Trận Chiến Tế Đàn Đông Lăng
Cơn bão lôi dịch xé toạc màn đêm Đông Lăng, biến cả vùng thung lũng hoang dã thành một chảo lửa xám xịt khổng lồ. Sét đánh xuống rầm rầm, mặt đất nứt toác, đá tảng từ trên vách núi sạt lở đổ xuống như mưa thác. Giữa cảnh tượng diệt thế ấy, tiếng gầm rú của dã thú hoang dã vọng lại từ đại ngàn xa xôi, hòa cùng tiếng khóc than xé lòng của những tộc nhân Diệp thị đang hoảng loạn chạy trốn.
Diệp Vô Thần đỡ lấy thân hình thoi thóp của cha mình—tộc trưởng Diệp Hoài Sơn. Ma độc trong kinh mạch ông vừa được y dùng lôi dịch tịnh hóa tạm thời, nhưng nhục thân vốn đã suy kiệt khí huyết nay lại càng thêm yếu ớt dưới sức ép của thiên uy áp đỉnh.
"Vô Thần... chạy... mau... Ngự sứ..." Diệp Hoài Sơn khàn giọng thốt lên, bàn tay chai sạn nắm chặt lấy vạt áo nho phục xám sờn rách của con trai.
"Cha, yên tâm. Con đã có sắp xếp." Diệp Vô Thần trầm giọng nói. Thần sắc y bình thản đến lạnh lùng, hoàn toàn tương phản với bầu không khí hỗn loạn xung quanh.
Y quay đầu nhìn về phía hai bóng người cao lớn đang quỳ rạp dưới bục đá tế đàn thô sơ—A Đại và A Nhị, những chiến binh phế sài của bộ tộc vừa được y cải tạo nhục thân bằng Hắc Thiết Thể Quyết.
"A Đại, A Nhị!" Diệp Vô Thần ra lệnh, giọng nói đanh thép át cả tiếng sấm rền. "Dẫn theo Hắc Thiết Vệ, lập tức hộ tống cha ta và toàn bộ tộc nhân di tản theo lối đi ngầm dưới chân núi lôi đình mà ta đã đánh dấu. Bạch Lộ của Bạch tộc đã đợi sẵn ở cửa ngầm để cung cấp độc sương ngụy trang khí tức. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để chấp pháp vệ phát hiện!"
"Tuân mệnh Tổ Sư!" A Đại cụt tay phải nhưng ánh mắt kiên nghị như đá tảng, cùng A Nhị mù một mắt lập tức tiến lên đỡ lấy Diệp Hoài Sơn, nhanh chóng dẫn dắt đám đông tộc nhân chạy về phía bóng tối rừng trúc.
Diệp Vô Thần đứng một mình trên bục đá lộng gió lôi đình. Y cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình. Phản lực từ việc gỡ bỏ nô ấn cho Thẩm Thanh Thu và vẽ Nghịch Mệnh Huyết Trận Kỳ đang tàn phá cơ thể y dã man. Cánh tay phải hóa đá xám xịt nay đã lan rộng quá nửa cẳng tay, thô ráp và lạnh ngắt như đá tảng nghĩa trang, kinh mạch bên trong nhói đau dữ dội như bị hàng vạn tia sét xé rách. Tay trái y siết chặt thanh thước gỗ quy tắc thô sơ, cảm nhận luồng u quang xám nhạt ấm áp khẽ truyền vào xoa dịu dòng linh lực nghịch hành đang cuộn trào trong kinh mạch phế vị.
Đột ngột, vết sẹo hình chữ thập trên trán Diệp Vô Thần co giật mạnh, phát ra u quang xám tro rực rỡ. Thần nhãn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến tự động kích hoạt.
Trong tầm nhìn của y, một sợi tơ nhân quả màu huyết sắc thô bạo đột ngột bùng cháy từ phía Tàng Thư Các, kéo dài và lao thẳng về hướng Đông Bắc—nơi tọa lạc của Tế đàn hiến tế Đông Lăng khổng lồ của Chấp Pháp Điện.
