Chân Tướng Tế Đàn Ngầm
Tiếng bánh xe gỗ rít lên kẽo kẹt đều đặn qua màn sương mù lạnh buốt, đưa Cố Huyền tiến thẳng vào sào huyệt lò luyện phách binh khí của ngoại tông. Nằm bất động dưới tấm vải liệm xám rách nát, nhục thân của hắn lạnh ngắt như một tảng đá chôn sâu dưới lòng đất Vạn Mộ Phần. Khóa Khí Thuật đang vận hành ở mức cực hạn, hoàn toàn bóp nghẹt nhịp tim, nhịp thở và phong bế đan điền lốc xoáy xám tro vào một điểm siêu vi vô hình. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc duy trì trạng thái chết lâm sàng quá lâu bắt đầu càn quét cơ thể hắn. Hàn độc buốt giá từ đất mộ ẩm ướt đang len lỏi qua các lỗ chân lông, kết hợp với vết loét đen kịt do linh độc Bạch Tử Khâm ăn mòn trên ngực, tạo thành những luồng khí lạnh buốt gặm nhấm kinh mạch phổi, khiến hắn đau đớn đến mức thần trí muốn nứt vỡ.
*Két... rầm!*
Chiếc xe kéo dừng lại đột ngột. Tiếng Thượng Quan Kiệt thở hắt ra đầy mệt mỏi vang lên ngay bên cạnh. Tiếp đó là tiếng lạch cạch của xích sắt và tiếng lửa lò nung gầm rú âm âm từ xa vọng lại. Mùi lưu huỳnh, mùi sắt nung đỏ và mùi xác chết cháy khét nồng nặc sộc thẳng vào không khí, báo hiệu xe kéo đã vào sâu trong Thiết Thiết Đường ngoại tông – nơi Thượng Quan Kiệt dùng làm lò luyện phách binh khí chợ đen.
“Mười hai xác sạch... Hôm nay phải luyện ra bằng được thanh phách kiếm này.” Giọng nói khàn khàn, lầm lì của Thượng Quan Kiệt vang lên. Gã vươn bàn tay mang đầy âm khí lạnh lẽo, thô bạo giật phăng tấm vải liệm xám tro trên người Cố Huyền ra.
Ngay khoảnh khắc luồng khí nóng hừng hực từ lò nung phả vào làn da xám ngoét của mình, Cố Huyền biết hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu để Thượng Quan Kiệt quăng mình vào lò luyện kim loại nóng chảy, dù hắn có tu vi Luyện Khí tầng 4 nghịch hành cũng sẽ bị nung thành tro bụi vĩnh viễn.
*Hấp!*
Trong một tích tắc ngắn ngủi, Cố Huyền thầm vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết trong thức hải. Đan điền lốc xoáy xám đang co rút đột ngột giãn nở, phóng thích ra luồng linh lực nghịch hành màu xám tro điên cuồng chạy ngược chiều kinh mạch toàn thân. Nhịp tim hắn đập mạnh trở lại như trống trận. Hàn độc đất mộ và linh độc ngụy trang bị luồng nghịch lực thô bạo ép ngược ra ngoài lỗ chân lông thành một làn sương đen nhạt.
Thượng Quan Kiệt vừa cúi người định xách cổ áo Cố Huyền lên, bỗng nhiên trừng to mắt kinh hoàng. Gã nhìn thấy gã gác tháp câm điếc vốn đã chết khô từ đêm qua đột ngột mở trừng mắt trái – một con mắt không có tròng trắng, chỉ toàn một màu xám tro lấp lánh tinh vân xoáy tròn đầy ma mị.
