Kim Thiền Thoát Xác
Bàn tay gầy guộc của Tống Hà chỉ còn cách hốc tường gỗ mục đúng một tấc. Gió mưa ngoài cửa sổ Tàng Thư Các tạt mạnh vào, làm những thớ gỗ cũ kỹ rên rĩ lên từng tiếng kẽo kẹt nhức nhối. Con chuột tầm linh lông vàng trên vai gã rít lên khe khẽ, hai chiếc chân trước cào cào vào không khí đầy sốt ruột. Dưới nhãn quan nhạy cảm của thần thức, Cố Huyền đang khoác Áo choàng ẩn khí Tô Vân Nhàn đứng ép sát góc tối sau cánh cửa gỗ, nín thở đến mức tim gần như ngừng đập. Cánh tay phải hóa đá xám của hắn đang rền rĩ những tiếng sấm nhỏ vô cùng nhỏ bé dưới da thịt, còn vết bỏng hỏa độc lân tinh trên bả vai trái thì rát buốt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào.
Trong ngực áo hắn, Bài vị gỗ mục Cố Diệu Phong khẽ rung lên một nhịp nhẹ, vết nứt sâu hoắm vừa mới hình thành sau đêm giông bão rỉ ra một tia oán khí phàm nhân mỏng manh. Tia oán khí ấy bốc lên mùi tro bụi đất mộ nồng nặc, chậm rãi loang ra, bao phủ lấy hốc tường gỗ mục. Con chuột tầm linh lông vàng đột ngột khựng lại. Chiếc mũi nhọn hoắt của nó hít hà liên tục, rồi bất ngờ nhảy dựng lên, kêu chít chít đầy hoảng loạn rồi quay đầu chạy thẳng xuống cầu thang tầng một. Mùi oán khí đất mộ nồng nặc của bài vị tổ tiên đã hoàn toàn làm nhiễu loạn khứu giác nhạy cảm vốn chỉ chuyên dò tìm mùi máu tu sĩ chính tông của nó.
“Hử? Con súc sinh này hôm nay bị cái gì vậy?” Tống Hà nhíu mày, bàn tay đang vươn ra khựng lại giữa chừng. Gã hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn hốc tường chỉ toàn bụi giấy cổ tích mục nát rồi xoay người bước nhanh theo con chuột tầm linh.
Cố Huyền từ trong bóng tối lặng lẽ thở ra một hơi dài lạnh buốt. Hắn biết mình vừa đi qua quỷ môn quan trong gang tấc. Thế nhưng, nguy hiểm vẫn chưa hề qua đi. Tiếng gậy trúc gõ “cộc... cộc...” đều đặn của Thẩm Vô Danh dưới sân tháp vang lên, hòa cùng tiếng quát tháo máy móc của Lý Trường Phong ngoài cổng sau. Chấp Pháp Điện đã dựng lên thiên la địa võng quanh tháp gỗ hoang phế này. Sự biến mất của Bạch Tử Khâm và dược nô Cố Dao đã chạm đến vảy ngược của Lục Thanh Tuyết. Sớm muộn gì, bọn chúng cũng sẽ phát hiện ra vết rách kết giới và sự bất thường bám theo tên tạp dịch gác tháp câm điếc hèn mọn này.
“Sư tôn, tháp gỗ này không thể ở lại được nữa.” Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, giọng nói lạnh lùng đến cực hạn. “Nếu con tiếp tục trốn ở đây, không chỉ bản thân con bị lộ, mà ngay cả lão chấp sự mù Thẩm Vô Danh cũng sẽ bị liên lụy vạn kiếp bất phục.”
Tịch Diệt Lão Nhân trầm giọng đáp, luồng thần niệm cổ xưa lay động thức hải giúp hắn giữ vững tỉnh táo trước cơn đau bạo thể kinh mạch: “Nhóc con, ngươi nói đúng. Chấp Pháp Điện thà giết nhầm vạn phàm nhân chứ không bao giờ bỏ sót một dị số. Cách duy nhất để dập tắt hoàn toàn sự nghi ngờ hướng về Tàng Thư Các chính là ngươi phải ‘chết’. Một cái chết thật sự trước mắt bọn chúng, một cái chết không để lại bất kỳ tàn dư linh lực nghịch hành nào.”
“Giả chết sao?” Mắt trái Cố Huyền lấp lánh tinh vân xám lạnh lẽo. “Đệ tử hiểu rồi.”
