Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Tro Tàn Đêm Giông Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh chớp màu xanh lam thẫm xé toạc bầu trời đêm Hắc Ám Lâm, mang theo uy lực hủy diệt của lôi phạt tối cao giáng thẳng xuống gốc sồi cổ thụ cháy đen. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, chấn động cả một vùng mạch núi Vạn Pháp Sơn. Sức nóng vạn độ của tia lôi điện nguyên thủy nung chảy màn mưa xối xả thành những làn hơi nước trắng xóa, bốc lên nghi ngút giữa không trung hoang dại.


Vương Hàn trợn tròn mắt, hai con ngươi một mí co rút lại thành hai chấm nhỏ trong sự kinh hoàng tột độ. Gã không thể tin được tia sét thiên phạt vốn đang nhắm vào tên gác tháp phế căn Cố Huyền lại đột ngột bẻ cong một góc chín mươi độ, lao thẳng về phía mình với tốc độ không thể né tránh. Trong giây phút sinh tử, bản năng của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 5 trỗi dậy, gã gầm lên một tiếng điên cuồng, dồn toàn bộ linh lực hỏa hệ trong đan điền vào chiếc roi da gai sắt đen để kích hoạt màn chắn hộ thể.


- Nghịch súc! Ngươi dám dẫn lôi hại ta!


Chiếc roi da gai sắt đen rít lên, hỏa diễm lân tinh bùng phát tạo thành một vòng tròn lửa đỏ rực bọc kín lấy thân hình vạm vỡ của gã. Thế nhưng, luồng hỏa diễm chính tông ấy vừa mới chạm vào tia sét thiên phạt màu xanh lam liền bị nghiền nát như bọt nước. Quy tắc lôi phạt của Thiên Đạo là tối cao, làm sao một tu sĩ Luyện Khí tầng thấp có thể chống đỡ?


*Ầm!*


Tia sét đánh xuống nổ tung. Luồng lôi lực nghịch thiên bẻ gãy hoàn toàn phòng ngự của chiếc roi da, nung chảy lớp gai sắt đen thành những giọt kim loại lỏng bỏng rát rớt xuống bùn lầy. Sức mạnh lôi đình xuyên qua đỉnh đầu Vương Hàn, thiêu rụi kinh mạch và đan điền của gã chỉ trong một tích tắc. Nhục thân gã căng phồng lên rồi nổ tung, hóa thành một làn khói đen và tro tàn bay tứ tán dưới cơn mưa xối xả. Chiếc roi da gai sắt đen rụng xuống đất, chuôi roi bị cháy sém, chỉ còn lại sợi dây da trâu linh thú tẩm độc lân tinh nguội lạnh.


Cách đó không xa, Cố Minh – kẻ phản bội đang nằm gục bên vũng bùn với chiếc đùi trái bị đập gãy – thậm chí còn không kịp hét lên một tiếng. Chấn động lôi âm cực mạnh từ vụ nổ thiên lôi quét qua thức hải của gã, đánh nát thần phách yếu ớt của một tu sĩ Luyện Khí tầng 2. Đôi mắt gã trợn trừng, trống rỗng không còn thần trí, thất khiếu chảy máu đen ròng ròng trước khi cơ thể gã bị luồng nhiệt lượng khổng lồ nung cháy thành một khúc xương khô đen kịt nằm lẫn trong đất bùn.


*Phụt!*


Cố Huyền quỳ sụp xuống dưới gốc sồi cổ thụ, một ngụm máu tươi màu đỏ thẫm phun mạnh ra khỏi khóe môi, thấm đẫm vạt áo xám rách nát bám đầy mùi chu ca cấm kỵ. Kinh mạch tay phải của hắn đau đớn dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương. Phản lực lôi điện từ cấm thuật Lôi Phạt Chuyển Hướng cực kỳ tàn khốc, suýt chút nữa đã đánh nát đan điền Luyện Khí tầng 3 nghịch hành mà hắn vừa mới đúc thành công đêm qua.


Dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh trán, sợi tơ vàng đại diện cho thần nhãn ẩn hiện rền rĩ tiếng sấm nhỏ. Cánh tay phải của hắn – nơi gánh chịu trực tiếp phản lực lôi phạt – bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt xám nhạt dưới da. Lớp da thịt thô ráp biến đổi dần sang màu xám đá, mất đi hoàn toàn cảm giác đau đớn phàm trần nhưng lại phát ra những luồng nghịch khí run rẩy bần bật.


