Hàn Băng Tôi Thể
Mã Tiến chậm rãi quay người lại, sợi chỉ xám kẹp giữa hai ngón tay gã phát ra luồng hơi nước mỏng manh. Ánh mắt gã híp lại, gợn sóng linh lực Luyện Khí tầng 7 khẽ dao động quanh thân, đè ép bầu không khí trong tầng một Tàng Thư Các xuống mức nghẹt thở. Gã nhìn chằm chằm vào sợi chỉ xám bám đầy tro bếp lôi thử thảo, rồi đột ngột dời tầm mắt xuống bục đá phong ấn dưới chân cầu thang, nơi Cố Huyền đang quỳ rạp dưới đất.
“Tro bếp lôi thử thảo của Tẩy Y Đường...” Giọng Mã Tiến trầm xuống, mang theo một luồng uy áp lạnh lùng. “Thứ này chỉ được dùng để tẩy rửa cấm vật và giáp sắt của hộ vệ tông môn. Tại sao một sợi chỉ dính tro bếp lại kẹt dưới bục đá của một phế nhân gác tháp? Cố Huyền, ngươi giải thích thế nào?”
Cố Huyền nằm rạp trên sàn gỗ, đầu áp sát mặt đất lạnh lẽo bám đầy bụi giấy. Thần thức nhạy cảm của hắn đang căng ra như dây đàn, âm thầm quan sát từng biến động nhỏ nhất trên nét mặt của Mã Tiến. Hắn biết rõ, nếu lúc này hắn bộc lộ bất kỳ một tia linh lực nghịch hành nào, kính lúp tầm linh trên tay Mã Tiến sẽ lập tức phát sáng, và bốn tên chấp pháp vệ binh phía sau sẽ lao vào xé xác hắn.
Hắn phải diễn. Diễn thật sâu sắc.
Cố Huyền bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, hai bả vai co rúm lại như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Hắn há miệng ú ớ, nước dãi rỉ ra nơi khóe môi, đôi mắt trợn trừng lộ rõ vẻ ngu dại và kinh hoàng tột độ. Hắn liên tục đập đầu xuống sàn gỗ, phát ra những tiếng “cộc cộc” giòn giã, hai tay khua khoắng loạn xạ chỉ về phía đống chổi tre rách và góc tường ẩm mốc đầy mạng nhện.
“Ú... ú... á...” Cố Huyền gào khóc không thành tiếng, cố tình làm cho cơ thể mình tỏa ra mùi hôi thối của mồ hôi lạnh và bụi giấy mục.
Lục Tiểu Phàm đang quỳ ở cửa tháp, nhìn thấy tình cảnh nguy hiểm của huynh đệ, dũng khí trỗi dậy. Cậu vội vàng bò lên phía trước, dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy nhưng vội vã:
- Trưởng quan tha mạng! Trưởng quan minh giám! Tháp gỗ này ẩm thấp quanh năm, mối mọt và rệp độc cắn nát sách vở. Lão chấp sự Thẩm Vô Danh vì muốn bảo quản các điển tịch rách nên thường sai chúng con ra bãi rác của Tẩy Y Đường hốt tro bếp lôi thử thảo thải ra mang về rải dưới chân các bục đá để hút ẩm và xua đuổi trùng độc. Sợi chỉ đó... chắc chắn là do chúng con quét dọn rác rưởi vô tình để kẹt lại thôi ạ!
Mã Tiến nheo mắt, gã nhìn Lục Tiểu Phàm, rồi lại nhìn bộ dạng đờ đẫn, khờ khạo của Cố Huyền. Gã khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là chưa hoàn toàn tin tưởng. Gã chậm rãi bước lại gần bục đá phong ấn, định dùng thần thức quét sâu xuống khe nứt.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng gậy trúc gõ đều đặn trên nền đá từ bên ngoài vọng vào. Thẩm Vô Danh, lão chấp sự mù quản lý Tàng Thư Các, chậm rãi bước qua ngưỡng cửa gỗ mục nát. Lão mặc bộ trường bào xám tro bám đầy bụi giấy, đôi mắt mù nhắm nghiền, gương mặt già nua nhăn nheo như vỏ cây già nhưng thần thái lại vô cùng bình thản.
