Kiếm Phôi Tích Lôi
Hơi nóng huyết sát từ đáy vực sâu bốc lên hầm hập, mang theo mùi tanh nồng của máu tươi và oán khí u uất tích tụ vạn năm, găm thẳng vào lồng ngực Cố Huyền đang ẩn nấp trên vách đá ngầm. Dưới kia, chiếc lồng sắt chứa Lục Tiểu Phàm đang từ từ hạ xuống, chỉ còn cách ngọn lửa hiến tế rực đỏ đúng ba trượng. Tiếng gào khóc tuyệt vọng của người bạn duy nhất xé rách màng tai hắn, khiến đan điền lốc xoáy xám tro của hắn điên cuồng chấn động.
Cố Huyền bóp chặt năm ngón tay phải hóa đá xám, những tiếng sấm nổ âm thầm rền rĩ dưới thớ thịt lạnh ngắt như đá tảng. Mắt trái hắn lấp lánh tinh vân xám tro, nhìn thấu những sợi tơ quy tắc màu đỏ rực của huyết trận đang quấn chặt lấy chiếc lồng sắt.
"Sư tôn, con không thể chờ thêm được nữa! Con phải xuống đó!" Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, giọng nói khàn đặc nhưng quyết tuyệt.
"Nhóc con, ngươi điên rồi!" Tiếng quát của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên như sấm nổ trong đầu hắn. "Huyết Thạch tế đàn khổng lồ kia là trận nhãn tối cao của đại trận hiến tế ngầm, được nuôi dưỡng bằng thọ nguyên phàm nhân và huyết sát khí Trúc Cơ. Roi da gai sắt của Vương Hàn hay châm khí nghịch lực của ngươi vừa chạm vào sẽ bị huyết sát ăn mòn, nung chảy lập tức. Ngươi không có một món binh khí nào đủ sức chịu đựng năng lượng hủy diệt để chém nứt viên đá đó. Bước xuống lúc này, nhục thân phàm nhân của ngươi sẽ bị hút cạn thọ nguyên trong nháy mắt!"
Cố Huyền cắn chặt môi đến mức rách bươm, máu tươi tràn ra đầy miệng. Hắn biết sư tôn nói đúng. Cấm chế huyết trận trên xích sắt lồng giam quá mạnh, châm khí của hắn phóng ra lúc nãy đã bị nung chảy ngay khi vừa chạm vào rìa ngoài. Muốn phá hủy trận nhãn Huyết Thạch và cứu Lục Tiểu Phàm, hắn cần một món vũ khí mang tính âm hàn tích lôi, mượn chính lôi phạt của thiên đạo để phạt thiên, nghịch chuyển huyết sát khí.
"Con còn một canh giờ trước khi đại lễ hiến tế chính thức bắt đầu thu nạp thọ nguyên phàm nhân sạch đợt đầu." Cố Huyền nhắm chặt mắt trái rỉ máu, gạt đi vệt máu tươi bên khóe môi. "Con sẽ quay lại Thiết Thiết Đường. Chỉ có Lão Phương mới giúp con đúc được món vũ khí đó."
Không một tia do dự, Cố Huyền vận bộ pháp Quy Tắc Bộ, nương theo bóng tối của vách đá ngầm, lách qua các sợi tơ quy tắc giám sát đang căng phồng dưới lòng đất sâu. Hắn lao thẳng vào lối mật đạo tối tăm sau bệ nung lò rèn mà Thượng Quan Kiệt đã chỉ, chạy ngược dòng địa đạo hướng về phía Thiết Thiết Đường ngoại môn.
...
Thiết Thiết Đường ngoại môn đêm mưa giông, tiếng sấm rền rĩ trên bầu trời hòa cùng tiếng búa nện sắt "bùm... bùm..." vang dội suốt ngày đêm. Sức nóng hừng hực từ các lò nung khổng lồ bốc lên nghi ngút, nhuộm đỏ cả một vùng không gian ẩm ướt.
Sau bệ nung lò rèn rách nát ở góc hẻo lánh nhất, bức tường đá chậm rãi hé mở một khe hở nhỏ. Cố Huyền lách người bước ra, toàn thân bám đầy bụi đất mật đạo và mùi máu tanh nồng của tế đàn.
Lão Phương – lão thợ rèn già ở trần, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, da dẻ đỏ hồng dưới hơi lửa – đang vung chiếc búa sắt đen nặng trăm cân nện dồn dập xuống một khối sắt nóng đỏ. Tai trái lão bị điếc hoàn toàn do tiếng búa gõ lâu năm, nhưng đôi mắt đục ngầu của lão lại nhạy bén tột đỉnh. Nhìn thấy Cố Huyền xuất hiện từ mật đạo với cánh tay phải hóa đá xám rỉ máu đen nhạt, Lão Phương khựng búa lại, lầm lì không nói một lời, chỉ nghiêng đầu ra hiệu cho hắn vào góc tối.