- Nhóc con! Mau đứng dậy! - Giọng nói khàn khàn, gấp gáp của Tịch Diệt Lão Nhân vang dội trong thức hải Cố Huyền, kéo theo một luồng thần niệm lạnh buốt giúp hắn giữ vững tỉnh táo. - Dao động lôi phạt bất thường này sẽ nhanh chóng thu hút Chấp Pháp Điện ngoại môn kéo đến. Ngươi chỉ có không quá nửa canh giờ để dọn dẹp hiện trường và ẩn nấp! Con súc sinh Cẩu Độc kia vẫn chưa chết!


Cố Huyền nghiến chặt răng đến mức bật máu, dùng tay trái bám vào thân cây sồi cháy đen để gượng đứng dậy. Nhãn đồng mắt trái lấp lánh tinh vân xám lạnh lùng quét qua bãi đất trống.


*Gừ... Gào...*


Con quái thú Cẩu Độc khổng lồ của Vương Hàn, dù đã bị Bột Độc Thảo hoang dại phá hủy hoàn toàn niêm mạc khứu giác, vẫn đang điên cuồng cào bới đống cát bùn xung quanh do bản năng khát máu kích thích. Nó nghe thấy tiếng sấm nổ và mùi tro tàn của chủ nhân, bắt đầu sủa loạn xạ, hướng cái mõm đầy nước dãi độc màu xanh lá về phía Cố Huyền đang kiệt sức.


Cố Huyền không chút do dự, tay trái thọc sâu vào túi ẩn khâu ngầm bên trong lớp lót áo xám rách, lôi ra nắm Bột Độc Thảo hoang dại màu xám đen còn lại. Hắn dùng chút linh lực nghịch hành cuối cùng thổi mạnh, tán bột mịn bay tán loạn theo chiều gió mưa, bao phủ hoàn toàn lấy đầu con quái thú.


*Hắt xì! Gào...*


Con thú săn mồi của tông môn rú lên đau đớn, chất độc từ cỏ hoang ăn mòn sâu vào mắt và hốc mũi khiến nó hoàn toàn mất phương hướng. Nó gầm rú điên cuồng, quay người tháo chạy thục mạng vào sâu trong bóng tối của Hắc Ám Lâm, tiếng xích sắt quấn quanh cổ va chạm loảng xoảng xa dần rồi tắt lịm.


- A Ngưu huynh! - Cố Huyền khàn giọng truyền âm.


Từ trong bụi gai đen rậm rạp, bóng hình vạm vỡ như gấu rừng của gã gánh nước câm điếc A Ngưu bước ra. A Ngưu nhìn đống tro tàn của Vương Hàn và khúc xương cháy đen của Cố Minh, đôi mắt đờ đẫn của gã lộ rõ vẻ chấn động kinh hoàng, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng sự kiên định tuyệt đối. Gã vác chiếc đòn gánh gỗ lim đen tiến lại gần, ú ớ ra hiệu sẵn sàng gánh vác mọi việc theo lệnh ân nhân.


- Giúp ta gom tro cốt của hai tên này ném xuống đầm lầy lún phía tây nam Hắc Ám Lâm. - Cố Huyền lạnh lùng chỉ tay về phía bãi bùn đen bốc khói chướng khí độc. - Dùng nước mưa rửa sạch vết máu trên bãi đá. Tuyệt đối không được để lại bất kỳ tàn dư lôi hỏa nào.


A Ngưu dứt khoát gật đầu, nhanh nhẹn dùng đòn gánh gạt đống tro tàn và xác chết cháy đen ném thẳng xuống đầm lầy lún sâu hoắm. Sình lầy đen kịt sủi bọt khí độc nuốt chửng hoàn toàn dấu vết của hai kẻ xấu số chỉ trong vài nhịp thở.


