Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nghịch Hành Tôi Thể, Hắc Thiết Vệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cột sáng huyết sắc khổng lồ phóng thẳng lên bầu trời hoang vực Đông Lăng từ má Thẩm Thanh Thu dần nhạt đi, nhưng dư âm của nó vẫn khiến bầu trời đêm vần vũ những đám mây lôi điện màu tím sẫm. Dưới đáy Vực Sâu Vạn Tội, sương mù đen kịt cuộn xoáy như muốn nuốt chửng mọi thứ.


Diệp Vô Thần đứng giữa đống xương trắng khô khốc, tay trái siết chặt thanh thước gỗ quy tắc mục nát. Cánh tay phải của y lúc này đã bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng lên đến giữa cẳng tay, lạnh ngắt và mất đi hoàn toàn cảm giác. Đó là cái giá tàn khốc mà y phải trả khi cưỡng ép nghịch chuyển nhân quả, gỡ bỏ Nô Ấn ma văn của thiên đạo trên mặt Thẩm Thanh Thu.


"Tổ Sư, truy binh của Chấp Pháp Điện chắc chắn đang lao xuống đây. Cột sáng kia sẽ dẫn đường cho chúng."


Thẩm Thanh Thu khàn giọng nói, đôi mắt xanh băng giá của nàng đã khôi phục lại sự tỉnh táo tuyệt đối. Dù cơ thể còn rất yếu ớt, nhưng khí tức Băng cơ ngọc cốt của nàng đang âm thầm tự tịnh hóa ma văn tàn dư dưới sự bảo hộ của Vùng Mù Thiên Cơ.


"Chúng ta đi."


Diệp Vô Thần trầm giọng ra lệnh. Y không dùng linh lực thiên đạo chính thống để ngự không phi hành, bởi làm vậy sẽ ngay lập tức để lộ dao động khí tức trước tầm quét của Chấp Pháp Vệ. Y vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, dòng linh lực xám tro chảy ngược trong kinh mạch phế vị, bộc phát lực đẩy ngược chiều trọng lực dưới chân.


Hai bóng người như hai vệt bóng ma mờ ảo, lướt nhanh qua các khe nứt đá cổ dựng đứng của vách vực sâu, lách qua những khoảng mù thiên cơ mà y đã tính toán từ trước. Trước khi đội quân Chấp Pháp Vệ do Tào Binh dẫn đầu kịp chạm đất đáy vực, Diệp Vô Thần và Thẩm Thanh Thu đã l lặng lẽ rời khỏi phạm vi Vực Sâu Vạn Tội, quay trở về biên cảnh thung lũng của bộ tộc Diệp thị hoang dã dưới màn đêm che chở.


Thung lũng bộ tộc đêm nay im ắng một cách đáng sợ. Gió lạnh rít gào qua những hàng rào tre xơ xác và những túp lều da thú rách nát.


Diệp Vô Thần lén đột nhập vào gian nhà đá của cha ruột y – Tộc trưởng Diệp Hoài Sơn. Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ sứt mẻ, khứu giác nhạy cảm của y lập tức ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc của tử khí pha lẫn mùi máu tanh nồng.


"Cha!"


Diệp Vô Thần bước nhanh đến bên sập gỗ. Diệp Hoài Sơn đang nằm bất tỉnh nhân sự, gương mặt tráng sĩ phong sương ngày thường giờ đây xám ngoét như người chết. Lồng ngực ông phập phồng yếu ớt, da thịt chằng chịt những mạch máu đen kịt nổi rần rần như những con giun đất đang bò trườn dưới da.


Y mở vết sẹo hình chữ thập trên trán, kích hoạt thần nhãn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến.


Trong tầm nhìn thần nhãn xám tro, một sợi tơ nhân quả màu đen kịt, tỏa ra sát khí lạnh lẽo, đang cắm sâu vào đan điền của Diệp Hoài Sơn, liên tục bòn rút khí huyết và thọ nguyên của ông.


