Đầm Lầy Độc, Bạch Tộc Tương Trợ
Sương đêm của hoang vực Viễn Cổ chưa bao giờ tàn khốc đến thế. Gió buốt luồn qua từng khe đá nứt nẻ của Tàng Thư Các hoang phế, mang theo thứ mùi ẩm mốc của những cuộn thẻ tre mục nát và cả mùi máu tanh nồng chưa kịp tản đi từ xác thịt của sát thủ Tào Giáp. Diệp Vô Thần đứng lặng trong bóng tối, tay trái siết chặt thanh thước gỗ quy tắc. Thân thước bằng gỗ mun đen tuyền khẽ run rẩy, tỏa ra một tầng u quang xám nhạt ấm áp, như một đốm lửa nhỏ nhoi cố gượng mình trước bóng đêm vĩnh hằng.
Y cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Cánh tay ấy giờ đây đã hoàn toàn biến dạng. Từ đầu ngón tay ngược lên đến quá nửa cẳng tay, da thịt đã hóa thành một màu xám xịt của đá tảng, thô ráp, lạnh ngắt và không còn lấy một tia cảm giác. Đây chính là cái giá phản phệ tàn khốc của Quy Tắc Nghịch Hành Quyết khi y cưỡng ép gỡ bỏ Nô Ấn ma văn của thiên đạo trên mặt Thẩm Thanh Thu. Mỗi một lần bẻ gãy quy tắc của Ngụy Thiên Đạo, dòng sông nhân quả lại lấy đi một phần nhục thân phàm nhân của y, biến nó thành đá tỏi vô tri.
"Tổ Sư..." Thẩm Thanh Thu từ trong bóng tối bước ra, tà áo xám tro dệt từ tơ u minh khẽ động. Gương mặt nàng giờ đây đã sạch bóng vết sẹo nô ấn ghê rợn, chỉ còn lại làn da trắng ngần như tuyết ấm, nhưng đôi mắt xanh băng giá vẫn không giấu nổi sự lo lắng tột cùng khi nhìn vào cánh tay hóa đá của y. "Ngài lại hao tổn nhục thân rồi. Lôi dịch tẩy tủy tuy có thể tịnh hóa ma độc cho tộc trưởng Diệp Hoài Sơn, nhưng đan điền rách nát của ngài hiện tại..."
"Ta không sao." Diệp Vô Thần khàn giọng ngắt lời. Giọng y trầm thấp nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Kinh mạch tay phải tuy bị tắc nghẽn, nhưng linh lực nghịch hành trong kinh mạch phế vị vẫn vận hành ổn định. Điều đáng lo ngại hiện tại không phải là ta, mà là Dao nhi."
Y quay đầu nhìn về phía góc tối của gác gỗ. Trên chiếc sập tre nhỏ, muội muội Diệp Dao đang nằm co quắp. Cô bé mới mười hai tuổi, gương mặt gầy gò tái nhợt vì thiếu linh khí nuôi dưỡng, đôi lông mày thanh mảnh nhíu chặt lại vì đau đớn. Thể chất Phàm nhân tuyệt mạch bẩm sinh của nàng đang đến kỳ bộc phát dữ dội nhất. Dưới tầm nhìn thần nhãn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến của Diệp Vô Thần, những sợi tơ nhân quả đen kịt của ma văn phong ấn bẩm sinh đang như những con rết vô hình, điên cuồng siết chặt lấy mười hai kinh mạch chính của cô bé, ngăn cản mọi dòng khí huyết lưu thông.
"Tuyệt mạch bẩm sinh thực chất là một tầng phong ấn thiên quy cấp thấp, nhằm ngăn cản tội tộc sinh ra những kẻ có khả năng cảm ứng linh khí." Diệp Vô Thần thầm nghĩ, thần sắc lạnh lùng vô cảm nhưng sâu trong đáy mắt là một nỗi xót xa tột cùng. "Nếu không lập tức dùng độc thảo hoang dã cực oán để phối chế dược dịch tịnh hóa, ma văn này sẽ hút cạn sinh khí của Dao nhi trong vòng ba ngày."
