Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Kế Hoạch Đột Nhập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng ngày thứ bảy, bóng tối dưới tầng hầm Tàng Thư Các hoang phế vẫn đặc quánh như hắc ín. Ánh đèn dầu hạt cải tù mù đặt trên chiếc bàn gỗ mục khẽ chao đảo, hắt lên vách đá ẩm mốc bóng dáng gầy gò của Cố Huyền. Hắn khẽ ho một tiếng nhỏ. Một vệt máu đen nhạt rỉ ra nơi khóe môi, mang theo luồng chướng khí độc lạnh buốt vừa nhiễm phải từ Linh Thảo Viên hôm qua, nhỏ xuống nền đất đá và lập tức bốc lên một làn khói xám mỏng manh.


Kinh mạch tay phải của hắn co thắt dữ dội. Luồng hàn độc tích tụ từ Hàn Băng Động kết hợp với chướng khí độc mới bám vào khiến dòng linh lực nghịch hành màu xám tro của Luyện Khí tầng 4 bị bóp nghẹt, vận chuyển vô cùng khó khăn. Cánh tay phải hóa đá xám vĩnh viễn từ đầu ngón tay lên đến tận cùi chỏ rền rĩ những tiếng sấm nhỏ dưới da thịt, cứng đờ và lạnh ngắt như đá tảng dưới mộ sâu. Hắn siết chặt bàn tay trái, cảm nhận bình thuốc giảm đau thô sơ mà biểu tỷ Liễu Ngọc Trâm lén tuồn cho đang nằm im lìm trong ngực áo.


Chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn giờ trước khi Bạch Tử Khâm tiến hành đợt thử thuốc tiếp theo, ép độc trùng Vương vỡ tổ trong cơ thể Cố Dao.


"Sư tôn, con không thể xông thẳng vào Đan Phong mật thất." Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. "Huyết trận khóa máu của Bạch Tử Khâm nhạy cảm với mọi dao động linh lực. Chỉ cần một tia khí tức của tu sĩ Luyện Khí Kỳ chạm vào cửa mật thất, đại trận sẽ kích hoạt phong tỏa, lúc đó con và Dao nhi đều phải chết. Con cần những công cụ ẩn mật tuyệt đối để lách qua thần nhãn giám sát."


Tịch Diệt Lão Nhân trầm giọng đáp, luồng thần niệm cổ xưa lay động thức hải hắn: "Ngươi rất tỉnh táo. Muốn đột nhập Đan Phong mà không kích hoạt báo động, ngươi cần ba thứ. Thứ nhất, một loại độc dược có khả năng làm tê liệt kinh mạch lính gác trong im lặng mà không để lại dao động pháp lực. Thứ hai, một trận pháp di động có thể tạo ra vùng mù tạm thời quanh phòng giam của con bé. Thứ ba, một vật chứa có khả năng che giấu hoàn toàn các lá bùa nghịch hành và linh thạch vụn khỏi thần thức quét của Chấp Pháp Điện. Hãy đi tìm những kẻ bị tông môn ruồng bỏ, bọn chúng là những quân cờ duy nhất ngươi có thể dùng lúc này."


Cố Huyền đứng dậy. Hắn lặng lẽ đi đến góc khuất của Tàng Thư Các, nơi lưu trữ những phế bản y lý cổ xưa bị tông môn vứt xó. Hắn chọn ra ba cuộn sách da thú rách nát ghi chép về cổ phương châm cứu và cách dùng độc thảo kích thích tiềm năng phế căn của phàm nhân. Đây là những cổ bản y lý vô giá đối với những tán y lập dị, nhưng lại là rác rưởi trong mắt đám tu sĩ chỉ biết thờ phụng thiên quy. Giấu kỹ các cuộn sách vào lớp áo xám rách, hắn vận bộ pháp Quy Tắc Bộ, nương theo các sợi tơ quy tắc mờ nhạt của kết giới giám sát, lặng lẽ rời khỏi tháp gỗ hướng về phía chân núi.


