Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Kẽ Hở Của Thiên Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xám tro từ cuốn sách da thú bắt đầu ngưng tụ thành những ký tự cổ vặn vẹo bay thẳng vào thức hải của Cố Huyền.


Cơn đau âm ỉ từ lồng ngực bị Trần Quy đá lúc chập tối chợt nhói lên, nhưng ngay lập tức bị lấn át bởi một luồng hàn ý thấu xương phát ra từ cuốn sách cổ. Trong không gian tối tăm của tầng một Tàng Thư Các hoang phế, làn sương xám tro rỉ ra từ bục đá nứt nẻ không hề tan đi, mà dần co cụm lại, ngưng tụ thành hình bóng ảo ảnh của một lão nhân râu dài. Lão mặc trường bào xám tro đầy vết rách, đôi mắt không có lòng trắng mà lấp lánh hai tinh vân xám xoáy tròn sâu thẳm, tỏa ra một loại uy áp cổ xưa khiến không khí xung quanh như đông cứng.


Cố Huyền nín thở, hai tay siết chặt bài vị gỗ mục của cha, nhục thân phàm nhân gầy gò của hắn dưới áp lực thần niệm khổng lồ kia run lên bần bật. Hắn muốn lùi lại, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn gỗ ẩm mốc.


“Một kẻ phế căn hèn mọn, kinh mạch rỗng tuếch, lại có thể đánh thức tàn niệm của lão phu?”


Giọng nói của ảo ảnh lão nhân vang lên trực tiếp trong đầu Cố Huyền, khàn khàn, ngạo nghễ và mang theo sự căm hận tột cùng đối với thiên địa. Lão quét luồng tinh vân xám trong mắt qua người Cố Huyền, khóe môi nhếch lên một nụ cười cay nghiệt, chế giễu: “Hóa ra là nhờ giọt huyết mạch nguyên thủy chưa bị thiên quy khóa chặt của đám phàm nhân cổ đại. Nhưng có ích gì? Một phế vật không thể tụ khí, ba ngày nữa em gái ngươi sẽ làm củi khô cho lò luyện độc, còn ngươi cũng chỉ là một nắm xương tàn dưới bãi tha ma.”


Cơn u uất tích tụ từ cái chết của cha mẹ và nỗi bất lực trước số phận của em gái Cố Dao bùng lên lồng ngực Cố Huyền. Hắn cắn chặt răng, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi tinh vân xám của lão nhân, giọng nói khàn đặc nhưng quyết tuyệt: “Nếu tiền bối đã thức tỉnh từ máu của ta, chắc chắn không phải hiện ra chỉ để cười nhạo một kẻ sắp chết. Ta là phế căn, nhưng ta muốn sống! Ta muốn cứu em gái ta! Xin tiền bối chỉ lối!”


Lão nhân nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy bùn đất và vết máu chưa khô của thiếu niên. Sự kiên định bất khuất trong ánh mắt phàm nhân kia dường như đã khơi gợi lại điều gì đó trong ký ức vạn năm của lão. Áo bào xám của lão khẽ lay động, luồng thần niệm áp chế thức hải của Cố Huyền đột ngột thu hồi.


“Lão phu danh xưng Tịch Diệt Lão Nhân.” Lão nhân chấp tay sau lưng, hư ảnh lơ lửng giữa không trung Tàng Thư Các, lạnh lùng nói: “Ngươi gọi linh căn là tiên duyên bẩm sinh? Nực cười! Sự thật về linh căn bẩm sinh mà các ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một loại 'khóa tinh thần' do Thập Đại Tiên Đế ngụy tạo vạn năm trước. Kẻ có linh căn càng cao, sợi tơ nhân quả bòn rút thọ nguyên của Thiên Khải Trận trói buộc càng chặt. Chúng cho các ngươi một chút linh lực phế thải để đổi lấy thọ nguyên nguyên bản dâng lên thượng giới.”


Cố Huyền chấn động tâm thần. Thế giới quan tu tiên mà hắn biết suốt mười bảy năm qua hoàn toàn sụp đổ. Hắn run giọng: “Linh căn... là khóa tinh thần? Vậy còn phế căn của ta?”


“Phế căn của ngươi, thực ra chính là trạng thái phàm nhân nguyên thủy tự do nhất, không bị thiên quy đóng dấu, không có khóa tinh thần định vị.” Tịch Diệt Lão Nhân cười khẩy, chỉ ngón tay ảo ảnh về phía cuốn sách cổ: “Cuốn Thời Gian Mù Chi Thư này do Cổ Thần Sáng Thế viết ra bằng da thú hỗn độn trước khi bị sát hại. Nó ghi chép lại những kẽ hở vận hành của Thiên Đạo giả dối hiện tại. Thiên Khải Giám Sát Trận của tông môn tuy gác chặt, nhưng cứ vào giờ Tý mỗi đêm, khi trận pháp tự vá lỗi và đổi ca tuần tra, kết giới giám sát sẽ xuất hiện một khoảng trống hoàn toàn mù mịt kéo dài đúng ba giây. Đó là Quy luật 3 giây thời gian mù.”


Lão nhân tiến lại gần, đôi mắt xám tro nhìn sâu vào thức hải Cố Huyền: “Trong ba giây đó, thiên quy mù lòa, quy tắc hỗn loạn. Ngươi không có khóa tinh thần, nếu tu luyện cấm thuật Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết của lão phu đúng vào ba giây này, ngươi có thể hấp thụ linh khí hỗn loạn dưới bục đá phong ấn để tự đúc lại kinh mạch nghịch hành, mà không bị lôi kiếp của Thiên Đạo mạt sát ngay lập tức. Ngươi có dám đánh cược tính mạng phàm nhân của mình để đi ngược lại quy luật của chư thần không?”


