Gia Tộc Sóng Gió, Ngoại Nhân Nhòm Ngó
Màn sương đêm rạng sáng trên bầu trời Giang Nam thành dần dần ngớt hẳn, nhưng hơi ẩm lạnh buốt của cơn mưa giông vừa qua vẫn còn đọng lại trên từng phiến lá trúc xanh ngắt ngoại ô. Tại khu phế tích đổ nát của Khương gia trạch viện cổ, tàn dư tro xám của Liêu trưởng lão đã bị gió cuốn đi không còn một dấu vết, chỉ còn lại mặt đất nứt nẻ sâu hoắm và mùi khét lẹt của lôi phạt thiên đạo vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán.
Diệp Vô Thần đứng lặng im giữa sân trạch viện đổ nát, vạt áo nho phục màu xám tro sũng nước mưa khẽ lay nhẹ trong gió lạnh. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ các đầu ngón tay lên đến sát bả vai—hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và bất động dưới ống tay áo rộng. Cơn đau nhói buốt tận xương tủy liên tục truyền thẳng vào thần hải hằng khắc hằng giờ, nhưng vầng trán quấn băng gạc trắng của y không hề nhíu lại một mảy may. Tay trái y khẽ nắm chặt thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, tỏa ra luồng u quang bạc lấp lánh cát Thần Không Sa cùng những tia lôi quang xanh nhạt ổn định.
"Tổ Sư... xin ngài hãy uống chén trà nóng để xoa dịu kinh mạch." Khương Lão Thái Quân run rẩy bưng một chén trà hoa cúc nóng hổi tiến lại gần, đôi mắt mờ đục đầy nếp nhăn thời gian tràn ngập sự kính sợ và tự trách tột cùng. Lão bà tóc bạc phơ như cước, dù đã được Diệp Vô Thần dùng châm cứu cổ tịnh hóa hoàn toàn tà khí ma văn ăn mòn kinh mạch, nhưng cơ thể vẫn còn yếu ớt. Bà không dám đứng ngang hàng với y, chỉ cung kính khom lưng dâng chén trà bằng cả hai tay.
Diệp Vô Thần khẽ nâng tay trái, đón lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Hơi ấm lan tỏa xuống cổ họng, nhưng đan điền rách nát của y lúc này hoàn toàn rỗng tuếch, kiệt quệ linh lực nghịch hành chỉ còn lại vỏn vẹn mười lăm phần trăm sau trận chiến sinh tử tiêu diệt đại diện tiên tông thượng giới. Tai trái y vẫn còn vương chút máu tươi nhạt đã khô cứng—di chứng của việc thổi sáo xương Trấn Hồn vượt cấp hằng giờ liền.
"Khương thị cố nhân không cần đa lễ." Diệp Vô Thần khàn giọng đáp, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực vô hình. "Việc cấp bách hiện tại là di dời toàn bộ lực lượng về trang viên học viện. Trạch viện cổ này đã sụp đổ hoàn toàn phần kiến trúc trên mặt đất, tàn dư linh khí bạo liệt rò rỉ sẽ sớm thu hút sự chú ý của các thế lực tà tu đô thị lân cận."
Y quay đầu nhìn về phía sau. Lâm Phong và Cơ Vô Song đang cùng Đội trưởng cảnh sát Trần Binh thu gom những viên tinh thần thạch hạ phẩm tịch thu được từ mỏ linh thạch lậu bến cảng. Cách đó không xa, Trương Tam—trưởng nhóm phu mỏ phàm nhân vừa được giải cứu khỏi hầm ngầm—đang dẫn dắt hàng trăm anh em phu mỏ phàm nhân đứng chờ đợi trong im lặng. Gương mặt họ chằng chịt vết roi da rỉ máu đen, cơ thể gầy gò suy kiệt nhưng ánh mắt lại bùng lên ngọn lửa hy vọng và lòng biết ơn sâu sắc tột cùng khi nhìn vào vị Tổ Sư đồ xám cứu mạng dòng họ mình.
"Trương Tam." Diệp Vô Thần khàn giọng gọi.
