Xóa Sạch Dấu Vết
Ánh rạng đông của ngày thứ sáu chưa kịp xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Vạn Pháp Tiên Tông, không khí trong tầng hầm tối tăm của Tàng Thư Các hoang phế đã cô đặc lại như một vũng nước đóng băng. Cố Huyền ngồi xếp bằng trước chiếc bàn gỗ mục nát, ngón tay trái của hắn siết chặt lấy góc cuộn Sắc lệnh hiến tế của Vương Trùng. Tờ da thú thô ráp rỉ ra một mùi máu tanh nhạt, nhưng thứ thực sự khiến lồng ngực hắn nghẹn lại chính là cái tên Lục Tiểu Phàm được viết bằng mực chu sa đỏ rực ngay đầu danh sách.
Thời gian chỉ còn lại đúng một ngày đêm.
- Nhóc con, nếu ngươi không thu hồi thần thức, đan điền của ngươi sẽ tự bạo trước khi kịp cứu tên nhóc tạp dịch kia đấy. - Giọng nói khàn khàn, lạnh lùng của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên trong thức hải, kéo theo một luồng khí lạnh buốt xoa dịu cơn đau nhói ở mắt trái Cố Huyền.
Hắn khẽ hít một hơi sâu, khóe mắt trái vẫn còn vương vệt máu tươi đã khô cạn. Hắn cúi đầu nhìn xuống cánh tay phải của mình. Sau khi gánh chịu phản lực lôi phạt từ cấm thuật Lôi Phạt Chuyển Hướng đêm qua, bả vai phải của hắn đã sưng tấy, từng sợi gân xanh giật liên hồi. Đáng sợ hơn, lớp da thịt từ các đầu ngón tay phải đang lan dần lên cổ tay một màu xám xịt của đá tảng. Đó là Hóa Đá Chi Thủ, di chứng tàn khốc của việc lách luật Thiên Đạo. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều kéo theo những tiếng sấm nổ âm thầm, vô cùng nhỏ bé rền rĩ dưới thớ thịt hóa đá.
Nhưng hắn không có thời gian để dưỡng thương. Sự mất tích đột ngột của Vương Hàn – một tu sĩ Luyện Khí tầng 5, tay sai đắc lực của Chưởng sự Tào Lĩnh – chắc chắn sẽ làm rúng động ngoại môn ngay trong buổi sáng nay. Chấp Pháp Điện sẽ không bỏ qua việc một hộ vệ tuần tra biến mất không dấu vết ngay sát rìa tháp gỗ.
Cố Huyền đứng dậy, chiếc áo choàng xám rách nát trên người hắn bốc lên một mùi khét lẹt của lôi hỏa trộn lẫn với mùi tanh nồng của chu sa cấm kỵ. Trên bả vai trái, vết bỏng hỏa độc do chiếc roi gân thú của Tào Vũ để lại từ hai ngày trước đang lở loét, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt rát buốt. Đây là những bằng chứng vật lý chí mạng. Chỉ cần một chấp pháp giả mang theo tầm linh thạch đi qua, hắn sẽ lập tức bị lôi ra đoạn đầu đài.
- Phải xóa sạch dấu vết trên y phục trước. - Cố Huyền thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết đoán. Hắn biết rõ nước suối thông thường không thể rửa sạch mùi máu của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 và thứ chu sa lôi thú cấm tàng trữ. Hắn cần một thứ đặc chế: tro bếp của Tẩy Y Đường ngoại môn.
Tẩy Y Đường nằm ở khu vực phía đông ngoại tông, nơi hơi nước nóng nghi ngút suốt ngày đêm để giặt giũ quân phục cho hộ vệ tông môn. Ở đó có một loại tro bếp đặc chế từ thân cây lôi thử thảo, chuyên dùng để tẩy rửa các tạp chất linh lực bám trên y phục giáp sắt. Cố Huyền lập tức khoác lên người bộ y phục tạp dịch rách nát khác, gói gọn bộ dạ hành dính máu vào một chiếc túi vải thô, rồi lặng lẽ bước ra ngoài sương sớm.
Hắn không đi lối chính diện mà men theo những kẽ hở quy tắc mờ nhạt dưới chân tường tháp gỗ. Thần thức nhạy cảm giúp hắn né tránh các luồng sáng quét của Thiên Khải Trận đang hoạt động cầm chừng trong sương mù.
