Đêm Mưa Hắc Ám Lâm
Bóng lưng nhỏ thó của Cố Minh khuất dần dưới màn sương mù nhạt nhòa của buổi sớm mai, hướng thẳng về phía phủ đệ của Vương Hàn nơi ngoại môn Chấp Pháp Điện. Nụ cười xảo quyệt và ánh mắt tham lam của gã tộc huynh phản bội vẫn còn hiển hiện trong tâm trí Cố Huyền như một vết dao khắc.
Cố Huyền đứng im lặng giữa sân ngoài Tàng Thư Các hoang phế, bàn tay phải hóa đá xám bóp chặt cán chổi tre cũ nát đến mức lớp gỗ lim rạn nứt ra những đường mảnh. Hắn không nhìn theo Cố Minh nữa. Đôi mắt trái lấp lánh tinh vân xám lạnh lùng của hắn hơi híp lại, lồng ngực phập phồng dồn nén một luồng sát ý quyết tuyệt.
"Nhóc con, gã tộc huynh của ngươi đang đi tìm cái chết đấy." Giọng nói khàn khàn, ngạo nghễ của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải của Cố Huyền. "Nhưng tu vi Luyện Khí tầng 3 nghịch hành của ngươi vừa mới đột phá đêm qua, kinh mạch tay phải còn đang rách nứt, bả vai trái thì bị hỏa độc của Tào Vũ ăn mòn rát buốt. Đối đầu trực diện với Vương Hàn – kẻ mang tu vi Luyện Khí tầng 5 cùng chiếc roi da gai sắt đen hút máu – ngươi không có quá ba phần mười cơ hội thắng bằng lực lượng thô bạo."
Cố Huyền khẽ ho một tiếng, một ngụm máu bầm nhỏ tràn ra nơi khóe môi liền bị hắn nhanh chóng dùng tay áo xám lau sạch. Hắn thầm truyền âm đáp lại:
- Đệ tử biết rõ điều đó, thưa sư tôn. Đối đầu trực diện là tự sát, nhưng nếu là một cuộc phục kích trong bóng tối, nơi quy tắc Thiên Đạo bị che mắt... thì kẻ nằm xuống chắc chắn sẽ là bọn chúng. Con đường nghịch hành này, vốn dĩ không có chỗ cho sự nhân từ.
Cố Huyền quay người bước nhanh về phía góc tháp gỗ. Ngay lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, gầy gò mặc bộ quần áo rách rưới quá khổ đang cầm chiếc chổi tre quét rác ở quảng trường ngoại môn lướt qua bên cạnh hắn. Đó là Tiểu Thạch, cậu bé mồ côi mười tuổi quét rác, tai mắt nhạy bén nhất khu tạp dịch.
Tiểu Thạch không dừng lại, gã chỉ lướt qua Cố Huyền như một cơn gió nhẹ, nhưng bàn tay nhỏ thó của gã đã nhanh như chớp dùng một mảnh phấn trắng vạch một đường chéo sắc lẹm lên bục đá chân cầu thang tháp gỗ, đồng thời thì thầm bằng giọng nói cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe:
- Vương Hàn đang tập hợp mười tên hộ vệ tuần tra đoàn cùng con quái thú Cẩu Độc tại phủ đệ. Cố Minh đã dâng lên mảnh trang kinh dính máu đen của huynh. Bọn chúng chuẩn bị bao vây Tàng Thư Các vào đêm giông bão tối nay để bắt sống huynh lập công với Tào Lĩnh. Mau chạy đi!
Ánh mắt Cố Huyền lạnh đi. Hắn khẽ gật đầu với Tiểu Thạch, ra hiệu cho cậu bé lập tức rời đi để tránh bị nghi ngờ. Quả nhiên, Tào Lĩnh và gia tộc Vương Gia đang phát điên vì vụ tẩu hỏa nhập ma đan điền của Tào Vũ, bọn chúng cần một con dê thế tội, và vệt máu đen nghịch hành bốc mùi chu sa cấm kỵ trên áo xám rách của hắn chính là cái cớ hoàn hảo nhất.