"Có tiểu nhân!" Trương Tam vội vã bước tới, quỳ sụp xuống đất bái phục, trán chạm sát nền đất bùn lầy: "Xin Tổ Sư chỉ điểm! Hàng trăm anh em chúng tiểu nhân nguyện thề chết theo ngài, làm trâu làm ngựa để báo đáp ơn cứu mạng!"
"Đứng lên đi." Diệp Vô Thần phất nhẹ thước gỗ quy tắc, một luồng kình lực nghịch hành xám tro mỏng manh nhẹ nhàng nâng nhục thân gầy gò của Trương Tam đứng dậy. "Ta không cần các ngươi làm trâu làm ngựa. Ta cần các ngươi di chuyển về Trang viên Quy Tắc Học Viện ở ngoại ô Giang Nam thành. Nơi đó rộng lớn nhưng bỏ hoang hoang phế nhiều năm, các ngươi hãy dùng kỹ nghệ xây dựng của mình để dọn dẹp và cải tạo trang viên thành cơ sở hạ tầng học viện. Có làm được không?"
"Tiểu nhân làm được! Làm được!" Trương Tam nghẹn ngào gật đầu lia lịa. "Chúng tiểu nhân đều là công nhân lành nghề, đào móng, đổ bê tông cốt thép hay lắp đặt hệ thống thoát nước đều vô cùng thông thạo. Xin Tổ Sư cứ yên tâm giao phó!"
Ngay trong rạng sáng hôm đó, dưới sự hỗ trợ phương tiện vận chuyển ngầm của cảnh sát Trần Binh, hàng trăm phu mỏ phàm nhân và gia đình Khương gia đã lặng lẽ di tản khỏi khu trạch viện cổ đổ nát, tiến thẳng về phía ngoại ô Giang Nam thành, nơi tọa lạc của Trang viên Quy Tắc Học Viện. Kết giới Vùng Mù Thiên Cơ khổng lồ màu xám tro được Diệp Vô Thần thiết lập từ bốn cột mốc đá khắc trận văn quy tắc âm thầm bộc phát, bao phủ hoàn toàn trang viên học viện, cô lập hoàn toàn mọi dao động linh lực bên trong trước tầm quét thần thức của tà tu đô thị.
***
Ba ngày sau, tại góc Tàng Thư Các hoang phế nằm sâu trong trang viên Quy Tắc Học Viện.
Diệp Vô Thần ngồi thong dong trên chiếc ghế gỗ mun cũ kỹ, tay trái cầm thanh thước gỗ quy tắc gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ rỉ sét hằng giờ liền theo một nhịp điệu thần bí. Cánh tay phải hóa đá xám xịt của y vẫn cứng đờ đau nhức dưới lớp nho phục rộng sờn rách, nhưng dòng linh lực nghịch hành trong đan điền rách nát đã hồi phục được bốn phần nhờ dòng linh khí nguyên thủy rò rỉ từ mắt trận địa mạch dưới móng trạch viện cổ truyền sang.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân kim loại va chạm khô khốc, nặng nề vang lên từ phía cửa gác thư viện. Trương Thiết—cựu binh gác cổng mới được Diệp Vô Thần cứu chữa—chậm rãi bước vào. Gã mất một chân phải, đang lắp một chiếc chân giả bằng thép phế liệu rỉ sét nhẹ, mặc chiếc áo ba lỗ xám để lộ cơ thể chằng chịt vết sẹo chiến tranh hoành tráng. Gương mặt gã trầm lặng, đôi mắt sắc lạnh xơ xác phong sương nhưng tràn đầy sự nghiêm khắc và tận tụy bẩm sinh.
"Báo cáo Tổ Sư, Trương Thiết đến nhận nhiệm vụ tuần tra ranh giới." Trương Thiết khom lưng cung kính chào, thanh đoản đao bằng thép rèn nguội dắt chặt ở thắt lưng da bò dày.
Diệp Vô Thần khẽ nâng mắt nhìn gã cựu binh. Thần nhãn dưới lớp băng gạc trắng trên trán y khẽ động, nhìn thấu suốt hệ thống kinh mạch phế vị của Trương Thiết. Vết thương nội thương do tà khí ăn mòn kinh mạch suốt nhiều năm qua của gã đã được Diệp Vô Thần dùng Túi châm cứu rỉ sét tịnh hóa hoàn toàn hằng ngày, nhưng do kinh mạch bị tàn phá quá nặng, gã không thể tu luyện theo công pháp linh lực thông thường của thế gia tà tu.