“Ngươi—”
Không để Thượng Quan Kiệt kịp hét lên hay kích hoạt âm khí phòng ngự, cánh tay phải của Cố Huyền đã lao ra nhanh như một tia chớp xám. Cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn từ đầu ngón tay lên đến cùi chỏ, thô ráp và lạnh ngắt, phát ra những tiếng sấm nổ âm thầm rền rĩ dưới da thịt. Cố Huyền sử dụng Hóa Đá Chi Thủ bóp chặt lấy yết hầu của Thượng Quan Kiệt, lực lượng phàm nhân lực cực đại kết hợp với nghịch khí nén chặt khiến gã tu sĩ Luyện Khí tầng 6 hoàn toàn nghẹt thở, không thể thốt ra nửa lời.
Đồng thời, tay trái Cố Huyền ngón tay khép lại thành châm, vận dụng Ngưng Khí Thành Châm bắn thẳng ba luồng linh lực nghịch hành sắc bén vào ba đại huyệt đạo đùi trái và đan điền của Thượng Quan Kiệt.
*Phụt... phụt... phụt!*
Tiếng kinh mạch đứt gãy rất nhỏ vang lên bên trong cơ thể Thượng Quan Kiệt. Luồng âm khí tu luyện chính thống của gã bị nghịch khí thô bạo đâm thủng, phản phệ ngược lại đan điền khiến gã trợn trừng mắt, nhũn người ngã quỵ xuống sàn đất ẩm ướt, kinh mạch toàn thân bị tê liệt hoàn toàn không thể cử động. Cố Huyền nhanh tay bịt miệng gã, lôi tuột thân hình mập mạp của gã vào góc tối sau những chồng củi khô rậm rạp.
“Thượng Quan sư huynh, đừng phí công vận khí.” Cố Huyền kề sát tai gã, giọng nói lạnh lùng đến cực hạn, hoàn toàn không có vẻ gì là một kẻ câm điếc hèn mọn hằng ngày. “Nghịch lực của ta đã phong bế hoàn toàn ba đại huyệt đạo chính của ngươi. Chỉ cần ngươi có một tia ý định truyền âm báo động, ta sẽ dùng tay phải hóa đá này bóp nát cổ họng ngươi ngay lập tức.”
Thượng Quan Kiệt run rẩy nhìn Cố Huyền, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và hoang mang tột độ. Gã không thể tin được gã tạp dịch gác tháp phế căn rác rưởi mà ai cũng khinh rẻ lại ẩn giấu một tu vi nghịch thiên và thủ đoạn ra tay tàn nhẫn, dứt khoát đến mức này. Gã điên cuồng gật đầu biểu thị sự khuất phục.
Cố Huyền thò tay vào ngực áo Thượng Quan Kiệt, lục soát và tịch thu chiếc túi càn khôn nhỏ cùng chiếc chuông đồng dẫn hồn của gã. Sau đó, hắn lùi lại một bước, ngồi xếp bằng trong bóng tối của đống củi khô, bóc gạc trắng trên trán ra để lộ sợi tơ vàng ẩn hiện rực rỡ. Hắn lấy từ trong Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai ra khối Ngọc giản tế đàn bí mật bị nứt góc do Hắc Y Nhân vô danh để lại.
“Sư tôn, xin hộ pháp cho con.” Cố Huyền thầm truyền âm.
Tịch Diệt Lão Nhân trong thức hải trầm giọng nhắc nhở: “Nhóc con, ngọc giản này chứa cấm chế tinh thần của Chấp Pháp Điện ngoại môn. Thần thức nhạy cảm của ngươi tuy mạnh nhưng nhục thân phàm nhân hiện tại rất khó gánh chịu luồng thông tin khổng lồ bộc phát. Hãy dùng Tĩnh Tâm Chú phật môn ổn định thức hải trước khi áp ngọc giản vào trán.”