Hắn không chạy trốn. Chạy trốn khỏi Thanh Vân Châu lúc này khi kết giới Thiên Khải Trận đang phong tỏa nghiêm ngặt là con đường chết. Hắn phải phản sát.
Hắn đi vòng ra phía sau tháp gỗ gác đêm, nơi lối vào mật đạo tối tăm. Tại đây, gã gánh nước câm điếc A Ngưu đang đứng trầm mặc bên đôi thùng gỗ lim đen nặng trăm cân. Thân hình vạm vỡ như gấu rừng của A Ngưu đầy những vết sẹo roi da do gánh chịu đòn roi thay cho các tạp dịch khác. Nhìn thấy Cố Huyền bước đến với cánh tay phải hóa đá xám rỉ máu đen nhạt, đôi mắt đờ đẫn của A Ngưu đột ngột lóe lên một tia sáng sắc bén.
A Ngưu không thể nói, gã chỉ phát ra những tiếng ú ớ trầm đục trong cổ họng, đưa bàn tay thô ráp vỗ mạnh vào chiếc đòn gánh bằng gỗ lim đen sau lưng, rồi chỉ tay về hướng thung lũng Hắc Ám Lâm phía sau núi. Gã đang nói với Cố Huyền: Gã sẵn sàng liều mạng bảo vệ ân nhân, sẵn sàng chặn đứng bất kỳ kẻ nào muốn xâm phạm tháp gỗ.
Cố Huyền bước đến gần, đặt bàn tay hóa đá lạnh ngắt lên vai A Ngưu, khẽ lắc đầu nói:
- A Ngưu huynh, đêm nay huynh không cần liều mạng chính diện. Hãy giúp ta canh giữ lối thoát hiểm duy nhất ở rìa rừng thông phía tây bắc Hắc Ám Lâm. Nếu thấy tên phản bội Cố Minh tìm cách trốn chạy ra ngoài, hãy dùng đòn gánh này đập gãy hai chân gã cho ta. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để gã sống sót rời khỏi rừng.
A Ngưu trợn mắt nhìn Cố Huyền, rồi dứt khoát gật đầu, vác đôi thùng nước gỗ bước nhanh vào màn sương mù đang dần dày đặc của mạch núi Vạn Pháp Sơn.
Quay trở lại tầng ba Tàng Thư Các hoang phế, Cố Huyền ngồi xếp bằng trước bục đá phong ấn đã rạn nứt nhe nhẹ. Hắn lấy ra Thời Gian Mù Chi Thư từ hốc đá ngầm. Cuốn sách bằng da thú cổ xưa phát ra những luồng sương xám mờ nhạt bao bọc lấy nhục thân của hắn, giúp xoa dịu phần nào cơn đau buốt thấu xương tủy đang rền rĩ dưới lớp da thịt hóa đá của cánh tay phải.
- Sư tôn, đệ tử cần chuẩn bị những gì cho đêm nay? - Cố Huyền truyền âm hỏi.
Tịch Diệt Lão Nhân hiện ra dưới dạng một bóng mờ ảo ảnh xám tro trong thức hải, lão vuốt râu cười lạnh:
- Hắc Ám Lâm phía sau tháp gỗ chính là một vùng mù tự nhiên khổng lồ. Nơi đó chướng khí độc dày đặc, đầm lầy lún sâu, trận pháp giám sát Thiên Khải Trận của tông môn không thể xuyên thấu vào trong. Đó là nơi hoàn hảo nhất để ngươi ra tay giết người diệt khẩu mà không sợ bị định vị linh lực.
Lão dừng lại một nhịp, luồng tinh vân xám trong mắt xoáy tròn:
- Nhưng con súc sinh Cẩu Độc của Vương Hàn có khứu giác nhạy bén vô cùng, nó có thể ngửi thấy mùi máu đen nghịch hành bám trên góc áo xám rách của ngươi từ khoảng cách dặm đường. Ngươi phải dùng Bột Độc Thảo hoang dại để triệt tiêu hoàn toàn khứu giác của nó.
