Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Cấm Thuật Nghịch Hành, Rách Nát Thời Không

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Con mắt lôi đình khổng lồ của Ngụy Thiên Đạo Phân Thân trên tầng mây đen kịt rống lên tiếng sét xám diệt thế đầu tiên, giáng thẳng xuống tế đàn Đông Lăng. Ánh sáng xám ngoét của luồng thiên phạt chiếu rọi vạn vật hoang vực thành một màu chết chóc, biến bầu trời đêm thành một bức tranh rách nát đầy những tia chớp xám đan xen. Sức nóng bạo liệt của lôi kiếp nung chảy cả những tảng đá cổ ngàn năm, tạo ra những dòng nham thạch lôi dịch chảy tràn xuống thung lũng sụt lún.


Diệp Vô Thần đứng thẳng trên bệ đá tế đàn cao mười trượng, nhục thân gầy gò của y run rẩy dữ dội dưới áp lực thiên uy cực hạn. L lồng ngực y rách nát, máu đỏ tươi chảy tràn nhuộm đỏ vạt áo nho phục xám sờn rách, nhưng đôi mắt y lại bình thản đến đáng sợ. Tay trái y ôm chặt lấy muội muội Diệp Dao đang lịm đi vì kiệt sức, còn tay phải hóa đá xám xịt co quắp nhói đau dữ dội như bị hàng vạn chiếc kim thép đâm vào kinh mạch.


"Dao nhi, đừng sợ. Có anh hai ở đây, thiên đạo tà ác này không tổn hại được ngươi."


Diệp Vô Thần khàn giọng thì thầm. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y co giật mạnh, phát ra u quang xám tro rực rỡ, giúp y duy trì một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa bão lôi phạt. Y cúi đầu nhìn xuống Huyết trì oán niệm đang sôi sùng sục dưới chân bệ đá. Nơi đó, sau khi yêu thú sấm sét Lôi Ma bị dìm chết, một khúc xương sườn dài nửa thước, phát ra lôi quang xanh bạo liệt—chính là Cốt tủy Lôi Ma—đang lơ lững trên mặt nước đỏ ngòm.


"Cơ duyên nghịch mệnh, thu!"


Diệp Vô Thần vung tay trái, U Minh Tỏa Ảnh Xích màu đen phóng ra như một vệt bóng ma, cuốn chặt lấy khúc xương sườn Lôi Ma lôi quang xanh rực rỡ kia, dứt khoát thu hồi vào không gian sâu thẳm của Thiên Cơ Vô Tự Thư đang lơ lửng vô hình trước ngực. Luồng lôi lực bạo liệt từ cốt tủy Lôi Ma khẽ truyền vào đan điền rách nát, nung nóng dòng linh lực nghịch hành xám tro đang chảy ngược, tạm thời áp chế cơn đau xé rách kinh mạch của y.


"Nghịch tặc Diệp Vô Thần! Ngươi không chạy thoát được đâu!"


Tào Lĩnh quỳ rạp dưới bệ đá tế đàn, lồng ngực đẫm máu do Đồng Sinh Ấn phản phệ năm mươi phần trăm sát thương chí mạng. Gương mặt già nua của lão co rúm lại vì đau đớn và điên cuồng. Lão biết rõ sinh mệnh mình đã bị khóa chặt vào tên phế vật Diệp Vô Thần, nhưng lòng hận thù hoang dã đã lấn át lý trí. Lão dùng chút tàn lực cuối cùng, cắn đầu ngón tay ấn mạnh xuống bệ đá tế đàn, điên cuồng gầm rú:


"Hỡi Ngụy Thiên Đạo tối cao! Lão phu nguyện hiến tế toàn bộ tu vi Trúc Cơ và thọ nguyên còn lại, cưỡng chế kích hoạt tự bạo tế đàn Đông Lăng! Kéo theo huyết mạch nguyên thủy tàn dư này cùng chôn thây!"


"Ầm!!!"


Ma văn thiên đạo khắc sâu trên bệ đá tế đàn màu huyết tro đột ngột bùng cháy u quang đỏ tà ác. Toàn bộ tế đàn khổng lồ run rẩy dữ dội, oán khí từ huyết trì bốc lên ngùn ngụt hóa thành những bàn tay máu khổng lồ vươn lên hòng giữ chặt chân Diệp Vô Thần. Trận pháp tự bạo bộc phát lôi dịch bạo liệt nung chảy cả cột đá trói buộc.


