Lôi Kiếp Áp Đỉnh, Vạch Trần Kẻ Phản Bội
Nhưng khi Diệp Vô Thần vừa đặt chân ra khỏi ranh giới đầm lầy, một luồng áp lực lôi đình từ phía thung lũng bộ tộc đột ngột dội thẳng vào thần thức của y.
Màn đêm của hoang vực Đông Lăng bị xé rách bởi những tia chớp xám ngoằn ngoèo. Diệp Vô Thần dừng bước trên đỉnh dốc đá, gió lạnh tạt mạnh vào vạt áo nho phục xám sờn rách bám đầy bùn độc. Cánh tay phải của y—vốn đã hóa đá xám xịt lạnh ngắt lên đến quá nửa cẳng tay từ sau cấm thuật gỡ bỏ nô ấn—nay lại truyền đến những cơn đau nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm rỉ sét đang đâm xuyên qua xương tủy. Y khẽ nghiến răng, nén lại cơn đau buốt, tay trái siết chặt thanh thước gỗ quy tắc dắt ở thắt lưng. Thước gỗ khẽ run rẩy, tỏa ra một tầng u quang xám nhạt ấm áp như muốn xoa dịu kinh mạch đang rạn nứt của chủ nhân.
Trong ngực áo y, mười nhánh Oán cốt thảo vừa hái được từ Đầm lầy độc Hoang Dã vẫn lấp lánh ánh sáng đỏ tía tà ác. Luồng dược lực cực oán này là hy vọng duy nhất để tịnh hóa ma văn Tuyệt Mạch Thể Chất cho muội muội Diệp Dao. Nhưng luồng áp lực lôi đình từ phía thung lũng bộ lạc Diệp thị lúc này lại mang theo một mùi vị quen thuộc của sự phản bội và cái chết.
"Dao nhi... Cha..."
Diệp Vô Thần lầm bầm, đôi mắt thanh tú lóe lên u quang xám tro từ vết sẹo hình chữ thập trên trán. Y vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, dòng linh lực xám tro chảy ngược trong kinh mạch phế vị, bộc phát lực đẩy nhẹ dưới chân nghịch lại trọng lực hoang dã. Thân hình y hóa thành một vệt tàn ảnh vô hình, lướt nhanh qua những khe đá mục nát, lao thẳng về phía Tàng Thư Các.
***
Tàng Thư Các hoang phế lúc này vắng lặng đến đáng sợ.
Khi Diệp Vô Thần đẩy cửa bước vào, Thẩm Thanh Thu đã lập tức hiện thân từ trong bóng tối, tà áo xám tro dệt từ tơ u minh khẽ động. Gương mặt tuyệt mỹ không còn vết sẹo nô ấn của nàng lộ rõ vẻ lo lắng tột cùng. Nàng cung kính quỳ một gối, khẽ giọng báo cáo:
"Tổ Sư! Ngài đã về. Đại nạn hiến tế Diệp tộc đã bắt đầu sớm hơn dự kiến. Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ vừa dẫn đầu Chấp Pháp Vệ tiến vào thung lũng, phong tỏa toàn bộ lối ra. Tộc trưởng Diệp Hoài Sơn vì bảo vệ ngài và tiểu thư đã bị ma độc bộc phát, hiện đang bị Diệp Vô Kỵ giam lỏng tại quảng trường tế đàn thô sơ của bộ tộc."
Diệp Vô Thần không đáp, y bước nhanh đến bên chiếc sập tre nhỏ ở góc phòng. Diệp Dao vẫn đang co quắp, gương mặt nhỏ nhắn gầy gò tái nhợt vì đau đớn, những sợi tơ nhân quả đen kịt của ma văn phong ấn bẩm sinh đang điên cuồng siết chặt lấy mười hai kinh mạch chính của cô bé.
Diệp Vô Thần lấy ra mười nhánh Oán cốt thảo, tay trái vận hành linh lực nghịch hành xám tro nén chặt dược lực đỏ tía thành một giọt dược dịch tinh khiết lạnh ngắt, khẽ nhỏ vào miệng Diệp Dao. Ngay khi dược dịch thấm vào, những sợi tơ đen kịt trên cơ thể cô bé lập tức phát ra tiếng xèo xèo, bị tịnh hóa và tan biến dần. Sắc mặt Diệp Dao dần khôi phục chút hồng hào, nhịp thở trở nên đều đặn và chìm vào giấc ngủ yên bình.