"Thanh Thu, ngươi ở lại canh gác Tàng Thư Các, phối hợp với A Đại và A Nhị bảo vệ cha ta. Ta cần phải tiến vào Đầm lầy độc Hoang Dã ngay trong đêm nay."
Thẩm Thanh Thu biến sắc, vội vàng bước lên một bước: "Đầm lầy độc Hoang Dã là vùng cấm của Đông Lăng! Nơi đó chứa đầy chướng khí kịch độc ăn mòn nhục thân, lại là bãi rác thải dược cặn của Chấp Pháp Thiên Điện. Hơn nữa, độc sư Ngô Độc của thần điện thường xuyên tuần tra nơi đó để tìm kiếm nguyên liệu luyện đan tà ác. Ngài đang mang thương tích, đi một mình quá nguy hiểm!"
"Không đi, Dao nhi sẽ chết." Diệp Vô Thần thản nhiên nói, tay trái khẽ vuốt ve vòng tay cỏ bện trên cổ tay Diệp Dao. "Ngô Độc tuần tra bằng yêu thú khứu giác, ta có Ma văn ngụy trang phù dán trên ngực, lại vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết để hạ thấp nhiệt độ cơ thể. Hắn không dễ phát hiện ra ta. Ở lại bảo vệ tốt thung lũng, đó mới là nhiệm vụ của ngươi."
Nhìn thấy ánh mắt kiên nghị của Diệp Vô Thần, Thẩm Thanh Thu biết mình không thể ngăn cản. Nàng cúi đầu, cung kính quỳ một gối: "Thanh Thu tuân mệnh. Thề chết bảo vệ tộc trưởng và tiểu thư."
Diệp Vô Thần gật đầu, tà áo nho phục xám khẽ tung bay. Y không dùng linh lực để ngự không phi hành, bởi làm vậy sẽ lập tức kích hoạt các trận pháp giám sát của Chấp Pháp Điện trên bầu trời. Y vận hành dòng linh lực xám tro chảy ngược trong kinh mạch phế vị, bộc phát một lực đẩy nhẹ dưới chân nghịch lại trọng lực, nhục thân gầy gò hóa thành một vệt bóng ma mờ ảo, lặng lẽ biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía biên cảnh hoang dã.
***
Đầm lầy độc Hoang Dã hiện ra trước mắt Diệp Vô Thần như một cái miệng khổng lồ của một con quái thú cổ đại đang thối rữa.
Không khí nơi đây đặc quánh, sương mù màu xanh lục và tím sẫm lờ lững trôi nổi trên những vũng bùn bong bóng sủi lên sùng sục. Mùi hôi thối của xác động vật phân hủy trộn lẫn với mùi hắc ín nồng nặc của dược cặn luyện đan bị Chấp Pháp Điện thải xuống qua vạn năm tạo thành một thứ chướng khí kịch độc. Chỉ cần một phàm nhân hít phải một ngụm nhỏ, phổi sẽ lập tức thối rữa; ngay cả tu sĩ Luyện Khí Kỳ thông thường nếu không có đan dược tịnh hóa cũng không dám đặt chân vào nơi này quá nửa canh giờ.
"Xèo... xèo..."
Ngay khi Diệp Vô Thần bước chân qua ranh giới đầm lầy, tà áo nho phục xám tro của y lập tức bị chướng khí ăn mòn nhẹ, phát ra những tiếng rít nhỏ và bốc lên những sợi khói xám. Lá bùa Ma văn ngụy trang phù dán trước ngực y khẽ run rẩy, ánh sáng xám tro của nó mờ nhạt dần dưới sự tàn phá của các quy tắc độc tố hỗn loạn xung quanh.
Diệp Vô Thần nhíu mày, tay trái cầm thước gỗ quy tắc gõ nhẹ vào một thân cây mục nát bên cạnh. Một luồng linh lực nghịch hành xám tro truyền vào đất địa mạch, giúp y cảm nhận được dòng chảy năng lượng của vùng đầm lầy này.