Khi tiếp cận hàng rào phía sau của Tẩy Y Đường ngoại môn, hơi nước nồng nặc mùi xà phòng thô và tro bếp bốc lên khiến mắt hắn hơi cay xè. Cố Huyền gõ nhẹ ba tiếng lên vách gỗ mục nát của phòng giặt số ba.
Một lát sau, cánh cửa hé mở, lộ ra gương mặt gầy gò, nhợt nhạt của Tiểu Thảo. Đôi bàn tay của nàng đỏ ửng, nứt nẻ vì phải ngâm trong nước lạnh và tro bếp suốt ngày đêm. Nhìn thấy Cố Huyền, đôi mắt thâm quầng của nàng chợt co rụt lại vì sợ hãi, nhưng nàng nhanh chóng mở rộng cửa, kéo hắn vào trong góc tối của phòng chứa củi.
- Cố đại huynh... huynh... huynh sao lại đến đây vào giờ này? - Giọng Tiểu Thảo run rẩy, hai tay bấu chặt vào vạt áo vải thô sạch sẽ quá mức.
Cố Huyền không nói lời thừa thãi, hắn đặt chiếc túi vải thô chứa bộ y phục dính máu đen lên đống củi khô, trầm giọng:
- Tiểu Thảo, giúp ta giặt sạch bộ y phục này bằng tro bếp đặc chế lôi thử thảo. Phải tẩy sạch hoàn toàn mùi máu và thứ mực đỏ bám trên đó. Ta cần nó trước giờ Tý tối nay.
Tiểu Thảo nhìn chiếc túi vải, khứu giác nhạy cảm của một nữ tỳ giặt giũ giúp nàng ngửi thấy mùi máu tu sĩ và mùi ozone khét lẹt lảng vảng. Nàng biết đây là cấm vật, nếu bị phát hiện, nàng sẽ bị ném xuống vực sâu tế đàn ngay lập tức. Cơ thể nàng run lên bần bật, đôi môi trắng bệch hé ra nhưng không thốt nên lời.
Cố Huyền nhìn thẳng vào mắt nàng, bàn tay trái đặt nhẹ lên vai nàng, giọng nói mang theo một sự trầm tĩnh đáng tin cậy:
- Em trai em tuần trước bị dịch bệnh linh độc, nếu không có nắm độc thảo nghịch luyện của ta gửi qua A Ngưu, nó đã hóa thành một bộ xương khô ở Vạn Mộ Phần rồi. Tiểu Thảo, ta không ép em, nhưng Chấp Pháp Điện sắp lục soát tháp gỗ. Nếu ta đổ xuống, không ai bảo vệ được em trai em nữa.
Nhắc đến em trai, ánh mắt Tiểu Thảo chợt lóe lên một tia quyết tuyệt vượt qua cả nỗi sợ hãi cái chết. Nàng cắn chặt môi đến mức rỉ máu, gật đầu dứt khoát:
- Huynh yên tâm. Mạng của đệ đệ là do huynh cứu. Tiểu Thảo dù có chết cũng sẽ giặt sạch bộ đồ này cho huynh. Tro bếp lôi thử thảo có tính chất ăn mòn linh lực cực mạnh, chỉ cần nửa canh giờ, em sẽ xóa sạch mọi hơi thở tu sĩ bám trên sợi vải.
- Được. Patch lại những chỗ rách bằng chỉ mù phi kim cho ta. - Cố Huyền dặn dò rồi nhanh chóng rút lui vào màn sương mù đang dần tan biến.
Trở lại tầng hầm Tàng Thư Các hoang phế, Cố Huyền ngồi xếp bằng dưới bục đá phong ấn nứt nẻ. Hắn lấy chiếc Roi da gai sắt Vương Hàn và cuộn Sắc lệnh hiến tế nhét sâu vào cán chổi tre rỗng ruột bằng gỗ lim đen, đặt nó lẫn vào đống chổi quét rác ở góc tháp.
Bây giờ là bước khó khăn nhất: che giấu vết bỏng hỏa độc trên bả vai trái.
- Sư tôn, hỏa độc lân tinh của Vương Hàn đã ăn sâu vào biểu bì, nếu Mã Tiến dùng kính lúp tầm linh quét qua, vết thương mới này sẽ tố cáo ta ngay lập tức. - Cố Huyền thầm truyền âm.
