Gỡ Bỏ Nô Ấn, Định Ước U Minh
Con ma thú phong ấn Hắc Ám Ma Vương thức tỉnh từ đáy huyết trì, hướng đôi mắt đỏ ngầu về phía Diệp Vô Thần.
Luồng linh áp khổng lồ từ cơ thể khổng lồ của nó bộc phát ra như một cơn bão táp màu đen, thổi bay vô số khúc xương trắng khô khốc xung quanh. Oán khí kịch độc cuồn cuộn dâng lên, biến thành những sợi xích sương mù màu đen kịt rít gào trong không trung. Đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng một mới nhập môn như Diệp Vô Thần, áp lực cấp độ Kim Đan Kỳ—dù đã bị phong ấn bào mòn qua vạn năm—vẫn đủ để khiến lồng ngực y thắt lại, kinh mạch phế vị vừa được khâu vá lại rung lên bần bật.
Nhưng gương mặt Diệp Vô Thần không có một tia hoảng loạn. Đôi thần nhãn phát ra u quang xám tro của y khẽ híp lại, vết sẹo hình chữ thập trên trán không còn băng gạc che giấu bắt đầu tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ.
Y cúi người, tay trái nhanh như chớp nhặt lấy thanh thước gỗ mục nát nằm sâu dưới đống xương trắng sát chân mình. Thanh thước gỗ thô sơ, sứt mẻ tưởng chừng như chỉ là một khúc củi mục dưới đáy vực sâu, nhưng ngay khi dòng linh lực nghịch hành màu xám tro từ đan điền y truyền vào, thân thước đột ngột run rẩy, tỏa ra một tầng u quang xám nhạt ấm áp.
"Gào!!!"
Hắc Ám Ma Vương gầm thét, hàng vạn con mắt đỏ ngầu trên cơ thể sương mù của nó đồng loạt trừng lớn. Nó mở cái miệng khổng lồ chứa đầy răng nanh oán khí, phun ra một luồng sương mù đen kịt ăn mòn thần hồn—đó chính là bí thuật Oán Niệm Nuốt Chửng. Luồng sương mù đi đến đâu, đá cổ dưới đáy vực bị ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo, hóa thành nước đen hôi thối.
"Muốn nuốt chửng ta? Ngươi chọn sai đối tượng rồi."
Diệp Vô Thần hừ lạnh một tiếng. Y không lùi mà tiến, tay phải bị hóa đá nhẹ lên đến cổ tay khẽ nâng lên, Thiên Cơ Vô Tự Thư lơ lửng trước ngực y lập tức tự động lật mở với tốc độ chóng mặt. Trang sách thứ nhất rực sáng u quang, hiển thị một sơ đồ ma trận phức tạp với hàng vạn đường chỉ dẫn màu xám tro.
Bằng năng lực Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến, tầm nhìn của Diệp Vô Thần xuyên qua luồng sương mù đen kịt, khóa chặt vào cơ thể của Hắc Ám Ma Vương. Dưới nhãn lực của y, con quái thú khổng lồ kia thực chất đang bị trói buộc bởi tám sợi xích xám vô hình kết nối trực tiếp với tám hướng vách đá của Vực Sâu Vạn Tội. Đó chính là phong ấn cổ đại của Ngụy Thiên Đạo.
Tuy nhiên, Thiên Cơ Thư đã lập tức phân tích và hiển thị rõ ràng ba điểm rạn nứt lớn trên hệ thống phong ấn đó. Do oán khí tích tụ vạn năm, ba mắt xích năng lượng ở hướng Tây Nam, Đông Bắc và Chính Nam đã bị ăn mòn nghiêm trọng, tạo ra kẽ hở lớn giúp Ma Vương có thể thò đầu ra ngoài huyết trì.
"Lỗi quy tắc thứ mười hai: Phong ấn thiên đạo dùng linh lực dương cực để trấn áp âm cực, nhưng âm cực tích tụ quá lâu sẽ sinh ra phản lực ăn mòn ngược lại mắt trận. Kẻ nghịch hành có thể mượn lực oán âm để gia cố phong ấn..."
Khẩu quyết hiện lên trong thần thức, Diệp Vô Thần không chút do dự vung thanh thước gỗ quy tắc trong tay trái lên. Y vạch một đường thẳng tắp vào không trung, nhắm thẳng vào mắt xích rạn nứt ở hướng Tây Nam của phong ấn cổ.
"Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, mượn oán hóa trận!"
Dòng linh lực nghịch hành xám tro từ cơ thể y bộc phát, không phải để tấn công Ma Vương, mà là để kích hoạt luồng oán khí tịnh hóa dưới huyết trì, cưỡng ép truyền vào mắt xích bị rạn nứt.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới đáy vực. Sợi xích phong ấn vô hình ở hướng Tây Nam đột ngột rực sáng ánh u quang xám tro, siết chặt lại.
