Đêm Giải Cứu Đan Mật
Gió bão đêm mưa giông gầm rú bên ngoài núi Đan Phong như tiếng vạn thú gào thét, từng dòng nước mưa xối xả tuôn xuống vách đá dựng đứng, gột rửa đi lớp bùn đất nhão nhoét nhưng không thể xóa nhòa bầu không khí tanh nồng mùi dược độc lảng vảng trong không trung.
Dưới chân núi Đan Phong, ranh giới giữa Linh Thảo Viên và mật thất ngầm là một lối đi dốc đá ẩm ướt, phủ đầy những nhánh gai đen kịt rỉ nước độc. Cố Huyền đứng ép mình vào một hốc đá tối tăm, hơi thở của hắn gần như hòa làm một với tiếng gió rít gào bên ngoài nhờ cấm thuật Đồng Hóa Hơi Thở. Chiếc áo xám rách nát thấm đẫm nước mưa lạnh buốt dán chặt vào da thịt, nhưng bên trong lớp lót, Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai dệt bằng chỉ mù phi kim vẫn khô ráo tuyệt đối, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực của bốn lá trận kỳ ngụy trang và hũ độc dịch tê liệt.
Kinh mạch tay phải của hắn lúc này co thắt kịch liệt, truyền đến những cơn đau buốt thấu xương tủy. Hàn độc từ Hàn Băng Động kết hợp với chướng khí độc Linh Thảo Viên đang âm thầm gặm nhấm đan điền, khiến luồng linh lực nghịch hành màu xám tro của Luyện Khí tầng 4 vận chuyển vô cùng chậm chạp. Cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn từ đầu ngón tay lên đến tận cùi chỏ rền rĩ những tiếng sấm nhỏ dưới da thịt, cứng đờ và lạnh ngắt. Cố Huyền khẽ ho một tiếng nhỏ, nuốt ngược ngụm máu bầm tanh nồng vào trong, mắt trái lấp lánh tinh vân xám nhìn chằm chằm vào lối vào mật đạo ngầm dẫn từ Linh Thảo Viên theo đúng sơ đồ tuần tra mà Mộc Uyển Nhi cung cấp.
“Sư tôn, chướng khí độc đang làm nghẽn ba đường kinh mạch ngực của con, linh lực chỉ còn lại chưa đầy bảy phần.” Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, giọng nói lạnh lùng không một tia dao động.
Tịch Diệt Lão Nhân trầm giọng đáp, luồng thần niệm cổ xưa lay động thức hải giúp hắn giữ vững tỉnh táo trước cơn đau bạo thể: “Nhóc con, đừng hoảng. Bạch Tử Khâm chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 chính thống, pháp lực của gã hoàn toàn phụ thuộc vào linh khí Thiên Khải Trận ban phát. Ngươi mang dòng máu phàm nhân nguyên thủy nghịch hành, tuy linh lực suy giảm nhưng tính chất pháp lực mang tính hủy diệt lôi phạt cực mạnh. Chỉ cần tiếp cận cự ly gần trong vòng một mét, Thuật Tê Liệt Kinh Mạch sẽ khiến gã không kịp trở tay. Nhớ kỹ, không được vận công quá mười giây lôi kiếp, nếu không nhục thân ngươi sẽ tự thiêu rụi.”
Cố Huyền khẽ gật đầu. Hắn vận bộ pháp Quy Tắc Bộ, bước chân chuẩn xác đến từng phần mười giây, nương theo bóng tối của những tảng đá đóng băng lách qua các luồng sáng quét tầm nhiệt của tháp canh biên giới. Lối vào mật đạo ngầm Đan Phong là một cánh cửa sắt đen rỉ sét ẩn sau những tán lá độc thảo rậm rạp. Hai tên lính gác mặc giáp sắt đen của tuần tra đoàn đang đứng khoanh tay, la bàn tầm linh trên eo chúng thỉnh thoảng phát ra những tia sáng xanh nhạt dò tìm dao động linh khí cấm.
Cố Huyền mở thần nhãn mắt trái, nhìn thấy rõ các sợi tơ quy tắc giám sát màu đỏ nhạt đang giăng mắc quanh cánh cửa sắt. Hắn nhẹ nhàng rút từ trong túi ẩn ra hai cây châm bạc mảnh như sợi tóc dệt bằng chỉ mù, đầu châm đã được tẩm kịch độc dịch tê liệt kinh mạch phối chế từ Huyền Âm Thảo.
Hắn nín thở, đếm nhẩm nhịp tim. Đúng vào khoảnh khắc đổi ca tuần tra ngắn ngủi, khi các sợi tơ giám sát đỏ nhạt đột ngột trùng xuống trong vòng một tích tắc, Cố Huyền búng tay. Hai cây châm bạc xé gió bay đi không một tiếng động, chuẩn xác găm thẳng vào huyệt đạo yết hầu của hai tên lính gác.