Cố Huyền hít một hơi sâu, nhẩm thầm chú ngữ ấm áp của Không Hải Thiền Sư. Một chữ 'Vạn' màu vàng nhạt hiện ra trong thức hải, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ bảo vệ linh hồn hắn khỏi chấn động. Ngay sau đó, hắn áp khối ngọc giản lạnh buốt vào trán, truyền thần thức nhạy cảm vào sâu bên trong.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ tinh thần vang lên dữ dội trong đầu Cố Huyền. Cơn đau đầu dữ dội ập đến như có hàng vạn cây đinh nung đỏ đâm thẳng vào não bộ, khiến mắt trái hắn chảy ra một vệt máu tươi ấm áp ròng ròng xuống má. Thế nhưng, hắn vẫn cắn chặt răng, giữ vững tỉnh táo tuyệt đối để hấp thụ toàn bộ luồng thông tin hình ảnh 3D khổng lồ đang truyền thẳng vào thức hải.
Trong tâm trí hắn, sơ đồ địa hình ngầm của Vực sâu tế đàn hoang cổ dần hiện ra chi tiết đến từng tấc đất. Đó là một mạng lưới mật đạo khổng lồ, sâu hoắm nằm ngay dưới lòng đất ngoại môn Vạn Pháp Tiên Tông, liên kết trực tiếp từ tháp gỗ Tàng Thư Các đến tận khu vực luyện đan của Đan Phong. Thế nhưng, điều khiến đạo tâm của Cố Huyền chấn động dữ dội nhất chính là những ghi chép cổ xưa ẩn giấu trong ngọc giản về cơ chế vận hành của tế đàn.
Bản chất của Vạn Pháp Tiên Tông không phải là thánh địa tuyển chọn tiên duyên như những lời ngụy tạo bên ngoài. Tông môn thực chất là một nông trại chăn nuôi thọ nguyên phàm nhân quy mô lớn để dâng hiến lên Thập Đại Tiên Đế thượng giới đổi lấy sự bất tử giả dối của cao tầng.
Cơ chế vận hành của Vực Sâu Tế Đàn sử dụng những viên Huyết Thạch khổng lồ đặt dưới trận nhãn để cưỡng ép trích xuất, bóc tách sinh mệnh lực và thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân tạp dịch, nén chặt chúng thành những tinh thể huyết thạch tinh khiết truyền dẫn thẳng lên chín tầng trời. Phụ mẫu của hắn, Cố Diệu Phong và Liễu Thanh Hà, mười năm trước không phải chết vì nợ nần lao dịch thông thường, mà thực chất đã bị Chưởng sự Tào Lĩnh lén lút đưa vào danh sách hiến tế thọ nguyên để bồi bổ linh căn cho thiên tài Vương Đằng.
“Vương Gia... Tào Lĩnh... Vạn Pháp Tiên Tông...”
Cố Huyền lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì căm hận tột cùng dồn nén suốt mười năm qua. Đôi mắt trái xám tro của hắn bùng lên luồng sát ý thâm trầm, lạnh lẽo như băng vạn năm. Sự u uất và hận thù biến chuyển thành một ý chí phản kháng nghịch hành bất khuất. Hắn không chỉ muốn sinh tồn, hắn muốn đập tan toàn bộ cái hệ thống độc quyền tàn bạo này, đòi lại công lý cho cha mẹ quá cố và giải phóng vạn tộc phàm nhân khỏi ách nô dịch.
“Nhóc con, bình tĩnh lại!” Tiếng quát của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh thức hải đang hỗn loạn của hắn. “Sát khí của ngươi đang rò rỉ ra ngoài đấy! Hãy nhìn vào ngọc giản, đại lễ hiến tế ba trăm thọ nguyên phàm nhân sạch đã bị đẩy sớm lên tối nay do sự biến mất của Bạch Tử Khâm làm hao hụt linh lực cung cấp cho thượng giới. Tên bạn tạp dịch Lục Tiểu Phàm của ngươi đang bị giam ở khu lồng sắt ngầm đợt đầu tiên!”
Cố Huyền giật mình tỉnh táo. Đúng vậy, thời gian của hắn không còn nhiều. Hắn liếc nhìn Thượng Quan Kiệt đang nằm bất động dưới đất, lạnh lùng hỏi: “Mật đạo dẫn từ đây đến Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ nằm ở đâu?”
