Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Củi Đốt Dưới Chân Tiên Tông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa thu ở Thanh Vân Châu chưa bao giờ mang lại sự sống, nó chỉ mang theo cái lạnh buốt xương tủy đổ xuống những mái nhà tranh rách nát của khu tạp dịch ngoại môn. Dưới chân núi Vạn Pháp Sơn, sương mù kết giới dày đặc như một dải lụa xám khổng lồ, quấn chặt lấy hàng vạn sinh linh phàm nhân đang oằn mình trong lao dịch. Đối với họ, Vạn Pháp Tiên Tông không phải là thánh địa tu tiên đầy ánh sáng, mà là một cỗ máy nghiền thịt khổng lồ, nơi mạng người chỉ được tính bằng số lượng linh thạch khai thác được hoặc thọ nguyên bị trích xuất mỗi tháng.


Trong căn lều rách nát nằm sát rìa Tàng Thư Các hoang phế, Cố Huyền đang quỳ bên tấm phản gỗ mục. Tiếng mưa xối xả nện vào mái lá dột nát không át nổi tiếng ho khan yếu ớt của đứa trẻ mười hai tuổi. Cố Dao co rúm người dưới chiếc chăn mỏng bám đầy bụi mốc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt không một giọt máu, đôi môi khô khốc rỉ ra một vệt máu đen kịt bốc mùi tanh nồng của dược độc.


“Anh... em lạnh quá...”


Giọng nói của Cố Dao mỏng manh như sợi tơ nhện trước gió. Cố Huyền siết chặt bàn tay gầy gò của em gái, lòng đau như cắt. Hắn đưa bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sần do quét dọn tháp gỗ suốt năm này qua năm khác, nhẹ nhàng lau đi vệt máu đen bên khóe môi nàng. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn có thể cảm nhận rõ ràng luồng linh độc âm hàn đang len lỏi, gặm nhấm từng đoạn kinh mạch yếu ớt trong cơ thể nàng. Đó là di chứng của những lần bị ép thử nghiệm đan dược phế phẩm từ Đan Phong.


Cố Huyền nhắm chặt mắt, lồng ngực phập phồng dồn nén một luồng u uất tột cùng. Cha hắn, Cố Diệu Phong, một phu trồng linh thảo trung hậu, cả đời còng lưng trên những cánh đồng dược liệu của tông môn, cuối cùng bị khép vào tội làm hao hụt linh khí và bị ép nợ đến kiệt sức mà chết. Mẹ hắn, Liễu Thanh Hà, một phàm nhân dệt tơ linh vũ, làm việc ròng rã mười tám canh giờ mỗi ngày dưới tầng hầm ẩm thấp để trả nợ cho chồng, rồi cũng lâm bệnh qua đời khi hắn mới mười tuổi. Di vật duy nhất họ để lại là bài vị gỗ mục của cha và chiếc trâm gỗ đã sờn của mẹ, cùng một món nợ thọ nguyên khổng lồ mà tông môn áp đặt lên vai hai anh em.


Bản chất của Vạn Pháp Tiên Tông chính là như vậy. Phàm nhân không có linh căn như hắn và em gái chỉ là “củi đốt linh khí” (củi đốt linh khí), bị vắt kiệt từng giọt mồ hôi, thọ nguyên cho đến khi hóa thành tro bụi để nuôi dưỡng sự bất tử của các tiên nhân thượng giới.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ mục nát của căn lều bị một lực lượng thô bạo đá văng, gió lạnh kèm theo nước mưa tạt thẳng vào trong, làm ngọn đèn dầu leo lét trên bàn vụt tắt.


Một bóng người mập mạp, khoác đạo bào chấp sự màu xám tro sạch sẽ, bước vào phòng. Khuôn mặt gã đầy thịt mỡ, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tham lam và tàn nhẫn dưới ánh chớp sáng lòa ngoài trời. Đó là Trần Quy, Chấp sự phân phối của khu tạp dịch ngoại môn, kẻ mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 6.


“Cố Huyền! Khẩu phần ăn tháng này của hai anh em ngươi bị cắt giảm một nửa. Ngoài ra, Đan Phong đang thiếu dược nô thử nghiệm độc trùng mới. Trưởng lão đã phê duyệt, sáng mai ta sẽ đến đưa con bé này đi.” Trần Quy lạnh lùng ném một cuộn sổ sách bằng da thú xuống đất, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt.