Tịch Diệt Lão Nhân hiện ra trong thức hải hắn, bóng mờ xám tro khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng:
- Nhóc con, giờ ngươi mới biết sợ sao? Vận chuyển nghịch khí của Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết lên vai trái, ngưng tụ thành Thời Không Ngụy Trang Ấn. Lão phu sẽ chỉ điểm cho ngươi cách đồng hóa dao động hỏa độc này với hơi thở oán khí của đống giấy mục nát xung quanh. Biến vết bỏng mới thành một vết sẹo cũ xám xịt từ mười năm trước.
Cố Huyền nghiến răng gật đầu. Hắn nhắm mắt trái, tập trung thần thức nhạy cảm vào đan điền lốc xoáy xám. Hắn bắt đầu vận chuyển luồng linh lực xám tro chảy ngược dòng kinh mạch, đi qua ngực rồi ép thẳng lên bả vai trái.
"A..."
Một cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát. Khi nghịch khí va chạm với hỏa độc lân tinh đang lở loét, da thịt hắn như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Trán hắn tuôn ra mồ hôi lạnh ròng ròng, sợi tơ vàng dưới lớp gạc trắng trên trán phát sáng rực rỡ, rền rĩ tiếng sấm nhỏ.
- Giữ vững thức hải! Nhập ấn! - Tịch Diệt Lão Nhân quát lớn.
Cố Huyền cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, tay trái bấm quyết vẽ một đồ hình ấn ký màu xám tro mờ nhạt trực tiếp lên vết bỏng. Luồng nghịch khí xám tro từ ấn ký tỏa ra, bao bọc lấy vệt hỏa độc đỏ rực, cưỡng ép làm nguội lạnh nhiệt lượng của ngọn lửa lân tinh.
Dưới tác động của Thời Không Ngụy Trang Ấn, vết thương lở loét đỏ tươi bắt đầu co rút lại, da thịt chuyển dần sang màu xám xịt, thô ráp và nhăn nheo, trông y hệt một vết sẹo bỏng lò rèn cũ kỹ đã lành từ lâu. Mùi hỏa độc tanh nồng hoàn toàn bị triệt tiêu, thay vào đó là mùi ẩm mốc, mục nát đồng điệu với không khí của Tàng Thư Các.
*Phụt!*
Cố Huyền phun ra một ngụm máu bầm đen, ngã gục xuống sàn gỗ thở dốc. Thần thức nhạy cảm của hắn bị tiêu hao đến mức cực hạn, mắt trái nhức nhối như muốn nứt ra, thị lực phàm nhân tạm thời bị mờ đục đi một nửa. Cánh tay phải hóa đá xám của hắn cũng run rẩy dữ dội, lạnh ngắt không còn chút cảm giác.
Chưa kịp phục hồi hơi thở, tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng kim loại va chạm loảng xoảng từ bên ngoài tháp gỗ đột ngột vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm.
- Bao vây toàn bộ Tàng Thư Các! Một con ruồi cũng không được thả ra ngoài! - Giọng nói lạnh lùng, sắc bén của Thanh tra ngoại môn Mã Tiến vang dội ngoài sân tháp.
Cố Huyền kinh hoàng biến sắc. Hắn nhanh chóng khoác lên mình bộ áo tạp dịch rách nát, vớ lấy chiếc chổi tre cán rỗng giấu roi da, run rẩy bước ra ngoài hành lang tầng một, quỳ sụp xuống nền đất bụi bặm.
Cánh cửa gỗ mục nát của Tàng Thư Các bị một lực lượng dã man đạp văng ra. Mã Tiến bước vào giữa màn bụi mù mịt. Gã gầy gò, chòm râu dê dài rung nhẹ theo từng nhịp thở, mặc đạo bào thanh tra màu xám sạch sẽ quá mức, tay phải nắm chặt đốc thanh kiếm mỏng màu bạc. Theo sau gã là bốn tên chấp pháp vệ binh vạm vỡ, tay lăm lăm xích sắt và la bàn tầm linh.
Ánh mắt ti hí, sắc lạnh của Mã Tiến quét qua toàn bộ tháp gỗ như một con chim ưng rình mồi. Luồng thần thức Luyện Khí tầng 7 mạnh mẽ bộc phát, càn quét khắp các ngõ ngách của ngôi tháp ba tầng.