"Vô Thần huynh! Lão già điên này để ta chặn lại!"


Giữa màn sương lôi đình bão táp, một bóng người mặc chiến bào lụa trắng thêu hoa văn sấm sét đột ngột đáp xuống bệ đá tế đàn. Đó chính là Khương Vô Kỵ—thiên tài bộ tộc đối địch nhưng đã kết bái huynh đệ với Diệp Vô Thần. Lưng hắn đeo thanh Tử Lôi Cổ Kiếm phát ra ánh sáng tím rực rỡ, gương mặt anh tuấn đầy vẻ kiên nghị và quyết tâm.


"Vô Kỵ? Sao ngươi lại tới đây?" Diệp Vô Thần biến sắc.


"Hắc Thiết Vệ đã hộ tống tộc nhân của huynh di tản an toàn qua lối ngầm rừng trúc. Khương Vô Kỵ ta đã nhận tri thức logic của huynh, làm sao có thể nhìn huynh chết thảm dưới tay ngự sứ tàn bạo này!"


Khương Vô Kỵ sảng khoái cười lớn, dứt khoát rút Tử Lôi Cổ Kiếm ra khỏi vỏ gỗ. Hắn bộc phát toàn bộ tu vi Trúc Cơ tầng một, thi triển Vạn Lôi Kiếm Quyết chém ra hàng vạn đạo kiếm khí màu tím xé rách màn đêm hoang dã, chặn đứng toán chấp pháp vệ đang điên cuồng lao lên bệ đá tế đàn bảo vệ Diệp Vô Thần vẽ trận.


"Tên phản nghịch Khương tộc kia! Dám chống lại Chấp Pháp Điện, Bạch Hổ Tinh Quân đâu, xé xác hắn!" Tào Lĩnh điên cuồng gào thét.


Con hổ trắng khổng lồ Bạch Hổ Tinh Quân—mang sát khí ngập trời hoang dã—lao ra từ bóng tối tế đàn, răng nanh dài như kiếm sắc cắn mạnh về phía Khương Vô Kỵ. Khương Vô Kỵ không hề lùi bước, Tử Lôi Cổ Kiếm vung lên tạo ra những vệt lôi đình tím ngăn chặn móng vuốt hổ trắng. Cuộc đối đầu kịch liệt giữa cổ võ kiếm pháp và ngự thú tà tu làm nổ tung đá tảng xung quanh.


Nhưng trên bầu trời, con mắt lôi đình khổng lồ của Ngụy Thiên Đạo Phân Thân đã tích tụ xong năng lượng thiên phạt diệt thế.


Một tia sét xám khổng lồ đường kính ba trượng, mang theo lực lượng hủy diệt của Nguyên Anh Kỳ, rống lên tiếng gầm rú diệt thế giáng thẳng xuống vị trí của Khương Vô Kỵ.


"Cẩn thận!" Diệp Vô Thần hét lên.


Khương Vô Kỵ cắn răng, vung kiếm vỏ gỗ chém ngược lên trời hòng chặn đứng tia sét xám. Nhưng sức mạnh thiên phạt quá đỗi kinh hoàng. Kiếm khí tím của hắn bị sét xám đánh tan tành trong nháy mắt. Thanh Tử Lôi Cổ Kiếm gãy làm đôi, linh đài Trúc Cơ trong đan điền hắn bị rách nát dữ dội. Khương Vô Kỵ nôn ra một ngụm máu lớn, nhục thân anh tuấn đầy vết thương rách nát ngã quỵ xuống đống xương trắng, thoi thóp bên bờ huyết trì. (Failed attempt)


"Ha ha ha! Chết đi! Tất cả đều phải chết!" Tào Lĩnh cười sằng sặc trong vũng máu.


Diệp Vô Thần nhìn huynh đệ gục ngã, nhìn muội muội Diệp Dao đang kinh mạch run rẩy trong vòng tay, lồng ngực y phập phồng, sát khí trong thần niệm bùng phát dữ dội. Y biết rõ, nếu không kích hoạt cấm thuật nhảy vọt thời không ngay lập tức, tất cả sẽ tan biến thành tro bụi dưới đòn lôi kiếp tiếp theo.


