Linh Độc Đan Phong
Tiếng xích sắt khổng lồ va chạm vào nhau một cách nặng nề, rợn người phát ra từ vực sâu tăm tối vô tận nằm sâu bên dưới cấu trúc địa chất của Hàn Băng Động, mang theo một luồng oán khí và huyết sát khí tanh nồng nặc bốc thẳng lên.
Cố Huyền áp sát tai vào vách đá lạnh ngắt, tiếng xích sắt khổng lồ dưới lòng đất sâu lại vang lên một nhịp loảng xoảng đầy chết chóc. Luồng âm khí ấy thốc thẳng vào thức hải, khiến chữ “Vạn” màu vàng nhạt vừa mới ngưng tụ từ Tĩnh Tâm Chú khẽ lung lay. Hắn cảm nhận được một mối liên kết vô hình nhưng vô cùng tàn bạo đang vận hành ngay dưới chân mình, một thứ đại trận ngầm đang bòn rút sinh mệnh lực của vạn vật.
“Nhóc con, đừng tò mò lúc này!” Giọng nói trầm thấp của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên, kéo thần trí Cố Huyền trở lại thực tại. “Hàn độc trong cơ thể ngươi đang bộc phát dữ dội. Trúc Cơ Kỳ Lý Trường Phong sắp kết thúc chu kỳ quét thần thức phía trên. Nếu không rút lui ngay, hơi thở tàn dư của nghịch khí sẽ bị gã bắt được.”
Cố Huyền nghiến chặt hàm răng run rẩy, khóe mắt trái vẫn còn vệt máu khô lạnh ngắt. Hắn nhìn xuống cánh tay phải của mình, lớp đá xám thô ráp đã lan rộng từ đầu ngón tay lên đến tận cùi chỏ, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác phàm trần. Tiếng sấm nổ âm thầm trong kinh mạch tay phải rền rĩ từng nhịp ngắn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của việc lách luật Thiên Đạo. Hắn vận bộ pháp Quy Tắc Bộ, nương theo bóng tối của những tảng đá đóng băng, lách qua khe hở kết giới trong 3 giây đổi ca ngắn ngủi của lính gác, lặng lẽ rời khỏi Hàn Băng Động.
Trở về Tàng Thư Các hoang phế khi trời vừa hửng sáng, Cố Huyền lập tức chui vào tầng hầm tối tăm dưới bục đá phong ấn. Hàn độc từ động đá vây hãm khiến lục phủ ngũ tạng của hắn như bị đóng băng, từng hơi thở phả ra đều mang theo làn sương lạnh buốt. Hắn phải vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết suốt hai canh giờ, dùng luồng linh lực nghịch hành màu xám tro điên cuồng càn quét để tạm thời đè nén luồng khí lạnh thấu xương đang ăn mòn sinh mệnh lực.
Khi hắn vừa bước lên tầng một tháp gỗ, định vác chổi tre ra sân quét dọn để duy trì vỏ bọc phế nhân câm điếc, thì một bóng người hớt hải từ lối đi sau núi chạy vào. Đó là biểu tỷ Liễu Ngọc Trâm.
Liễu Ngọc Trâm mặc bộ vải thô xám bám đầy nhựa linh thảo, mái tóc bới cao giản dị rối bời. Trên đôi bàn tay gầy gò của nàng đầy những vết bỏng đỏ tấy do hái lượm độc thảo âm hàn. Gương mặt nàng nhợt nhạt, nước mắt tuôn rơi ròng ròng, vừa nhìn thấy Cố Huyền liền lao đến nắm lấy bả vai hắn, giọng nói nghẹn ngào trong u uất tột cùng:
- Huyền... cứu... cứu lấy Dao nhi! Con bé sắp không xong rồi!
Trái tim Cố Huyền khẽ thắt lại. Hắn ú ớ phát ra tiếng “ú á” giả vờ câm điếc, nhưng đôi mắt trái lấp lánh tinh vân xám đã khóa chặt lấy gương mặt hốt hoảng của biểu tỷ. Hắn kéo nàng vào góc khuất sau kệ sách nứt nẻ, gật đầu ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Liễu Ngọc Trâm run rẩy, giọng nói hạ thấp đến mức tối thiểu dồn nén nỗi căm hận:
- Lục Thanh Tuyết... ả sư tỷ tàn nhẫn của Đan Phong kia... ả đã dùng cơ thể Dao nhi để nuôi dưỡng một loại độc trùng hiếm có tên là Độc Trùng Vương. Bạch Tử Khâm, gã giám sát viên ác độc kia, vừa mới tăng liều lượng linh độc thử nghiệm lên gấp ba lần tại Đan Phong mật thất. Con bé bị giam trong lồng sắt dưới lòng đất, lục phủ ngũ tạng bị thiêu đốt nóng ran, liên tục co giật và ho ra máu đen. Ta lén dọn dẹp ở Linh Thảo Viên nghe bọn hộ vệ nói... Lục Thanh Tuyết muốn vắt kiệt sinh mệnh lực của Dao nhi để độc trùng vỡ tổ sớm, dâng tặng cho Vương Đằng bồi bổ hỏa linh căn trước ngày tuyển chọn nội môn!
