh khắc huyết đao chỉ còn cách tấm lưng gầy gộc của hắn nửa thước, Cố Huyền đột ngột xoay người, đưa cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn (Hóa Đá Chi Thủ) ra đỡ trực diện.
*Bùm!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Luồng huyết đao chém mạnh vào cánh tay xám đá cứng cáp, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực. Sức mạnh chấn động của tu sĩ Trúc Cơ ép kinh mạch toàn thân Cố Huyền xé rách, hắn nhổ ra một ngụm máu lớn, nhục thân lùi lại ba bước nhưng cánh tay hóa đá không hề bị tổn thương. Hóa Đá Chi Thủ mang tính chất hóa thạch nghịch hành, hoàn toàn không có sinh mệnh lực hoạt động nên cản phá thành công lực ăn mòn của huyết sát công.
Mượn lực đẩy từ chưởng lực của Hứa Gia, thân hình Cố Huyền bay vút lên không trung, áp sát viên Huyết Thạch tế đàn ở cự ly đúng một trượng.
Hắn vung cao thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét bằng cả hai tay. Luồng lôi điện xám tro âm hàn tích lũy từ sắt gùi mộ bùng phát dữ dội, chạy dọc lưỡi kiếm gỉ, phát ra những tiếng rít u minh rợn người cộng hưởng lôi phạt thiên đạo.
- Kiếm khí Sắt Vụn! Phạt thiên! - Cố Huyền gầm lên, giọng nói khản đặc chứa đựng ý chí bất khuất vạn năm của phàm nhân.
Hắn dồn toàn bộ linh lực nghịch hành màu xám tro còn sót lại vào mũi kiếm, chém ra một luồng kiếm khí xám tro khổng lồ mang theo các tia sét nhỏ chẻ đôi không khí, đánh thẳng vào vết rạn nứt siêu nhỏ ở trung tâm viên Huyết Thạch.
*Rắc... Rắc...*
Thời gian như ngưng đọng lại trong một phần mười giây.
Mũi kiếm phôi rỉ sét cắm chặt vào vết rạn nứt của Huyết Thạch. Luồng lôi điện âm hàn tích lũy lập tức truyền dẫn vào sâu trong lòng viên đá, kích hoạt phản phản lôi đình tự nhiên chống lại luồng huyết sát khí đang quá tải bên trong.
Hứa Gia đứng dưới bệ đá xương trắng, đôi mắt điên cuồng đột ngột co rút lại khi nhận ra ý đồ của Cố Huyền. Gã hét lên thảm thiết:
- Không! Dừng tay lại! Ngươi sẽ làm sụp đổ toàn bộ đại trận hiến tế mất!
Nhưng đã quá muộn.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng, chói tai gấp trăm lần tiếng sấm sét thông thường vang lên dưới lòng đất sâu, làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc địa chất của Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ. Viên Huyết Thạch tế đàn khổng lồ màu đỏ tươi xuất hiện hàng vạn vết nứt rực sáng, rồi vỡ vụn hoàn toàn thành hàng triệu mảnh vụn lấp lánh thời gian.
Việc phá hủy Huyết Thạch trận nhãn đã kích hoạt một luồng phản phệ năng lượng cực mạnh. Toàn bộ thọ nguyên phàm nhân sạch đang bị nén chặt bên trong đột ngột được giải phóng, hóa thành một luồng tinh vân khổng lồ màu đỏ rực bùng nổ ra xung quanh, cuốn phăng mọi thứ.
Luồng sóng xung kích khổng lồ hất văng Hứa Gia ra xa mười trượng, nện mạnh nhục thân gã vào vách đá ngầm nứt nẻ. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên, chiếc trượng xương trắng trong tay gã bị nứt đôi, gã phun ra một ngụm máu lớn rồi gục ngã dưới đống đổ nát, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ bị tổn hại nghiêm trọng do đại trận phản phệ.
Hàng chục hộ vệ tế đàn xung quanh cũng bị luồng sóng xung kích nghiền nát thành tro bụi trong nháy mắt. Toàn bộ các lồng sắt treo lơ lửng trên không trung bị đứt xích rơi xuống đất cát ẩm, hàng trăm tạp dịch phàm nhân thoát chết khóc lóc chạy trốn hỗn loạn qua các lối đi ngầm.
Cố Huyền đáp xuống đất cát ẩm, nhổ ra một ngụm máu đen lạnh buốt. Cánh tay phải hóa đá xám của hắn bị giật điện tê liệt tạm thời, run rẩy bần bật do dòng điện phản phệ từ kiếm phôi khi chém Huyết Thạch. Kinh mạch toàn thân hắn nứt nẻ đau đớn dữ dội, linh lực nghịch hành trong đan điền lốc xoáy hoàn toàn cạn kiệt.
Hắn quỳ sụp một gối xuống cát ẩm, tay trái vẫn ôm chặt Lục Tiểu Phàm đang hoảng sợ phía sau, cố gắng dùng chút sức lực tàn tạ để giữ vững thần trí không bị hôn mê.
Thế nhưng, nguy hiểm thực sự mới chỉ bắt đầu.
Vực sâu tế đàn ngầm bắt đầu sụp đổ dữ dội, các tảng đá khổng lồ từ trên trần hang rơi xuống rầm rầm. Đúng lúc này, một luồng sát khí Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ cực kỳ tàn nhẫn, lạnh lùng từ trên cao vách đá ngầm phóng xuống, khóa chặt lấy nhục thân kiệt quệ của Cố Huyền.
*Vút!*
Một bóng người mập mạp mặc đạo bào chấp sự màu xanh đậm thêu hạc từ trên cao lao xuống như một con chim ưng đói mồi, đáp rầm xuống bệ đá xương trắng đổ nát trước mặt hắn.
Đó chính là Tào Lĩnh - Chưởng sự Tàng Thư Các ngoại môn, kẻ thù giết cha mẹ hắn, đang trừng trừng đôi mắt ti hí đầy độc ác nhìn chằm chằm vào thanh kiếm phôi rỉ sét trong tay Cố Huyền.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!