Hắn lập tức thò tay vào Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai bên trong lớp lót áo xám rách, lấy ra Bình sứ Linh Độc Lục Thanh Tuyết thu giữ được từ xác Bạch Tử Khâm. Đây là loại kịch độc chiết xuất từ độc trùng cấm dùng thử nghiệm trên dược nô Đan Phong, mang theo luồng huyết độc lân tinh ăn mòn kinh mạch cực mạnh. Cố Huyền cắn răng, nhỏ đúng một giọt độc dịch màu tím đen lên lòng bàn tay phải hóa thạch, rồi bôi đều lên lồng ngực và khóe môi. Chất độc vừa chạm vào da thịt liền xèo xèo bốc khói khét lẹt, đốt cháy huyết khí phàm nhân tạo ra những vết loét đen kịt ghê rợn, mùi tanh nồng nặc của máu tu sĩ thối rữa bốc lên ngào ngạt.
“Vận hành Khóa Khí Thuật ngay!” Tịch Diệt Lão Nhân quát khẽ.
Cố Huyền ngồi xếp bằng dưới sàn gỗ ẩm mốc, hai tay bóp chặt ấn quyết nghịch hành. Hắn bắt đầu chủ động ngắt toàn bộ dòng linh lực xám tro đang chảy trong 12 kinh mạch chính toàn thân, ép đan điền lốc xoáy xám co rút lại thành một điểm cực nhỏ không màu. Nhịp tim của hắn chậm dần... chậm dần... rồi dừng hẳn. Hơi thở tắt lịm. Luồng sinh mệnh lực phàm nhân nguyên bản bị phong bế hoàn toàn sâu trong tủy xương. Làn da gầy gò của hắn nhanh chóng chuyển sang màu xám ngoét, lạnh ngắt như người chết trôi lâu ngày. Cánh tay phải hóa đá xám cứng đờ đờ, bả vai trái đầy những vết loét đen kịt rỉ máu đen nhạt.
Trong trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo của Khóa Khí Thuật, thần trí Cố Huyền bị đẩy sâu vào một khoảng không gian tối tăm buốt giá của thức hải. Hắn không còn cảm giác đau đớn phàm trần, nhưng thọ nguyên phàm nhân mỏng manh của hắn đang bị mài mòn nhẹ từng giây từng phút dưới sự ăn mòn của hàn độc đất mộ.
Sáng hôm sau, đồi đất hoang Vạn Mộ Phần bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt, ẩm ướt. Tiếng quạ kêu thê lương vang vọng khắp nghĩa địa của hàng vạn xác tạp dịch chết do lao dịch. Xác của Cố Huyền nằm bất động trên một đống đất ẩm ướt, nửa người vùi dưới lớp bùn nhão, y phục xám tro rách nát bám đầy bụi giấy và máu đen khô khốc.
*Rào... rào...*
Tiếng bước chân dẫm lên cỏ ướt vang lên dồn dập. Lý Trường Phong dẫn đầu bốn tên chấp pháp vệ binh tuần tra tiến vào Vạn Mộ Phần. Gương mặt gã phán quan Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ lạnh lùng như sắt đá, đôi mắt sắc như dao quét qua đống xác chết mới được khiêng ra từ khu tạp dịch đêm qua.
“Lý phán quan, có một xác chết tạp dịch gác tháp nằm ở góc kia.” Một tên vệ binh chỉ tay về phía thi thể của Cố Huyền.
Lý Trường Phong bước nhanh lại gần, đứng trên cao nhìn xuống nhục thân lạnh ngắt của gã gác tháp câm điếc. Gã nhíu mày khi nhìn thấy những vết loét đen kịt bốc mùi tanh nồng trên ngực và khóe môi Cố Huyền.
“Mùi hỏa độc lân tinh của Đan Phong?” Lý Trường Phong trầm giọng lẩm bẩm. Gã rút từ trong tay áo ra một chiếc gương chiếu yêu nhỏ bằng đồng đen phát ra ánh sáng xanh nhạt dò tìm khí tức biến hóa. Gã vung tay, chiếu thẳng luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo ấy vào đan điền và thức hải của Cố Huyền.