Thượng Quan Kiệt run rẩy chỉ tay về phía bức tường đá phía sau lò nung: “Sau... sau bệ nung có một viên gạch nhô ra... xoay nó nửa vòng sẽ mở ra mật đạo ngầm của tế đàn... Xin... xin tha mạng...”
Cố Huyền không nói lời nào, tay trái vung lên bắn ra một cây châm khí nghịch hành đâm thẳng vào huyệt ngủ của Thượng Quan Kiệt, khiến gã lập tức ngất lịm đi trong vòng ba ngày. Hắn đứng dậy, nhanh chóng thu dọn trang bị, kiểm tra bốn lá trận kỳ ngụy trang và bình sứ linh độc giấu trong Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai.
Hắn bước lại sau bệ nung lò rèn, tìm thấy viên gạch đá nhô ra bám đầy tàn tro. Vận chuyển lực lượng tay phải hóa đá xoay mạnh viên gạch nửa vòng tròn.
*Cạch... rầm...*
Bức tường đá dày nặng chậm rãi hé mở một khe hở nhỏ vừa đủ một người chui qua, lộ ra một lối đi tối tăm, dốc đứng dẫn thẳng xuống lòng đất sâu thẳm bốc lên mùi huyết sát tanh nồng nặc và hơi nóng hầm hập rợn người. Cố Huyền cõng chiếc chổi tre rỗng ruột chứa roi da và sắc lệnh hiến tế sau lưng, không một tia do dự bước vào mật đạo tối tăm, biến mất sau bức tường đá đóng sập lại.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức dữ dội. Thần thức nhạy cảm của Cố Huyền cảm nhận được mặt đất xung quanh đang rung động nhẹ theo từng nhịp thở của đại trận hiến tế ngầm. Hắn vận bộ pháp Quy Tắc Bộ, bước đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động, mắt trái lấp lánh tinh vân xám nhìn thấu những sợi tơ quy tắc giám sát màu đỏ rực đan xen dày đặc dọc theo vách đá mật đạo. Mỗi khi luồng sáng quét của kết giới đi qua, hắn lại nín thở áp sát vào vách đá ẩm ướt để Đồng Hóa Hơi Thở, lách qua hoàn hảo không để lại một tia khí tức nghịch hành.
Sau nửa canh giờ di chuyển khéo léo, lối đi tối tăm đột ngột mở rộng. Cố Huyền đứng trên một vách đá ngầm cheo leo, ẩn mình sau những tảng đá nhô ra đầy rêu phong nhìn xuống toàn cảnh Vực sâu tế đàn hoang cổ.
Đó là một vực sâu khổng lồ, rộng hàng trăm trượng dưới lòng đất ngoại môn. Ở trung tâm vực sâu là một bệ đá tế đàn uy nghiêm, cổ kính xây bằng xương trắng phàm nhân xếp chồng chất lên nhau qua hàng trăm năm. Trên bệ đá đặt một viên Huyết Thạch khổng lồ màu đỏ rực rực như máu, tỏa ra luồng huyết sát khí ăn mòn tu vi cực mạnh bốc lên nghi ngút thành những làn sương mù đỏ sậm nhuộm đỏ cả vách đá ngầm.
*Xèo xèo...*
Luồng huyết sát khí nóng bỏng bốc lên vách đá ngầm làm vết bỏng hỏa độc lân tinh trên bả vai trái của Cố Huyền rát buốt dữ dội, máu đen nhạt rỉ ra ướt sũng lớp áo xám rách. Hắn cắn răng chịu đựng, mắt trái nhìn chằm chằm vào bệ đá tế đàn phía dưới.