*Uỳnh! Trầm...*
Ngay khi luồng thần thức của Mã Tiến quét qua bục đá phong ấn dưới chân cầu thang, cấm chế ẩn sâu dưới lòng đất của bục đá khẽ dao động nhẹ, bẻ cong hướng quét của thần thức làm lệch hướng đan điền của Cố Huyền, khiến hắn trông không khác gì một phàm nhân phế căn rỗng tuếch.
Mã Tiến khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên thân hình đang run rẩy co rúm của Cố Huyền. Gã chậm rãi tiến lại gần, tiếng giày da nện xuống sàn gỗ nghe cộc cộc rợn người.
- Cố Huyền, gã gác tháp phế căn câm điếc. - Mã Tiến lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo một sự áp chế tinh thần cực mạnh của tu sĩ tầng cao. - Đêm qua ngươi ở đâu vào giờ Tý?
Cố Huyền run cầm cập, đầu đập cộc cộc xuống sàn đất đầy bụi bặm, hai tay ôm lấy đầu tỏ vẻ sợ hãi tột độ. Hắn ú ớ, nước dãi rỉ ra nơi khóe môi, run rẩy rút từ thắt lưng ra chiếc Lệnh bài gỗ Tàng Thư Các dâng lên bằng hai tay.
Một tên vệ binh bên cạnh bước lên, giật lấy lệnh bài đưa cho Mã Tiến. Mã Tiến không thèm nhìn lệnh bài, gã ném bộp nó xuống đất, ánh mắt sắc như dao găm khóa chặt lấy bả vai trái của Cố Huyền:
- Đêm qua, Vương Hàn gã hộ vệ tuần tra đã biến mất không dấu vết ngay sát rìa Hắc Ám Lâm phía sau tháp của ngươi. La bàn quỷ thần của Chấp Pháp Điện đo được một luồng lôi phạt bất thường bùng phát tại đây. Cố Huyền, ngươi có biết Vương Hàn đi đâu không?
Cố Huyền ngước khuôn mặt đờ đẫn, đầy bụi giấy lên, lắc đầu quầy quậy, miệng phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa, tay chỉ trỏ loạn xạ về phía khu rừng thông đen tối tăm bên ngoài như thể muốn nói mình bị chướng khí độc làm cho ngất xỉu.
- Trưởng quan, tên này chỉ là một phế nhân không có linh căn, thần trí đần độn. - Tên vệ binh cầm la bàn tầm linh bước lên báo cáo. - La bàn không đo được bất kỳ dao động linh lực nào trên người hắn. Đan điền hoàn toàn rỗng tuếch.
Mã Tiến hừ lạnh một tiếng, ánh mắt gã chợt lóe lên tia sáng xảo quyệt tột cùng. Gã biết Vương Hàn mang theo roi da gai sắt tẩm hỏa độc lân tinh, nếu có giao chiến, đối thủ chắc chắn sẽ bị bỏng hỏa độc. Gã đột ngột vung tay, luồng gió mạnh từ tay áo thổi tung vạt áo xám rách nát của Cố Huyền, để lộ bả vai trái bầm tím.
- Cởi áo ra cho ta kiểm tra nhục thân! - Mã Tiến quát lớn.
Cố Huyền run rẩy lùi lại, tỏ vẻ sợ hãi tột cùng trước sự bạo lực của tu sĩ. Nhưng dưới áp lực từ ánh mắt lạnh lùng của Mã Tiến, hắn buộc phải từ từ tuột lớp áo tạp dịch xám rách nát xuống, để lộ nửa thân trên gầy gò, trơ xương sườn.
Trên bả vai trái của hắn, vết bỏng hỏa độc lân tinh đáng lẽ phải đỏ loét rỉ mủ thì nay dưới tác động của Thời Không Ngụy Trang Ấn chỉ là một vết sẹo xám xịt, thô ráp, nhăn nheo như da trâu già.
Mã Tiến nheo mắt, gã bước lại sát bên Cố Huyền, vung tay trái rút ra một chiếc kính lúp tầm linh bằng đồng thau nứt nẻ. Gã dí sát chiếc kính lúp vào vết sẹo xám trên vai Cố Huyền để soi tìm tàn dư linh lực của hỏa độc.