"Chướng khí nơi đây thực chất là một lỗi vận hành của thiên quy địa mạch." Diệp Vô Thần thầm phân tích trong đầu. "Thiên đạo bỏ mặc vùng đất này để tích tụ oán khí từ dược cặn, biến nó thành một vùng mù thiên cơ tự nhiên. Nhưng chính sự hỗn loạn này lại là vỏ bọc hoàn hảo nhất cho ta."
Y cẩn thận di chuyển qua những mô đất sét trơn trượt, né tránh những vũng bùn lún sâu không đáy. Tay phải của y hoàn toàn hóa đá xám xịt lạnh ngắt, y phải giấu nó dưới ống tay áo rộng để tránh bị chướng khí ăn mòn thêm sâu vào xương cốt. Mỗi bước đi, y đều vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết để giữ cho nhiệt độ cơ thể ở mức đóng băng, hòa nhập hoàn toàn vào cái lạnh chết chóc của đầm lầy.
Bỗng nhiên, từ sâu trong màn sương mù độc phía trước, vang lên những tiếng gầm rú thô bạo của dã thú và tiếng kim loại va chạm khô khốc hối hả.
"Keng! Keng! Keng!"
"Nghiệt súc! Cút ra!"
Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy vẻ hoảng loạn và kiệt sức vang lên giữa tiếng gầm gừ của độc thú.
Diệp Vô Thần lập tức thu hẹp khí tức, nép mình sau một tảng đá rêu phong phủ đầy độc nấm. Y hé mở thần nhãn vết sẹo hình chữ thập trên trán để nhìn xuyên qua màn sương mù lục đậm.
Cách đó không đầy năm mươi mét, bên bờ một vũng bùn sủi bọt, một thiếu nữ đang bị vây hãm bởi ba con Độc lầy sấu khổng lồ. Những con sấu này dài hơn năm mét, lớp da dày màu xám đen của chúng chằng chịt những mảng rêu độc màu tím phát sáng u quang, miệng đầy răng nanh sắc nhọn đang chảy ra thứ nước bọt màu xanh lục ăn mòn cả thảm cỏ dưới chân.
Thiếu nữ mặc một chiếc váy dài dệt từ lá cây khô kết lại, mái tóc đen thắt bím hai bên đeo một vòng hoa dại đã héo úa. Gương mặt nàng thanh tú, đôi mắt to tròn ngập tràn sự hoảng sợ nhưng vẫn giữ được sự kiên cường đáng nể. Nàng chính là Bạch Lộ, nữ dược tu thông minh của Bạch tộc hoang dã.
Trong tay Bạch Lộ cầm một chiếc giỏ tre tịnh hóa nhỏ chứa đầy các loại độc thảo quý hiếm. Nàng liên tục lùi lại, tay trái vung ra một lá bùa ẩn khí màu vàng hòng che giấu khí tức khỏi lũ độc thú.
"Phập!"
Tuy nhiên, ngay khi lá bùa ẩn khí vừa rời tay nàng chạm vào chướng khí đầm lầy, quy tắc độc tố hỗn loạn của nơi này lập tức ăn mòn lớp giấy bùa, khiến nó rách nát và tắt ngấm ánh sáng linh lực ngay trước khi kịp kích hoạt.
"Gào!!!"
Một con Độc lầy sấu khổng lồ chớp thời cơ lao tới, cái đuôi nặng nề đầy gai độc của nó quật mạnh xuống mặt đất, quét bay chiếc giỏ tre tịnh hóa khỏi tay Bạch Lộ. Chiếc giỏ rơi xuống vũng bùn sình lầy cách đó không xa, độc thảo bên trong rơi vãi tung tóe.
Bạch Lộ bị chấn lực hất văng ra sau, lưng đập mạnh vào một thân cây mục nát. Nàng nôn ra một ngụm máu tươi nhạt màu độc tố, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Con sấu thứ hai há cái miệng khổng lồ thối rữa, lao thẳng về phía nhục thân yếu ớt của nàng hòng nuốt chửng.