"Kinh mạch chân trái của ngươi thế nào rồi?" Diệp Vô Thần khàn giọng hỏi.
"Báo cáo Tổ Sư, nhờ y thuật cổ châm cứu của ngài, tà khí ăn mòn đã biến mất hoàn toàn. Chân trái của tiểu nhân đã có lại cảm giác, lực chân bộc phát khí huyết vô cùng dồi dào." Trương Thiết cung kính đáp, giọng nói uy nghiêm đanh thép.
"Tốt." Diệp Vô Thần khẽ gật đầu, y chỉ tay vào thanh thước gỗ quy tắc trên bàn. "Ngươi bẩm sinh không có linh căn, kinh mạch lại bị tàn phá nặng nề, vĩnh viễn không thể ngự khí phi hành hay luyện chế đan dược như lũ tà tu thế gia ngoài kia. Nhưng nhục thân và ý chí của một cựu binh giải ngũ trong ngươi chính là lò luyện khí huyết tốt nhất. Ta truyền cho ngươi phương pháp rèn luyện *Cổ Võ Hóa Kình* kết hợp với quy tắc trọng lực nghịch hành mỏng manh của thước gỗ."
Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, y dùng tay trái cầm thước gỗ gõ nhẹ vào vai Trương Thiết. Một luồng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh lập tức truyền vào khiếu huyệt cơ bắp của gã cựu binh, kích hoạt dòng khí huyết Bát Cực Quyền cuồn cuộn chảy ngược hằng giờ.
"Trọng lực thao túng, hóa kình tự vệ. Khi ngươi đấm ra một quyền, không cần dùng linh lực hoa mỹ, chỉ cần tập trung kình lực cơ bắp vào một điểm cực hạn, triệt tiêu hoàn toàn linh lực thô bạo của đối thủ. Hãy nhớ kỹ, phàm nhân không có linh căn vẫn có thể dùng cơ bắp để chấn vỡ lá chắn của tu sĩ."
"Tiểu nhân đã ghi nhớ kỹ lời dạy của Tổ Sư!" Trương Thiết gầm lên một tiếng uy nghiêm, đôi mắt gã bùng lên ngọn lửa bất khuất. Gã nhận lệnh bước ra ngoài, nhận nhiệm vụ bảo vệ gác cổng chính và huấn luyện kỷ luật thể chất cho thế hệ học sinh khóa đầu tiên của Quy Tắc Học Viện.
Diệp Vô Thần thong dong ngồi lại trong gác tối, thần thức ly thể nhạy cảm của y bỗng chốc quét qua ranh giới kết giới Vùng Mù Thiên Cơ phía ngoại ô trang viên học viện. Ở đó, y phát hiện ra một luồng nhân quả tà ác màu đỏ đen đang rục rịch chuyển động bám sát lấy ranh giới mốc đá rào chắn gỗ.
***
Cùng lúc đó, tại một khu rừng trúc thưa nằm rìa ngoài kết giới Quy Tắc Học Viện.
Hai bóng người lén lút đang đứng nép mình sau những thân trúc lớn, mắt nhìn chằm chằm vào tấm biển gỗ thô sơ khắc chữ "Quy Tắc Học Viện" treo ở phía xa. Đó chính là Khương Sơn—biểu ca trác táng phản nghịch của Khương Lan—và Khương Ngọc—biểu muội hám danh lợi của cô. Cả hai đều mang vẻ mặt vặn vẹo đầy oán hận tột cùng.
Khương Sơn mặc bộ vest thiết kế lỗi thời bẩn thỉu bám đầy bùn đất, tay phải gã đeo chiếc nhẫn ngọc bích giả tỏa ra chút tà khí đen nhạt do tà tu ban tặng. Gã đã bị Diệp Vô Thần phế bỏ hoàn toàn tu vi ngụy trang Luyện Khí tầng một và trục xuất khỏi Khương gia trạch viện cổ, giờ đây chỉ còn là một phế nhân phàm thế rác rưởi.