Cố Huyền quỳ xuống bên vũng nước mưa, nhặt lấy chiếc Roi da gai sắt Vương Hàn đã bị nung chảy một phần nhưng sợi dây da trâu vẫn còn giữ được luồng hỏa độc lân tinh âm ỉ. Hắn cẩn thận cuộn chiếc roi lại, nhét vào hộc trống rỗng của chiếc chổi tre cán gỗ lim đen mang theo bên người. Tiếp theo, dưới đống y phục rách nát của Vương Hàn đã hóa tro, hắn phát hiện một cuộn da thú màu vàng kim nhạt không bị lôi phạt thiêu rụi.


Đó chính là Sắc lệnh hiến tế Vương Trùng, cuộn da thú mang dấu ấn đỏ của Trưởng lão ngoại môn phê duyệt danh sách tạp dịch bị bắt giữ đưa xuống tế đàn ngầm. Cố Huyền giấu vội cuộn da thú vào túi ẩn khâu ngầm bên trong lớp lót áo xám, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Cơn đau từ kinh mạch tay phải rách nứt truyền đến khiến hắn ngã gục xuống bùn lầy nhiều lần. Cánh tay phải hóa đá xám của hắn nặng trĩu, lạnh ngắt và run rẩy dữ dội do dòng điện phản phệ chưa kịp tiêu tán.


- Sư tôn... đệ tử không thể đi bộ bình thường được nữa... - Cố Huyền thầm truyền âm, hơi thở yếu ớt.


- Nhóc con, vận dụng Khóa Khí Thuật ngay lập tức! - Tịch Diệt Lão Nhân ra lệnh gắt gao. - Ngắt toàn bộ dòng linh lực chảy trong kinh mạch, đưa nhục thân vào trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo. A Ngưu sẽ vác ngươi trở về tháp gỗ dưới danh nghĩa một tạp dịch bị ngất xỉu do chướng khí độc Hắc Ám Lâm. Chấp Pháp Điện có đến cũng chỉ thấy một tên phế nhân sắp chết, không thể nghi ngờ!


Cố Huyền cắn răng, nhắm chặt mắt trái lấp lánh tinh vân. Hắn vận hành pháp môn Khóa Khí Thuật, chủ động ngắt đứt dòng linh lực xám tro đang cuồn cuộn chảy trong đan điền nghịch chuyển. Kinh mạch toàn thân đột ngột co rút lại, nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu, hơi thở hoàn toàn biến mất. Nhục thân hắn lạnh ngắt, da dẻ nhợt nhạt như một xác chết phàm nhân thực sự.


A Ngưu hiểu ý, nhanh như chớp vác thân hình gầy gò của Cố Huyền lên vai, một tay xách đôi thùng nước gỗ lim đen, khập khiễng bước nhanh ra khỏi màn sương độc của Hắc Ám Lâm tiến về hướng Tàng Thư Các hoang phế.


...


Nửa canh giờ sau, dưới tầng hầm tối tăm của Tàng Thư Các hoang phế.


Cố Huyền từ từ mở mắt trái, nhổ ra một ngụm máu bầm đen kịt tích tụ trong lồng ngực. Hắn thở hổn hển, tự giải trừ Khóa Khí Thuật để dòng linh lực nghịch hành chảy chậm rãi trở lại nhằm nuôi dưỡng các đoạn kinh mạch bị rách nứt. Ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn dầu dầu linh thảo hắt lên bức tường gỗ cũ nát đầy bụi giấy cổ tịch, mang lại cảm giác an toàn tạm thời.


Hắn run rẩy rút cuộn da thú Sắc lệnh hiến tế Vương Trùng từ trong ngực áo ra, trải rộng trên mặt bàn gỗ mục nát bám đầy bụi bặm vạn năm.


Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, dấu ấn đỏ rực hình ngọn lửa của Trưởng lão ngoại môn Vương Trùng lấp lánh như máu tươi. Cố Huyền nín thở, thần thức nhạy cảm quét qua danh sách những đệ tử tạp dịch phàm nhân bị khép vào diện "mất tích do thú dữ" để đưa xuống Vực Sâu Tế Đàn làm củi đốt linh khí.


Gương mặt gầy gò của hắn đột ngột đông cứng lại, đôi mắt trái co thắt dữ dội khi nhìn thấy cái tên quen thuộc được viết bằng mực đỏ ngay đầu danh sách hiến tế tiếp theo vào đêm mai:


*"Khu tạp dịch gác tháp: Lục Tiểu Phàm."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!