- Mã thanh tra, sáng sớm tinh mơ đã dẫn quân đến tháp gỗ hoang phế này, không biết là có sắc lệnh của trưởng lão nào phê duyệt? - Giọng nói khàn khàn, trầm đục của Thẩm Vô Danh vang lên, cắt đứt bầu không khí căng thẳng.
Mã Tiến dừng bước, gã quay lại nhìn lão già mù, sắc mặt khẽ biến đổi. Dù Thẩm Vô Danh hiện tại chỉ là một phế nhân tự phế kinh mạch để ẩn cư, nhưng lão từng là một Trúc Cơ Kỳ viên mãn có uy vọng không nhỏ ở ngoại môn. Mã Tiến không muốn trực tiếp đắc tội với lão khi chưa có bằng chứng xác thực.
- Thẩm lão. - Mã Tiến khẽ chắp tay, giọng điệu tuy khách khí nhưng vẫn giữ vẻ cao ngạo. - Đêm qua Vương Hàn hộ vệ mất tích ngay sát rìa Hắc Ám Lâm. Ta dẫn quân đi tuần tra theo quy định của Chấp Pháp Điện. Phát hiện sợi chỉ dính tro bếp đặc chế này dưới bục đá, nên muốn hỏi rõ một chút.
Thẩm Vô Danh khẽ cười, lão gõ nhẹ gậy trúc xuống đất, thản nhiên đáp:
- Đúng là lão phu đã sai hai đứa nhỏ mang tro bếp thải từ Tẩy Y Đường về để chống ẩm cho tháp gỗ. Mã thanh tra nếu nghi ngờ, có thể tự mình xuống hầm chứa củi kiểm tra xem có bao nhiêu bao tro bếp lôi thử thảo đang để ở đó. Tàng Thư Các này vốn dĩ đã hoang phế, chỉ có sách rách và hai đứa tạp dịch phế căn, làm sao có khả năng liên quan đến sự mất tích của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5?
Mã Tiến im lặng một lát. Gã nhìn bốn tên vệ binh vừa từ tầng trên chạy xuống lắc đầu báo cáo không tìm thấy gì bất thường. Biết rằng nếu tiếp tục làm khó một lão già mù và hai tên phế nhân mà không có chứng cứ sẽ dễ bị các phong chủ khác dị nghị, gã hừ lạnh một tiếng, ném sợi chỉ xám xuống đất.
- Nếu đã là hiểu lầm, bản thanh tra cũng không quấy rầy Thẩm lão nữa. - Mã Tiến lạnh lùng nói, ánh mắt gã quét qua Cố Huyền một lần cuối đầy cảnh cáo. - Nhưng hãy nhớ cho kỹ, Chấp Pháp Điện đang tăng cường giám sát toàn bộ Thanh Vân Châu. Bất kỳ kẻ nào có biểu hiện bất thường... đều sẽ bị ném xuống vực sâu tế đàn để hiến tế thọ nguyên. Rút quân!
Mã Tiến vung tay, dẫn theo bốn tên chấp pháp vệ binh vội vã rời đi, để lại một màn sương bụi đất mù mịt ngoài sân tháp.
Khi tiếng bước chân của tuần tra đoàn hoàn toàn biến mất, gian phòng củi rách nát mới khôi phục lại chút tĩnh lặng. Cố Huyền từ từ đứng dậy khỏi sàn gỗ, bộ dạng ngu ngốc biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng đến cực hạn. Hắn khẽ ho một tiếng, một ngụm máu bầm nhỏ rỉ ra nơi khóe môi liền bị hắn dùng tay áo xám lau sạch.
- Cố đại huynh... huynh không sao chứ? - Lục Tiểu Phàm hớt hải chạy lại, gương mặt gầy gò đầy vẻ lo lắng.