"Tổ Sư!"
Một bóng đen lướt nhanh qua màn mưa lôi lình, quỳ sụp dưới chân Diệp Vô Thần. Đó là Thẩm Thanh Thu, tà áo xám tro của nàng rách rưới, gương mặt tuyệt mỹ tái nhợt, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
"Thanh Thu vô năng! Ngự sứ Tào Lĩnh... lão đã đích thân giáng lâm Tàng Thư Các. Vùng Mù Thiên Cơ của chúng ta bị lôi kiếp diệt thế làm rạn nứt nhẹ, lão đã nhìn thấu khí tức của tiểu thư Diệp Dao... Lão đã bắt đi tiểu thư, áp giải về phía tế đàn hiến tế Đông Lăng để cưỡng chế kích hoạt trận pháp lôi phạt diệt thế!"
"Tào Lĩnh..."
Diệp Vô Thần lầm bầm, giọng nói bình thản nhưng sát khí ngập tràn trong thần thức đã khiến những hạt mưa lôi dịch xung quanh y ngưng tụ thành những bông tuyết xám tro lạnh buốt.
"Ngươi ở lại đây, hỗ trợ Hắc Thiết Vệ di tản tộc nhân. Ta đi đón Dao nhi về."
"Tổ Sư! Tế đàn Đông Lăng chứa đầy oán khí vạn năm, lại có yêu thú sấm sét Lôi Ma canh giữ, nhục thân của ngài hiện tại..." Thẩm Thanh Thu lo lắng tột cùng nhìn cánh tay hóa đá của y.
"Quy tắc của thiên đạo tà ác, hôm nay ta sẽ tự tay bẻ gãy nó."
Diệp Vô Thần lạnh nhạt bỏ lại một câu, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh xám tro, lướt thẳng vào màn sương mù lôi đình cuồn cuộn hướng về phía Đông Bắc.
***
Tế đàn hiến tế Đông Lăng sừng sững giữa thung lũng hoang vực như một con quái thú đá khổng lồ màu huyết tro. Trên bệ đá cao mười trượng, những đường ma văn của Ngụy Thiên Đạo được khắc sâu, chảy tràn dòng máu hiến tế đỏ ngòm tỏa ra oán niệm ngập trời. Dưới chân tế đàn là Huyết trì oán niệm sôi sùng sục, nơi xương trắng của hàng vạn sinh linh bị hiến tế tích tụ qua nhiều kỷ nguyên.
Trên bầu trời, con mắt lôi đình khổng lồ của Ngụy Thiên Đạo Phân Thân đang nhìn xuống, phát ra những tia sét xám diệt thế rạch nát không gian.
"Gào!!!"
Một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất vang lên. Con yêu thú sấm sét Lôi Ma—mang hình dáng một con vượn đen khổng lồ cao năm trượng, lưng mang đôi cánh sấm sét xanh rực rỡ, hai mắt phát ra các tia điện bạo liệt—đang đứng canh giữ dưới chân bệ đá, sát khí ngập tràn hoang dã.
Trên đỉnh tế đàn, Ngự sứ Tào Lĩnh mặc trường bào đen thêu hình con mắt lôi đình đỏ rực đang đứng thẳng. Gương mặt lão già nua nhăn nheo đầy vẻ tàn ác và điên cuồng. Tay phải lão cầm Chấp Pháp Tiên phát ra lôi điện xanh bạo liệt, còn tay trái đang xách lấy bím tóc của cô bé Diệp Dao nhỏ nhắn.
Diệp Dao bị trói chặt bởi những sợi xích sắt lôi đình của tế đàn, gương mặt nhỏ nhắn gầy gò tái nhợt vì đau đớn, nhưng cô bé không hề khóc, đôi mắt to tròn kiên cường nhìn chằm chằm vào lão già tàn ác.