"Lão Phương, con cần rèn gấp một kiếm phôi." Cố Huyền bước đến bên đe sắt, không nói lời thừa, từ trong ngực áo lấy ra một thanh sắt rỉ sét đen kịt, lạnh buốt thấu xương.
Đó là Sắt vụn gùi mộ – thứ sắt rỉ sét lấy từ các quan tài cổ tu bị sét đánh tại nghĩa địa Vạn Mộ Phần mà hắn đã âm thầm tích lũy. Thanh sắt vừa xuất hiện, nhiệt độ hừng hực xung quanh lò rèn đột ngột giảm xuống, tỏa ra một luồng khí âm hàn tích lôi rợn người.
Lão Phương nhìn chằm chằm vào thanh sắt gỉ, đôi mắt đục ngầu co rụt lại dữ dội. Lão vươn bàn tay thô ráp đầy vết khía vuốt ve bề mặt thanh sắt, cảm nhận luồng từ trường lôi đình hỗn loạn đang âm thầm chạy dọc thớ kim loại mục nát. Lão biết đây là cấm vật mang tính âm hàn cực mạnh, chuyên dùng để tích lũy thiên lôi phạt.
Lão Phương nhìn thẳng vào mắt trái xám tro của Cố Huyền, khàn giọng hỏi: "Ngươi muốn phạt thiên?"
"Con muốn cứu người. Muốn đập tan cái tế đàn ngầm bòn rút thọ nguyên phàm nhân dưới chân núi kia." Cố Huyền trả lời, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng ý chí bất khuất vạn cổ.
Lão Phương im lặng một nhịp dài, rồi bất ngờ gục đầu cười khàn khàn. Lão ném mạnh chiếc búa sắt đen xuống đất, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên: "Được! Lũ tu sĩ cao ngạo coi phàm nhân chúng ta như củi đốt linh khí. Hôm nay, lão già điếc này sẽ cùng ngươi đúc nên một thanh kiếm phạt thiên!"
Lão Phương vứt thanh Sắt vụn gùi mộ vào lòng lò nung đang cháy đỏ rực. Luồng lửa lò rèn bùng lên dữ dội, nhưng thanh sắt cổ tu quá giòn và mang tính âm hàn cực mạnh, lửa thường không thể làm nó nóng chảy để tạo hình.
"Nhóc con, vận nghịch khí của ngươi truyền vào lò nung! Kích hoạt các phù văn dẫn lôi dưới đáy lò!" Lão Phương hét lớn.
Cố Huyền lập tức bước lên trước bệ nung, ngồi xếp bằng. Hắn vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, mở rộng đan điền lốc xoáy xám tro. Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro điên cuồng chạy ngược chiều kinh mạch toàn thân, dồn thẳng vào lòng bàn tay phải hóa đá xám của hắn. Hắn áp chặt bàn tay Hóa Đá Chi Thủ vào thành lò nung bằng đồng nóng bỏng.
*Uỳnh... uỳnh...*
Những tiếng sấm nổ âm thầm rền rĩ dưới da thịt tay phải Cố Huyền bùng phát, truyền dẫn luồng nghịch khí xám tro vào thẳng tâm lò nung. Dưới đáy lò, các phù văn dẫn lôi cổ xưa do Lão Phương khắc vẽ bằng máu lôi thú bắt đầu rực sáng ánh sáng màu xám bạc, cưỡng ép dòng hỏa diễm nung nấu thanh sắt gỉ.
Thế nhưng, phản lực nhiệt lượng cực cao và điện năng tích lũy từ thanh sắt gùi mộ dội ngược lại cánh tay phải của Cố Huyền. Cảm giác đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương ập đến, khiến kinh mạch tay phải của hắn liên tục bị xé rách. Lớp đá xám thô ráp trên da thịt hắn xuất hiện thêm những vết rạn nứt sâu hoắm, rỉ ra từng giọt máu xám lạnh buốt.
Cố Huyền nghiến chặt răng, nhẩm thầm Kiếm ý Vách Đá Vô Danh trong thức hải để giữ vững tỉnh táo, không cho bản thân bị hôn mê trước cơn đau bạo thể tột cùng.
Trong góc tối của lò rèn, một bóng người tóc tai bù xù, mắt đỏ ngầu vì thức đêm đang cuồng nhiệt gõ bàn tính bằng đồng rỉ sét kêu tanh tách. Đó là Diệp Hồng Trần.