"Ngọc nhi, con khốn Khương Lan kia cậy thế gã thư sinh đồ xám Diệp Vô Thần, dám nhổ bỏ mốc đất tổ tiên để xây dựng cái trường học rác rưởi này!" Khương Sơn nghiến răng kèn kẹt, giọng nói run rẩy vì giận dữ. "Chúng ta bị đuổi ra đường như lũ chó hoang dã hằng ngày, trong khi chúng lại được sống thong dong trong trang viên rộng lớn! Ta không cam lòng!"
Khương Ngọc đứng bên cạnh, trang điểm phấn son lòe loẹt nhưng lem luốc vì bụi đường, mặc chiếc váy hàng hiệu rách vai hốc hác. Cô ta vuốt ve chiếc túi xách chứa phấn trang điểm linh phấn tà ác hằng giờ, mắt ti hí đầy vẻ tham lam:
"Biểu ca, anh yên tâm đi! Thiếu gia Vương Bá của Vương gia Giang Nam đã hứa với em rồi. Chỉ cần chúng ta lén lút cắm mốc ranh giới giả, lấn chiếm ba mươi mét đất rìa trang viên học viện này để phá vỡ kết giới không gian của chúng, Vương thiếu gia sẽ thưởng cho chúng ta mười viên đan dược bồi bổ kéo dài thọ nguyên giả và năm triệu đồng tệ Giang Nam để mua biệt thự sang trọng trung tâm thành phố!"
"Vương thiếu gia thực sự hứa như vậy sao?" Khương Sơn trợn tròn mắt đầy vẻ tham lam hống hách.
"Hừ, Vương thiếu gia thù ghét gã Diệp Vô Thần kia thấu xương vì gã đã phế bỏ đan điền của em trai gã là Vương Tử Hiên ngay trong đêm đính hôn giả!" Khương Ngọc cười lạnh một tiếng đầy vẻ kiêu ngạo vô tri. "Vương gia là thế gia giàu có bậc nhất đô thị, cấu kết với tà tu thế lực lớn đứng sau. Lần này Vương Bá thiếu gia còn phái theo cả toán tay sai tu sĩ Trúc Cơ ngoại vi hỗ trợ chúng ta cắm mốc ranh giới giả để danh chính ngôn thuận cưỡng chế thu hồi đất!"
Từ trong bụi rậm phía sau, năm tên tay sai mặc vest đen bặm trợn của Vương gia Giang Nam chậm rãi bước ra. Tên cầm đầu có vết sẹo dài trên mặt, quanh thân tỏa ra linh lực đỏ rực nhân tạo cực kỳ bạo liệt của tu sĩ Luyện Khí tầng chín được cấy ghép linh hạch bẩm sinh. Gã vác trên vai ba cột mốc gỗ lớn khắc ma văn tà ác màu huyết sắc.
"Hai gã phế vật các ngươi bớt nói nhảm đi!" Tên cầm đầu hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt. "Kích hoạt mốc ranh giới giả này để rò rỉ tà khí phá vỡ màng chắn không gian học viện. Vương Bá thiếu gia đang đứng quan sát từ xa, kẻ nào làm hỏng việc sẽ bị ném xuống sông làm mồi cho cá! Tiến lên!"
Khương Sơn và Khương Ngọc lập tức khúm núm cúi đầu dẫn đường, toán vest đen bặm trợn vác mốc gỗ giả tiến thẳng về phía hàng rào gỗ rìa ngoài Quy Tắc Học Viện.
***
Tại khu vực hàng rào gỗ thô sơ ranh giới học viện, Khương Chí Nam đang cùng hai học sinh khóa đầu tiên dọn dẹp đống xà bần phế thải xây dựng. Thiếu niên mười lăm tuổi mặc đồng phục học sinh rách vai, trán bết chặt mồ hôi nhưng gương mặt rạng rỡ đầy phấn khích sùng bái Tổ sư.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng bước chân dẫm đạp thô bạo lên lá trúc khô vang lên sát ranh giới hàng rào. Khương Chí Nam giật mình ngước đầu nhìn lên, lập tức nhìn thấy Khương Sơn đang cầm búa sắt, cùng toán tay sai vest đen của Vương gia đang thô bạo đạp đổ một mảng rào gỗ học viện để cắm cột mốc giả xuống đất.