"Hừ, huyết mạch nguyên thủy tàn dư!" Tào Lĩnh cười sằng sặc, giọng nói khàn khàn vang vọng khắp tế đàn. "Tên phế vật Diệp Vô Thần kia dám dùng cờ trận hoán đổi danh tính Diệp Thiên để lừa gạt sổ sinh tử của Ngụy Thiên Đạo! Nhưng lão phu đã bắt được ngươi—muội muội ruột của hắn. Dùng tinh huyết nguyên thủy của ngươi để hiến tế, thiên phạt lôi kiếp này mới có thể dẹp yên, thọ nguyên của lão phu mới có thể kéo dài vĩnh viễn!"
"Lão già xấu xa... Anh hai ta... sẽ không tha cho ngươi..." Diệp Dao khàn giọng nói.
"Anh hai ngươi? Tên phế vật đan điền rách nát đó giờ chắc đã bị lôi kiếp đánh thành tro bụi dưới thung lũng rồi!" Tào Lĩnh cười lớn, vung Chấp Pháp Tiên lên định quất xuống đầu Diệp Dao để kích hoạt trận pháp hiến tế.
"Ngươi đang tìm ta sao?"
Một giọng nói thản nhiên, thong dong đột ngột vang lên từ lối vào tế đàn.
Tào Lĩnh giật mình quay đầu lại. Giữa sương mù lôi dịch bạo liệt, Diệp Vô Thần chậm rãi bước ra. Bộ nho phục xám sờn rách của y bay phấp phới trong gió bão, vết sẹo hình chữ thập trên trán rực sáng u quang xám tro thần bí. Tay trái y cầm thanh thước gỗ quy tắc tỏa u quang xám nhạt, còn tay phải hóa đá xám xịt giấu kín dưới ống tay áo rộng.
"Diệp Vô Thần?! Ngươi làm sao có thể sống sót qua lôi kiếp thung lũng?!" Tào Lĩnh kinh ngạc tột độ, nhưng ngay lập tức gương mặt lão chuyển thành sự tàn nhẫn. "Tốt! Tự mình dẫn xác đến đây nộp mạng, đỡ cho lão phu phải đi tìm! Lôi Ma, xé xác hắn cho ta!"
"Gào!!!"
Con yêu thú Lôi Ma nhận mệnh lệnh, đôi cánh sấm sét xanh bùng phát điện lực kinh hoàng. Nó dậm mạnh hai chân xuống đất, nhục thân khổng lồ lao thẳng về phía Diệp Vô Thần với tốc độ chóng mặt, nắm đấm khổng lồ bọc lôi điện xanh đấm mạnh xuống hòng nghiền nát y thành thịt vụn.
Diệp Vô Thần đứng yên bất động, thần sắc lạnh lùng vô cảm. Thần thức nhạy cảm của y dưới sự trợ giúp của Thiên Cơ Vô Tự Thư lập tức phân tích quỹ đạo tấn công của Lôi Ma.
"Lôi Ma khổng lồ, vận hành theo bản năng lôi đình hoang dã bẩm sinh. Nhưng khiếu huyệt lôi nguyên trên đôi cánh của ngươi lại có lỗi sai cấu trúc do hấp thụ quá nhiều oán khí huyết trì."
Diệp Vô Thần dùng tay trái vung thước gỗ quy tắc vạch một đường thẳng vô hình trên không trung.
"Quy Tắc Trọng Lực Thao Túng, bộc phát!"
"Ầm!!!"
Một vùng trọng lực áp chế gấp mười lần đột ngột giáng xuống nhục thân khổng lồ của Lôi Ma ngay giữa không trung.
Sức nặng ngàn cân đột ngột đè nặng khiến quỹ đạo lao tới của Lôi Ma bị bẻ cong hoàn toàn. Nó gầm rú đau đớn, nhục thân khổng lồ mất đà quật mạnh xuống đất đá nứt nẻ dưới chân bệ đá tế đàn.