*Vù...*
Chiếc kính lúp tầm linh đột ngột phát ra một luồng ánh sáng xanh mờ nhạt, rục rịch dao động nhẹ quanh vết sẹo xám.
Mã Tiến ánh mắt chợt lạnh, ngón tay gã siết chặt chuôi kiếm:
- Hử? Vết sẹo này có tàn dư linh lực? Ngươi giải thích thế nào về vết thương này?
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thần thức nhạy cảm của Cố Huyền căng ra như dây đàn. Hắn cảm nhận được luồng sát khí Trúc Cơ của Mã Tiến đã khóa chặt lấy yết hầu mình. Chỉ cần hắn trả lời sai một nhịp, gã sẽ chém bay đầu hắn lập tức.
Cố Huyền không hề hoảng loạn, hắn run rẩy chỉ tay vào đống giấy rách mục nát bám đầy bụi giấy cổ tích ở góc tháp, rồi lại chỉ vào vết sẹo, miệng ú ớ gào khóc, tay làm động tác như đang bưng bê một chiếc lò rèn nóng bỏng.
Lục Tiểu Phàm đang đứng quan sát từ xa ngoài sân tháp, nhìn thấy tình cảnh nguy hiểm của huynh đệ, dũng khí trỗi dậy, vội vàng quỳ sụp xuống cửa tháp, khóc lóc van xin:
- Trưởng quan tha mạng! Cố Huyền huynh ấy mười năm trước phụ giúp lão chấp sự mù bê vạc đồng rèn bùa chú ở Thiết Thiết Đường, bị nước thép nóng bắn trúng vai trái nên mới để lại vết sẹo bỏng đá xám này. Bụi giấy cổ tịch trong tháp này tích lũy linh khí loãng hàng trăm năm nay bám vào vết sẹo nên kính lúp mới phát sáng nhẹ... Xin trưởng quan minh giám!
Mã Tiến nhíu mày, gã dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên vết sẹo xám trên vai Cố Huyền. Cảm giác thô ráp, lạnh ngắt và hoàn toàn không có nhiệt lượng hỏa độc lân tinh của vết sẹo khiến gã dần tin vào lời giải thích của Lục Tiểu Phàm. Gã rút chiếc kính lúp tầm linh lại, hừ lạnh một tiếng đầy thất vọng.
- Một lũ rác rưởi phế căn hèn mọn. - Mã Tiến khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống sàn tháp. Gã quay người bước đi, vung tay ra lệnh cho vệ binh: - Lục soát kỹ tầng hai và tầng ba cho ta! Nếu không tìm thấy dấu vết của Vương Hàn, chúng ta sẽ sang Linh Thảo Viên đệ tam khu truy quét!
Bốn tên vệ binh lập tức xông lên cầu thang gỗ, tạo ra những tiếng đổ vỡ rầm rầm của các kệ sách cũ nát trên tầng hai. Cố Huyền âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn từ từ kéo lớp áo xám rách lên che đi bả vai trái.
Thế nhưng, luồng Thời Không Ngụy Trang Ấn trên vai hắn lúc này bắt đầu tiêu tán năng lượng do thần thức kiệt quệ, vết bỏng hỏa độc lân tinh sâu hoắm bên dưới bắt đầu rát buốt dữ dội trở lại như có lửa thiêu. Cố Huyền phải cắn chặt răng, dùng tay trái bóp chặt lấy bả vai để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Mã Tiến chậm rãi bước ra phía cửa tháp gác. Ngay khi gã chuẩn bị bước chân qua ngưỡng cửa gỗ mục nát, ánh mắt gã chợt dừng lại dưới chân bục đá phong ấn dưới chân cầu thang.
Dưới khe nứt tối tăm của bục đá, có một sợi chỉ xám mỏng manh, ướt sũng đang kẹt lại giữa hai thớ đá xám.
Mã Tiến dừng bước. Gã cúi người, dùng hai ngón tay nhặt sợi chỉ xám lên.
Sợi chỉ bám đầy một thứ bột màu đen xám bốc lên mùi nồng nồng đặc trưng của tro bếp lôi thử thảo từ Tẩy Y Đường ngoại môn – thứ chuyên dùng để tẩy rửa vết máu và cấm vật linh lực của hộ vệ tông môn.
Ánh mắt của Mã Tiến chợt lóe lên một tia nghi ngờ tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!