Cố Huyền gật đầu quyết đoán. Hắn đứng dậy, đi đến đống phế liệu sau núi nhặt nhạnh những lá cỏ độc khô héo, màu tím sậm bốc mùi hăng hắc. Đây là loại cỏ độc mọc hoang dại ở những góc tối tăm ẩm ướt nhất của Hắc Ám Lâm, phàm nhân hít phải sẽ bị đau đầu dữ dội, còn linh thú khứu giác mạnh chạm vào sẽ bị phá hủy hoàn toàn niêm mạc mũi. Hắn dùng chiếc cối đá rỉ sét nghiền nát lá cỏ khô thành một thứ bột mịn màu xám đen, cẩn thận nhét vào túi ẩn khâu ngầm bằng chỉ mù bên trong lớp lót áo xám rách do Tiểu Mai dệt tặng.
Tiếp theo, hắn chuẩn bị bùa chú dẫn sét. Đêm nay, một cơn giông bão lôi phạt khổng lồ sẽ đổ bộ xuống Thanh Vân Châu theo đúng chu kỳ tuần hoàn của Thiên Đạo. Đây là cơ hội duy nhất để hắn thi triển cấm thuật Lôi Phạt Chuyển Hướng. Hắn sẽ bẻ cong hướng đánh của tia sét thiên phạt từ trên trời rơi xuống, nhắm thẳng vào đầu Vương Hàn để ngụy tạo thành một tai nạn bị sét đánh chết cháy đen thui, xóa sạch mọi dấu vết truy vết của Chấp Pháp Điện.
Hắn bước ra hành lang tháp gỗ, nhìn lên bầu trời. Những đám mây đen cuồn cuộn như mực đổ từ phương bắc đang ùn ùn kéo đến, che lấp hoàn toàn những tia nắng ban mai yếu ớt. Tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại, báo hiệu cơn bão sắp sửa bùng nổ.
...
Đêm xuống, mưa giông trút xuống như thác lũ.
Từng luồng chớp sáng xé toạc bầu trời đen kịt của Vạn Pháp Sơn, rọi sáng những thân cây thông đen đúa, khẳng khiu của Hắc Ám Lâm. Sương độc màu tím nhạt bốc lên từ đầm lầy ẩm ướt, hòa quyện với nước mưa lạnh buốt tạo thành một màn sương mù dày đặc, ngột ngạt đến nghẹt thở.
*Rào... Rào...*
Tiếng bước chân dồn dập đạp lên lá mục vang lên từ phía bìa rừng. Vương Hàn – tay sai đắc lực của Tào Lĩnh – đang vác thanh đao sắt đen dẫn đầu một toán hộ vệ tuần tra đoàn tiến vào rừng sâu. Mặt gã đầy sẹo rỗ co rúm lại dưới màn mưa lạnh, tay trái lăm lăm chiếc la bàn tầm linh đang quay tròn chỉ hướng, tay phải nắm chặt chiếc roi da gai sắt đen rít lên những tiếng sấm nổ âm thầm đầy chết chóc.
Đi bên cạnh gã là con quái thú Cẩu Độc khổng lồ, lông đen cháy xém, đôi mắt lồi đỏ ngầu đang gầm gừ chảy nước dãi độc màu xanh lá xuống đất. Đi phía sau cùng là Cố Minh, gã tộc huynh phản bội đang run rẩy bám chặt lấy áo giáp của một tên lính tuần, gương mặt nhỏ thó nhợt nhạt vì sợ hãi nhưng đôi mắt vẫn lóe lên vẻ tham lam tột cùng.
- Vương Hàn đại nhân, mùi chu sa cấm kỵ và mùi máu đen nghịch hành bám trên áo xám của tên câm kia dẫn thẳng vào thung lũng này. - Cố Minh lắp bắp nói, giọng run lên dưới tiếng sấm gầm. - Ngài nhất định phải bắt sống gã để tra khảo ra cấm thuật, sau đó ban thưởng viên Tụ Khí Đan cho tiểu nhân nhé!
Vương Hàn hừ lạnh một tiếng, đôi mắt một mí hung tợn quét qua màn sương độc dày đặc, giọng nói tàn nhẫn vang lên:
- Câm miệng! Một tên tạp dịch phế căn hèn mọn, dám lén lút tu luyện cấm thuật bẻ gãy kết giới ngoại môn, lại còn dám phế đan điền của Tào Vũ thiếu gia. Hôm nay ta sẽ dùng chiếc roi da gai sắt đen này quất nát từng đoạn xương tủy của gã, ép gã phải nôn ra toàn bộ bí mật trước khi đưa lên tế đàn hiến tế thọ nguyên cho Trưởng lão Vương Trùng!