"Thiên đạo tà ác, các ngươi dùng dối trá để nô dịch vạn linh, hôm nay ta sẽ dùng chính quy tắc để trảm đứt vương tọa của các ngươi!"


Diệp Vô Thần lạnh lùng thốt lên. Y dùng tay trái cầm thanh Đao gãy Độc Cô rỉ sét—thanh đao chứa đựng đao ý nghịch thiên cực hạn của Độc Cô Nhất Đao truyền lại trước khi qua đời. Y vận hành toàn bộ dòng linh lực nghịch hành xám tro trong kinh mạch phế vị, tập hợp toàn bộ lôi lực bạo liệt đang rò rỉ từ thiên phạt xung quanh vào thân đao rỉ sét mất một nửa.


Thân đao gãy đột ngột rực sáng u quang xám tro pha lẫn tia điện xanh bạo liệt của Lôi Ma. Cánh tay phải hóa đá của y nhói đau tột cùng, máu đỏ tươi rỉ ra từ các vết nứt rạn trên da thịt, nhưng y vẫn nắm chặt cán đao bằng tay trái.


"Nghịch Quy Tắc Nhất Đao, chém!"


Diệp Vô Thần chém ngang một chiêu duy nhất.


Một đường đao sáng màu xám tro khổng lồ chém rách không khí, bỏ qua hoàn toàn phòng ngự quy tắc của tế đàn. Đường đao chém thẳng vào mắt trận trung tâm bệ đá, cắt đứt hoàn toàn mọi sợi tơ nhân quả khế ước thiên đạo bảo hộ tế đàn Đông Lăng và Chấp Pháp Điện. (Counter chain)


"Ầm!!!"


Tế đàn khổng lồ màu huyết tro bị chém làm đôi, nổ tung thành hàng vạn mảnh đá vụn rơi xuống huyết trì. Hệ thống trận pháp hiến tế bị phá hủy hoàn toàn, luồng oán khí vạn năm bùng nổ ngược chiều dìm chết Tào Lĩnh trong vũng máu đen tà ác. Lão già tàn ác chỉ kịp thét lên một tiếng thảm khốc trước khi bị oán niệm vạn linh nuốt chửng vĩnh viễn.


Nhưng nhát chém nghịch thiên ấy cũng tiêu hao toàn bộ thọ nguyên và linh lực nghịch hành ít ỏi của Diệp Vô Thần. Nhục thân y bị xé rách nghiêm trọng, máu tươi nhuộm đỏ cả bệ đá nứt vỡ. Cánh tay phải hóa đá xám xịt nay đã lan rộng lên đến bả vai, thô ráp và lạnh ngắt như đá tảng nghĩa trang. (Cost paid)


"Dao nhi, giữ chặt lấy ta!"


Diệp Vô Thần cắn chặt răng, vết sẹo hình chữ thập trên trán phát sáng rực rỡ đến mức cực hạn. Y kích hoạt cấm thuật nhảy vọt thời gian—Sự kiện nhảy vọt thời không—được ghi chép trong Thiên Cơ Vô Tự Thư.


Cơn bão lôi kiếp từ con mắt thiên phạt khổng lồ trên trời giáng xuống đòn đánh cuối cùng, kết hợp với vụ nổ tự bạo tế đàn đã xé rách hoàn toàn kết giới thời không của hoang vực Đông Lăng hoang dã. Một vòng xoáy thời gian màu xám tro khổng lồ xuất hiện giữa bục đá đổ nát, phát ra lực hút cực mạnh.


Diệp Vô Thần ôm chặt lấy Diệp Dao, dùng nhục thân rách nát che chở cho cô bé, dứt khoát bước vào vòng xoáy thời không hỗn loạn. Y cảm nhận được linh hồn mình bị kéo giãn, mất đi toàn bộ liên kết nhân duyên và ký ức thời Viễn Cổ hoang dã, nhục thân bắt đầu rơi vào trạng thái chết giả ngủ đông sâu giữa dòng sông thời gian mênh mông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!