Độc dịch tê liệt lập tức bộc phát. Kinh mạch toàn thân của hai tên lính gác co rút dữ dội, dòng linh lực chính tông trong đan điền bị bóp nghẹt ngay lập tức khiến chúng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào hay kích hoạt la bàn báo động. Nhục thân chúng mềm nhũn, đổ sụp xuống đất như hai khúc gỗ mục. Cố Huyền lướt tới như một bóng ma xám, nhanh tay đỡ lấy thân thể chúng đặt tựa vào vách đá tối tăm để tránh bị phát hiện từ xa.
Hắn đẩy nhẹ cánh cửa sắt đen rỉ sét, lẻn vào bên trong Đan Phong mật thất.
Bên trong mật thất ngầm rộng lớn rợp bóng tối, bầu không khí ngột ngạt và nóng hừng hực bốc lên từ những vạc thuốc độc khổng lồ đang sôi sùng sục. Khói độc màu tím đen lảng vảng quanh các lồng sắt giam giữ dược nô phàm nhân gầy gò, tiếng rên rỉ yếu ớt đứt quãng vang lên rợn người. Cố Huyền dùng thần thức nhạy cảm quét nhanh qua không gian, định vị chính xác căn phòng giam sâu nhất dưới lòng đất.
Tại đó, Cố Dao đang bị xích chặt hai tay vào bức tường đá lạnh ngắt. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, tóc xơ xác màu rơm rủ xuống gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Luồng linh độc thử nghiệm của Đan Phong đang phát sáng đỏ hồng dưới lớp da cổ mỏng manh của nàng, tỏa ra hơi nóng thiêu đốt kinh mạch.
Đứng bên cạnh nàng là Bạch Tử Khâm. Gã mặc bộ đạo bào trắng viền đỏ của Đan Phong sạch sẽ quá mức đối lập với sự bẩn thỉu của mật thất, gương mặt dài xám xịt lộ rõ vẻ tàn nhẫn lạnh lùng. Tay phải gã đang cầm một chiếc chuông đồng nhỏ phát ra những luồng linh lực lôi âm nhàn nhạt – chiếc Kích Độc Lôi Âm Chuông mới xuất hiện.
“Ngoan ngoãn chịu đựng nốt đêm nay đi, Dao nhi.” Bạch Tử Khâm cười lạnh gằn giọng, đưa ngón tay vuốt ve chiếc chuông đồng. “Ngày mai, khi độc trùng Vương hoàn toàn thức tỉnh hút cạn huyết tủy phàm nhân của ngươi, ta sẽ dâng lên Vương Đằng sư huynh để bồi bổ hỏa linh căn. Anh trai gác tháp câm điếc của ngươi chắc chắn đã chết thối ở xó xỉnh nào đó rồi, đừng trông mong gì nữa.”
Cố Dao khẽ lắc đầu, nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt khô khốc, đôi môi nứt nẻ mấp máy không thành tiếng: “Anh... anh trai ta... sẽ đến...”
“Đến sao? Một tên phế căn hèn mọn chỉ biết cầm chổi quét rác?” Bạch Tử Khâm cười sằng sặc đầy khinh bỉ, vung chiếc chuông đồng lên định rung để kích hoạt độc tính tra tấn tinh thần nàng.
Đúng vào khoảnh khắc ngón tay gã chuẩn bị chạm vào chuông, một luồng sát khí lạnh buốt tột đỉnh đột ngột bộc phát từ bóng tối sau lưng gã.
Cố Huyền bước ra từ bóng tối, chiếc áo xám rách nát lướt đi không tiếng động. Bạch Tử Khâm kinh hoàng quay đầu lại, con mắt gã trợn tròn khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng đầy sát ý của tên gác tháp câm điếc:
- Ngươi... làm sao ngươi lẻn vào được đây?!
Gã hoảng hốt định truyền linh lực kích hoạt chiếc chuông đồng để báo động cho toàn tông môn.
Cố Huyền phản xạ nhanh như chớp. Hắn vung tay trái, ném mạnh bốn lá Trận kỳ ngụy trang Diệp Hồng Trần vào bốn góc phòng giam. Một màn sương mù màu xám tro mỏng manh lập tức bùng nổ, thiết lập một vùng mù di động rộng 3 mét, hoàn toàn cô lập mọi âm thanh và dao động pháp thuật bên trong phạm vi này khỏi mạng lưới giám sát của Thiên Khải Trận.
Bạch Tử Khâm thấy âm thanh bị phong tỏa, gương mặt sạm đen đầy vẻ dữ tợn. Gã hiểu rõ mình đã rơi vào thế bí, lập tức vung dải lụa băng 'Huyền Băng Ribbon' từ trong ống tay áo ra hòng trói buộc linh lực của Cố Huyền. Dải lụa băng phát ra luồng hàn khí thấu xương, đóng băng không khí xung quanh tạo thành những bông tuyết xanh nhạt sắc bén chém tới tấp.
“Một tên tạp dịch phế căn dám nghịch thiên? Chết đi!” Bạch Tử Khâm gầm lên điên cuồng, dồn toàn bộ pháp lực Luyện Khí tầng 6 vào dải lụa băng.