"Độc thú hoang dã di chuyển dựa trên việc cảm nhận dao động linh lực của bùa chú." Diệp Vô Thần lập tức nhìn thấu kẽ hở chiến thuật từ xa. "Nàng ta càng cố sử dụng bùa chú thiên đạo thông thường, lũ sấu càng dễ định vị và điên cuồng tấn công."
Không một chút do dự, Diệp Vô Thần quyết định ra tay. Y cần Bạch Lộ chỉ điểm vị trí độc thảo hoang dã cực oán dưới đầm lầy này.
Y bước ra khỏi tảng đá rêu phong, tay trái nâng thanh thước gỗ quy tắc lên chỉ thẳng về phía ba con độc thú khổng lồ.
"Quy Tắc Trọng Lực Thao Túng, bộc phát!"
"Ầm!!!"
Một áp lực trọng lực vô hình khổng lồ nặng gấp năm lần bình thường đột ngột giáng xuống khu vực vũng bùn xung quanh Bạch Lộ.
Không khí xung quanh ba con Độc lầy sấu bị bóp méo nặng nề, phát ra những tiếng rít u uất kinh hoàng. Cái miệng đang há hốc của con sấu thứ hai đột ngột bị áp lực đè bẹp dí xuống mặt đất bùn sình lầy. Hai con sấu còn lại gầm rú đau đớn, bốn chân to khỏe của chúng không chịu nổi trọng lực cực nặng đột ngột tăng lên, xương khớp kêu răng rắc rồi gãy nát, nhục thân khổng lồ bị ép quỳ rạp hoàn toàn xuống đất, đầu cắm sâu vào vũng bùn sủi bọt.
Bạch Lộ trợn tròn mắt kinh ngạc. Nàng không hề cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực thiên đạo chính thống nào từ phía Diệp Vô Thần, nhưng áp lực vật lý khổng lồ đang đè nặng xung quanh là hoàn toàn có thật. Nàng cảm thấy lồng ngực mình hơi khó thở, nhưng áp lực dường như đã được khống chế một cách tinh tế để không làm tổn thương nhục thân yếu ớt của nàng.
"Ngươi... ngươi là ai?" Bạch Lộ khàn giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác xen lẫn kinh hoàng khi nhìn thấy gã thanh niên mặc nho phục xám sờn rách đang thong dong bước tới.
"Đứng im đó nếu không muốn bị đè nát xương cốt." Diệp Vô Thần lạnh lùng nói, tay trái khẽ vẩy nhẹ thước gỗ quy tắc.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Dưới áp lực trọng lực x5 liên tục gia tăng, sọ não của ba con Độc lầy sấu khổng lồ không chịu nổi sức ép cực hạn, tự động nứt vỡ, dòng máu độc màu xanh lục phun ra xối xả rồi bị đè bẹp dí xuống mặt bùn sình lầy, không thể bắn ra xung quanh.
Diệp Vô Thần bước tới bên vũng bùn, nhặt chiếc giỏ tre tịnh hóa lên và thu nhặt lại những nhánh độc thảo hoang dã rơi vãi dưới đất đưa cho Bạch Lộ.
"Ta là Diệp Vô Thần của Diệp tộc hoang dã. Ta cần thu thập độc thảo hoang dã cực oán để cứu muội muội đang bị Tuyệt Mạch Thể Chất hành hạ. Ngươi là dược tu của Bạch tộc, ngươi biết chúng mọc ở đâu chứ?"
Bạch Lộ đón lấy chiếc giỏ tre run rẩy, nhìn ba cái xác độc thú bị đè bẹp dí dưới đất rồi lại nhìn cánh tay phải hóa đá xám xịt của Diệp Vô Thần. Sự thông minh nhạy bén bẩm sinh của nàng lập tức giúp nàng xâu chuỗi các manh mối.