Cố Huyền lắc đầu, hắn vỗ nhẹ vai Tiểu Phàm để trấn an cậu, rồi quay sang cúi đầu chào Thẩm Vô Danh. Lão già mù khẽ thở dài, lão gõ nhẹ gậy trúc lên sàn gỗ, trầm giọng nói:
- Nhóc con, Mã Tiến tuy đã đi, nhưng Chấp Pháp Điện đã bắt đầu nghi ngờ tháp gỗ này. Đáng sợ hơn, đêm nay Chấp pháp giả Lý Trường Phong – một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ – sẽ trực tiếp tiếp quản đêm tuần tra. Thần thức quét sạch của gã nhạy bén vô cùng, lại mang theo chiếc gương chiếu yêu phát hiện khí tức biến hóa. Ngươi không thể tiếp tục tu luyện cấm thuật ở đây được nữa.
Cố Huyền siết chặt bàn tay phải đang hóa đá xám nhẹ ở các đầu ngón tay. Hắn biết Thẩm Vô Danh nói đúng. Hạn định hiến tế Lục Tiểu Phàm vào đêm mai đang đếm ngược từng giờ. Hắn cần phải nhanh chóng đột phá Thông Kinh Khai Mạch (Luyện Khí tầng 4) mới có đủ thực lực để đột nhập Linh Thảo Viên giải cứu em gái và đồng bạn. Nhưng nếu hắn vận hành Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết để đột phá ngay tại phòng củi, luồng nhiệt lượng và linh lực bộc phát chắc chắn sẽ bị thần thức quét đêm của Lý Trường Phong khóa chặt.
- Sư tôn, chúng ta phải làm sao? - Cố Huyền thầm truyền âm vào thức hải.
Tịch Diệt Lão Nhân hiện ra trong đầu hắn, bóng mờ xám tro khoanh tay, trầm ngâm một lát rồi đáp:
- Muốn đột phá Luyện Khí tầng 4 mà không bị thần thức quét tầm nhiệt của Lý Trường Phong phát hiện, ngươi cần một nơi có nhiệt độ cực thấp để làm lá chắn tự nhiên, triệt tiêu hoàn toàn nhiệt lượng bộc phát của cấm thuật. Ở ngoại môn này, chỉ có một nơi đáp ứng được điều kiện đó: Hàn Băng Động.
- Hàn Băng Động? - Cố Huyền khẽ nhíu mày. Đó là khu vực cấm đá đóng băng vĩnh cửu của tông môn, chuyên dùng để giam giữ và trừng phạt những đệ tử phạm lỗi nặng. Nơi đó lạnh thấu xương tủy, người phàm bước vào chỉ nửa canh giờ là đông cứng thành đá.
- Đúng vậy. - Tịch Diệt Lão Nhân cười lạnh. - Cái lạnh ở đó sẽ giúp ngươi ép kinh mạch co rút lại đến cực hạn, tạo ra áp lực khổng lồ để thực hiện Tẩy Tủy Nghịch Chuyển. Hơn nữa, Lý Trường Phong sẽ không bao giờ nghĩ rằng một tên tạp dịch phế căn lại dám lẻn vào vùng cấm địa đóng băng để tu luyện.
Để chuẩn bị cho chuyến đi mạo hiểm này, Cố Huyền lặng lẽ rời tháp gỗ, tìm đến khu phế liệu đống ở sau núi dưới danh nghĩa thu gom củi khô. Tại một góc khuất ẩm ướt, hắn gặp Tống Dực – cựu thiên tài ngoại môn bị phế đan điền, đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ mục nát.
Tống Dực nhìn thấy Cố Huyền tiến lại gần, đôi mắt trống rỗng vô thần của ông khẽ dao động. Ông nhìn bàn tay phải đang giấu dưới ống tay áo xám của Cố Huyền, khẽ ho khan một tiếng rồi trầm giọng nói nhỏ:
- Nhóc con... ngươi muốn vào Hàn Băng Động sao? Đừng tự sát. Cái lạnh ở đó không phải là cái lạnh phàm trần. Nó là hàn độc tích lũy vạn năm từ địa mạch. Khi ngươi vận khí, hàn độc sẽ theo lỗ chân lông xâm nhập vào kinh mạch, đóng băng dòng máu của ngươi chỉ trong mười nhịp thở. Nếu thần hồn ngươi không đủ kiên định để chịu đựng nỗi đau xé rách xương tủy đó, ngươi sẽ vĩnh viễn hóa thành một bức tượng băng không có sinh mệnh.