Cùng lúc đó, Diệp Vô Thần dậm mạnh chân xuống đất, tay phải kết ấn chỉ thẳng vào cơ thể khổng lồ của Hắc Ám Ma Vương:
"Trọng Lực Áp Chế, gấp năm lần!"
"Ầm ầm ầm!!!"
Không khí xung quanh huyết trì đột ngột bị bóp méo nặng nề, phát ra những tiếng rít u uất kinh hoàng. Một áp lực trọng lực vô hình khổng lồ nặng gấp năm lần thông thường đột ngột giáng xuống đầu Hắc Ám Ma Vương. Nhục thân sương mù khổng lồ của nó trĩu nặng, hàng vạn con mắt đỏ ngầu lồi ra đầy vẻ kinh hoàng.
"Gào... u u..."
Con ma thú rống lên một tiếng thảm khốc đầy bất lực. Sức nặng ngàn cân kết hợp với sợi xích phong ấn vừa được gia cố cưỡng ép đè bẹp nhục thân khổng lồ của nó trở lại đáy huyết trì. Những tảng đá cổ xung quanh rạn nứt, sụt lún sâu xuống nửa mét dưới áp lực trọng lực cực hạn. Con quái thú cố gắng vẫy vùng, phun ra những tia ma hỏa đỏ rực hòng thiêu rụi thước gỗ, nhưng ngọn lửa vừa chạm vào u quang xám tro của Thiên Cơ Thư liền bị tịnh hóa hoàn toàn, biến thành những đốm sáng tàn lụi rơi rụng xuống bùn lầy.
Nhìn thấy Hắc Ám Ma Vương đã bị phong ấn chặt chẽ trở lại đáy huyết trì và không thể di chuyển trong vòng vài canh giờ, Diệp Vô Thần mới thở phào nhẹ nhõm. Y thu hồi thước gỗ quy tắc, nhưng lồng ngực khẽ phập phồng, một ngụm khí huyết dâng lên cổ họng bị y cưỡng ép nuốt ngược trở lại. Tu vi Luyện Khí tầng một nghịch hành của y vẫn còn quá yếu ớt, việc cưỡng ép sử dụng trọng lực áp chế cấp cao đã khiến kinh mạch toàn thân y đau đớn như bị xé rách.
Y không dừng lại để điều息, mà lập tức xoay người, bước nhanh về phía góc khuất bên bờ huyết trì, nơi Thẩm Thanh Thu đang nằm hôn mê giữa đống xương trắng.
Tiến lại gần, Diệp Vô Thần mới nhìn rõ dung mạo của nàng dưới ánh u quang xám nhạt của cổ thư. Thẩm Thanh Thu có một khuôn mặt tuyệt mỹ, đường nét thanh tú thoát tục như một đóa sen tuyết băng giá. Nhưng nửa bên má phải của nàng lại bị tàn phá hoàn toàn bởi một vết sẹo hình chữ thập ghê rợn. Vết sẹo đó không phải là vết thương thông thường, mà là một Nô Ấn ma văn màu đỏ rực rỡ, liên tục tỏa ra những tia sáng tà ác ăn mòn sinh khí và thần hồn của nàng hằng ngày.
Diệp Vô Thần tập trung thần thức vào vết sẹo hình chữ thập trên trán mình, kích hoạt tầm nhìn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến.
Trong tầm mắt thần nhãn của y, một sợi tơ nhân quả màu đỏ rực rỡ, to bằng ngón tay cái, đang cắm sâu vào vết sẹo nô ấn trên mặt Thẩm Thanh Thu, kéo dài thẳng lên bầu trời tối tăm của hoang vực Đông Lăng, kết nối trực tiếp với Chấp Pháp Thiên Điện tối cao. Đây chính là xiềng xích nô dịch vĩnh cửu của Ngụy Thiên Đạo, biến nàng thành một dược nô không có tự do ý chí.
"Ư... nóng... đau quá..."
Thẩm Thanh Thu đột ngột khẽ rên rỉ, mi mắt dài cong vút run rẩy mở ra. Đôi đồng tử của nàng mang một màu xanh băng giá nhưng mờ đục, đầy vẻ đau đớn và hận thù vạn cổ. Ngay khi nhìn thấy một bóng người mặc nho phục xám sờn rách đang đứng trước mặt mình, bản năng cảnh giác của một cựu thánh nữ trỗi dậy.
Nàng cắn chặt môi đến mức rỉ máu, cố gắng vận chuyển chút băng lực Băng cơ ngọc cốt tàn dư trong cơ thể để phản kháng. Nhưng nàng vừa động đậy linh lực, vết sẹo Nô Ấn trên mặt đột ngột bộc phát ánh sáng đỏ rực rỡ.
"Á!!!"