Nơi trú ẩn của Trương Độc Nhãn nằm trong một hang đá ẩm ướt, nồng nặc mùi thuốc bắc hoen rỉ ở rìa ngoài Ngoại Môn Trấn. Lão dược sư lập dị này chỉ còn một mắt trái đeo băng đen, dáng người gù rạp, da dẻ xám xịt bám đầy nhựa độc thảo. Nhìn thấy Cố Huyền bước vào, lão chột mắt co rúm người lại, tay phải thủ sẵn một bộ châm bạc tẩm kịch độc, giọng khàn khàn đầy cảnh giác:


- Tên tạp dịch gác tháp câm điếc? Ngươi đến đây làm gì? Cút ngay trước khi ta dùng châm độc chọc mù mắt còn lại của ngươi!


Cố Huyền không ú ớ giả ngốc như thường ngày. Hắn thẳng lưng, thản nhiên rút từ trong ngực áo ra ba cuộn sách da thú cổ xưa, đặt nhẹ lên chiếc bàn đá đầy vết thuốc loang lổ:


- Trương tiền bối, ta biết ông đang tìm kiếm cổ phương của 'Bách Thảo Nghịch Luyện'. Những cuộn sách này được lấy từ tầng sâu nhất của Tàng Thư Các hoang phế, ghi chép chi tiết cách dùng độc dược để khai thông kinh mạch bị bế tắc cho phế nhân. Ta muốn đổi chúng lấy 'Thuật Tê Liệt Kinh Mạch' và mớ độc thảo âm hàn của ông.


Trương Độc Nhãn nhìn chằm chằm vào ba cuộn sách cổ, con mắt duy nhất của lão lóe lên tia sáng tham lam tột độ. Lão vốn là một cựu dược sư bị Đan Phong phế truất và hủy hoại kinh mạch vì dám hoài nghi phương pháp luyện đan hiến tế phàm nhân. Lão hiểu rõ giá trị của những ghi chép này hơn bất kỳ ai. Lão giật lấy cuộn sách, lật giở bằng những ngón tay run rẩy, rồi ngước lên nhìn cánh tay phải hóa đá của Cố Huyền, cười lạnh gằn giọng:


- Hóa ra ngươi chính là dị số đang lách luật tu luyện cấm thuật khiến Chấp Pháp Điện điên cuồng tìm kiếm. Được! Sòng phẳng giao dịch. Ta sẽ dạy ngươi cách ngưng tụ độc dịch làm tê liệt kinh mạch đối thủ khi tiếp xúc cận chiến. Nhưng cái giá là ngươi phải tự mình gánh chịu phản lực độc tính bộc phát nếu phối chế thất bại.


Suốt hai canh giờ tiếp theo, dưới sự chỉ dẫn cay nghiệt của Trương Độc Nhãn, Cố Huyền học được Thuật Tê Liệt Kinh Mạch. Hắn nhận lấy mớ độc thảo âm hàn từ tay lão dược sư, lập tức di chuyển đến Thiết Thiết Đường của Lão Phương để mượn lò rèn nung nấu độc dịch. Tiếng búa đập sắt vang dội liên tục suốt ngày đêm của Lão Phương là vỏ bọc âm thanh hoàn hảo để che giấu tiếng sấm nổ âm thầm phát ra từ tay phải Cố Huyền.


Thế nhưng, lần phối chế đầu tiên đã lập tức gặp phải khủng hoảng. Nhiệt độ của lò rèn phế thải không ổn định, than đá cấp thấp tỏa ra nhiệt lượng quá hỗn loạn khiến mớ độc thảo "Huyền Yin Thảo" quý hiếm trong vạc đồng có dấu hiệu bị khô héo, khói độc màu tím đen bắt đầu bốc lên rò rỉ ra ngoài.


- Khốn kiếp! Nhiệt độ lò rèn quá cao, độc thảo sắp bị nung chảy thành tro bụi vô dụng rồi! - Lão Phương hốt hoảng hét lên, cố gắng dùng ống bọc gió để giảm bớt lửa.