Cố Huyền nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của cựu thiên tài, ánh mắt hắn không hề có một tia sợ hãi, chỉ có một sự quyết tuyệt lạnh lùng:
- Tống tiền bối, con đường của ta... vốn dĩ đã không có đường lui. Nếu không đột phá, đêm mai tất cả chúng ta đều sẽ chết dưới tế đàn hiến tế. Xin tiền bối chỉ dạy cách giữ vững thần trí.
Tống Dực nhìn sâu vào mắt Cố Huyền, khẽ thở dài một tiếng đầy cảm khái. Ông thò bàn tay run rẩy vào trong ngực áo, lấy ra một mảnh ngọc giản tàn khuyết đặt vào tay Cố Huyền:
- Đây là bí thuật rèn luyện thần hồn chịu đựng đau đớn mà ta tích lũy được trước khi bị phế. Khi cái lạnh ăn mòn vào thức hải, hãy tập trung tinh thần vào một điểm nhọn duy nhất, coi nhục thân này chỉ là một chiếc vạc rỗng để tôi luyện. Hãy nhớ kỹ... tuyệt đối không được để dòng khí nghịch hành chạy quá nhanh, nếu không kinh mạch của ngươi sẽ bị đông cứng vĩnh viễn.
- Đệ tử đa tạ tiền bối. - Cố Huyền siết chặt mảnh ngọc giản, cúi đầu cảm tạ rồi nhanh chóng rút lui.
Đêm hôm đó, giờ Tý đến gần. Bầu trời Thanh Vân Châu bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, gió biên thùy gào rú liên hồi thổi qua những khe tháp gỗ phát ra tiếng rít u uynh rợn người.
Cố Huyền khoác lên mình bộ áo tạp dịch xám rách nát, dắt theo chiếc bình sứ chứa Nước Linh Tuyền ngược cuối cùng giấu trong Túi ẩn khâu ngầm của Tiểu Mai. Thẩm Vô Danh đã ngầm hỗ trợ, dùng lệnh bài quản lý của mình để tạo ra một kẽ hở kết giới cửa động trong vòng 3 giây ngắn ngủi khi lính gác đổi ca.
Hắn men theo bóng tối của vách đá phía sau tháp gỗ, di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma nhờ bộ pháp Quy Tắc Bộ. Thần thức nhạy cảm của hắn căng ra, nhìn thấy rõ những sợi tơ quy tắc màu xanh lam của kết giới cửa động đang rung động nhẹ.
*Một... hai... ba!*
Đúng vào khoảnh khắc 3 giây thời gian mù đổi ca, Cố Huyền lách người cực nhanh qua khe cửa sắt nặng nề của Hàn Băng Động, bước thẳng vào trong bóng tối lạnh lẽo.
*Rầm...*
Cánh cửa sắt tự động khép lại phía sau hắn. Một luồng hàn khí thấu xương lập tức ập đến, bao vây lấy nhục thân phàm nhân của Cố Huyền. Cái lạnh khủng khiếp đến mức khiến lồng ngực hắn co thắt dữ dội, hơi thở phun ra lập tức hóa thành những bông tuyết nhỏ li ti rơi rụng xuống đất. Dòng máu phàm nhân trong huyết quản hắn có dấu hiệu ngưng trệ, các khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc lạnh lẽo.
Cố Huyền cắn chặt răng để ngăn hai hàm răng không va vào nhau lập cập. Hắn bước sâu vào trong động đá, nơi có một hồ nước đóng băng xanh nhợt lạnh buốt. Hắn ngồi xếp bằng xuống dòng nước băng giá ngập đến ngang ngực, cái lạnh từ hồ băng lập tức ăn mòn vào da thịt hắn, khiến hắn có cảm giác như đang bị hàng vạn cây kim băng đâm thẳng vào từng thớ thịt.