Hứa Gia – lão già mặc áo bào đỏ sậm thêu hình tế đàn xương trắng – đang đứng chủ trì nghi lễ. Gã điên cuồng vung chiếc trượng xương trắng phát ra luồng huyết quang rực rỡ, niệm chú kích hoạt các phù văn đỏ rực khắc xung quanh viên Huyết Thạch tế đàn. Đứng cạnh gã là Chưởng sự Tào Lĩnh mập mạp, gương mặt lão gay đỏ đầy vẻ tham lam và độc ác, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm vào luồng thọ nguyên phàm nhân đỏ rực đang từ từ ngưng tụ trên đỉnh Huyết Thạch.
“Đại lễ hiến tế đợt đầu tiên... bắt đầu!” Giọng nói điên cuồng, cuồng tín của Hứa Gia vang dội khắp vực sâu ngầm.
*Loảng xoảng... loảng xoảng...*
Tiếng xích sắt khổng lồ va chạm nặng nề vang lên rợn người từ phía trần hang đá tối tăm. Dưới sự điều khiển của trận pháp, mười chiếc lồng sắt khổng lồ chứa đầy các đệ tử tạp dịch phàm nhân đang từ từ được hạ xuống miệng vực sâu rực lửa đỏ sát tế đàn.
Trong chiếc lồng sắt lớn đi đầu, Cố Huyền nhìn thấy một bóng dáng gầy yếu, mặc đạo bào tạp dịch vá chằng vá đụp đang co rúm lại vì sợ hãi, hai tay bám chặt vào song sắt lồng giam kêu khóc thảm thiết.
Đó là Lục Tiểu Phàm.
“Cứu mạng... Cứu mạng với... Huyền ơi... cứu ta...” Tiếng gào khóc tuyệt vọng, khản đặc của Lục Tiểu Phàm vang lên giữa tiếng sấm nổ âm thầm của đại trận huyết tế, rít lên từng nhịp đau đớn găm thẳng vào lồng ngực Cố Huyền.
Chiếc lồng sắt chứa Lục Tiểu Phàm đang bị đẩy dần xuống miệng vực sâu tế đàn rực lửa đỏ, nơi luồng huyết sát khí nóng bỏng sẵn sàng thiêu rụi nhục thân và bóc tách toàn bộ thọ nguyên phàm nhân của cậu chỉ trong một tích tắc.
“Nhóc con! Đừng cử động!” Tiếng truyền âm đầy nghiêm nghị của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang dội trong thức hải Cố Huyền, kéo theo luồng thần niệm lạnh buốt áp chế sát ý đang bùng nổ của hắn. “Lực lượng của ngươi lúc này chỉ là Luyện Khí tầng 4 nghịch hành, kinh mạch đang bị tổn thương nặng nề do hàn độc đất mộ ăn mòn chưa giải. Cả Tào Lĩnh và Hứa Gia đều là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ chính tông, lại có sự bảo trợ của đại trận hiến tế hoang cổ dưới lòng đất sâu. Nếu ngươi bước vào phạm vi tế đàn lúc này, luồng huyết sát khí cực mạnh của Huyết Thạch sẽ lập tức hút cạn thọ nguyên mỏng manh của nhục thân phàm nhân ngươi trước khi ngươi kịp ra chiêu. Hãy lập tức rời đi theo lối mật đạo biên giới, bảo toàn mạng sống cùng em gái ngươi mới là thượng sách!”
Lời cảnh báo của sư tôn lạnh lùng và tàn nhẫn, vạch trần khoảng cách sức mạnh tuyệt đối giữa phàm nhân phế căn và tu sĩ Trúc Cơ Kỳ. Cố Huyền đứng trên vách đá ngầm, hai tay bóp chặt cán chổi tre rạn nứt đến mức rỉ máu đen nhạt trên tay phải hóa đá.