Trong bóng tối thức hải sâu thẳm, linh hồn Cố Huyền đang run rẩy dưới áp lực uy áp Trúc Cơ cực mạnh của chiếc gương. Hắn phải dùng toàn bộ ý chí kiên định để duy trì Khóa Khí Thuật tuyệt đối, không được để lộ dù chỉ một tia dao động thần thức nhạy cảm bẩm sinh. Chiếc gương chiếu yêu rít lên những tiếng rè rè của từ trường lôi đình, nhưng luồng ánh sáng xanh quét qua nhục thân lạnh ngắt của Cố Huyền chỉ hiện lên một làn khói xám tro mờ nhạt của linh độc thối rữa – hoàn toàn không có một tia dao động linh lực nghịch hành hay sinh mệnh lực tàn lưu.
“Đã chết hoàn toàn. Kinh mạch đứt đoạn, đan điền rỗng tuếch bị linh độc ăn mòn tận xương tủy.” Lý Trường Phong lạnh lùng thu hồi chiếc gương. Thế nhưng, bản tính cương trực máy móc và nghi ngờ tột cùng của một kẻ chấp pháp thiên quy vẫn khiến gã chưa hoàn toàn yên tâm. Gã chậm rãi rút thanh kiếm mỏng Lôi Đình ra khỏi bao, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng vào lồng ngực Cố Huyền, ngay vị trí trái tim đang ngừng đập.
“Để ta đâm thử một kiếm kiểm tra phản xạ nhục thân xem sao. Nếu là giả chết, cơ thịt chắc chắn sẽ có phản ứng co rút.” Giọng nói của Lý Trường Phong lạnh lẽo như băng giá biên thùy.
Mũi kiếm Lôi Đình từ từ hạ xuống, chỉ còn cách lớp da loét đen của Cố Huyền nửa tấc cát. Sát khí sắc bén từ mũi kiếm đã làm rách nứt một đường nhỏ rỉ máu đen nhạt trên ngực hắn.
*Khục... khục... khục...*
Một tiếng ho húng hắng đầy mệt mỏi, già nua bất ngờ vang lên từ phía màn sương mù dày đặc sau lưng họ. Tiếng gậy trúc gõ “cộc... cộc...” xuống đất cát ẩm ướt vang lên đều đặn.
“Lý phán quan... xin hạ thủ lưu tình... Lão già mù này chỉ còn lại mỗi tên tạp dịch quét dọn tháp rác ấy thôi...” Thẩm Vô Danh khập khiễng bước ra từ sương mù, gương mặt nhăn nheo đầy vết đồi mồi, đôi mắt mù nhắm nghiền, tay run rẩy cầm cây gậy trúc hướng về phía Lý Trường Phong cầu xin.
Sự xuất hiện đột ngột của lão chấp sự mù làm Lý Trường Phong khựng tay lại. Gã nhíu mày, mũi kiếm hơi lệch đi một phân: “Thẩm chấp sự? Lão đến đây làm gì?”
“Lão nghe nói gã gác tháp câm điếc bị nhiễm linh độc chết đêm qua... nên muốn đến xin xác mang về chôn cất sơ sài... Dù sao gã cũng đã quét dọn tháp gỗ cho lão suốt ba năm qua...” Thẩm Vô Danh ho khan vài tiếng nhỏ, giọng nói run rẩy đầy vẻ hèn mọn của một phế nhân Trúc Cơ tự phế kinh mạch.
Lý Trường Phong hừ lạnh một tiếng khinh bỉ, thu hồi thanh kiếm mỏng vào bao: “Một gã phế căn tạp dịch chết vì linh độc thử nghiệm của Đan Phong, có gì đáng để lão phải nhọc lòng? Xác chết ở Vạn Mộ Phần này đều đã được đăng ký bán cho ngoại tông luyện khí. Lão không được tự ý mang đi.”
Đúng lúc đó, tiếng bánh xe gỗ rít lên khô khốc “két... két...” vang vọng trong sương mù. Thượng Quan Kiệt chậm rãi đẩy một chiếc xe kéo bằng gỗ đen tiến lại gần. Gã thanh niên mặc trường bào màu xám đậm, gương mặt nhợt nhạt như người chết không một giọt máu, xung quanh tỏa ra làn âm khí lạnh lẽo đặc trưng của U Minh Thu Hồn Thuật.
“Lý phán quan, đây là giấy phép thu mua xác chết tạp dịch của ngoại tông Thiết Thiết Đường đã được phê duyệt.” Thượng Quan Kiệt cúi đầu chào, giọng nói lầm lì quái dị. Gã xuất trình một cuộn da thú mang dấu ấn đỏ của Trưởng lão ngoại môn.