"Cố Huyền, nhanh lên! Ta vừa dùng bàn tính đồng đo đạc chu kỳ tự vá lỗi của Thiên Khải Trận Nhãn ngoại vi ở khe núi phía bắc." Diệp Hồng Trần gầm lên, giọng nói đầy sự căng thẳng tột độ. "Quy luật 3 giây thời gian mù đang dịch chuyển do địa mạch ngầm dưới tế đàn bị chấn động. Khi ngươi chém nứt Huyết Thạch tế đàn, kết giới hộ tông sẽ rách nứt xuất hiện một kẽ hở rộng 1 mét không bị quét qua ở hướng bắc. Nhưng kẽ hở đó chỉ tồn tại đúng 3 giây đổi ca tuần tra của Chấp Pháp Điện! Sai lệch một tích tắc, luồng sáng mạt sát của tháp canh sẽ thiêu rụi các ngươi thành tro bụi!"
Lời cảnh báo của Diệp Hồng Trần như ngọn roi quất thẳng vào linh hồn Cố Huyền. Hắn chỉ có 3 giây để trốn chạy sau khi phá trận. Mỗi giây phút đúc kiếm lúc này đều là cuộc chạy đua sinh tử với thời gian.
*Rắc!*
Một tiếng nứt giòn giã đột ngột vang lên từ trong lòng lò nung. Thanh sắt gùi mộ đang nóng đỏ bất ngờ xuất hiện một vết rạn nứt khổng lồ ở phần thân kiếm, suýt nữa vỡ đôi do kim loại quá giòn dưới nhiệt độ cực hạn.
Lão Phương biến sắc: "Hỏng rồi! Sắt vụn quá giòn, không chịu nổi nhiệt lượng nghịch chuyển! Kiếm phôi sắp vỡ nát!"
Cố Huyền trợn trừng mắt trái, thần nhãn nhìn thấu sợi tơ quy tắc rạn nứt của thanh kiếm. Trong giây phút sinh tử, hắn nhanh trí thò tay trái vào Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai, lấy ra bình sứ chứa vài giọt Nước Linh Tuyền ngược cuối cùng còn sót lại từ lần đột phá trước. Hắn không ngần ngại dội thẳng luồng nước linh tuyền ngược mang tính âm hàn lách luật vào thẳng kiếm phôi đang nứt nẻ.
*Xèo xèo xèo!*
Một làn khói trắng xóa bốc lên nghi ngút, mang theo mùi tanh nồng của lôi thú bay hơi. Luồng nước linh tuyền ngược cực lạnh va chạm với nhiệt độ cực nóng của lò nung, tạo ra một trạng thái cân bằng năng lượng nghịch chuyển kỳ dị. Vết rạn nứt trên kiếm phôi từ từ khép lại, bề mặt rỉ sét đen kịt bắt đầu ngưng tụ thành những đường vân lôi điện màu xám tro lấp lánh.
"Tốt! Kiếm phôi đã định hình!" Lão Phương gầm lên, vung chiếc búa sắt đen nặng trăm cân nện thẳng xuống đe sắt.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Mỗi nhát búa của Lão Phương nện xuống như sấm sét nổ vang, tôi luyện luồng lôi lực nghịch hành sâu vào từng thớ thép rỉ sét của Lôi Đình Thần Kiếm phôi. Cố Huyền liên tục truyền nghịch khí vào lò, cánh tay phải hóa đá xám nhẹ ở các ngón tay bị bỏng điện giật tê liệt hoàn toàn, da thịt nứt nẻ rỉ máu đen nhạt.
Bên ngoài trời đổ mưa giông dữ dội hơn, những tia chớp khổng lồ xé rách bầu trời đêm, bị thu hút bởi luồng năng lượng âm hàn tích lôi của thanh kiếm đang thành hình trong lò rèn Thiết Thiết Đường.
Diệp Hồng Trần điên cuồng gõ bàn tính đồng, hét lớn: "Kiếm phôi đã thành! Lôi kiếp tự nhiên sắp giáng xuống! Cố Huyền, rút kiếm!"
Cố Huyền vùng dậy, mặc kệ cánh tay phải đang bị bỏng điện tê dại, hắn vươn bàn tay Hóa Đá Chi Thủ thô ráp vào thẳng lòng lò nung đang cháy rực, nắm chặt lấy chuôi kiếm phôi rỉ sét nóng bỏng.
*Uỳnh!*
Một luồng điện quang xám tro khổng lồ từ kiếm phôi phóng thẳng vào nhục thân Cố Huyền, khiến kinh mạch toàn thân hắn co rút dữ dội. Hắn gầm lên một tiếng nghịch thiên, cưỡng ép rút thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi ra khỏi lò nung.
Thanh kiếm dài ba thước, bề mặt bám đầy rỉ sét xám tro và những đường vân lôi điện nứt nẻ, tỏa ra luồng khí thế âm hàn tích lôi phạt thiên vô song, sẵn sàng chém đứt mọi kết giới và trận nhãn huyết sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!