- Nhóc con, uống Nước Linh Tuyền ngược ngay! Bắt đầu Tẩy Tủy Nghịch Chuyển! - Tịch Diệt Lão Nhân quát lớn trong thức hải.
Cố Huyền run rẩy rút bình sứ ra, uống cạn giọt nước Linh Tuyền ngược cuối cùng. Thứ nước suối lấy từ kẽ hở giám sát khi dòng chảy đảo chiều vừa trôi xuống cổ họng liền bùng phát một luồng sinh khí nghịch hành dồi dào, nóng rực như dung nham núi lửa, va chạm kịch liệt với luồng hàn khí vây quanh nhục thân hắn.
*Ầm!*
Cố Huyền vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết, điều khiển luồng linh lực nghịch hành màu xám tro chạy ngược dòng kinh mạch chính đầu tiên ở tay phải.
Quá trình Tẩy Tủy Nghịch Chuyển chính thức bắt đầu.
Cái lạnh cực độ từ bên ngoài Hàn Băng Động ép chặt lấy da thịt hắn, cưỡng ép các đường kinh mạch phế thải phải co rút lại đến mức tối đa. Trong khi đó, luồng sinh khí nóng rực từ nước linh tuyền ngược lại điên cuồng càn quét bên trong, đâm rách các điểm nghẽn kinh mạch toàn thân để khai thông lối đi mới.
Nỗi đau đớn bùng phát dữ dội gấp mười lần những lần tu luyện trước. Kinh mạch của Cố Huyền liên tục bị xé rách ra bởi luồng khí nóng rực, rồi lại lập tức bị cái lạnh thấu xương bên ngoài đông cứng, ép co lại để tự vá lỗi. Cảm giác đau đớn xé thịt xé xương khiến gương mặt Cố Huyền vặn vẹo dị thường, mồ hôi lạnh vừa tuôn ra trên trán lập tức đóng băng thành một lớp sương muối trắng xóa.
*Răng rắc... rắc...*
Kinh mạch toàn thân hắn co rút dữ dội. Dưới tác động của Tẩy Tủy Nghịch Chuyển, các tạp chất phế căn màu đen kịt, hôi thối tích lũy mười bảy năm qua trong tủy xương bị ép ra ngoài qua các lỗ chân lông, vừa tiếp xúc với không khí lạnh của động đá liền đóng băng thành những mảng băng đen đục bám chặt trên da thịt hắn.
- Giữ vững thần trí! Không được hôn mê! - Tịch Diệt Lão Nhân lo lắng hét lên.
Thế nhưng, vì quá đau đớn, Cố Huyền đã mất đi một phần lý trí. Hắn cố gắng vận hành chu kỳ nghịch khí chạy quá nhanh qua kinh mạch tay phải hòng kết thúc nhanh quá trình tra tấn này.
*Nguy hiểm!*
Cái lạnh của Hàn Băng Động lập tức thừa cơ xâm nhập sâu vào cánh tay phải của hắn. Lớp da thịt từ cổ tay phải bắt đầu hóa đá xám nhanh chóng, lan dần lên cùi chỏ với một tốc độ kinh hoàng. Kinh mạch tay phải có dấu hiệu bị đông cứng vĩnh viễn thành băng đá lạnh ngắt, mất đi hoàn toàn cảm giác.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, lời cảnh báo của Tống Dực vang lên trong tiềm thức Cố Huyền. Hắn giật mình tỉnh ngộ, lập tức nhẩm Tĩnh Chú Chú phật môn trong thức hải:
*"Bát nhã ba la mật đa... tâm vô quái ngại... vô quái ngại cố... vô hữu khủng bố..."*
Chữ “Vạn” màu vàng nhạt hiện ra trong thức hải Cố Huyền, tỏa ra một luồng ánh sáng ấm áp bảo vệ linh hồn hắn khỏi bị chấn động bởi nỗi đau đớn thể xác. Thần trí hắn khôi phục lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn chủ động làm chậm nhịp thở, điều khiển luồng nghịch khí xám tro vận chuyển một cách chậm rãi, tỉ mỉ từng chút một dọc theo các đường kinh mạch tay phải.