Cố Huyền không hề lùi bước. Hắn đưa cánh tay phải Hóa Đá Chi Thủ thô ráp, nứt nẻ ra đỡ trực diện dải lụa băng. Lực va chạm phát ra tiếng rít chói tai của băng đá vỡ vụn. Dải lụa băng vốn có khả năng đóng băng và phá hủy kinh mạch linh lực của tu sĩ chính thống, nhưng khi chạm vào cánh tay hóa thạch xám mang tính nghịch hành của Cố Huyền, luồng hàn băng lực hoàn toàn bị triệt tiêu vô hại, không thể thâm nhập vào đan điền hắn.
“Cái gì?! Nhục thân hóa thạch nghịch hành?!” Bạch Tử Khâm kinh hoàng hét lên, đạo tâm chấn động mạnh mẽ khi thấy sát chiêu mạnh nhất của mình bị cản phá dễ dàng.
Cố Huyền tận dụng khoảnh khắc đối thủ mất phòng bị. Tay trái hắn giấu dưới lớp áo xám đột ngột vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, nén toàn bộ linh lực xám tro còn lại vào đầu ngón tay, bắn ra một cây châm khí Ngưng Khí Thành Châm mỏng manh không màu, bắn thẳng vào yết hầu Bạch Tử Khâm.
Thế nhưng, Bạch Tử Khâm là một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 thực chiến phong phú. Trong giây phút sinh tử, gã cố gắng né đầu sang bên, cây châm khí sượt qua cổ gã để lại một vết rách sâu rỉ máu đen nhạt. Gã điên cuồng lùi lại nửa bước, dồn chút linh lực tàn tạ cuối cùng vào ngón tay bóp chặt lấy chiếc chuông đồng nhỏ:
- Ta sẽ rung chuông! Để độc trùng Vương cắn nát em gái ngươi!
Cố Huyền cố gắng lướt tới cướp chiếc chuông đồng trước khi gã kịp chạm vào, nhưng nhục thân bị chướng khí độc làm chậm nhịp bước chân một tích tắc. Bạch Tử Khâm đã kịp truyền một luồng linh lực nhỏ kích hoạt chuông.
*Keng... rắc...*
Tiếng chuông đồng vang lên một nhịp lôi âm trầm đục rợn người dưới lòng đất. Cố Dao lập tức thét lên một tiếng đau đớn dữ dội, độc trùng Vương trong người nàng bị kích hoạt bắt đầu cắn xé dữ dội các đường kinh mạch yếu ớt khiến nàng co giật liên tục.
Nhìn thấy em gái đau đớn, sát ý trong lòng Cố Huyền bùng nổ lên mức cực hạn. Hắn không màng đến việc bảo tồn linh lực nữa, mắt trái bộc phát tinh vân xám rực rỡ, nhìn thấu điểm yếu đan điền của Bạch Tử Khâm. Hắn vung tay trái, bắn ra cây châm khí thứ hai mạnh gấp đôi cây trước.
Cây châm khí không màu xé rách không gian, găm chuẩn xác vào đan điền của Bạch Tử Khâm rít lên một tiếng u minh lạnh lẽo.
*Bùm!*
Đan điền của Bạch Tử Khâm bị phá nát hoàn toàn, dòng linh lực chính tông nghịch chuyển dữ dội tự tàn phá cơ thể gã. Bạch Tử Khâm trợn trừng mắt nhìn Cố Huyền, cổ họng ộc ra ngụm máu đen lớn rồi đổ rạp xuống bên vạc thuốc độc, nhục thân co giật vài nhịp rồi tắt thở vĩnh viễn.
Cố Huyền lướt tới nhặt chiếc chuông đồng nhỏ đã mất đi linh lực và giật lấy chiếc Bình sứ Linh Độc Lục Thanh Tuyết trên eo gã để thu giữ độc dịch làm vũ khí phòng thân sau này. Hắn nhanh chóng bẻ gãy xích sắt cứu Cố Dao xuống, nhét bình thuốc giảm đau thô sơ của Liễu Ngọc Trâm vào miệng nàng để tạm thời xoa dịu độc trùng đang thức tỉnh.
“Dao nhi... anh đến cứu em đây...” Cố Huyền khẽ khàng cõng em gái lên bả vai trái bị bỏng hỏa độc rát buốt, cảm nhận cơ thể nàng nhẹ bẫng và lạnh ngắt.
Hắn vận Quy Tắc Bộ, nhanh chóng di chuyển ra lối cửa sau mật thất dẫn thẳng ra rừng thông sau núi. Thế nhưng, khi hắn vừa đặt chân ra đến bậc thềm đá ngoài cửa sau, một luồng sát khí huyết sắc khổng lồ đột ngột bùng phát phía sau lưng.
Cố Huyền quay đầu lại nhìn. Từ nhục thân đã chết của Bạch Tử Khâm, một vũng máu đen lớn bắt đầu tràn ra xối xả, bốc hơi ngùn ngụt dưới cơn mưa giông lạnh buốt. Luồng khói máu đen tự động ngưng tụ giữa không trung, hóa thành một ký hiệu báo động huyết thệ đỏ rực rỡ mang hình chữ 'Tử' khổng lồ, rít lên một tiếng rít xé tai rồi bay thẳng lên trời xuyên qua vách đá Đan Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!