"Thanh Thu, ngươi ở lại đây dùng Vùng Mù Thiên Cơ che giấu Dao nhi." Diệp Vô Thần đứng thẳng người, ống tay áo rộng che khuất cánh tay phải hóa đá xám xịt. Giọng y bình thản đến lạnh lùng, nhưng sát khí ngập tràn trong thần thức đã khiến không khí xung quanh đóng băng nhẹ. "Ta đi đón cha ta về."
"Tổ Sư, để Thanh Thu đi cùng ngài!" Thẩm Thanh Thu vội vã khẩn cầu.
"Không cần. Kẻ phản bội tự có quy tắc của kẻ phản bội phán xét." Diệp Vô Thần lạnh nhạt nói, xoay người bước ra ngoài màn mưa lôi đình đang bắt đầu nặng hạt.
***
Tại quảng trường tế đàn thô sơ của bộ tộc Diệp thị, hàng trăm tộc nhân đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy khóc lóc trước sự uy hiếp của lôi đình áp đỉnh.
Trên bục đá cao, Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ đứng thẳng, râu tóc bạc phơ mặc áo dài xám tro thêu chỉ bạc sang trọng—thứ trang phục chỉ dành cho những kẻ quy thuận Chấp Pháp Điện. Gương mặt lão hiền từ giả tạo nhưng ánh mắt lại đảo liên tục đầy mưu tính. Bên cạnh lão, tộc trưởng Diệp Hoài Sơn đang bị xích sắt lôi đình trói chặt vào cột đá, ma độc tàn dư trong kinh mạch bùng phát khiến ông liên tục nôn ra máu đen, hơi thở thoi thóp.
"Hỡi tộc nhân Diệp thị!" Diệp Vô Kỵ dõng dạc tuyên bố, giọng nói chứa linh lực Luyện Khí tầng tám vang vọng khắp quảng trường. "Ngự Sứ Tào Lĩnh đại nhân đã giáng lâm hoang vực. Đại nạn hiến tế lần này, bộ tộc chúng ta thiếu hụt một tội nhân huyết tế thực sự để dẹp yên lôi phạt của Ngụy Thiên Đạo. Vì sự sinh tồn của vạn người, chúng ta bắt buộc phải dâng hiến tên phế vật Diệp Vô Thần gác thư! Đó là ý chí của thiên đạo, là con đường sống duy nhất của chúng ta!"
"Không được... Vô Thần... chạy mau..." Diệp Hoài Sơn khàn giọng gầm lên, nhưng sợi xích lôi đình lập tức siết chặt khiến ông đau đớn nghẹn lời.
Dưới bục đá, đường ca Diệp Thiên—thiên tài dòng chính mặc áo dài thêu chỉ vàng sang trọng, tay đeo nhẫn trữ vật phát sáng—bước lên một bước, lớn tiếng phụ họa:
"Đại trưởng lão nói đúng! Diệp Vô Thần chỉ là một phế vật phế linh căn, đan điền rách nát, sống chỉ làm lãng phí linh thảo của tộc. Dùng mạng của hắn để đổi lấy sự bình yên cho thiên tài dòng chính chúng ta, đó là vinh hạnh của hắn!"
"Vinh hạnh sao?"
Một giọng nói thản nhiên, thong dong đột ngột vang lên từ rìa quảng trường, cắt đứt tiếng ồn ào của mưa gió lôi đình.
Đám đông tộc nhân dạt ra hai bên. Diệp Vô Thần chậm rãi bước vào quảng trường. Y khoác trên mình bộ nho phục xám sờn rách bám đầy bụi đất, vết sẹo hình chữ thập trên trán không còn quấn băng gạc, phát ra u quang xám tro thần bí. Tay trái y cầm thanh thước gỗ quy tắc thô sơ, còn tay phải hóa đá xám xịt hoàn toàn giấu kín dưới ống tay áo rộng. Vẻ ngoài phàm nhân yếu ớt của y tương phản hoàn toàn với khí thế áp đảo của hàng vạn tia sét đang cuộn xoáy trên bầu trời.
