Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đột Nhập Huyết Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Vạn Pháp Tiên Tông không mang màu đen thuần khiết, mà là một thứ màu đỏ sẫm nhớp nháp, hầm hập hơi nóng của máu và lưu huỳnh.


Cố Huyền điên cuồng lao đi trong mật đạo ngầm dốc đứng dẫn từ Thiết Thiết Đường xuống Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ. Tiếng búa rèn sắt của Lão Phương và tiếng sét đánh sập mái nhà lò rèn phía trên đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của chính hắn vang vọng vào vách đá ẩm ướt.


Hắn siết chặt chuôi thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi trong tay phải. Thanh kiếm phôi vừa mới ra lò nóng bỏng, thô ráp, bám đầy vảy sắt rỉ sét xám tro của quách quan tài cổ tu, nhưng lại tỏa ra một luồng khí âm hàn tích lôi lạnh buốt thấu xương. Luồng điện quang xám tro âm thầm chạy dọc thớ thép mục nát, thỉnh thoảng xẹt qua các ngón tay hóa đá của hắn, tạo ra những tiếng rít u minh rợn người.


Cánh tay phải của Cố Huyền lúc này đã hóa đá xám vĩnh viễn từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay. Sau khi gánh chịu phản lực lôi điện khổng lồ để tôi luyện kiếm phôi, lớp da thịt hóa thạch của hắn xuất hiện thêm những vết rạn nứt sâu hoắm, rỉ ra từng giọt máu xám lạnh buốt nhưng không hề có cảm giác đau đớn phàm trần. Trái lại, vết loét đen kịt do linh độc của Bạch Tử Khâm ăn mòn trên bả vai trái lại đang bùng phát từng cơn rát buốt dữ dội, như một con độc trùng đang điên cuồng cắn xé da thịt hắn.


*“Nhóc con, nín thở!”*


Giọng nói khàn khàn, trầm lạnh của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải, kéo theo một luồng thần niệm lạnh buốt giúp Cố Huyền giữ vững tỉnh táo trước cơn đau hành hạ.


*“Luồng huyết sát khí dưới kia đã bắt đầu đậm đặc đến mức ăn mòn nhục thân rồi. Kiếm phôi của ngươi tuy tích lũy lôi phạt thiên đạo, nhưng chưa qua tẩy tủy hoàn chỉnh. Nếu để huyết khí dơ bẩn xâm nhập quá sâu vào thớ sắt rỉ, lôi lực âm hàn sẽ bị dập tắt trước khi ngươi chạm được vào Huyết Thạch!”*


Cố Huyền cắn chặt răng đến mức bật máu, thầm vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết. Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro trong đan điền lốc xoáy lập tức xoáy ngược chiều kim đồng hồ, cưỡng ép dòng máu chảy chậm lại, đồng thời phong bế hoàn toàn các lỗ chân lông để ngăn chặn huyết sát khí thẩm thấu.


Hắn mở trừng mắt trái. Sợi tơ vàng ẩn hiện trên trán phát sáng nhạt dưới lớp băng gạc trắng dính máu. Dưới tầm nhìn của Thần Nhãn Thức Tỉnh, không gian tối tăm của mật đạo ngầm bỗng chốc biến đổi. Hắn nhìn thấy hàng vạn sợi tơ quy tắc màu đỏ rực – đại diện cho cấm chế huyết sát của Vực Sâu Tế Đàn Hội – đang đan chéo dày đặc như mạng nhện khổng lồ chạy dọc theo vách đá.


Những sợi tơ này rung động theo nhịp thở của đại trận hiến tế ngầm dưới đáy vực, liên tục quét qua không gian để tìm kiếm bất kỳ dao động linh lực lạ nào. Chỉ cần một tia khí tức của tu sĩ Luyện Khí Kỳ chạm vào, chuông báo động tự động của tháp canh biên giới sẽ kích hoạt phong tỏa ngay lập tức.


Cố Huyền hít sâu một hơi lạnh buốt, vận chuyển Quy Tắc Bộ. Thân hình hắn di chuyển mờ ảo, nửa thực nửa hư trong bóng tối. Mỗi bước chân của hắn đều đặt chính xác vào những khoảng trống màu xám tro – điểm mù của các sợi tơ quy tắc giám sát. Hắn uốn lượn lách qua mạng lưới cấm chế một cách ngoạn mục, không để lại bất kỳ tàn dư năng lượng nào trong không khí.


...


Sau nửa nén nhang, Cố Huyền đã tiếp cận đến rìa vách đá ngầm nhô ra của Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ.


Hơi nóng huyết sát hầm hập sộc thẳng vào mặt hắn, nồng nặc mùi tanh của máu tươi và oán khí u uất. Cố Huyền nép mình sau một tảng đá lớn bám đầy rêu độc, mắt trái nhìn xuống lòng vực sâu khổng lồ dưới lòng đất.


Cảnh tượng trước mắt khiến da đầu hắn tê dại.