*Rắc!*
Cán chổi tre bằng gỗ lim đen trong tay phải hóa đá của Cố Huyền đột ngột xuất hiện một vết rạn nứt sâu hoắm. Sát ý lạnh lùng, thâm trầm như vực sâu vạn trượng bùng phát trong đôi mắt hắn. Vương Gia Thế Gia! Lục Thanh Tuyết! Bạch Tử Khâm! Bọn chúng coi phàm nhân và tạp dịch đệ tử như cỏ rác, dùng máu của em gái hắn để làm bàn đạp thăng tiến cho thiên tài của chúng. Món nợ thọ nguyên của cha mẹ hắn chưa đòi, giờ bọn chúng lại muốn đẩy Cố Dao vào con đường chết.
- Huyền, đây là bình thuốc giảm đau thô sơ ta lén thu hái thảo dược dệt tơ linh vũ chế ra... - Liễu Ngọc Trâm run rẩy nhét vào tay hắn một bình sứ nhỏ tỏa ra mùi thảo dược nhàn nhạt. - Nhưng nó chỉ giúp con bé bớt đau đớn tạm thời. Bạch Tử Khâm canh giữ mật thất Đan Phong cực kỳ nghiêm ngặt. Ngươi... ngươi là phế nhân phế căn, tuyệt đối đừng manh động lao vào nộp mạng. Ta chỉ muốn báo cho ngươi biết... để chúng ta tìm cách cầu xin lão chấp sự mù Thẩm Vô Danh...
Cố Huyền nhận lấy bình thuốc, cúi đầu ra hiệu cảm tạ biểu tỷ. Hắn ú ó vài tiếng, tỏ vẻ sợ hãi và nhút nhát để tiễn Liễu Ngọc Trâm rời đi an toàn. Nhưng ngay khi bóng dáng biểu tỷ vừa khuất sau rặng thông, gương mặt hắn lập tức trở nên lạnh lùng như băng tuyết.
- Sư tôn, con đường này... ta không thể không đi. - Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải, sát khí dồn nén đến cực hạn.
Tịch Diệt Lão Nhân trầm giọng đáp:
- Muốn cứu con bé, ngươi phải thâm nhập vào Linh Thảo Viên Đệ Tam Khu để tiếp cận lối vào ngầm dẫn đến Đan Phong mật thất. Nhưng Đan Phong có mạng lưới giám sát vi mô cực kỳ chặt chẽ của Sở Vân thiết lập. Bất kỳ một dao động linh lực nhỏ nào bộc phát từ tu sĩ Luyện Khí Kỳ đều sẽ kích hoạt cấm chế báo động tự động. Ngươi phải duy trì trạng thái phàm nhân rỗng tuếch tuyệt đối khi di chuyển.
Cố Huyền gật đầu quyết dứt. Hắn lập tức cải trang thành phu khuân vác, khoác lên mình bộ y phục vải thô cáu bẩn, vác trên vai hai sọt phân bón linh thổ nặng trĩu. Hắn âm thầm vận chuyển Đồng Hóa Hơi Thở, khóa chặt toàn bộ dòng linh lực nghịch hành màu xám tro vừa mới đột phá của Luyện Khí tầng 4 sâu trong đan điền, biến bản thân thành một kẻ phàm nhân rỗng tuếch không có một tia tu vi.
Hắn bước đi khập khiễng, men theo lối đi nhỏ gập ghềnh dẫn đến Linh Thảo Viên Đệ Tam Khu dưới chân núi Đan Phong.
Vừa bước vào phạm vi khu vườn, một làn sương độc màu tím nhạt bao phủ lấy không gian, mang theo mùi hăng hắc của các loại độc thảo âm hàn. Thần thức nhạy cảm của Cố Huyền khẽ giật nảy mình. Dưới tầm nhìn của thần nhãn ẩn trên trán, hắn nhìn thấy những sợi tơ quy tắc màu đỏ của mạng lưới giám sát vi mô đan xen dày đặc trong sương mù, quét qua quét lại liên tục.
- Tránh ra! Lũ rác rưởi phế căn di chuyển chậm chạp thế này muốn ăn đòn sao?
Một tiếng quát tàn nhẫn vang lên kèm theo tiếng roi gân thú quất “vút vút” chói tai. Cố Huyền cúi đầu, điềm tĩnh bước né sang bên lề đường đất ẩm ướt. Hắn chứng kiến cảnh ba tên dược nô phàm nhân gầy trơ xương, lưng đầy vết sẹo máu rỉ ra, đang bị hai tên hộ vệ của Tào Đức đánh đập dã man chỉ vì làm rơi rụng vài lá linh thảo âm hàn. Những tiếng rên rỉ đau đớn, những ánh mắt trống rỗng vô thần của đám phàm nhân bị coi như củi đốt linh khí khiến đạo tâm nghịch hành của Cố Huyền càng thêm kiên định.