"Ma độc ăn mòn kinh mạch... Đây là thủ đoạn của sát thủ bóng tối Tào Giáp thuộc Chấp Pháp Điện." Thẩm Thanh Thu đứng sau lưng y, khẽ kinh hô khi nhìn thấy những hoa văn độc tố đen kịt trên cổ Diệp Hoài Sơn.


"Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ chắc chắn đã dẫn đường cho chúng để ép cha ta giao nộp bí mật tội tộc." Giọng Diệp Vô Thần lạnh đến thấu xương.


Y biết rõ, nếu không lập tức trục xuất độc tố này, đan điền Luyện Khí tầng chín của cha y sẽ hoàn toàn nứt vỡ, nhục thân hóa thành một vũng nước đen trong vòng ba canh giờ.


"Thanh Thu, canh gác vòng ngoài. Ta cần chuyển cha sang Tàng Thư Các. Nơi đó có trận pháp ngụy trang của ta, tà khí sẽ không bị rò rỉ ra ngoài."


Nói rồi, Diệp Vô Thần cõng nhục thân suy kiệt của cha lên lưng, cùng Thẩm Thanh Thu lặng lẽ di chuyển dưới bóng tối của những rặng tre già, tiến về phía căn gác gỗ hoang phế Tàng Thư Các ở rìa thung lũng.


Để chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử sắp tới khi Chấp Pháp Điện càn quét dòng tộc, Diệp Vô Thần biết y không thể đơn độc chiến đấu. Y cần một lực lượng hộ vệ trung thành tuyệt đối, những kẻ không bị thiên quy trói buộc.


Ngay trong đêm tối, y truyền âm lén lút gọi hai thiếu niên phế sài trong tộc đến Tàng Thư Các: A Đại – chiến binh bị cụt tay phải, và A Nhị – trinh sát bị mù mắt trái. Cả hai đều mang huyết mạch tội tộc bị phong ấn kinh mạch, bị dòng chính khinh miệt và coi như rác rưởi.


"Hai người các ngươi có muốn tự tay đập tan sự khinh miệt của những kẻ dòng chính, muốn có sức mạnh để bảo vệ gia đình trước tế đàn hiến tế không?"


Diệp Vô Thần đứng trước mặt họ, tà áo nho phục xám khẽ bay trong gió đêm lùa qua khe cửa gỗ mục nát.


A Đại quỳ sụp xuống, cánh tay cụt run rẩy nhưng ánh mắt ngập tràn ý chí sắt đá:


"Tổ Sư! Mạng của A Đại là do ngài cứu từ miệng thú hoang dã. Ngài bảo ta đi hướng đông, ta tuyệt đối không đi hướng tây!"


A Nhị cũng lặng lẽ quỳ xuống, bàn tay siết chặt cây nỏ sắt thô sơ:


"Chúng ta thà chết chiến đấu còn hơn làm súc vật chờ ngày hiến tế trên bệ đá của Tào Lĩnh."


"Tốt. Ta không dạy các ngươi công pháp tu tiên chính thống của Ngụy Thiên Đạo, bởi thứ đó chỉ biến các ngươi thành củi đốt thọ nguyên cho chúng. Ta sẽ truyền cho các ngươi Hắc Thiết Thể Quyết."


Diệp Vô Thần tay trái nâng thước gỗ quy tắc lên, truyền linh lực nghịch hành xuống mặt đất địa mạch của Tàng Thư Các.


"Quy Tắc Trọng Lực Thao Túng, bộc phát!"


"Ầm!"


Không khí xung quanh Tàng Thư Các đột ngột trĩu nặng. Một áp lực trọng lực vô hình nặng gấp ba lần bình thường đột ngột giáng xuống vai A Đại và A Nhị. Hai thiếu niên biến sắc, đầu gối khuỵu xuống, xương khớp kêu răng rắc đau đớn tột cùng.


