Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Thiết Lộ Phong Tỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia sáng đỏ rực rỡ từ ký hiệu báo động huyết thệ xé toạc màn mưa giông, nhuộm đỏ cả mạch núi ngoại môn Đan Phong trong nháy mắt. Sắc đỏ quỷ dị ấy như một thứ máu tươi vô hình loang ra giữa bầu trời đêm, biến những hạt mưa đang tuôn xối xả thành những giọt sương hồng mang theo sát khí thấu xương. Tiếng chuông đồng vang dội từ đỉnh núi truyền xuống, dồn dập và tàn nhẫn, báo hiệu lệnh phong tỏa tối cao của Vạn Pháp Tiên Tông đã được kích hoạt.


Cố Huyền cõng em gái Cố Dao trên vai trái, bước chân dẫm mạnh lên bùn lầy dốc đá ẩm ướt. Sức nặng của cô bé mười hai tuổi gầy gò không làm giảm đi tốc độ của hắn, nhưng luồng hàn độc tích tụ từ Hàn Băng Động kết hợp với chướng khí độc Linh Thảo Viên đang cuộn trào trong đan điền, xé rách từng thớ thịt quanh lồng ngực hắn. Cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn đến tận cùi chỏ rền rĩ những tiếng sấm nhỏ dưới da, lạnh buốt và mất đi mọi cảm giác phàm trần. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều phả ra làn sương lạnh buốt, nhưng đôi mắt trái lấp lánh tinh vân xám vẫn duy trì sự bình tĩnh đến tột cùng.


“Sư tôn, lính tuần tra đang khép vòng vây quanh Đan Phong. Con phải đưa Dao nhi đến Linh Hồ Sào Huyệt trước khi luồng sáng quét tầm nhiệt của tháp canh biên giới bao phủ hoàn toàn lối đi.” Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, bước chân vận chuyển Quy Tắc Bộ chuẩn xác né tránh những sợi tơ quy tắc giám sát đang đột ngột căng phồng lên dưới cơn mưa.


Tịch Diệt Lão Nhân trầm giọng đáp, luồng thần niệm cổ xưa lay động thức hải giúp hắn ổn định đan điền đang rung chuyển: “Nhóc con, thời gian của ngươi không còn nhiều. Ký hiệu huyết thệ của Bạch Tử Khâm sẽ dẫn đường cho Lục Thanh Tuyết tìm đến cửa mật thất trong vòng nửa nén nhang. Ngươi phải giấu đứa nhỏ thật kỹ, sau đó lập tức quay lại tháp gỗ gác đêm để duy trì vỏ bọc. Nếu Chấp Pháp Điện không tìm thấy ngươi ở Tàng Thư Các, mọi nỗ lực ngụy trang của ngươi từ trước đến nay sẽ đổ sông đổ bể.”


Cố Huyền nghiến chặt răng, dồn chút linh lực nghịch hành màu xám tro còn sót lại vào hai chân, bứt tốc lao vút qua thác nước độc sau núi. Dòng nước độc ăn mòn da thịt bao bọc lối vào hang đá gầm rú dữ dội, nhưng nhờ Áo choàng ẩn khí Tô Vân Nhàn và bộ pháp lách luật, hắn đưa Cố Dao xuyên qua màn nước độc an toàn mà không kích hoạt bất kỳ cấm chế nào.


Bên trong Linh Hồ Sào Huyệt, con cáo nhỏ Tiểu Hắc mù hai mắt đang nằm phục trên phiến đá phẳng, tai dài dựng đứng cảnh giác. Nhìn thấy Cố Huyền cõng Cố Dao tiến vào, nó khẽ rên rỉ một tiếng rồi lướt lại gần, dùng chiếc mũi ướt át hít hà mùi máu đen trên vai hắn. Cố Huyền đặt em gái nằm xuống đệm cỏ khô ấm áp, nhanh tay lấy bình thuốc giảm đau thô sơ của Liễu Ngọc Trâm đổ vào miệng nàng, giúp độc trùng Vương đang thức tỉnh trong kinh mạch nàng tạm thời lắng dịu xuống.


“Tiểu Hắc, trông chừng Dao nhi. Nếu có kẻ lạ tiến vào thác nước, lập tức đưa em ấy lùi sâu vào lòng hang tối.” Cố Huyền xoa đầu con cáo nhỏ, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của em gái đúng một tích tắc rồi quyết tuyệt quay người bước đi.


Hắn chạy như điên dưới cơn mưa giông, gột rửa đi những vệt máu đen bám trên y phục xám rách nát. Trở lại Tàng Thư Các hoang phế khi trời còn chưa hửng sáng, Cố Huyền nhanh chóng cởi bỏ bộ y phục dạ hành dính máu, nhét vội vào hốc tường gỗ mục dưới sàn tầng một – nơi được Lão Mộc thiết lập cơ quan ẩn mật cách ly hoàn toàn thần thức quét qua. Hắn khoác lên người bộ tăng bào rách xám tro bám đầy bụi giấy hằng ngày, vơ lấy chiếc chổi tre cũ nát, run rẩy quét dọn những mảnh gỗ vụn rơi rớt trên bậc thềm đá như một tên tạp dịch phế căn câm điếc hèn mọn.


Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng bước chân nặng nề kèm theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang dội từ lối vào tháp gác.