Cố Huyền lập tức đứng bật dậy, chắn trước giường của em gái. Hắn cố giữ cho giọng nói của mình không run rẩy, cúi đầu thật thấp: “Trần quản sự, em gái ta cơ thể suy kiệt, linh độc lần trước vẫn chưa giải hết. Nếu lúc này vào Đan Phong làm dược nô, nàng chắc chắn sẽ chết! Xin quản sự từ bi, cho chúng ta thêm vài ngày...”


“Từ bi?” Trần Quy cười khẩy, bước tới một bước. Một luồng uy áp linh lực của tu sĩ Luyện Khí trung kỳ bộc phát, ép thẳng xuống căn lều nhỏ. Không khí xung quanh như đông cứng lại, đè nặng lên vai Cố Huyền khiến hắn khó thở. “Ở Vạn Pháp Tiên Tông, không có linh thạch thì đừng nói chuyện từ bi. Con bé này là dược nô thử thuốc tốt nhất mà Đan Phong đã chọn. Sáng mai, không đi cũng phải đi!”


Cố Huyền cắn chặt răng, bàn tay giấu trong tay áo run rẩy. Hắn biết rõ nếu phản kháng bằng bạo lực lúc này, Trần Quy chỉ cần vung tay một cái là có thể mạt sát hắn ngay tại chỗ. Hắn buộc phải nhẫn nhục. Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc túi vải thô rách nát, bên trong là mười hai viên linh thạch vụn (linh thạch vụn) rỉ sét – toàn bộ tài sản hắn tích lũy được từ việc nhặt nhạnh phế liệu suốt một năm qua.


“Trần quản sự, đây là tất cả những gì ta có. Xin ngài nhận lấy và thư thả cho em gái ta ba ngày... Chỉ ba ngày thôi!” Cố Huyền dâng chiếc túi bằng hai tay, đầu gối khuỵu xuống đất bùn ẩm ướt.


Trần Quy liếc nhìn chiếc túi vải, giật lấy rồi mở ra. Nhìn thấy những mảnh linh thạch vụn nứt nẻ, gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Chỉ có bấy nhiêu mảnh rác này mà đòi mua ba ngày mạng sống? Ngươi coi Trần Quy ta là kẻ ăn mày sao?”


Nói đoạn, gã thẳng chân đá một cú cực mạnh vào ngực Cố Huyền.


“Bộc!”


Cơ thể gầy gò của Cố Huyền bay văng ra sau, đập mạnh vào cột lều gỗ mục rồi ngã sấp xuống đất bùn. Lực lượng linh lực từ cú đá của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 làm lồng ngực hắn đau nhói như bị búa tạ nện vào, máu tươi trào ra khóe miệng. Chiếc túi vải thô bị Trần Quy nhét vào ngực áo gã, tịch thu không một chút do dự.


“Nhưng nể tình cha ngươi từng làm việc cho tông môn, ta cho ngươi ba ngày.” Trần Quy nhìn Cố Huyền đang nằm rạp dưới đất bằng nửa con mắt, giọng nói lạnh thấu xương: “Ba ngày sau, nếu không nộp đủ năm viên linh thạch hạ phẩm để thế thân, ta sẽ trực tiếp kéo xác con bé này đi. Lúc đó, đừng trách ta tàn nhẫn.”


Nói xong, gã chấp tay sau lưng, ngạo nghễ bước ra ngoài màn mưa đen tối, để lại tiếng cười khẩy vang vọng trong tiếng sấm rền.


Cố Huyền nằm trong bùn đất, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Sự sỉ nhục, bất lực và căm hận dâng lên như một ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực hắn. Năm viên linh thạch hạ phẩm! Đối với một đệ tử tạp dịch phế căn như hắn, đó là một con số thiên văn không thể kiếm nổi trong vòng ba ngày. Đây rõ ràng là dồn hai anh em hắn vào đường chết.


“Anh ơi...” Tiếng khóc nghẹn ngào của Cố Dao vang lên. Nàng cố lết thân thể yếu ớt xuống phản gỗ để đỡ hắn dậy.