"Ngài... ngài chính là tu sĩ phế vật gác thư của Diệp tộc bị đồn là đã chết giả?" Bạch Lộ khẽ kinh hô, nhưng nhanh chóng che miệng lại đầy sợ hãi. Nàng cúi đầu, giọng nói dịu dàng đầy lòng biết ơn sâu sắc: "Bạch Lộ của Bạch tộc bái kiến ân nhân cứu mạng. Bạch tộc chúng ta sống ẩn dật dưới đầm lầy này để tránh sự bóc lột của thần điện. Độc thảo hoang dã cực oán ngài cần... thực chất chính là 'Oán cốt thảo', mọc ở rìa bãi thải dược cặn sâu trong đầm lầy."
"Dẫn đường cho ta." Diệp Vô Thần dứt khoát ra lệnh.
"Nhưng nơi đó đang bị Chấp Pháp Điện canh gác nghiêm ngặt hằng ngày." Bạch Lộ lo lắng nói, tay trái khẽ vuốt ve chiếc giỏ tre. "Hôm nay độc sư Ngô Độc dẫn đầu đội tuần tra Chấp Pháp Vệ đang rà soát khu vực đó để tìm kiếm tội nhân trốn lậu thiên quy. Chúng ta tiến vào lúc này rất dễ chạm trán hắn."
"Hắn đi tìm kẻ trốn lậu thiên quy, còn ta đi cứu người. Đi đường tắt, tránh xa các mắt trận địa mạch." Diệp Vô Thần thản nhiên nói, tay trái cầm thước gỗ gõ nhẹ xuống đất để tản bớt trọng lực áp chế xung quanh.
Bạch Lộ cắn môi, nhìn ánh mắt lạnh lùng thấu suốt nhân quả của Diệp Vô Thần, nàng biết mình không thể từ chối và cũng không muốn từ chối ân nhân cứu mạng. Nàng gật đầu quyết đoán:
"Được, đi theo tôi. Có một lối đi ngầm dưới lòng các rễ cây mục nát không bị trận pháp thần điện quét trúng."
***
Hai bóng người lặng lẽ di chuyển dưới sự dẫn đường của Bạch Lộ.
Lối đi ngầm chật hẹp, chằng chịt những rễ cây cổ thụ mục nát bám đầy rêu độc phát sáng u quang tím nhạt. Chướng khí nơi này đậm đặc đến mức nhục thân Diệp Vô Thần bắt đầu xuất hiện những vệt ăn mòn xám xịt nhẹ ở bả vai trái, kinh mạch tay phải hơi rạn nứt nhói đau liên tục hằng giờ.
"Đan điền rách nát của ta đang tiêu hao lượng lớn linh lực nghịch hành để duy trì Ma văn ngụy trang phù." Diệp Vô Thần thầm tính toán hằng giờ. "Tuổi thọ của ta đã giảm đi ba năm sau chuyến nhảy vọt thời không, nếu tiếp tục gánh chịu phản phệ chướng khí này quá lâu, cơ thể phàm nhân này sẽ sụp đổ trước khi tìm thấy Oán cốt thảo."
"Đến rồi." Bạch Lộ khẽ thì thầm, kéo Diệp Vô Thần nép vào sau một gốc rễ cây khổng lồ sần sùi.
Trước mắt họ là một thung lũng sụt lún khổng lồ dưới lòng đầm lầy.
Nơi đây chính là bãi thải dược cặn vạn năm của Chấp Pháp Thiên Điện. Hàng vạn tấn tro tàn dược liệu màu đen kịt chất cao như núi, tỏa ra làn khói độc màu hồng nhạt hôi thối nồng nặc oán niệm của hàng vạn sinh linh bị hiến tế luyện đan tàn dư. Dưới chân núi dược cặn, những nhánh cỏ màu xám tro, thân quấn đầy những hoa văn ma độc màu huyết sắc đang khẽ đung đưa trong gió độc—đó chính là Oán cốt thảo, độc thảo hoang dã cực oán tích tụ oán niệm vạn năm.