Cố Huyền nghiến chặt răng. Nếu mớ độc thảo này hỏng, hắn sẽ không còn nguyên liệu để chế tạo độc dịch tê liệt, kế hoạch cứu Cố Dao sẽ sụp đổ ngay từ bước đầu tiên. Trong giây phút sinh tử, hắn đưa cánh tay phải Hóa Đá Chi Thủ thô ráp áp chặt vào thành vạc đồng nóng bỏng. Hắn vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, điên cuồng nghịch chuyển dòng linh lực xám tro để hút ngược nhiệt lượng dư thừa từ lò nung vào chính kinh mạch của mình.


Hàn độc tích tụ từ Hàn Băng Động kết hợp với nhiệt lượng lò rèn va chạm dữ dội trong đan điền hắn, tạo ra một cơn đau đớn xé rách lục phủ ngũ tạng như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Máu tươi từ khóe môi hắn tuôn ra xối xả, nhưng hắn vẫn giữ vững tỉnh táo bằng Kiếm ý Vách Đá Vô Danh, kiên quyết không buông tay khỏi thành vạc. Nhờ luồng nghịch khí điều hòa nhiệt độ cực hạn, độc dịch trong vạc đồng dần ngưng tụ lại thành một thứ chất lỏng không màu, không mùi, đặc quánh như sương mù.


- Thành công rồi... - Lão Phương run rẩy nhìn hũ độc dịch trong tay Cố Huyền, gương mặt sạm đen đầy vẻ thán phục.


Cố Huyền không dừng lại nghỉ ngơi. Hắn giấu hũ độc dịch vào người, lập tức tìm đến căn phòng rách nát của Diệp Hồng Trần ở ngoại môn. Diệp Hồng Trần - gã thiên tài trận pháp bị điên cuồng - đang ngồi xổm trên đống giấy vẽ trận kỳ, tay phải gõ liên tục lên chiếc bàn tính bằng đồng rỉ sét phát ra những tiếng "lạch cạch" dồn dập. Đôi mắt gã đỏ ngầu vì thức đêm, tóc tai bù xù như tổ quạ.


- Đan Phong mật thất có ba mươi hai trận nhãn giám sát liên kết trực tiếp với Thiên Khải Trận. - Diệp Hồng Trần không ngẩng đầu lên, vừa gõ bàn tính vừa lẩm bẩm điên cuồng. - Cứ mỗi canh giờ, dòng năng lượng giữa các trận nhãn sẽ tự vá lỗi trong vòng 3 giây đổi ca tuần tra. Ngươi muốn tạo ra một vùng mù di động rộng 3 mét quanh phòng giam của em gái ngươi mà không bị thần nhãn quét trúng? Chỉ có thể dùng bốn lá trận kỳ ngụy trang dệt bằng máu gà rừng và chu ca cấm kỵ để làm lệch hướng phản xạ ánh sáng của kết giới.


Cố Huyền đặt hũ linh thạch vụn cuối cùng lên bàn tính đồng. Diệp Hồng Trần lập tức giật lấy linh thạch, ném cho Cố Huyền bốn lá trận kỳ nhỏ vẽ đầy những hoa văn vặn vẹo màu đỏ máu:


- Đây là Trận kỳ ngụy trang Diệp Hồng Trần. Khi bước vào mật thất, hãy cắm bốn lá cờ này vào bốn góc phòng giam đúng vào giây thứ nhất của thời gian mù. Nó sẽ giúp ngươi có đúng 100 nhịp thở hoàn toàn biến mất khỏi tầm quét của thần nhãn.


Công cụ cuối cùng và cũng là khó khăn nhất chính là việc che giấu các lá bùa nghịch hành và linh thạch vụn mang theo người. Nếu l lính tuần gác cửa mật thất dùng thần thức quét qua nhục thân Cố Huyền, kim loại pháp bảo và năng lượng bùa chú sẽ ngay lập tức bị phát hiện.