Không để đối thủ kịp gượng dậy, Diệp Vô Thần nhanh như chớp dùng tay trái rút ra một sợi xích sắt màu đen lờ lững sương mù u minh từ thắt lưng nho phục—đó chính là U Minh Tỏa Ảnh Xích mà y mượn từ Thẩm Thanh Thu. Y truyền linh lực nghịch hành xám tro vào xích sắt, quất mạnh ra ngoài.
"U Minh Khóa Ảnh, trói chặt!"
Xích sắt màu đen như một con rắn độc vô hình, lao thẳng qua màn lôi điện, trói chặt lấy hai chân khổng lồ của Lôi Ma. Diệp Vô Thần vận hành linh lực nghịch hành bộc phát lực kéo cực đại, mượn trọng lực áp chế dứt khoát ném nhục thân khổng lồ của Lôi Ma xuống Huyết trì oán niệm sôi sùng sục dưới chân tế đàn.
"Gào!!!"
Lôi Ma thét lên một tiếng thảm khốc khi rơi vào huyết trì. Oán khí tích tụ vạn năm của huyết trì lập tức hóa thành hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đỏ ngòm, điên cuồng ăn mòn nhục thân và thần hồn của nó. Trong nháy mắt, con yêu thú sấm sét khổng lồ bị hòa tan hoàn toàn, chỉ còn lại một khúc xương sườn phát ra lôi quang xanh bạo liệt—cốt tủy Lôi Ma—lơ lửng trên mặt nước huyết trì.
"Cái gì?!"
Tào Lĩnh đứng trên đỉnh tế đàn kinh hoàng tột độ. Lão không ngờ con yêu thú sấm sét tương đương tu vi Trúc Cơ tầng ba của mình lại bị một tên phế vật Luyện Khí Kỳ tiêu diệt dễ dàng trong ba nốt nhạc.
"Tên nghịch tặc này! Ngươi rốt cuộc đã sử dụng tà thuật gì?!" Tào Lĩnh điên cuồng gầm rú, tay phải vung mạnh Chấp Pháp Tiên.
Roi lôi điện xanh bộc phát điện lực kinh hoàng, hóa thành một con lôi long khổng lồ lao thẳng về phía Diệp Dao đang bị trói trên cột đá hòng cưỡng chế hiến tế linh hồn cô bé để kích hoạt đại trận tự vệ.
"Dao nhi!"
Diệp Vô Thần biến sắc. Y nhặt một thanh đao sắt sứt mẻ của một chấp pháp vệ tử trận dưới đất, vận hành linh lực nghịch hành chém mạnh vào xích sắt lôi đình đang trói buộc Diệp Dao hòng giải thoát cô bé.
"Bùm!!!"
Nhưng ngay khi đao sắt chạm vào xích sắt tế đàn, hệ thống trận pháp lôi phạt tự động bộc phát lực phản chấn cực mạnh. Thanh đao sắt bị chấn vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn, tay trái Diệp Vô Thần bị điện giật tê liệt, nứt nẻ rỉ máu đỏ tươi. (Failed attempt)
"Ha ha ha! Phế vật vô tri! Tế đàn Đông Lăng được bảo hộ bởi thiên quy của Ngụy Thiên Đạo, phàm nhân làm sao có thể phá vỡ!" Tào Lĩnh cười sằng sặc đầy vẻ đắc ý tàn ác.
Lão vung mạnh Chấp Pháp Tiên, lôi điện xanh chí mạng quất thẳng xuống đầu Diệp Dao đang run rẩy trên cột đá. Đòn roi này chứa đựng toàn bộ tu vi Trúc Cơ tầng năm của Tào Lĩnh, nếu trúng phải, linh hồn nhỏ bé của Diệp Dao chắc chắn sẽ bị xé rách thành trăm mảnh và tan biến vĩnh viễn.
"Anh hai..." Diệp Dao khẽ nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở ấy, Diệp Vô Thần không hề né tránh. Y không màng đến cánh tay phải đang hóa đá nhói đau dữ dội, bước lên một bước dài, chủ động dùng nhục thân của mình che chắn hoàn toàn trước người muội muội Diệp Dao, hứng chịu trực tiếp roi lôi điện chí mạng của Tào Lĩnh.