Tuy nhiên, ngay cạnh bãi thải dược cặn, mười tên Chấp Pháp Vệ mặc chiến giáp sắt đen thêu hình sấm sét xanh đang cầm búa tạ xích sắt tuần tra nghiêm ngặt.
Đứng đầu toán tuần tra là một lão già gầy gò mặc áo choàng da thú bẩn thỉu bám đầy bột thảo dược độc hại. Trên vai lão là một con rết khổng lồ đỏ rực dài hơn ba mét, trăm chân sắt sắc nhọn của nó khẽ cào rột roạt vào chiến giáp da thú phát ra tiếng kêu ghê rợn hằng giờ. Đôi mắt lão đỏ ngầu tàn ác đầy vẻ điên cuồng—lão chính là độc sư Ngô Độc của Chấp Pháp Điện.
"Rà soát kỹ cho ta!" Giọng Ngô Độc khàn khàn tàn nhẫn vang lên giữa thung lũng sụt lún. "Truy trung ấn ký đỏ rực dạo trước xuất hiện dưới đáy Vực Sâu Vạn Tội báo hiệu có tội nhân trốn lậu thiên quy đang ẩn nấp gần đây. Con rết của ta ngửi thấy mùi khí huyết phàm nhân phế vật của Diệp tộc đang lẩn khuất quanh vùng đầm lầy này."
Con rết khổng lồ đỏ rực trên vai lão khẽ ngóc đầu lên, hai cái râu dài màu tím nhạt của nó liên tục rà soát không khí hằng giờ để truy quét mùi khí huyết.
Bạch Lộ hoảng sợ run rẩy, tay trái ôm chặt chiếc giỏ tre tịnh hóa. Nàng lén đưa cho Diệp Vô Thần một nhánh độc thảo hoang dã nhỏ màu xanh lục sẫm chứa độc tố ngụy trang bẩm sinh của Bạch tộc:
"Diệp đại ca... Đây là 'Vạn độc hóa linh thảo' của Bạch tộc chúng tôi. Nó có thể tạm thời hóa giải chướng khí ăn mòn nhục thân, nhưng không thể che giấu hoàn toàn khí tức trước khứu giác của con rết kia. Nếu bị phát hiện, chúng ta chết chắc!"
Diệp Vô Thần đón lấy nhánh thảo dược xanh sẫm bằng tay trái. Y không dùng nó để uống hay bôi lên cơ thể như phương pháp thông thường của phàm nhân.
Y nhắm mắt lại, âm thầm triệu hồi Thiên Cơ Vô Tự Thư trong thần thức của mình.
Trang sách trống rỗng thứ nhất bùng phát u quang xám tro rực rỡ, tự động hiển thị cấu trúc công thức độc tố của Vạn độc hóa linh thảo và cơ chế định vị của con rết khổng lồ đỏ rực.
"Thì ra là thế." Diệp Vô Thần thấu suốt nhân quả trong nháy mắt. "Con rết của Ngô Độc định vị mục tiêu không dựa trên mùi hương thông thường, mà dựa trên việc phát hiện ra lượng nhiệt tỏa ra từ khí huyết ấm áp và dao động linh lực sạch của tu sĩ thiên đạo. Mọi bùa ẩn khí thông thường càng có linh lực sạch càng dễ bị nó phát hiện."
"Bạch Lộ, đưa cho ta thêm ba nhánh Oán cốt thảo rụng dưới đất kia." Diệp Vô Thần khẽ thì thầm bằng thần niệm truyền âm.
Bạch Lộ nghi ngờ nhưng vẫn lén lút nhặt ba nhánh cỏ xám rách nát rụng gần rễ cây đưa cho y.
Diệp Vô Thần dùng tay trái siết chặt bốn nhánh độc thảo hoang dã, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết truyền dòng linh lực xám tro chảy ngược vào thân thảo dược.
"Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, nghịch chuyển công thức độc tố, bộc phát!"
"Xèo... xèo..."