Thẩm Thanh Thu hét lên một tiếng thảm khốc, cơ thể gầy gò co giật kịch liệt trên đống xương trắng. Dòng tà khí ma văn từ nô ấn chạy dọc kinh mạch, tàn phá khí hải của nàng, khiến nàng suýt tự bạo đan điền trong điên loạn.
"Đừng nhúc nhích! Ngươi muốn tự bạo kinh mạch sao?"
Diệp Vô Thần trầm giọng quát lớn. Y bước tới, dùng bàn tay phải đã bị hóa đá xám xịt của mình đè chặt lấy bả vai gầy guộc của nàng, cưỡng ép cố định thân thể đang co giật của nàng xuống mặt đất đầy xương trắng.
"Buông... buông ta ra... đồ ngự sứ tà ác... giết ta đi..."
Thẩm Thanh Thu khàn giọng gầm lên, đôi mắt băng giá đầy vẻ tuyệt vọng và căm hận nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Thần. Nàng thà chết chứ không muốn tiếp tục làm vật tế đàn hay dược nô bị hành hạ.
Diệp Vô Thần nhìn thẳng vào mắt nàng, truyền thần niệm u uất trực tiếp vào sâu trong thần thức của nàng hằng giờ:
"Nhìn cho kỹ, ta không phải là người của thần điện. Ta là người đến để giải thoát cho ngươi khỏi xiềng xích của Ngụy Thiên Đạo."
Giọng nói của y trầm ấm, mang theo một ý chí bất khuất vĩ đại và nỗi cô độc vạn cổ vượt qua dòng sông thời gian. Thẩm Thanh Thu khựng lại, đôi mắt mờ đục của nàng khẽ dao động khi cảm nhận được luồng khí tức xám tro tinh khiết phát ra từ vết sẹo hình chữ thập trên trán y—đó hoàn toàn không phải là linh lực lôi phạt tàn bạo của Chấp Pháp Điện.
"Ngươi... ngươi thực sự... có thể gỡ bỏ nó sao?" Thẩm Thanh Thu run rẩy hỏi, giọng nói đầy vẻ hoài nghi nhưng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh cuối cùng.
"Thiên quy tà ác dùng nỗi sợ hãi để nô dịch vạn linh. Nếu linh hồn ngươi không chịu phục tùng, thì Nô Ấn này chỉ là một kẽ hở quy tắc dễ dàng bẻ gãy."
Diệp Vô Thần lạnh lùng nói. Y ngồi xếp bằng trước mặt nàng, tay trái cầm thước gỗ quy tắc đặt sát bên hông nàng để ổn định kết giới Vùng Mù Thiên Cơ xung quanh phạm vi mười mét.
"Ta sẽ dùng Quy Tắc Nghịch Hành Quyết để cắt đứt sợi tơ nhân quả của Nô Ấn này. Quá trình này sẽ vô cùng đau đớn, nếu đạo tâm của ngươi không kiên định, linh hồn ngươi sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi. Ngươi có dám cược một lần không?"
Thẩm Thanh Thu nhìn chằm chằm vào vết sẹo u quang trên trán y, rồi liếc nhìn vết sẹo nô ấn ghê rợn trên má mình. Nàng khẽ nở một nụ cười thê lương nhưng quật cường:
"Ta đã sống trong địa ngục vạn năm rồi. Thà hồn phi phách tán còn hơn làm nô lệ vĩnh viễn. Hãy ra tay đi!"
"Tốt!"
Diệp Vô Thần trầm giọng quát. Y nhắm mắt lại, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết đến cực hạn. Dòng linh lực nghịch hành màu xám tro cuồn cuộn chảy ngược trong kinh mạch phế vị, tập trung toàn bộ vào đầu các ngón tay phải của y.
Y dùng các ngón tay gầy gò của mình như những cây kim châm vô hình, đâm thẳng vào 36 khiếu huyệt xung quanh vết sẹo Nô Ấn hình chữ thập trên mặt Thẩm Thanh Thu.
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Ngay khi linh lực nghịch hành xám tro vừa chạm vào ma văn Nô Ấn, một phản lực cực kỳ tàn bạo từ xiềng xích thiên đạo đột ngột bùng nổ. Nô Ấn cảm nhận được sự xâm nhập của kẻ trốn lậu thiên quy, lập tức phản kháng điên cuồng.
"U u u!"
Một ngọn ma hỏa màu đỏ rực rỡ, nóng bỏng tột cùng đột ngột bùng cháy từ vết sẹo hình chữ thập trên mặt Thẩm Thanh Thu, thiêu đốt trực tiếp vào bàn tay phải của Diệp Vô Thần. Cơn đau đớn tột cùng ập đến khiến Diệp Vô Thần biến sắc, trán rỉ đầy mồ hôi hột.