Lục Thanh Tuyết – sư tỷ của Đan Phong – đang điên cuồng thúc ép lực lượng Chấp Pháp Điện ngoại môn truy quét. Gương mặt xinh đẹp nhưng xảo quyệt của nàng lúc này vặn vẹo vì giận dữ, đôi môi mọng đỏ như máu mím chặt, đôi mắt lấp lánh độc quang nhìn chằm chằm vào tháp gỗ cũ nát. Sự biến mất của dược nô Cố Dao và cái chết của Bạch Tử Khâm ngay trong mật thất ngầm là một cái tát nảy lửa vào thể diện của nàng, đe dọa trực tiếp đến kế hoạch dâng hiến độc trùng Vương cho thiên tài Vương Đằng.


“Lý phán quan, con chuột tầm linh của Tống Hà đã ngửi thấy mùi máu tàn dư của Bạch sư đệ dẫn thẳng đến khu vực tạp dịch này!” Giọng nói của Lục Thanh Tuyết rít lên qua kẽ răng, mang theo sát khí thấu xương. “Kẻ đột nhập chắc chắn có đồng bọn ẩn náu ở đây. Ta muốn lục soát từng tấc đất của Tàng Thư Các!”


Lý Trường Phong – tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ dẫn đầu tuần tra – lạnh lùng gật đầu. Gã vung tay ra hiệu cho Hộ Vệ Tuần Tra Đoàn bao vây toàn bộ ngôi tháp gỗ ba tầng. La bàn tầm linh trên eo gã phát ra những tia sáng xanh nhạt dò tìm dao động linh khí cấm, bọc kín không gian xung quanh tháp gác.


Từ trong sương mù mưa giông, Tống Hà – chuyên gia truy vết của Chấp Pháp Điện – chậm rãi bước ra. Gã mặc hắc y chấp pháp bó sát, mắt ti hí xám xịt đầy vẻ kiên nhẫn của một con rắn độc rình mồi. Trên tay gã là một con chuột tầm linh lông vàng nhỏ bé, chiếc mũi của nó liên tục hít hà trong không khí, phát ra những tiếng kêu chít chít dồn dập.


“Tống Hà, có tìm thấy gì không?” Lý Trường Phong trầm giọng hỏi, bàn tay gã đã nắm chặt chuôi kiếm mỏng Lôi Đình.


“Mùi máu của Bạch Tử Khâm bị chướng khí độc làm nhiễu loạn, nhưng con chuột tầm linh của ta vẫn bắt được một tia oán niệm tàn dư bốc lên từ phía tầng hai tháp gỗ.” Tống Hà lạnh lùng đáp, gã buông lỏng sợi xích sắt, cho phép con chuột lông vàng chạy vút vào bên trong cửa Tàng Thư Các.


Cố Huyền lúc này đang đứng ép mình sau cánh cửa gỗ mục nát trên tầng hai, khoác trên người Áo choàng ẩn khí Tô Vân Nhàn để hấp thụ hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể. Thần thức nhạy cảm của hắn căng ra như dây đàn, nhìn thấy rõ con chuột lông vàng đang bò dọc theo các kẽ hở sàn gỗ tiến lên cầu thang.


*Chít... chít...*


Con chuột tầm linh lông vàng đột ngột dừng lại ngay sát cánh cửa nơi Cố Huyền đang đứng ẩn nấp. Chiếc mũi nhỏ của nó hít hà liên tục dưới gầm cửa, đôi mắt đỏ ngầu lóe sáng. Nó đã ngửi thấy mùi máu oán niệm tàn dư của Bạch Tử Khâm bám trên cánh tay phải hóa đá xám của Cố Huyền – thứ mùi vô hình mà nước mưa không thể gột rửa sạch hoàn toàn.


Cố Huyền nín thở tuyệt đối, tim hắn ngừng đập lâm thời nhờ Khóa Khí Thuật. Hắn biết rõ nếu dùng Bột Độc Thảo hoang dại lúc này, mùi hôi thối đặc trưng của độc thảo sẽ ngay lập tức làm Tống Hà nghi ngờ và xông vào khám xét nhục thân hắn. Trong giây phút sinh tử, Cố Huyền đưa bàn tay trái gầy gộc chạm nhẹ vào Bài vị gỗ mục Cố Diệu Phong giấu trong ngực áo, vận chuyển một luồng linh lực nghịch hành cực nhỏ kích hoạt huyết mạch nguyên thủy bên trong bài vị.


Một luồng oán khí gia tộc phàm nhân cổ đại – thứ oán khí u uất tích tụ vạn năm chống lại thiên quy – lặng lẽ rỉ ra từ bài vị, bao bọc lấy cánh tay phải hóa đá của hắn. Luồng oán khí phàm nhân nồng nặc mùi tro bụi và đất mộ cổ xưa ngay lập tức đè bẹp và hòa tan hoàn toàn mùi máu tu sĩ của Bạch Tử Khâm.


*Rắc...*


Bài vị gỗ mục của cha hắn xuất hiện một vết nứt sâu chạy dọc thân bài vị do quá tải năng lượng huyết mạch nghịch chuyển. Cố Huyền đau đớn trong lòng nhưng không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Con chuột tầm linh lông vàng dưới chân hắn đột ngột trở nên hỗn loạn. Mùi oán khí phàm nhân cổ xưa làm nhiễu loạn khứu giác nhạy cảm của nó, khiến nó quay cuồng điên cuồng rồi bỏ qua khe cửa gỗ, chạy vút về phía góc tường đối diện.


Tống Hà bước nhanh lên tầng hai, mắt ti hí xám xịt quét qua căn phòng tối tăm đầy bụi bặm. Gã nhìn thấy con chuột lông vàng đột ngột dừng lại dưới hốc tường sâu phía sau kệ sách rách – nơi giấu chiếc trâm gỗ mục di vật của Liễu Thanh Hà.


“Có phát hiện!” Tống Hà gằn giọng, bước chân gã tiến sát lại gần hốc tường gỗ mục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!