Bốn nhánh thảo dược trong tay y lập tức tan chảy thành một vũng dịch thể màu xám tro lạnh ngắt, không tỏa ra một tia nhiệt lượng hay linh lực sạch nào hằng giờ. Y nhanh tay bôi dịch thể xám tro lạnh ngắt này lên trán, bả vai trái bị ăn mòn và cánh tay phải hóa đá xám xịt của mình, đồng thời bôi một ít lên trán Bạch Lộ.
Một lớp sương mù độc ngụy trang màu xám nhạt lập tức bao phủ xung quanh nhục thân của họ, hoàn toàn cô lập mọi nhiệt lượng khí huyết ấm áp và dao động linh lực phế vật ra ngoài thế giới.
"Nhiệt độ cơ thể của ta hiện tại đã hạ xuống mức đóng băng tương đương xác chết mục nát dưới đầm lầy." Diệp Vô Thần thầm nghĩ, thần sắc bình tĩnh vô cảm hằng giờ. "Con rết kia sẽ chỉ coi chúng ta như những khúc gỗ mục không có sinh mạng."
"Gào!!!"
Đột nhiên, con rết khổng lồ đỏ rực trên vai Ngô Độc rít lên một tiếng ghê rợn. Nó dường như ngửi thấy một dao động khí huyết phàm nhân cực kỳ mờ nhạt từ hướng rễ cây khổng lồ nơi Diệp Vô Thần và Bạch Lộ đang trốn ẩn.
"Có động tĩnh! Ở hướng rễ cây cổ thụ!" Ngô Độc gầm rú tàn nhẫn, tay chỉ thẳng về phía bóng tối hầm ngầm rễ cây.
Con rết khổng lồ đỏ rực lập tức trượt nhanh khỏi vai lão, trăm chân sắt sắc nhọn cào rột roạt vào đá đất hoang dã, lao nhanh như một vệt chớp đỏ rực tiến sát thẳng về phía hang động rễ cây nơi họ đang nấp hằng giờ.
Bạch Lộ hoảng sợ đến mức nín thở, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt tuyệt vọng. Nàng cố gắng dùng bùa ẩn khí thông thường hằng ngày để tự vệ, nhưng bị Diệp Vô Thần tay trái bịt chặt miệng ngăn cản kịp thời.
"Đừng động đậy. Tin tưởng vào quy tắc nghịch hành của ta." Giọng Diệp Vô Thần truyền âm thẳng vào thần thức nàng đầy uy nghiêm bất khuất.
"Rột... rột... rột..."
Tiếng chân sắt sắc nhọn của con rết khổng lồ đỏ rực cào xé vào đá hang rễ cây vang lên ngay trên đầu họ, phát ra những tiếng kêu metallic nhức tai tột cùng hằng giờ.
Cái đầu đỏ rực khổng lồ của con rết thò hẳn vào trong hang tối tăm chật hẹp. Đôi mắt đỏ ngầu tàn ác của nó lướt qua lướt lại trong bóng tối, hai cái râu tím nhạt liên tục chạm sát vào vai trái bị ăn mòn bôi dịch xám tro của Diệp Vô Thần, chỉ cách gương mặt thanh tú tái nhợt của y không đầy ba centimet.
Không khí trong hang tối ngột ngạt đến mức nghẹt thở, mùi hôi thối từ miệng con rết phả thẳng vào mặt họ. Bạch Lộ nhắm chặt mắt run rẩy dữ dội, nhưng lớp sương mù độc ngụy trang màu xám tro lạnh ngắt bao phủ cơ thể họ đã hoàn toàn đánh lừa khứu giác nhiệt lượng của con quái thú.
Con rết khổng lồ đỏ rực rà soát suốt ba phút đồng hồ hằng giờ hằng khắc hằng phút. Trong tầm nhìn nhiệt lượng của nó, nơi này chỉ có hai khúc gỗ mục nát lạnh ngắt phủ đầy bùn sình lầy độc hại, hoàn toàn không có một tia sinh khí khí huyết ấm áp hay linh lực sạch nào hoạt động.
"Rít... rít..."