Nỗi sợ hãi cái chết cận kề và sự hèn mọn của thân phận phàm nhân phế căn một lần nữa đè nặng lên vai hắn. Nếu hắn nhảy xuống cứu người, hắn sẽ đối mặt với cái chết chắc chắn dưới chưởng lực Trúc Cơ của Tào Lĩnh. Nhưng nếu hắn quay lưng trốn chạy cô độc cùng em gái, hắn sẽ sống sót an toàn, nhưng linh hồn hắn sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong sự hèn nhát và dằn vặt lương tâm vạn kiếp bất phục. Lục Tiểu Phàm – người bạn duy nhất đã chia sẻ từng cái bánh bao mốc, chịu từng trận đòn roi thay hắn tại Tàng Thư Các – đang chuẩn bị bị thiêu sống làm củi hiến tế ngay trước mắt hắn.
“Sư tôn... con đường nghịch hành này, nếu ngay cả người bạn thân thiết nhất con cũng bỏ mặc chịu chết để cầu sinh... thì đạo tâm của con có khác gì lũ tiên nhân giả dối thờ phụng thiên quy kia?”
Gương mặt Cố Huyền dưới màn sương mù đỏ sậm dần trở nên quyết tuyệt tột cùng. Đôi mắt trái xám tro của hắn lấp lánh tinh vân xoáy tròn rực rỡ, sợi tơ vàng trên trán phát sáng rực rỡ xuyên qua lớp băng gạc trắng. Hắn thầm truyền âm đáp lại, giọng nói không còn một tia hoang mang hay sợ hãi:
- Đệ tử quyết định hành động. Con đường tu tiên tự do này, nếu phải trả giá bằng nhân tính phàm nhân để đổi lấy sự bất tử giả dối... đệ tử thà chọn làm phàm nhân nghịch thiên chém thần sát tiên!
Tịch Diệt Lão L nhân im lặng một nhịp dài trong thức hải, rồi bất ngờ cười ngạo nghễ, luồng thần niệm cổ xưa bùng phát tiếp thêm sức mạnh tinh thần khổng lồ cho đan điền hắn: “Tốt! Khá khen cho câu làm phàm nhân nghịch thiên chém thần sát tiên! Lão phu không nhìn lầm người! Hãy nghe đây, cơ chế vận hành của tế đàn sử dụng viên Huyết Thạch khổng lồ kia để nén thọ nguyên, đó chính là trận nhãn cốt lõi. Chỉ cần ngươi chém nứt viên Huyết Thạch, đại trận hiến tế hoang cổ sẽ lập tức phản phệ thiêu rụi nhục thân của kẻ chủ trì. Thời gian chỉ còn tính bằng phút, hãy chuẩn bị xuất kích!”
Cố Huyền khẽ gật đầu. Hắn đưa tay trái vào Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai, lấy ra bốn lá trận kỳ ngụy trang Diệp Hồng Trần bôi đầy chu sa cấm kỵ, ngón tay bóp chặt chuẩn bị phóng thích. Tay phải hóa đá xám rền rĩ tiếng sấm nhỏ từ từ nắm chặt lấy chuôi Lôi Đình Thần Kiếm phôi giấu trong cán chổi tre rách nát.
Hắn cúi người áp sát rìa vách đá ngầm, mắt trái nhấp nháy nhìn thấu các sợi tơ quy tắc năng lượng đỏ rực liên kết giữa Huyết Thạch tế đàn và chiếc lồng sắt đang hạ xuống của Lục Tiểu Phàm. Hắn bắt đầu đếm nhẩm thời gian chính xác đến từng phần trăm giây, chờ đợi khoảnh khắc 3 giây thời gian mù đổi ca tuần tra của đại trận hộ tông đổ bộ để tung đòn quyết định.
Dưới vực sâu tế đàn, chiếc lồng sắt chứa Lục Tiểu Phàm chỉ còn cách miệng ngọn lửa đỏ rực rỡ đúng ba trượng cát ẩm. Hơi nóng huyết sát bốc lên đã bắt đầu thiêu rụi góc đạo bào tạp dịch của cậu thiếu niên gầy yếu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!