Cố Huyền nhanh chóng lau vệt máu trên miệng, gượng dậy ôm chặt lấy em gái: “Dao Nhi ngoan, không sao đâu. Anh hứa... anh sẽ không để ai mang em đi.”


Đêm càng về khuya, cơn mưa giông ngoài trời càng lúc càng điên cuồng. Sau khi dỗ cho Cố Dao ngủ thiếp đi dưới tác dụng của linh độc, Cố Huyền đứng dậy, khoác lên người bộ tăng bào xám rách nát bám đầy bụi giấy, lặng lẽ bước ra ngoài màn mưa hướng về phía Tàng Thư Các hoang phế.


Ngôi tháp gỗ ba tầng cũ nát này nằm ở góc hẻo lánh nhất của ngoại môn, nơi lưu trữ những điển tịch rách nát, phế bản trận pháp vi mô mà tông môn đã vứt bỏ từ hàng trăm năm trước. Không một tu sĩ nào muốn đến đây vì chướng khí ẩm mốc và bụi độc từ sách mục. Nhưng đối với Cố Huyền, đây là nơi duy nhất hắn có thể tìm thấy sự yên tĩnh, và cũng là nơi hắn giấu bài vị thờ phụng phụ thân.


Cố Huyền đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào tháp. Mùi giấy mục và hơi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Hắn thắp một ngọn nến nhỏ, ánh lửa leo lét hắt bóng hắn gầy gò lên những giá sách cao ngất ngưởng phủ đầy mạng nhện.


Hắn đi đến chân cầu thang tầng một, nơi có một bục đá xám cũ kỹ bị nứt nẻ nghiêm trọng. Dưới bục đá này là nơi hắn lén giấu bài vị gỗ mục của cha mình để tránh bị tuần tra đoàn phát hiện phá hủy. Cố Huyền quỳ xuống, lấy bài vị ra khỏi hốc đá.


Bàn tay phải của hắn vẫn còn run rẩy do cú đá của Trần Quy, vết thương rách da ở lòng bàn tay do siết chặt móng tay lúc nãy vẫn đang rỉ máu tươi. Khi hắn ôm chặt lấy bài vị bằng gỗ mục Cố Diệu Phong, những giọt máu đỏ tươi từ lòng bàn tay hắn vô tình thấm qua các khe nứt ngầm phía sau bài vị.


Đột ngột, một luồng nhiệt lượng ấm áp lạ thường bộc phát từ bên trong bài vị gỗ mục.


Cố Huyền giật mình, thần thức nhạy cảm của hắn cảm nhận được một dao động năng lượng cổ xưa, tinh khiết chưa từng thấy đang thức tỉnh. Giọt máu tươi của hắn như một chiếc chìa khóa bẻ gãy một tầng phong ấn vô hình vạn năm. Từ sâu trong thớ gỗ mục nát, một giọt huyết dịch màu vàng kim nhạt – giọt huyết mạch nguyên thủy chưa bị thiên quy khóa chặt – từ từ rỉ ra, hòa cùng máu của hắn rồi nhỏ thẳng xuống khe nứt ngầm của bục đá phong ấn dưới chân cầu thang.


“Ầm... ầm...”


Không phải tiếng sấm ngoài trời, mà là tiếng rung động trầm đục phát ra từ sâu dưới lòng đất tháp gỗ.


Bục đá phong ấn Tàng Thư Các đột ngột rạn nứt, những mảng đá xám cổ xưa bong tróc ra, để lại một hốc rỗng tối tăm rỉ ra làn sương mù màu xám tro kỳ dị. Thần thức của Cố Huyền chấn động dữ dội, hắn cảm giác như có một bàn tay vô hình đang kéo linh hồn hắn xuống vực sâu thời không.


Từ trong hốc đá nứt nẻ, một cuốn nhật ký bằng da thú cổ xưa, thô ráp bám đầy rêu phong từ từ nổi lên.


Cuốn sách da thú cổ xưa đột ngột phát ra luồng ánh sáng xám tro kỳ dị, đồng thời phong ấn bục đá bắt đầu rạn nứt nhe nhẹ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!