Hắn tiếp tục vác sọt linh thổ tiến sâu vào khu vực trồng trọt phía sau. Đúng lúc hắn đang đổ đất xuống gốc một cây độc thảo lớn, một bóng người thanh tú mặc y phục xanh lá nhạt khẽ lướt qua bên cạnh hắn. Đó là Mộc Uyển Nhi, nữ đệ tử thu hoạch dược liệu cấp thấp.
Mộc Uyển Nhi khéo léo dùng sọt mây che chắn tầm mắt của lính tuần tra, đôi mắt lanh lợi của nàng quét qua vết hóa đá xám trên tay phải Cố Huyền, khẽ truyền âm bằng giọng nói thanh mát nhưng đầy cảnh giác:
- Cố Huyền? Sao ngươi lại dám mò đến đây? Bạch Tử Khâm đang điên cuồng thử thuốc độc lên người em gái ngươi. Mật thất Đan Phong dưới lòng đất đã bị gã khóa chặt bằng cấm chế huyết trận khóa máu. Ngươi nếu xông vào chính diện, chỉ cần chạm vào cửa mật thất, huyết trận sẽ lập tức báo động và thiêu rụi nhục thân ngươi thành tro bụi!
Cố Huyền vẫn giữ bộ dạng cúi đầu đổ đất, khẽ truyền âm đáp lại:
- Mộc cô nương, xin hãy giúp ta. Ta cần sơ đồ tuần tra và thời gian Bạch Tử Khâm thử thuốc.
Mộc Uyển Nhi cắn nhẹ môi, nàng căm ghét sự tàn nhẫn của Đan Phong đối với dược nô nhưng cũng sợ hãi cường quyền tông môn. Nhìn thấy ánh mắt quyết tuyệt, th thâm trầm không một tia dao động của gã gác tháp phế căn, nàng khẽ thở dài. Bàn tay nàng lướt qua bụi linh thảo, nhanh như chớp nhét vào trong giỏ tre của Cố Huyền một mảnh giấy mỏng đã được gấp nhỏ:
- Đây là lịch trình thử thuốc tiếp theo của Bạch Tử Khâm và sơ đồ tuần tra ngầm dưới lòng đất. Nhưng hãy nhớ kỹ, ngươi chỉ còn đúng 24 giờ trước khi độc trùng vỡ tổ trong người Cố Dao. Nếu quá thời hạn đó... con bé sẽ bị độc trùng ăn mòn hoàn toàn lục phủ ngũ tạng và đan điền vỡ nát, không ai có thể cứu vãn!
Ngay lúc Mộc Uyển Nhi vừa rút tay lại, một luồng chướng khí độc âm hàn cực mạnh từ bụi độc thảo bên cạnh bất ngờ bùng phát do gió núi thổi qua. Cố Huyền vì đang duy trì trạng thái phàm nhân rỗng tuếch để tránh cấm chế giám sát, nhục thân không có linh lực bảo vệ lập tức bị luồng chướng khí độc xâm nhập vào phế quản.
*Khục... khục...*
Hắn ho khan một tiếng nhỏ, lồng ngực đau nhói như bị thiêu đốt, một ngụm máu đen nhạt rỉ ra nơi khóe môi. Luồng chướng khí độc lập tức phản phệ vào kinh mạch ngực vừa mới khai thông, khiến dòng linh lực nghịch hành màu xám tro của hắn bị suy giảm tạm thời, tay phải hóa đá truyền đến những cơn đau buốt thấu xương tủy.
- Có chuyện gì thế kia? - Tiếng quát của tên hộ vệ gác cổng tuần tra từ xa vọng lại, tiếng bước chân nặng nề đang tiến về phía bụi độc thảo.
Mộc Uyển Nhi giật mình, nàng nhanh trí vơ lấy sọt mây thu hoạch, lớn tiếng quát mắng Cố Huyền để đánh lạc hướng:
- Tên tạp dịch câm điếc hèn mọn này! Đổ đất mà cũng làm bụi bay mù mịt vào linh thảo của ta! Mau cút đi dọn dẹp khu vực khác!
Tên hộ vệ tiến lại gần, nhìn thấy bộ dạng run rẩy, ngu ngốc ôm ngực ho khan của Cố Huyền cùng sọt phân bón cáu bẩn, gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt rồi xua tay:
- Đúng là lũ phế vật rác rưởi di chuyển chỉ tổ làm bẩn đất Linh Thảo Viên. Mau cút đi!
Cố Huyền cúi đầu ú á, vác sọt đất trống rỗng khập khiễng rút lui khỏi Đệ Tam Khu. Hắn lội qua dòng suối độc sau núi để trở về tháp gỗ hoang phế, nhục thân mệt mỏi rã rời dưới tác động kép của hàn độc và chướng khí độc mới nhiễm.
Hắn ngồi xếp bằng dưới tầng hầm Tàng Thư Các, mở mảnh giấy mỏng của Mộc Uyển Nhi ra dưới ánh đèn dầu tù mù. Những đường vân vẽ chi tiết về các tháp canh ngầm và thời gian đổi ca của Bạch Tử Khâm hiện ra rõ nét.
Thời gian 24 giờ đếm ngược bắt đầu trôi qua từng giây, nặng nề và đầy chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!