*Gừ... Gừ...*
Con quái thú Cẩu Độc đột ngột dừng lại giữa một bãi đất trống ẩm ướt dưới gốc cây sồi cổ thụ cháy đen. Nó hít hà liên tục trong không khí, đôi tai dựng đứng lên đầy cảnh giác. Mùi chu sa tanh nồng của lôi thú và mùi oán niệm máu đen của Tào Lĩnh phát ra từ hướng này cực kỳ đậm đặc.
Nhưng ngay khi Cẩu Độc định chồm lên lao về phía trước, Cố Huyền ẩn nấp trên chạc cây cao đã nhanh như chớp vung tay phóng ra một nắm Bột Độc Thảo hoang dại màu xám đen bọc kín không gian xung quanh.
*Vút!*
Màn bột mịn hòa vào nước mưa ẩm ướt, tỏa ra một mùi hôi thối cực mạnh như xác chết thối rữa càn quét qua mũi Cẩu Độc.
*Hắt xì! Hắt xì! Gào...*
Con quái thú khổng lồ đột ngột rú lên đau đớn, nó lắc đầu điên cuồng, hai lỗ mũi rỉ ra những vệt máu tươi màu đỏ thẫm dưới tác động của độc thảo ăn mòn. Nó hoàn toàn mất đi khứu giác nhạy bén, mất phương hướng chạy loạn xạ đâm sầm vào các bụi gai đen ẩm ướt xung quanh, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.
- Cái gì? Cẩu Độc bị trúng độc? Kẻ nào? Bước ra đây cho ta! - Vương Hàn sắc mặt biến đổi kịch liệt, gã vung đao sắt đen chém nát một bụi cây bên cạnh, sát khí Luyện Khí tầng 5 bộc phát làm rẽ đôi màn mưa xối xả.
Từ trong màn sương độc màu tím nhạt của Hắc Ám Lâm, một bóng người mặc chiếc áo choàng xám rách nát, đầu quấn băng gạc trắng che giấu thần nhãn từ từ bước ra.
Đó chính là Cố Huyền.
Hắn đứng lặng lẽ dưới gốc cây sồi cổ thụ cháy đen tích lôi – nơi từ trường lôi đình tự nhiên đang dao động mạnh mẽ nhất. Cánh tay phải hóa đá xám của hắn rủ xuống bên hông, rền rĩ những tiếng sấm nhỏ dưới da thịt, đôi mắt trái lấp lanh tinh vân xám lạnh lùng nhìn thẳng vào hai kẻ trước mặt.
- Cố... Cố Huyền! Là gã! Đại nhân, chính là gã! - Cố Minh rú lên kinh hoàng, gã chỉ ngón tay run rẩy vào Cố Huyền, bộ dạng vô cùng đắc ý và tàn nhẫn. - Ngươi tiêu đời rồi, tên câm! Mau quỳ xuống dâng nộp cấm thuật ra đây cầu xin đại nhân tha mạng!
Vương Hàn nhìn thấy bộ dạng gầy gò, phế căn rỗng tuếch không có một tia linh khí chính thống nào của Cố Huyền, sự kiêng dè trong lòng gã lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười khinh bỉ tột cùng:
- Hừ, một tên gác tháp phế căn hèn mọn, chỉ biết dùng ba trò độc thảo hèn hạ của phàm nhân để giấu hơi thở. Ngươi tưởng lách qua được la bàn tầm linh của Ngô Thiên đêm qua là có thể thoát khỏi chiếc roi da của ta sao?
*Chát!*
Vương Hàn vung mạnh chiếc roi da gai sắt đen quất mạnh xuống đất. Luồng hỏa diễm màu đỏ rực rỡ bộc phát từ roi da, thiêu rụi toàn bộ các bụi cây ẩm ướt xung quanh phạm vi mười mét, tỏa ra luồng nhiệt lượng hỏa độc cực mạnh ép màn sương chướng khí của Hắc Ám Lâm phải dạt ra hai bên.