Giữa lòng vực sâu là một tế đàn khổng lồ xây bằng xương trắng của hàng vạn phàm nhân lao dịch đã ngã xuống qua nhiều thế hệ bóc lột của tông môn. Ở trung tâm tế đàn, một viên đá khổng lồ màu đỏ tươi như máu – Huyết Thạch tế đàn – đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ theo nhịp đập kinh hoàng. Mỗi lần viên đá phát sáng, nó lại tỏa ra hàng vạn sợi xích sắt huyết sắc quấn chặt lấy hàng trăm chiếc lồng sắt đang treo lơ lửng trên không trung.


Trong những chiếc lồng sắt rỉ sét ấy là hàng trăm đệ tử tạp dịch phàm nhân yếu ớt, người đầy vết thương roi da, đang khóc lóc, gào thét tuyệt vọng.


Đứng trên bệ đá xương trắng trung tâm là Hứa Gia – chấp sự tế đàn ngầm của Vực Sâu Tế Đàn Hội. Lão già mặc áo bào đỏ sậm thêu hình tế đàn xương trắng, mặt mũi hốc hác, đôi mắt điên cuồng cuồng tín. Lão đang vung chiếc trượng xương trắng lẩm nhẩm chú ngữ, điều khiển luồng huyết sát khí từ Huyết Thạch bòn rút từng sợi khói trắng mỏng manh ra khỏi cơ thể các tạp dịch.


Đó chính là thọ nguyên phàm nhân sạch.


Những sợi khói trắng thọ nguyên bị Huyết Thạch nén chặt lại thành những tinh thể đỏ rực rỡ, chuẩn bị truyền dẫn trực tiếp lên thượng giới để dâng hiến cho các Tiên Đế kéo dài mạng sống giả dối.


Cố Huyền đưa mắt quét nhanh qua các lồng sắt treo lơ lửng. Thần thức nhạy cảm của hắn lập tức khóa chặt vào một chiếc lồng sắt lớn đang từ từ hạ xuống sát miệng ngọn lửa đỏ rực rỡ dưới đáy vực.


Bên trong lồng sắt ấy, Lục Tiểu Phàm đang bị xích chặt tay chân, gương mặt tàn nhang bầm tím vì trận đòn roi trước đó, nước mắt nước mũi giàn giụa. Góc đạo bào tạp dịch vá víu của cậu đã bắt đầu bị hơi nóng huyết sát thiêu rụi, bốc khói khét lẹt.


"Cứu tôi với... Sư huynh... Huyền ơi... cứu tôi..." Lục Tiểu Phàm gào khóc khản giọng, giọng nói đầy sự tuyệt vọng tột cùng của một kẻ phế linh căn sắp bị biến thành củi đốt linh khí.


Trên cao, Chưởng sự Tào Lĩnh đang bay lơ lửng trên một bệ đá ngầm khác, gương mặt mập mạp đỏ gay đầy vẻ độc ác. Lão cười sằng sặc nhìn xuống đống củi đốt phàm nhân:


- Hiến tế! Mau hiến tế đợt đầu tiên! Thọ nguyên phàm nhân sạch của lũ tạp dịch này sẽ giúp bồi bổ linh căn cho Vương Đằng thiếu chủ, và luyện thành viên Huyết Linh Đan giúp ta kéo dài thọ nguyên Trúc Cơ! Ha ha ha!


Sát ý trong lòng Cố Huyền bùng lên như núi lửa phun trào. Hắn biết mình không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa. Lồng sắt của Lục Tiểu Phàm chỉ còn cách miệng lửa đúng ba trượng cát ẩm.


*“Nhóc con, bình tĩnh!”* Tịch Diệt Lão Nhân trầm giọng cảnh báo. *“Hứa Gia mang tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, lại có hàng chục hộ vệ tế đàn bao vây xung quanh. Ngươi chỉ có một cơ hội ra tay duy nhất. Đợi đến giờ Tý đổi ca tuần tra, khi Thiên Khải Trận tự vá lỗi hệ thống trong vòng 3 giây thời gian mù, đó là lúc cấm chế huyết sát trên lồng sắt bị suy yếu nhất!”*


Cố Huyền hít sâu một hơi, nhắm chặt mắt trái rỉ máu, bắt đầu đếm nhẩm nhịp tim trong đầu.


Ba mươi... hai mươi... mười...


*Keng... keng... keng...*


Tiếng chuông đồng báo hiệu giờ Tý vang lên dồn dập từ đỉnh núi ngoại môn vọng xuống lòng đất. Đúng lúc này, các luồng sáng đỏ quét tầm nhiệt của tháp canh biên giới đột ngột khựng lại, xoay tròn rồi tắt lịm.


Quy luật 3 giây thời gian mù bắt đầu đổ bộ!


- Đổi ca! Mau kiểm tra trận nhãn! - Tiếng gầm của một tên hộ vệ trưởng vang lên từ phía tháp canh ngầm.


Ngay khoảnh khắc các sợi tơ quy tắc màu đỏ rực xung quanh lồng sắt của Lục Tiểu Phàm trùng xuống và chuyển sang màu xám tro vô hại, Cố Huyền vận Quy Tắc Bộ, bước hụt chân nhảy thẳng từ vách đá ngầm cheo leo xuống đỉnh chiếc lồng sắt đang hạ xuống.