Luồng sinh khí dồi dào từ nước linh tuyền ngược bắt đầu phát huy tác dụng bảo hộ thần kỳ. Nó cung cấp sinh mệnh lực dồi dào để nuôi dưỡng và tái tạo lại các thớ kinh mạch bị tổn thương ngay trong lúc bị đóng băng. Cánh tay phải đang có dấu hiệu hóa thạch vĩnh viễn khựng lại, lớp đá xám rút lui dần về phía các đầu ngón tay, chỉ để lại một lớp xám nhẹ lạnh ngắt.
*Oàng! Rầm...*
Một tiếng nổ vô hình vang dội bên trong cơ thể Cố Huyền.
Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro sau khi hoàn thành chu kỳ tuần hoàn thứ mười hai đột ngột bùng phát, khai thông hoàn toàn ba đường kinh mạch chính ở ngực. Kinh mạch toàn thân hắn phát sáng đỏ hồng rồi chuyển dần sang màu xám tro thâm trầm. Đan điền mới hình thành một lốc xoáy nghịch chuyển khổng lồ, điên cuồng xoay tròn thu nạp toàn bộ linh khí hỗn loạn xung quanh.
Cố Huyền mở trừng mắt trái, nhãn đồng lấp lánh tinh vân xám lạnh lùng nhìn thấu không gian tăm tối của động đá.
Hắn đã đột phá thành công Thông Kinh Khai Mạch (Luyện Khí tầng 4)!
Nhờ cái lạnh cực độ của Hàn Băng Động hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng bộc phát, luồng thần thức quét đêm mạnh mẽ của Chấp pháp giả Lý Trường Phong quét qua nóc động đá ba lần vào giờ Tý đều bị phản xạ trở lại, hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ dao động linh lực bất thường nào.
Thế nhưng, cái giá phải trả không hề nhỏ. Nhục thân phàm nhân của Cố Huyền lúc này bị tổn thương hàn độc sâu hoắm. Cánh tay phải của hắn từ cổ tay xuống các đầu ngón tay đã bị hóa đá xám nhẹ vĩnh viễn, thô ráp và lạnh ngắt như đá tảng dưới mộ sâu, phát ra những tiếng sấm nổ vô cùng nhỏ bé rền rĩ dưới thớ thịt.
Hắn run rẩy bước lên khỏi hồ nước đóng băng, cơ thể lạnh ngắt bốc lên làn khói trắng mờ. Hắn cần phải nhanh chóng tìm cách giải hỏa độc lân tinh và hàn độc tích tụ này, nếu không sinh mệnh lực phàm nhân của hắn sẽ bị bào mòn sạch sẽ.
Đúng lúc Cố Huyền đang định vận khí điều hòa hơi thở để chuẩn bị rời khỏi Hàn Băng Động...
*Keng... Loảng xoảng...*
Một âm thanh kỳ lạ đột ngột vang lên từ phía vách đá sâu thẳm dưới lòng động.
Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của Cố Huyền vừa được nâng cấp sau khi đột phá Luyện Khí tầng 4 khẽ giật nảy mình. Mắt trái hắn nhức nhối dữ dội, nhãn đồng xám tro nhìn thấu qua lớp băng dày của vách đá phía sau hồ nước.
*Clash! Clash! Clash!*
Đó là tiếng xích sắt khổng lồ va chạm vào nhau một cách nặng nề, rợn người. Tiếng động phát ra từ một vực sâu tăm tối vô tận nằm sâu bên dưới cấu trúc địa chất của Hàn Băng Động, mang theo một luồng oán khí và huyết sát khí tanh nồng nặc bốc thẳng lên tháp gác.
Cơ thể Cố Huyền cứng đờ tại chỗ, thanh Lôi Đình Thần Kiếm phôi trong cán chổi tre giấu ở tháp gỗ ngoài kia như có sự cộng hưởng, khẽ rung động âm thầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!