"Khương Sơn! Khương Ngọc! Các người dám làm loạn ở đây sao?!" Khương Chí Nam phẫn nộ gào lên, gã nắm chặt chiếc xẻng sắt trong tay, định lao ra ngăn cản.
"Hừ, thằng nhóc rác rưởi!" Khương Sơn nhổ một bãi nước bọt đầy khinh miệt, hống hách giơ búa sắt chỉ vào mặt Khương Chí Nam: "Trang viên này là đất của tổ tiên Khương gia, ta là biểu ca dòng chính có quyền bán đứng đất đai này cho Vương gia Giang Nam! Cút ra chỗ khác, nếu không ta đập nát đầu ngươi!"
Khương Ngọc đứng sau la hét cổ vũ hống hách: "Đúng thế! Đập chết nó đi! Gã Diệp Vô Thần đồ xám kia chỉ là một gã tạp dịch gác thư viện lừa đảo phế vật, lấy tư cách gì lập trường học ở đây! Vương Bá thiếu gia sắp dẫn người đến san bằng nơi này rồi!"
"Các ngươi..." Khương Chí Nam điên cuồng định vung xẻng lao lên ăn thua đủ.
*Cộp. Cộp.*
Một bàn tay to lớn, chai sạn đầy sẹo chiến tranh đột ngột đặt lên vai Khương Chí Nam, giữ chặt nhục thân thiếu niên lại một cách nhẹ nhàng nhưng vững chắc như đá tảng. Khương Chí Nam giật mình quay đầu, nhìn thấy Trương Thiết đang đứng sừng sững bên cạnh, chiếc chân giả bằng thép phế liệu lún sâu xuống nền đất bùn lầy ẩm ướt.
"Tránh ra phía sau." Trương Thiết trầm giọng ra lệnh, giọng nói uy nghiêm chứa đựng kỷ luật nghiêm khắc của một cựu binh dày dạn sương gió hằng ngày. "Ngươi tu vi chưa đủ, lao lên chỉ làm mồi cho tà khí ăn mòn kinh mạch."
Trương Thiết chậm rãi bước qua hàng rào gỗ bị đạp đổ, đứng sừng sững chặn trước mặt toán tay sai Vương gia. Gã tựa nhẹ tay trái lên chuôi thanh đoản đao bằng thép rèn nguội dắt thắt lưng, ánh mắt trầm lặng như nước hồ thu nhìn chằm chằm vào năm tên vest đen.
"Ranh giới Quy Tắc Học Viện, ngoại nhân không phận sự lập tức nhổ mốc giả lùi lại ba mươi mét!" Trương Thiết cảnh cáo bằng giọng nói uy nghiêm vang dội khắp rặng trúc.
"Ha ha ha!" Tên cầm đầu toán vest đen trợn trừng mắt cười rộ lên đầy khinh bỉ dã man. "Một gã thọt phàm nhân mất chân gác cổng rác rưởi, lấy tư cách gì ra lệnh cho tu sĩ Vương gia chúng ta? Cút ngay, nếu không ta dùng lôi điện nung chảy chiếc chân sắt rỉ sét của ngươi!"
Tên cầm đầu gầm lên một tiếng hống hách, quanh thân gã lập tức bộc phát ra luồng linh lực đỏ rực bạo liệt của tu sĩ Luyện Khí tầng chín. Gã vung chiếc dùi cui sắt đặc chế bọc linh lực đỏ phá hủy kinh mạch, lao thẳng về phía Trương Thiết mà đập mạnh xuống đầu gã cựu binh thọt.
*Vút!*
Cùng lúc đó, sâu trong thần hải của Trương Thiết đột ngột vang lên tiếng khàn khàn trầm thấp, thong thong của Diệp Vô Thần truyền âm thần thức từ xa dội tới:
*"Né tránh sang phải nửa bước... Vận hành Cổ Võ Hóa Kình... Tập trung kình lực vào lòng bàn tay trái... Đánh thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai trái đang bộc phát linh lực bế tắc của hắn!"*
Thần trí Trương Thiết chấn động mạnh mẽ, cơ thể gã vận hành theo bản năng kỷ luật quân sự tuyệt đối. Gã nghiêng người né tránh sang phải nửa bước vô cùng uyển chuyển dù chân phải là chân giả bằng thép. Chiếc dùi cui sắt bọc linh lực đỏ chém hụt vào không khí phát ra tiếng rít xé gió dữ dội sát bả vai gã.