Lớp da thịt trên bàn tay phải của y bị ma hỏa thiêu rụi rách nát, lộ ra xương cốt trắng hếu. Phản lực thời không kịch liệt khiến vệt hóa đá xám xịt lạnh lẽo trên cánh tay phải của y lan rộng với tốc độ chóng mặt, vượt qua cổ tay và leo thẳng lên đến giữa cẳng tay y, biến toàn bộ vùng da thịt đó thành đá xám thô ráp vô hồn.
Cùng lúc đó, Thẩm Thanh Thu cũng gánh chịu cơn đau đớn xé rách linh hồn. Nàng hét lên một tiếng thảm khốc, đôi tay gầy gò cào cấu nát cả những khúc xương trắng dưới đất. Ma hỏa thiên đạo đang thiêu đốt trực tiếp vào thần hồn nàng hòng cưỡng chế tiêu diệt ý chí phản kháng.
"Thẩm Thanh Thu! Giữ vững thần trí! Không được khuất phục trước nỗi sợ hãi!"
Diệp Vô Thần gầm lên trong thần thức của nàng. Y truyền toàn bộ ý chí bất khuất vạn cổ của mình vào sâu trong đạo tâm của nàng, che chở cho linh hồn nàng không bị ma hỏa nuốt chửng.
Y kiên trì vận hành nghịch hành linh lực từ Thiên Cơ Vô Tự Thư, biến dòng năng lượng xám tro thành những lưỡi dao quy tắc vô hình, bắt đầu cắt đứt từng mắt xích nhân quả của Nô Ấn.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Những tiếng nổ nhỏ liên tục vang lên ngay trên mặt Thẩm Thanh Thu. Mỗi tiếng nổ tương ứng với một sợi ma văn tà ác bị bẻ gãy. Thẩm Thanh Thu cắn chặt răng, mồ hôi và máu tươi hòa quyện chảy dài trên má, nhưng đôi mắt xanh băng giá của nàng dần dần khôi phục lại sự tỉnh táo và ngập tràn dũng khí quật cường. Nàng không còn la hét nữa, mà chủ động phối hợp với Diệp Vô Thần, dùng ý chí tự do của bản thân để từ chối sự trói buộc của thần quyền.
"Nghịch hành nhân quả, trảm sừng nô dịch!"
Diệp Vô Thần quát lớn một tiếng, tay phải hóa đá khẽ quất mạnh thước gỗ quy tắc xuống đất.
"Phựt!!!"
Một tiếng ngân thanh khiết vang dội trong thần thức của cả hai. Sợi tơ nhân quả màu đỏ rực rỡ kết nối Thẩm Thanh Thu với Chấp Pháp Thiên Điện thượng giới đột ngột bị chém đứt làm đôi, tiêu tán hoàn toàn vào không trung.
Vết sẹo Nô Ấn hình chữ thập ghê rợn trên má phải Thẩm Thanh Thu đột ngột nứt vỡ ra thành trăm mảnh, để lộ ra lớp da thịt trắng mịn màng nguyên thủy không tì vết bên dưới.
Nàng đã hoàn toàn được giải thoát!
Thẩm Thanh Thu thở dốc, mệt mỏi nằm rạp trên đống xương trắng, nhưng đôi mắt nàng sáng ngời chưa từng có. Nàng cảm nhận được linh hồn mình nhẹ bẫng, xiềng xích nô dịch vạn năm đã biến mất không còn một dấu vết. Nàng khó nhọc ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Thần, đôi mắt đầy vẻ tôn kính tuyệt đối và cảm kích vô hạn. Nàng quỳ một gối xuống trước mặt y, cúi đầu dập bái:
"Thẩm Thanh Thu, bái kiến Tổ Sư! Từ nay về sau, mạng này của Thanh Thu thuộc về Tổ Sư, thề chết trung thành bảo vệ huyết mạch dòng tộc!"
Diệp Vô Thần khẽ gật đầu, tay phải hóa đá run rẩy nhẹ, y cố gắng thu hồi thước gỗ quy tắc. Nhưng chưa kịp để y nói lời nào, một dị biến kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Ngay khi Nô Ấn ma văn bị phá vỡ hoàn toàn, mảnh vỡ ma văn nứt vỡ trên mặt nàng đột ngột bùng phát một luồng u quang đỏ rực tà ác tột cùng.
"Rít... rít..."
Một tiếng rít chói tai xé rách màn đêm vang dội toàn bộ vực sâu. Luồng u quang đỏ rực rỡ đó hóa thành một cột sáng huyết sắc khổng lồ, mang theo truy trung ấn ký của Chấp Pháp Điện, đâm thủng lớp sương mù đen kịt của Vực Sâu Vạn Tội và bắn thẳng lên bầu trời tối tăm của hoang vực Đông Lăng, tỏa sáng rực rỡ như một ngọn hải đăng báo động khổng lồ hằng vạn dặm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!