Con rết khổng lồ đỏ rực tỏ ra thất vọng, rít lên một tiếng nhỏ rồi từ từ rút cái đầu đỏ rực ra khỏi hang rễ cây, bò nhanh ngược trở lại phía độc sư Ngô Độc đang đứng chờ đợi tuần tra ngoài thung lũng sụt lún.
"Sư phụ, không phát hiện ra tội nhân nào cả, chỉ có hai khúc rễ cây mục nát chứa đầy bùn độc lạnh lẽo." Một tên Chấp Pháp Vệ tiến lên báo cáo sau khi con rết quay về.
Ngô Độc nhíu mày đầy vẻ hoài nghi tàn ác, lão vuốt ve cái đầu con rết khổng lồ đỏ rực khinh miệt nói:
"Nghiệt súc này khứu giác chưa bao giờ sai lầm. Chắc chắn tên tội nhân phế vật kia đã trốn lách sang khu vực biên cảnh phía đông hoang vực rồi. Thu quân! Phong tỏa toàn bộ lối ra đầm lầy để lục soát từng bộ tộc nhỏ bé lân cận hằng ngày hằng đêm!"
Toán quân Chấp Pháp Vệ lập tức thu búa tạ xích sắt, rầm rộ di chuyển theo hướng đông hoang dã, để lại thung lũng sụt lún vắng lặng hoang tàn phủ đầy sương mù độc màu xanh lục hằng đêm.
Trong hang tối chật hẹp rễ cây, Bạch Lộ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả váy áo lá cây khô sờn rách. Nàng nhìn Diệp Vô Thần với ánh mắt đầy sự kính sùng và biết ơn sâu sắc tột cùng:
"Diệp đại ca... Ngài thực sự đã bẻ gãy khứu giác của con rết Chấp Pháp Điện! Phương pháp nghịch chuyển độc tố của ngài... thực sự là thần tích vô địch tại hoang vực này!"
Diệp Vô Thần không kiêu ngạo, y thong dong buông tay trái khỏi miệng nàng, thu hồi thước gỗ quy tắc dắt vào thắt lưng nho phục xám. Y nhìn sâu vào thung lũng sụt lún nơi chứa đầy Oán cốt thảo phát sáng u quang huyết sắc:
"Đó không phải thần tích, đó chỉ là việc tận dụng kẽ hở quy tắc định vị của đối thủ mà thôi. Bây giờ, giúp ta hái mười nhánh Oán cốt thảo tốt nhất để cứu Dao nhi."
"Vâng! Bạch Lộ thề chết trợ giúp ngài!" Thiếu nữ dứt khoát gật đầu, tay cầm giỏ tre tịnh hóa nhanh nhẹn bước ra ngoài thu hoạch thảo dược quý hiếm hằng khắc.
Nhìn bóng lưng Bạch Lộ đang tỉ mỉ hái thuốc dưới màn sương mù độc màu hồng nhạt, Diệp Vô Thần khẽ nâng bàn tay phải hóa đá xám xịt lạnh ngắt lên dưới ánh trăng mờ đục của hoang vực Đông Lăng.
"Oán cốt thảo đã có được, nhưng độc sư Ngô Độc đã quyết định phong tỏa toàn bộ lối ra đầm lầy độc Hoang Dã để lục soát các bộ tộc." Diệp Vô Thần thầm phân tích trong đầu đầy vẻ lạnh lùng quyết đoán. "Sự phản bội trắng trợn của Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ chắc chắn sẽ đẩy nhanh tiến độ hiến tế dòng tộc của Ngự Sứ Tào Lĩnh. Ta cần phải nhanh chóng quay về Tàng Thư Các để chuẩn bị cho trận chiến vạch trần kẻ phản bội trước toàn tộc hằng khắc hằng đêm."
Cơn gió độc rít gào qua thung lũng sụt lún hoang tàn dã thú gầm rú từ xa vọng lại, báo hiệu sóng gió ngập trời sắp sửa ập xuống bộ lạc Diệp thị nhỏ bé dưới chân núi lôi đình hoang dã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!