Hắn tìm đến góc tối của dệt y đường, nơi cô gái mù Tiểu Mai đang ngồi im lặng dệt vải bên khung cửi gỗ cũ kỹ. Tiểu Mai bị mù hai mắt nhắm nghiền, mặc áo vải xám mỏng manh, nhưng đôi tai và ngón tay của nàng lại nhạy cảm cực hạn với từng sợi tơ năng lượng mỏng manh.


- Tiểu Mai, ta cần khâu một chiếc túi ẩn vào bên trong lớp lót áo xám này. - Cố Huyền đưa chiếc áo xám rách nát của mình cho nàng, khẽ truyền âm. - Phải dùng 'chỉ mù' phi kim dệt khâu thủ công để hoàn toàn triệt tiêu phản xạ năng lượng.


Tiểu Mai nhận lấy chiếc áo. Ngón tay thon dài của nàng lướt qua lớp vải thô, khẽ dừng lại khi chạm vào những vết rách cháy sém do lôi phạt để lại trên vai áo Cố Huyền. Nàng không hỏi nguyên nhân, chỉ im lặng rút ra một sợi chỉ màu xám tro không mang một tia linh lực nào, xỏ vào cây kim bạc cổ xưa.


Nàng dệt thủ công bằng xúc giác nhạy bén tuyệt đối. Từng đường kim mũi chỉ của nàng chuyển động nhịp nhàng, khâu các đường chỉ linh lực ẩn theo hoa văn trận pháp cách ly thần thức quét. Cố Huyền đứng quan sát trong bóng tối, lòng khẽ lay động khi nhận ra kỹ thuật dệt chỉ mù của Tiểu Mai mang theo một phần tơ quy tắc phòng ngự ẩn vô cùng quen thuộc – thứ giống hệt như sợi tơ quy tắc ẩn trên chiếc trâm gỗ mục di vật của mẫu thân Liễu Thanh Hà.


- Xong rồi. - Tiểu Mai khẽ khàng đưa trả lại chiếc áo xám.


Bên trong lớp áo lót hiện ra một chiếc Túi ẩn khâu ngầm Tiểu Mai nhỏ nhắn, hoàn toàn cách ly với thế giới bên ngoài. Cố Huyền nhét thử bốn lá trận kỳ ngụy trang, bình thuốc giảm đau và hũ độc dịch tê liệt vào bên trong túi ẩn. Hắn vận chuyển thần thức quét qua người mình, quả nhiên không hề phát hiện ra bất kỳ một tia dao động năng lượng nào rò rỉ ra ngoài. Túi ẩn dùng chỉ mù phi kim đã hoàn toàn triệt tiêu phản xạ năng lượng của các cấm vật.


Mọi trang bị ngụy trang, độc dược tê liệt và trận kỳ giải vây đã hoàn thành hoàn hảo. Cố Huyền khoác chiếc áo xám lên người, thắt chặt thắt lưng dây cỏ, sẵn sàng cho đêm đột nhập sinh tử sắp tới.


Thế nhưng, ngay khi hắn vừa bước chân ra đến cửa tháp gỗ hoang phế, định nương theo bóng tối đêm mưa để tiến về phía Đan Phong, thì một luồng luồng khí lạnh buốt đột ngột tràn vào thức hải.


Tàn hồn Tịch Diệt Lão Nhân trong Thời Gian Mù Chi Thư đột ngột thức tỉnh, tiếng nói của ông run lên vì cảnh báo khẩn cấp:


- Nhóc con! Có biến cố lớn ngoài dự kiến! Thần nhãn của ta vừa quét được dao động năng lượng mới từ Đan Phong mật thất. Bạch Tử Khâm... gã giám sát viên ác độc kia vừa mang thêm một chiếc chuông đồng nhỏ có tên là 'Kích Độc Lôi Âm Chuông' vào sâu trong mật thất ngầm. Chiếc chuông này liên kết trực tiếp với độc trùng Vương trong người Cố Dao. Chỉ cần gã rung nhẹ chuông từ khoảng cách mười dặm, độc trùng sẽ lập tức thức tỉnh, ăn mòn nát vụn đan điền và kinh mạch của con bé ngay lập tức!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!