*Bịch!*


Tiếng tiếp đất cực nhẹ bị tiếng xích sắt loảng xoảng che lấp hoàn toàn. Cố Huyền quỳ rạp trên nóc lồng sắt, tay phải bóp chặt chuôi Lôi Đình Thần Kiếm phôi.


Lục Tiểu Phàm đang khóc lóc thảm thiết, đột ngột nghe thấy tiếng động trên nóc lồng, liền ngước mắt lên nhìn. Qua khe hở sắt rỉ, cậu nhìn thấy gương mặt góc cạnh lạnh lùng bám đầy bụi đất của Cố Huyền dưới lớp gạc trắng quấn trán, đôi mắt trái lấp lánh tinh vân xám tro đầy sát khí.


- H... Huyền? Ngươi... ngươi còn sống? - Lục Tiểu Phàm trợn tròn mắt, quên cả khóc.


- Im lặng. Ta đến cứu ngươi. - Cố Huyền trầm giọng nói, âm thanh vô cùng nhỏ nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.


Hắn lập tức thọc tay trái vào Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai, vận chuyển nghịch khí nén linh lực thành năm cây châm nhỏ không màu (Ngưng Khí Thành Châm). Hắn phóng mạnh năm cây châm khí vào thẳng cấm chế huyết trận đang khóa chặt ổ khóa lồng sắt, hòng vô hiệu hóa xích sắt trong im lặng.


Thế nhưng, ngay khi châm khí nghịch hành vừa chạm vào ổ khóa, một luồng huyết sát khí tanh nồng từ Huyết Thạch tế đàn bộc phát ngược lại, nung chảy hoàn toàn năm cây châm khí nghịch lực chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi.


Cấm chế huyết sát quá dày đặc và mạnh mẽ, vũ khí linh khí thông thường hoàn toàn bị ăn mòn ngay lập tức!


Thời gian mù chỉ còn lại đúng 1.5 giây!


Nếu không phá được xích sắt trước khi kết giới tự vá lỗi hoạt động trở lại, luồng sáng mạt sát của tháp canh sẽ khóa chặt lấy nhục thân Cố Huyền và thiêu rụi hắn cùng Lục Tiểu Phàm thành tro bụi vĩnh viễn.


Không thể chần chừ thêm một phần trăm giây nào nữa!


Cố Huyền nghiến răng quyết tuyệt, từ bỏ ý định bẻ khóa im lặng. Hắn vung mạnh thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi rỉ sét nóng bỏng bằng cánh tay phải hóa đá xám cứng cáp, dồn toàn bộ linh lực nghịch hành màu xám tro từ đan điền lốc xoáy vào thân kiếm.


*Xẹt xẹt xẹt!*


Luồng lôi điện xám tro âm hàn tích lũy từ Sắt vụn gùi mộ bùng phát dữ dội, chạy dọc lưỡi kiếm rỉ sét, gầm rú âm thầm chống lại huyết sát khí xung quanh.


Cố Huyền vung kiếm chém mạnh xuống sợi xích sắt huyết sắc đang quấn chặt lồng giam.


*Keng... Rắc!*


Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang dội khắp lòng vực sâu tối tăm, bắn ra hàng vạn tia lửa xám bạc rực rỡ. Luồng lôi lực âm hàn tích lũy trong kiếm phôi khắc chế hoàn toàn cấm chế huyết sát dơ bẩn, chẻ đôi sợi xích sắt huyết sắc dày ba tấc chỉ trong một nhát chém duy nhất.


Chiếc lồng sắt chứa Lục Tiểu Phàm mất đi lực kéo, rơi tự do xuống đống cát ẩm bên dưới miệng lửa đúng nửa trượng, tránh thoát khỏi ngọn lửa hiến tế đang liếm lên trong gang tấc.


Thế nhưng, tiếng kim loại gãy giòn giã và luồng lôi điện xám tro bộc phát từ cú chém đã xé rách sự tĩnh lặng của Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ.


3 giây thời gian mù kết thúc!


Các sợi tơ quy tắc màu đỏ rực của Thiên Khải Trận lập tức hoạt động trở lại, phát ra những tiếng còi báo động đỏ rực vang dội toàn bộ khu vực ngầm dưới lòng đất.


Hứa Gia đang niệm chú đột ngột khựng lại. Lão trợn trừng hai mắt điên cuồng, quay ngoắt đầu lại nhìn về phía chiếc lồng sắt vừa rơi xuống đất cát ẩm.


- Kẻ nào?! Kẻ nào dám đột nhập phá hủy huyết xích tế đàn?! - Hứa Gia gầm lên điên cuồng, gương mặt hốc hác biến dạng vì tức giận.


Lão vung mạnh chiếc trượng xương trắng, chỉ thẳng về phía bóng đen đang đứng trên nóc lồng sắt:


- Hộ vệ tế đàn! Phong tỏa toàn bộ lối thoát ngầm! Bắt sống tên dị số nghịch thiên đó cho ta!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!