Lời nói của Tịch Diệt Lão Nhân như sấm sét đánh thẳng vào đạo tâm của Cố Huyền. Ba ngày hạn định của Trần Quy đang treo lơ lửng trên đầu. Nếu không cược, Cố Dao chắc chắn sẽ chết trong mật thất Đan Phong. Hắn không còn đường lui.


“Ta cược!” Cố Huyền dứt khoát quỳ sụp xuống, đầu ngón tay siết chặt bục đá rạn nứt: “Xin sư phụ truyền pháp!”


“Tốt! Hãy mở mắt ra mà nhìn!” Tịch Diệt Lão Nhân quát khẽ.


Mắt trái của Cố Huyền đột ngột nhức nhối dữ dội, một luồng nhiệt lượng nóng bỏng bộc phát từ sâu trong hốc mắt khiến hắn đau đớn kêu lên một tiếng. Đó là dấu hiệu ban đầu của việc thức tỉnh thần nhãn nhìn thấu tơ quy tắc. Qua nhãn quang mắt trái đang mờ đi vì máu, không gian Tàng Thư Các bỗng chốc biến đổi. Hắn nhìn thấy hàng vạn sợi tơ ánh sáng màu bạc và vàng nhạt đang đan chéo dày đặc ngoài cửa tháp, liên tục quét qua quét lại như một tấm lưới khổng lồ – đó chính là kết giới giám sát của Thiên Khải Trận.


Nhưng ngay dưới bục đá nứt nẻ dưới chân hắn, có một sợi tơ màu xám tro u ám đang rỉ ra luồng năng lượng hỗn độn không thuộc về thiên quy.


“Giờ Tý đã đến, kết giới chuẩn bị đổi ca. Chuẩn bị vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết dọc theo kinh mạch tay phải!” Giọng nói của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên đầy nghiêm nghị.


Cố Huyền ngồi xếp bằng dưới gầm tháp gỗ, nhắm mắt trái đang rỉ máu, tập trung toàn bộ tinh thần lực nhạy cảm bẩm sinh để tính nhẩm nhịp tim.


*Ba... Hai... Một...*


Bên ngoài tháp gỗ, tấm lưới ánh sáng màu vàng nhạt đột ngột flicker một nhịp. Toàn bộ sợi tơ quy tắc giám sát biến mất hoàn toàn. Quy luật 3 giây thời gian mù chính thức đổ bộ!


“Hấp khí!” Tịch Diệt Lão Nhân quát lớn.


Cố Huyền lập tức vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, há miệng hút mạnh một luồng linh khí xám tro hỗn loạn từ khe nứt bục đá vào cơ thể. Luồng linh khí xám vừa đi vào kinh mạch phế thải của tay phải, một cơn đau đớn kinh hoàng tột độ lập tức bùng nổ. Nó không giống như dòng linh khí ấm áp ôn hòa của tu sĩ chính thống, mà sắc bén như hàng vạn mảnh vỡ thủy tinh nung đỏ, điên cuồng cào xé, xé rách từng đoạn kinh mạch đã héo quắt của hắn.


“Á...!”


Cố Huyền muốn gào lên, nhưng hắn biết tiếng động lớn sẽ thu hút lính tuần cổng sau tháp gỗ. Hắn cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm, nhục thân gầy gò co giật kịch liệt trên sàn gỗ. Luồng khí nghịch hành xám tro đi ngược lại chiều kinh mạch thông thường, cưỡng ép đúc lại đường kinh mạch chính đầu tiên ở tay phải.


Hai giây trôi qua.


Cơn đau buốt óc khiến thần hồn Cố Huyền mài mòn nhẹ dưới áp lực cực hạn. Hắn cảm nhận rõ ràng đường kinh mạch tay phải đang phát ra tiếng sấm nổ âm thầm dưới da thịt.


Đến giây thứ ba, do quá chìm đắm trong việc khống chế luồng khí nghịch hành, Cố Huyền đã phản ứng chậm một tích tắc. Hắn chưa kịp thu công phong bế khí tức hoàn toàn thì tấm lưới ánh sáng giám sát ngoài tháp gỗ đột ngột bùng sáng trở lại. Thiên Khải Trận tự vá lỗi hoàn tất.


“Nguy rồi! Thu công mau!” Tịch Diệt Lão Nhân biến sắc gầm lên.


Một luồng cảm ứng lạnh lẽo từ thiên địa đột ngột khóa chặt lấy Tàng Thư Các. Giữa đêm mưa giông, một tia lôi phạt màu xanh lam nhỏ bằng ngón tay út bất ngờ xé toạc màn sương mù, đánh thẳng xuyên qua khe hở mái ngói tháp gỗ, xẹt qua vai Cố Huyền.


“Oành!”


Tia sét đánh sém một góc áo choàng xám của hắn, để lại mùi khét lẹt của ozone và vải cháy. Luồng lôi lực tàn dư chấn động thẳng vào thức hải Cố Huyền, khiến hắn ngã gục xuống sàn gỗ, toàn thân co giật, phun ra một ngụm máu đen kịt bám đầy tạp chất kinh mạch vừa bị ép ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!