Tuy nhiên, ngay khi luồng hỏa diễm từ roi da chạm vào màn sương chướng khí độc của Hắc Ám Lâm, hơi ẩm kịch độc và khí lạnh đầm lầy tự nhiên đã nhanh chóng ăn mòn, dập tắt ngọn lửa đỏ rực rỡ chỉ trong vòng vài nhịp thở. Luồng hỏa độc của Vương Hàn bị suy yếu đi quá nửa dưới tác động của địa hình vùng mù tự nhiên.
Cố Huyền vẫn đứng im lặng tuyệt đối dưới gốc sồi cổ thụ, hắn không hề né tránh hay tỏ ra sợ hãi. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn căng ra như dây đàn, hắn nhìn lên bầu trời đen kịt nơi những luồng sét khổng lồ đang cuồn cuộn tích tụ ngay phía trên đỉnh đầu.
*"Nhóc con, chuẩn bị! Thời gian mù 3 giây đổi ca của đại trận Thiên Khải sắp đến!"* Tiếng hét của Tịch Diệt Lão Nhân vang dội thức hải.
Cố Huyền bóp chặt cán chổi tre cán rỗng bằng tay trái, tay phải hóa đá xám lạnh ngắt của hắn âm thầm bóp chặt ấn quyết dẫn lôi của cấm thuật Lôi Phạt Chuyển Hướng. Tiếng sấm nổ âm thầm dưới da thịt cánh tay hắn đột ngột rền rĩ vang dội, cộng hưởng mạnh mẽ với từ trường lôi đình tự nhiên của cây sồi cổ thụ.
- Chết đi, tên câm hèn mọn! - Vương Hàn gầm lên tàn nhẫn, gã vung chiếc roi da gai sắt đen quất thẳng vào đỉnh đầu Cố Huyền với 100% sát lực Luyện Khí tầng 5.
Cùng lúc đó, Cố Minh phát hiện ra điều bất thường dưới chân mình, các đường vân đất cát xung quanh cây sồi cổ thụ đang rục rịch phát ra những tia điện xám tro kỳ dị. Gã hoảng loạn nhận ra mình đang đứng ngay tâm điểm dẫn sét, liền rú lên một tiếng định quay đầu bỏ chạy ngược ra ngoài rừng.
*Bùm!*
Một bóng người vạm vỡ như gấu rừng đột ngột bước ra từ bụi gai đen phía sau, chiếc đòn gánh bằng gỗ lim đen nặng trăm cân trên tay A Ngưu vung lên một đường bán nguyệt sắc lẹm, nện thẳng vào xương đùi trái của Cố Minh phát ra tiếng rắc giòn giã.
- Gào... Chân của ta! Đại nhân cứu mạng! - Cố Minh ngã gục xuống vũng bùn lầy, ôm lấy chiếc chân gãy gào thét thảm thiết. Lối thoát hiểm duy nhất của gã đã bị A Ngưu hoàn toàn chặn đứng.
Trên bầu trời đen kịt, một luồng sét khổng lồ màu xanh lam – tia sét thiên phạt thực sự của Thiên Đạo – đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây với sức mạnh hủy diệt vạn vật.
Cố Huyền mở trừng mắt trái, sợi tơ vàng trên trán phát sáng rực rỡ dưới lớp băng gạc trắng. Hắn bóp chặt ấn quyết dẫn lôi bằng tay phải hóa đá xám, dồn toàn bộ linh lực nghịch hành màu xám tro bộc phát từ đan điền Luyện Khí tầng 3 chạy ngược dọc theo kinh mạch, bẻ cong hướng đánh của tia sét khổng lồ từ trên trời rơi xuống nhắm thẳng vào đầu Vương Hàn.
*"Nghịch!"*
Tia sét khổng lồ đột ngột bẻ cong góc đánh giữa không trung, mang theo sức nóng vạn độ và tiếng nổ kinh thiên động địa giáng thẳng xuống đầu Vương Hàn đang vung roi giữa màn mưa xối xả.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!