"Bùm!!!"
Tiếng nổ kinh hoàng vang dội khắp tế đàn Đông Lăng.
Roi lôi điện quất mạnh vào lồng ngực Diệp Vô Thần, xé rách bộ nho phục xám sờn rách, để lộ làn da đầy vết nứt rạn rỉ máu đỏ tươi. Lực lôi phạt tàn bạo điên cuồng ăn mòn vào kinh mạch phế vị của y, phá hủy khí hải đang rách nát. Tuổi thọ của y sụt giảm nghiêm trọng, nhục thân rách nát tưởng chừng như sắp sụp đổ ngay lập tức. (Cost paid)
"Ha ha! Chết đi! Tên nghịch tặc dám chống lại thiên quy!" Tào Lĩnh cười lớn đầy vẻ điên cuồng.
Nhưng nụ cười của lão đột ngột cứng đờ trên gương mặt già nua.
Giữa làn khói lôi điện xám kịt, Diệp Vô Thần vẫn đứng thẳng như một cây thông cổ thụ giữa bão tuyết. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y phát ra u quang xám tro rực rỡ đến mức cực hạn.
Trên lồng ngực đẫm máu của y, một ấn ký cổ xưa màu huyết sắc khổng lồ—Đồng Sinh Ấn—đột ngột hiện lên, phát sáng rực rỡ nối liền một sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm trực tiếp vào tim của Ngự sứ Tào Lĩnh.
"Khóa Sinh Mệnh, kích hoạt!" Diệp Vô Thần khàn giọng nói, khóe miệng rỉ máu nhưng đôi mắt thanh tú lại tràn đầy vẻ lạnh lùng vô cảm.
"Áo!!!"
Tào Lĩnh đột ngột hét lên một tiếng thảm khốc tột cùng.
Lồng ngực của lão tự động rách nát, máu tươi phun ra như thác lũ. Linh đài Trúc Cơ tầng năm trong đan điền lão đột ngột rạn nứt nẻ dữ dội, gánh chịu trực tiếp năm mươi phần trăm sát thương chí mạng từ đòn roi Chấp Pháp Tiên mà lão vừa quất xuống Diệp Vô Thần.
Tào Lĩnh nôn ra một ngụm máu lớn chứa đầy nội tạng vụn, nhục thân già nua run rẩy quỵ rạp xuống bục đá tế đàn, đôi mắt trừng lớn đầy vẻ hoảng sợ và không thể tin nổi.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc đã làm gì?! Sinh mệnh của lão phu... tại sao lại kết nối với ngươi?!" Tào Lĩnh run rẩy chỉ tay vào Diệp Vô Thần, giọng nói khàn khàn ngập tràn sự sợ hãi tột cùng.
"Bây giờ, ngươi còn dám quất roi thứ hai không?" Diệp Vô Thần thản nhiên bước lên bục đá, tay trái cầm thước gỗ quy tắc chỉ thẳng vào mặt lão già tàn ác.
Tế đàn Đông Lăng hoàn toàn tĩnh lặng trong giây lát. Tào Lĩnh ôm lồng ngực đẫm máu, run rẩy không dám nhúc nhích, bởi lão biết rõ chỉ cần Diệp Vô Thần tự sát, lão cũng sẽ lập tức chết không toàn thây dưới phản lực của Đồng Sinh Ấn.
Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ.
Trên bầu trời tối tăm kịt, con mắt lôi đình khổng lồ của Ngụy Thiên Đạo Phân Thân đột ngột rống lên một tiếng trầm hùng chấn động cả hoang vực. Vòng xoáy mây đen cuộn xoáy điên cuồng, những tia sét xám diệt thế khổng lồ bắt đầu tích tụ với mật độ kinh hoàng xung quanh con mắt thiên phạt, chuẩn bị giáng xuống đòn lôi kiếp hủy diệt cuối cùng để mạt sát toàn bộ sinh linh hoang vực Đông Lăng tội tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!