"Diệp Vô Thần! Ngươi rốt cuộc cũng chịu vác mặt ra đây nộp mạng!" Diệp Thiên kiêu ngạo chỉ tay vào mặt y cười lớn.
Diệp Vô Thần không thèm liếc nhìn Diệp Thiên lấy một cái. Y dừng bước trước bục đá cao, ngước nhìn Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ bằng ánh mắt thấu suốt nhân quả.
"Đại trưởng lão, lão nói dâng hiến ta là để cứu toàn tộc, là ý chí của thiên đạo công bằng?" Diệp Vô Thần cất tiếng hỏi, giọng y không lớn nhưng truyền thẳng vào tai từng tộc nhân bằng thần niệm u uất.
"Hừ, phế vật vô tri! Thiên đạo nhìn thấu vạn vật, dâng hiến kẻ yếu bảo toàn kẻ mạnh là quy luật vĩnh hằng!" Diệp Vô Kỵ lạnh lùng đáp, tay vuốt râu đầy vẻ thanh cao.
"Quy luật vĩnh hằng sao?" Diệp Vô Thần khẽ cười nhạt, tay trái nâng thước gỗ quy tắc lên. "Vậy ta có ba câu hỏi logic muốn thỉnh giáo Đại trưởng lão trước khi lên tế đàn."
Diệp Vô Kỵ nhíu mày, định ra lệnh cho chấp pháp vệ bắt giữ y, nhưng Diệp Vô Thần đã lập tức đưa ra câu hỏi thứ nhất, giọng nói đanh thép như sấm truyền:
"Câu hỏi thứ nhất: Ba năm trước, bộ tộc ta hiến tế năm mươi thiếu niên phế linh căn theo lệnh Chấp Pháp Điện để 'chuộc tội'. Nếu thiên đạo công bằng và hiến tế đã thành công, thì vì sao năm nay lôi phạt giáng xuống thung lũng lại nặng nề hơn, kinh mạch của cha ta lại bị nhiễm ma độc nặng hơn? Phải chăng sự hiến tế này không phải để chuộc tội, mà là một vòng lặp vô hạn nhằm bòn rút sinh khí của Diệp tộc chúng ta?"
Tộc nhân xôn xao, những lời lầm rầm bàn tán bắt đầu lan rộng. Diệp Vô Kỵ biến sắc, định mở miệng ngắt lời nhưng Diệp Vô Thần đã bước lên một bước, câu hỏi thứ hai giáng xuống như búa tạ:
"Câu hỏi thứ hai: Khế ước hiến tế của Chấp Pháp Điện ghi rõ: 'Dâng nạp tội nhân có huyết mạch nguyên thủy để tịnh hóa thiên quy'. Nhưng nếu huyết mạch của chúng ta là tội tộc bị nguyền rủa bẩm sinh, thì làm sao một phế vật đan điền rách nát như ta lại chứa đựng đủ linh lực tinh khiết để tịnh hóa thiên đạo tối cao? Trừ phi... thiên đạo mà các người thờ phụng thực chất là một ngụy trận tà ác, chỉ cần tinh huyết của tội tộc để duy trì thọ nguyên cho kẻ đứng sau!"
"Câm mồm! Ngươi dám phỉ báng thiên đạo!" Diệp Vô Kỵ hoảng hốt gầm lên, linh lực Luyện Khí tầng tám bộc phát mạnh mẽ làm rung chuyển bục đá.
"Câu hỏi thứ ba!" Diệp Vô Thần không hề lùi bước, giọng y lấn át cả tiếng sấm rền vang. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y phát ra u quang xám tro rực rỡ, kích hoạt thần nhãn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến. "Đại trưởng lão nói dâng hiến ta để cứu toàn tộc. Vậy vì sao trong nhẫn trữ vật của lão lại ẩn chứa một sợi tơ nhân quả màu vàng kết nối trực tiếp với ngọc giản truyền tin của Ngự Sứ Tào Lĩnh? Lão đã bán đứng tọa độ hầm trú ẩn của tộc nhân đêm nay để đổi lấy một viên Nhị Phẩm Cảnh Giới Đan nhằm kéo dài thọ nguyên giả tạo, có đúng không?!"