*Bốp!*
Ngay trong nháy mắt đối thủ lỡ đà, Trương Thiết vung mạnh bàn tay trái chai sạn đầy sẹo chiến tranh, tập trung toàn bộ kình lực cơ bắp bộc phát ra ngoài tự sinh kình lực bảo vệ nhục thân—chính là *Cổ Võ Hóa Kình*.
Nắm đấm của gã nện thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai trái của tên cầm đầu vest đen bặm trợn.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương khớp nứt vỡ giòn giã vang lên ghê rợn giữa màn mưa rả rích. Luồng linh lực đỏ rực bạo liệt nhân tạo cấy ghép trong vai gã tà tu lập tức bị kình lực hóa giải của Trương Thiết triệt tiêu hoàn toàn, bế tắc ngược chiều quay trở lại tàn phá kinh mạch khí hải của chính gã.
"Á!!!"
Tên cầm đầu vest đen thét lên một tiếng thảm khốc đau đớn dữ dội, chiếc dùi cui sắt rơi rụng xuống đất bùn lầy. Gã quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy bả vai trái đã bị đánh nát xương hoàn toàn, kinh mạch toàn thân co giật dữ dội do linh lực tự bạo ngược chiều.
"Cái gì?! Đại ca bị một gã thọt đánh phế rồi?!" Bốn tên vest đen còn lại trợn trừng mắt kinh hoàng tột độ, thế giới quan tu sĩ thế gia của chúng hoàn toàn sụp đổ trong nháy mắt. Chúng không thể tin nổi một gã phàm nhân thọt chân lại có thể dùng tay không đánh phế tu sĩ Luyện Khí tầng chín đỉnh phong.
*"Tấn công liên hoàn... Huyệt Đại Chùy gã bên phải... Huyệt Thần Khuyết gã bên trái... Triệt tiêu hoàn toàn khí hải của chúng!"* Giọng nói khàn khàn trầm tĩnh của Diệp Vô Thần tiếp tục vang lên chỉ điểm trong thần hải Trương Thiết hằng khắc.
Trương Thiết gầm lên một tiếng uy dũng như hổ hoang dã xuất sơn. Gã bước lên một bước nặng nề, tiếng chân thép phế liệu nện xuống đất phát ra tiếng coong khô khốc dữ dội. Gã vận hành kình lực Bát Cực Quyền nổ giòn giã trong không khí, di chuyển nhanh nhẹn né tránh các đòn đánh linh lực thô bạo của bốn tên còn lại.
*Bốp! Chát! Rầm!*
Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở chiến thuật, Trương Thiết đã liên tục ra đòn chính xác vào các điểm nghẽn kinh mạch bế tắc của bốn tên vest đen. Kình lực hóa kình cực mạnh đập nát hoàn toàn các khớp xương khớp vai và khớp gối của chúng, triệt tiêu hoàn toàn ngọn lửa linh lực đỏ rực nhân tạo. Cả năm tên tà tu vest đen bặm trợn của Vương gia nằm la liệt trên vũng bùn lầy rìa trang viên học viện, rên rỉ đau đớn dữ dội rách nứt kinh mạch.
Khương Ngọc đứng sau la hét cổ vũ hống hách lúc nãy giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta hoảng sợ cố lùi lại chạy trốn, nhưng gót giày cao gót bị vướng vào rễ trúc cổ mục nát khiến cô ta ngã nhào chổng vó xuống vũng bùn lầy ẩm ướt.
*Bùm!*
Phấn son lòe loẹt trên mặt Khương Ngọc dính đầy bùn đất xám xịt hôi thối, chiếc váy hàng hiệu đắt tiền rách bươm bám đầy chất bẩn. Cô ta khóc lóc thảm thiết, cố bò dậy trốn tránh tầm mắt sắc lạnh của Trương Thiết.