Lý Trường Phong quét mắt qua cuộn giấy, xác nhận dấu ấn đỏ hoàn toàn chính xác liền vẫy tay ra hiệu: “Thượng Quan Kiệt, mang gã gác tháp này đi đi. Nhớ tiêu hủy nhục thân dính linh độc thật kỹ, đừng để dịch bệnh lây lan sang khu vực đệ tử ngoại môn.”
“Đệ tử tuân lệnh.” Thượng Quan Kiệt mỉm cười quái dị lộ ra hàm răng trắng nhởn. Gã bước lại gần, dùng bàn tay lạnh ngắt bốc thẳng xác của Cố Huyền quăng mạnh lên chiếc xe kéo gỗ.
*Bịch!*
Nhục thân cứng đờ của Cố Huyền đập mạnh vào đống xác chết tạp dịch lạnh ngắt xếp chồng chất trên xe kéo. Thượng Quan Kiệt nhanh chóng phủ một tấm vải liệm xám tro bám đầy bụi đất lên trên, rồi đẩy chiếc xe kéo lộc cộc rời khỏi Vạn Mộ Phần hướng về phía cổng sau ngoại tông.
Trong suốt hành trình di chuyển dưới cơn mưa phùn ẩm ướt, Cố Huyền vẫn duy trì trạng thái Khóa Khí Thuật tuyệt đối. Nhờ oán khí dày đặc bốc lên từ đống xác chết xung quanh, thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn được che giấu hoàn hảo dưới lớp vải liệm xám. Hắn âm thầm vận dụng kỹ năng Thần Thức Quét Kẽ Hở, phóng thích những gợn sóng thần thức vô hình siêu nhỏ lan tỏa ra ngoài phạm vi xe kéo để định vị các vùng mù kết giới canh gác cổng sau.
*Két... két...*
Chiếc xe kéo gỗ dừng lại ngay sát cổng gỗ nặng nề ngăn cách ngoại tông với thung lũng sâu phía sau núi. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên khi lính gác mở cửa.
“Thượng Quan sư huynh, hôm nay thu hoạch được nhiều xác sạch không?” Tiếng một tên vệ binh cổng sau hỏi han đầy cợt nhả.
“Mười hai xác phế căn, có cả gã gác tháp câm điếc bị nhiễm độc trùng của Đan Phong.” Thượng Quan Kiệt khàn khàn đáp, gã đưa một vài viên linh thạch vụn hối lộ cho lính gác.
Đúng lúc chiếc xe kéo chậm rãi bước qua ngưỡng cửa cổng gỗ, thần thức nhạy cảm của Cố Huyền đột ngột bắt được một luồng âm thanh thì thầm cực kỳ nhỏ bé phát ra từ góc khuất của tháp canh cổng sau. Đó là cuộc đối thoại mật giữa Thượng Quan Kiệt và một gã mặc áo bào đỏ sậm thêu hình tế đàn xương trắng – chấp sự của Vực Sâu Tế Đàn ngầm.
“Đêm nay đợt hiến tế mười hai xác phế căn này đã được đưa vào lò luyện phách binh khí.” Giọng của Thượng Quan Kiệt thì thầm đầy xảo quyệt. “Nhưng còn đại lễ hiến tế khổng lồ tối mai tại Vực Sâu Tế Đàn hoang cổ... Chưởng sự Tào Lĩnh và Hứa Gia đã chuẩn bị đủ ba trăm thọ nguyên phàm nhân sạch chưa?”
“Yên tâm đi.” Gã chấp sự tế đàn cười lạnh đáp, giọng điệu đầy vẻ cuồng tín tàn nhẫn. “Ba trăm đệ tử tạp dịch phàm nhân, bao gồm cả gã Lục Tiểu Phàm của Nghịch Hành Hội, đều đã bị xích chặt trong lồng sắt ngầm. Tối mai, khi Thiên Khải Trận đạt đến chu kỳ tuần hoàn yếu nhất, đại trận hiến tế sẽ được kích hoạt hoàn toàn để chuyển thọ nguyên lên thượng giới. Ngươi lo liệu thu dọn phách binh khí cho sạch sẽ, đừng để Chấp Pháp Điện trung giới phát hiện ra dấu vết.”
Nằm bất động dưới tấm vải liệm xám lạnh ngắt, đan điền lốc xoáy xám của Cố Huyền đột ngột co rút kịch liệt. Sát ý thâm trầm bùng lên thức hải như một cơn bão lốc dồn nén.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!