"Cái gì?!"
Tộc trưởng Diệp Hoài Sơn trợn tròn mắt phẫn nộ. Toàn bộ tộc nhân Diệp thị dưới bục đá đồng loạt đứng bật dậy, những ánh mắt run rẩy nay chuyển thành sự phẫn nộ tột cùng đổ dồn về phía Đại trưởng lão.
"Láo xược! Ngươi ngậm máu phun người!" Diệp Vô Kỵ hoảng loạn cực hạn. Lão không ngờ bí mật phòng kín của mình lại bị một tên phế vật nhìn thấu trong nháy mắt. Lão lập tức bộc phát Thổ Nham Thuẫn, một lá chắn bằng đất tảng vàng nhạt khổng lồ ngưng tụ xung quanh thân thể lão hòng che giấu sự bối rối và phòng ngự.
"Ngậm máu phun người sao?" Diệp Vô Thần thản nhiên bước lên bục đá. Y vung thước gỗ quy tắc chỉ thẳng vào nhẫn trữ vật trên ngón tay run rẩy của Diệp Vô Kỵ. "Thước gỗ đo lường quy tắc, vạch trần dối trá!"
Một luồng linh lực nghịch hành xám tro bắn ra từ thước gỗ, chạm vào nhẫn trữ vật của lão.
"Bùm!"
Nhẫn trữ vật của Diệp Vô Kỵ đột ngột nổ tung dưới phản lực quy tắc. Một viên ngọc giản màu đen thêu hình con mắt lôi đình đỏ rực—tín vật liên lạc mật của Chấp Pháp Điện—rơi ra, lơ lửng giữa không trung, phát ra giọng nói khàn khàn tàn nhẫn của Ngự Sứ Tào Lĩnh ghi âm từ trước: "Diệp Vô Kỵ, dọn sạch thung lũng, dẫn dụ Diệp Hoài Sơn vào bẫy, ta sẽ ban cho ngươi viên Thổ Nguyên Đan để phi thăng."
Bằng chứng thép phơi bày trước toàn tộc nhân. Sự thật tàn khốc nghiền nát mọi lời biện minh dối trá.
"Kẻ phản bội! Lão già bán nước hại dân!"
"Đập chết lão ta!"
Tộc nhân điên cuồng gầm rú, oán khí ngập trời bùng phát.
"Chết đi cho ta!" Diệp Vô Kỵ mặt mũi dữ tợn, điên cuồng thúc giục Thổ Nham Thuẫn khổng lồ lao thẳng về phía Diệp Vô Thần hòng giết người bịt đầu mối.
Diệp Vô Thần đứng yên bất động, thần sắc lạnh lùng vô cảm. Y đưa thước gỗ quy tắc chỉ thẳng vào một điểm nứt nhỏ ở góc dưới bên trái của Thổ Nham Thuẫn—đó chính là khiếu huyệt phế vị Kiên Tỉnh của công pháp Thổ Nguyên Quyết tàn khuyết mà lão tu luyện.
"Áp dụng Tư Duy Phản Biện Pháp, bẻ gãy đạo tâm!" Diệp Vô Thần cất tiếng truyền âm thần niệm chấn động thần hồn lão: "Thổ Nguyên Quyết của lão vốn tàn khuyết ở huyệt Kiên Tỉnh, mỗi lần ngưng tụ thổ nhẫn đều làm rò rỉ ba mươi phần trăm linh lực nghịch hành. Lão dùng một công pháp rách nát để phòng ngự, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"
"Rắc!!!"
Thước gỗ quy tắc gõ nhẹ vào điểm yếu khiếu huyệt. Lá chắn đất tảng khổng lồ của Diệp Vô Kỵ lập tức rạn nứt nẻ rồi vỡ tan tành thành trăm mảnh đất đá vụn.
"Phụt!"