Khương Sơn run cầm cập đứng chôn chân tại chỗ, chiếc búa sắt trên tay rơi rớt xuống đất từ lúc nào. Gã nhìn Trương Thiết đang chậm rãi tiến lại gần với chiếc chân giả bằng thép rỉ sét bám đầy huyết tro nhẹ, mặt mũi gã xám ngoét như người chết:
"Ngươi... ngươi không phải là người... ngươi là gã thọt quái vật phế vật gác cổng..."
"Nhặt mốc giả của các ngươi lên, lập tức cút ra khỏi ranh giới học viện ba mươi mét!" Trương Thiết cảnh cáo bằng giọng nói uy nghiêm đanh thép, tay gã đặt hờ lên chuôi đoản đao rèn nguội phát ra sát khí lạnh buốt xương tủy.
Khương Sơn và Khương Ngọc hoảng sợ tột cùng, vội vã nhặt các cột mốc gỗ giả khắc ma văn lên, cùng bốn tên vest đen gãy xương khớp bò lê lết đỡ nhau chạy trốn thục mạng ra khỏi rặng trúc ngoại ô trang viên học viện trong nhục nhã ê chề.
Khương Chí Nam cùng các học sinh đứng chứng kiến cảnh tượng oanh liệt đó, đồng loạt hò reo phấn khích tột độ sùng bái gã bảo vệ thọt chân Trương Thiết hằng giờ liền.
Trương Thiết đứng lại, cơ chân trái gã khẽ run lên nhẹ và mỏi mệt do di chứng vận kình lực quá độ khi chân phải là chân giả bằng thép phế liệu. Gã tựa nhẹ người vào hàng rào gỗ học viện để giảm bớt áp lực, ánh mắt trầm lặng nhìn theo bóng dáng kẻ địch chạy trốn ngoài xa.
***
Tại khu vực đồi cao lân cận nằm ngoài kết giới Vùng Mù Thiên Cơ cách học viện năm trăm mét.
Vương Bá—thiếu gia dòng chính kiêu ngạo của Vương gia Giang Nam—đang đứng ẩn mình trong bóng tối rặng cây cổ thụ dòm ngó. Gã mặc chiếc vest đỏ nổi bật sang trọng, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích phát sáng linh lực vàng rực rỡ bẩm sinh. Gương mặt gã lúc này vặn vẹo đầy vẻ phẫn nộ tột cùng khi tận mắt chứng kiến toàn bộ toán tay sai tu sĩ Luyện Khí tầng chín của mình bị đánh phế hoàn toàn bởi một gã phàm nhân thọt chân bảo vệ gác cổng rác rưởi của học viện.
"Lũ rác rưởi phàm nhân ngu muội... Một gã bảo vệ thọt gác cổng cũng dám đánh phế người của Vương gia ta hằng ngày!" Vương Bá nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt xếch sắc lạnh lóe lên tia lửa tà ác đỏ ngầu.
Gã siết chặt hai bàn tay lại, lồng ngực phập phồng vì giận dữ cực hạn. Gã thò tay vào trong túi áo vest đỏ, chậm rãi rút ra một chiếc hộp gỗ mun nhỏ màu đen kịt cổ xưa mua lén lút từ khu Chợ đen Giang Nam ngầm.
*Cạch.*
Nắp hộp gỗ mun hé mở một khe nhỏ. Từ bên trong chiếc hộp, một luồng u quang màu xám kịt tà ác, nồng nặc mùi oán niệm và tử khí rò rỉ không gian rít lên u uất dội thẳng ra ngoài màn đêm lạnh lẽo. Đó chính là một mảnh vỡ cổ vật đặc biệt phát ra dao động năng lượng bóp méo không gian cực mạnh—một cổ vật có khả năng chấn vỡ kết giới không gian của Ngụy Thiên Đạo kỷ nguyên trước.
Vương Bá nhếch mép cười lạnh đầy vẻ điên cuồng tàn độc, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào màng bảo vệ xám tro mỏng manh vô hình của kết giới Vùng Mù Thiên Cơ đang che chở cho trang viên Quy Tắc Học Viện phía xa:
"Diệp Vô Thần... Để xem kết giới không gian vùng mù rác rưởi của ngươi chống đỡ được mấy đòn từ thần vật chấn vỡ không gian này của ta! Ngày mai... ta sẽ san bằng Quy Tắc Học Viện của các ngươi thành bãi bồi đất sét hoang phế!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!