"Thiên đạo phong tỏa kinh mạch của các ngươi, khiến các ngươi không thể tụ khí. Nhưng nó không thể phong tỏa mật độ cơ bắp và khí huyết phàm nhân của các ngươi. Dưới trọng lực cực hạn này, các khiếu huyệt cơ bắp ẩn giấu sẽ bị cưỡng ép khai mở, nén xương cốt các ngươi thành hắc thiết!"


Diệp Vô Thần lạnh lùng nói, tiếp tục tăng áp lực trọng lực lên gấp năm lần.


A Đại và A Nhị gầm lên trong cổ họng, mồ hôi trộn lẫn máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông, nhưng ánh mắt của họ không có một tia thoái lui. Họ kiên trì đứng vững, vận hành hơi thở theo nhịp gõ thước gỗ quy tắc của Diệp Vô Thần. Dưới áp lực cực hạn, da thịt của họ dần chuyển sang một màu xám đen bóng loáng như sắt nguội, cơ bắp cuồn cuộn nén chặt, bộc phát ra một luồng khí huyết dồi dào thô bạo.


Hắc Thiết Vệ đầu tiên đã bắt đầu thành hình.


Sau khi ổn định trận pháp rèn luyện cho hai người, Diệp Vô Thần lập tức quay sang sập gỗ nơi Diệp Hoài Sơn đang nằm. Y hít một hơi thật sâu, vết sẹo hình chữ thập trên trán phát ra u quang xám tro ấm áp để bảo vệ thần hồn bản thân.


"Lôi Dịch Tẩy Tủy, tịnh hóa!"


Diệp Vô Thần đặt bàn tay trái đang cầm thước gỗ lên đan điền của cha. Y dẫn dắt luồng lôi dịch tinh khiết màu xanh lam—thứ năng lượng bạo liệt mà y lén thu thập từ hang động lôi dịch—chạy rần rần dọc theo kinh mạch phế vị chảy ngược vào cơ thể Diệp Hoài Sơn.


"Xèo xèo xèo!!!"


Ngay khi dòng điện xanh lam nghịch hành chạm vào ma độc của Tào Giáp, một luồng khói đen hôi thối kịch độc lập tức bốc lên nghi ngút từ các khiếu huyệt của Diệp Hoài Sơn. Cơ thể ông co giật kịch liệt, những mạch máu đen nổi rần rần dưới da bắt đầu bị lôi điện tịnh hóa, vỡ tan thành những đốm sáng đen rồi biến mất.


Diệp Vô Thần cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rách nát kinh mạch ở tay phải do lực phản phệ truyền sang. Y tập trung thần thức cực hạn, điều phối dòng lôi dịch len lỏi vào từng khiếu huyệt nhỏ nhất, tống khứ hoàn toàn tạp chất độc tố ra ngoài.


Cùng lúc đó, ở một góc tối ngoài rìa Tàng Thư Các, một bóng đen gầy guộc, đeo mặt nạ sắt lạnh lẽo đang lơ lửng ẩn nấp hoàn toàn vào bóng của những rặng tre già hằng đêm.


Đó chính là sát thủ bóng tối Tào Giáp.


Hắn đột ngột mở trừng mắt dưới mặt nạ sắt. Lá bùa cảm ứng độc tố trong tay hắn đang run rẩy kịch liệt, ánh sáng đen kết nối với ma độc trong người Diệp Hoài Sơn đang nhanh chóng lụi tàn và biến mất hoàn toàn.


"Kẻ nào... lại có thể tịnh hóa được ma độc của ta?"


Tào Giáp kinh ngạc tột độ. Hắn biết rõ, ma độc này được luyện chế từ ma văn thiên đạo thượng giới, ngoại trừ ngự sứ Tào Lĩnh, không một tu sĩ Luyện Khí nào ở hoang vực này có thể hóa giải.


Với bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp, Tào Giáp lập tức hóa thành một làn khói đen vô hình, lướt qua các rặng tre, lén lút áp sát Tàng Thư Các trong đêm tối tĩnh mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!