Diệp Vô Kỵ nôn ra một ngụm máu tươi lớn, đạo tâm của lão hoàn toàn sụp đổ trước những lập luận logic tàn nhẫn của Diệp Vô Thần. Sự hoài nghi cực hạn về công pháp tu luyện suốt đời khiến kinh mạch của lão tự bạo ngược chiều, linh lực nghịch hành điên cuồng tàn phá khí hải. Lão quỵ rạp xuống bục đá, gương mặt già nua co rút đầy vẻ hoảng sợ tột cùng.
Đúng lúc này, từ phía sau Diệp Vô Thần, đường ca Diệp Thiên gầm lên điên cuồng. Gã bộc phát Man Nham Quyền, quyền kình mang theo thổ lực nặng nề chém nứt vỡ mặt đất, lao thẳng về phía gáy Diệp Vô Thần hòng đánh lén cứu cha.
Diệp Vô Thần không thèm ngoái đầu nhìn lại. Y dậm mạnh chân trái xuống bục đá.
"Quy Tắc Trọng Lực Thao Túng, bộc phát!"
"Ầm!!!"
Một vùng trọng lực áp chế gấp năm lần đột ngột giáng xuống nhục thân của Diệp Thiên.
Nắm đấm Man Nham Quyền của gã chưa kịp chạm vào nho phục của Diệp Vô Thần đã bị áp lực cực nặng đè nghiến sụt lún xuống bục đá. Diệp Thiên gầm rú đau đớn, hai đầu gối gã không chịu nổi sức nặng ngàn cân đột ngột quật mạnh xuống bệ đá nứt vỡ, xương bánh chè kêu răng rắc gãy nát, nhục thân vạm vỡ bị ép quỳ rạp hoàn toàn xuống đất bên cạnh cha gã, không thể cử động nổi một ngón tay.
"Đại nạn hiến tế Diệp tộc đêm nay, cần một tội nhân thế thân trên sổ sinh tử." Diệp Vô Thần thản nhiên nói, tay trái khẽ lật mở Thiên Cơ Vô Tự Thư lơ lửng trước ngực.
Y cắn đầu ngón tay trái, dòng máu huyết nguyên thủy đỏ tươi chảy ra. Y vẽ nhanh một nghịch mệnh trận văn màu huyết sắc khổng lồ trên không trung, thi triển cấm thuật Vẽ Nghịch Mệnh Trận.
"Nghịch Mệnh Huyết Trận Kỳ, hoán đổi khí vận danh tính, kích hoạt!"
Y ném bốn lá cờ trận màu đen tự chế bằng máu xuống bốn góc bục đá. Vòng xoáy linh lực màu huyết sắc khổng lồ xuất hiện xoay tròn ngược chiều, trói chặt lấy Diệp Thiên đang quỳ dưới đất. Khí vận và danh tính của Diệp Thiên trên sổ sinh tử thiên đạo lập tức bị hoán đổi hoàn toàn với Diệp Vô Thần, biến gã thành vật tế thế thân hoàn hảo cho đêm đại nạn.
"Không... tha cho ta... ta không muốn chết..." Diệp Thiên khàn giọng khóc lóc van xin trong tuyệt vọng tột cùng.
Diệp Vô Thần lạnh lùng quay lưng, vung thước gỗ quy tắc chém đứt sợi xích lôi đình đang trói chặt cha mình, đỡ Diệp Hoài Sơn thoi thóp dậy.
"Cha, chúng ta đi."
Nhưng ngay khi y vừa đỡ cha bước xuống bục đá, bầu trời thung lũng Đông Lăng đột ngột sụp đổ hoàn toàn.
Mưa gió lôi đình biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một khoảng không gian tối tăm kịt tĩnh lặng đến rợn người. Những đám mây đen kịt cuộn xoáy dữ dội tạo thành một vòng xoáy khổng lồ che lấp cả bầu trời hoang vực.
Từ tâm điểm của vòng xoáy mây đen ấy, một con mắt lôi đình khổng lồ màu đỏ máu—ý chí giám sát của Ngụy Thiên Đạo Phân Thân—bắt đầu từ từ mở ra, phát ra những tia sét xám diệt thế rạch nát bầu trời hoang dã, báo hiệu lôi phạt diệt thế chuẩn bị giáng lâm xuống đầu toàn bộ bộ lạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!