Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nghịch Quy Tắc Nhất Đao, Giang Nam Định Cục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới lòng đất sâu hoắm của Khương gia trạch viện cổ, không gian rộng lớn của mắt trận địa mạch Giang Nam đang rung chuyển kịch liệt. Tiếng rít gào của gió lôi đình màu tím ngắt xé rách màn đêm ẩm ướt, át đi cả tiếng sấm rền rĩ ngoài vách đá.


Liêu trưởng lão đứng lơ lửng trên bệ đá trận pháp khổng lồ, đạo bào xám tro thêu hình mây trắng bay phần phật. Khuôn mặt lão tràn ngập vẻ giả nhân giả nghĩa nhưng đôi mắt híp lại đã lộ rõ sát khí điên cuồng. Tay phải lão nắm chặt chiếc phất trần trắng, luồng linh quang xanh biếc bộc phát ra từ những sợi tơ phất trần đang không ngừng dệt nên Vô Cực Trói Buộc Trận. Luồng tà khí oán niệm khổng lồ từ các thế gia tà tu đô thị tích tụ hàng chục năm qua đang cuồn cuộn chảy ngược vào trận pháp, biến những tia sét tím thành một vòng xoáy diệt thế kịt đen, chuẩn bị đổ ập xuống Quy Tắc Học Viện.


"Lũ kiến hôi phàm nhân ngu muội!" Giọng nói của Liêu trưởng lão vang dội như sấm truyền từ thượng giới. "Các ngươi tưởng giải phóng được vài trăm tên phu mỏ là có thể lật đổ được trật tự của tiên tông sao? Hôm nay, lão phu sẽ dùng toàn bộ khí vận của Giang Nam thành này để tế luyện đại trận, san bằng Quy Tắc Học Viện của các ngươi thành bình địa!"


Đứng ở góc sân trạch viện đổ nát, Lâm Phong và Cơ Vô Song đang che chở cho Trương Tam cùng hàng trăm phu mỏ phàm nhân vừa được giải cứu. Sương mù lôi đình tím ngắt đang không ngừng co rút, gặm nhấm dần màng ánh sáng xám tro bảo vệ ngoài rìa học viện.


Lý Thanh Vân nhìn bệ đá trận pháp khổng lồ đang giáng xuống, lồng ngực trái gã khẽ nhói lên đau đớn, vết thương cũ rỉ máu tươi. Gã siết chặt thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' bị sứt mẻ nhẹ ở mũi kiếm, ánh mắt kiếm tu ẩn thế bùng lên ngọn lửa bất khuất:


"Tổ Sư! Liêu trưởng lão đã dùng tà khí cống nạp từ thượng giới để cưỡng ép tăng mạnh uy lực trận pháp. Kiếm đạo của đệ tử tuy tàn khuyết, nhưng nguyện dùng một kiếm này để mở đường cho ngài!"


Không đợi Diệp Vô Thần ngăn cản, Lý Thanh Vân đã gầm lên một tiếng, nhục thân bộc phát Trúc Cơ tầng ba kiếm kình cực hạn. Gã vung kiếm vỏ gỗ chém ra Thanh Vân Kiếm Ý. Một đường kiếm khí màu xanh nhã nhặn, tịnh hóa tà khí, lao thẳng về phía vòng xoáy tím đen của Vô Cực Trói Buộc Trận.


*Ầm!*


Thế nhưng, khoảng cách giữa Trúc Cơ tầng ba và Trúc Cơ tầng tám đỉnh phong của Liêu trưởng lão kết hợp với đại trận tiên tông là quá lớn. Đường kiếm khí màu xanh vừa chạm vào màng bảo hộ lôi đình tím liền bị luồng sét xám diệt thế chấn vỡ tan tành.


*Rắc!*


Thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' của Lý Thanh Vân nứt rạn nẻ thêm mấy đường nghiêm trọng, linh quang hoàn toàn dập tắt. Nhục thân gã bị phản lực lôi phạt đánh văng ngược trở lại, nôn ra một ngụm máu tươi đẫm ngực áo, ngã gục xuống thảm lá trúc mục nát.


"Kiến hôi vẫn chỉ là kiến hôi!" Liêu trưởng lão cười rộ lên đầy khinh miệt. Lão vung mạnh phất trần trắng, hướng thẳng về phía Diệp Vô Thần mà quất tới: "Chết đi!"


Một vòng xoáy tà khí diệt thế màu đen kịt, mang theo tiếng khóc thét của vạn linh hồn oán hận, hóa thành một con hắc long khổng lồ lao thẳng xuống đầu Diệp Vô Thần.


Diệp Vô Thần đứng thong dong giữa bãi bùn lầy, vạt áo nho phục màu xám tro sũng nước mưa khẽ bay nhẹ. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ các đầu ngón tay lên đến tận sát bả vai—hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và bất động dưới ống tay áo rộng. Cơn đau buốt nhói từ vết hóa đá liên tục dội thẳng vào thần hải hằng khắc, nhưng vầng trán quấn băng gạc trắng của y không hề nhíu lại một mảy may.


Y khẽ nâng tay trái đang cầm thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc lên. Thước gỗ lúc này đã được gia cố hoàn hảo bằng Thần Không Sa dưới địa mạch, tỏa ra luồng u quang bạc lấp lánh cùng những tia lôi quang xanh nhạt ổn định.


"Nghịch mệnh dệt trận, đo lường quy tắc."


Diệp Vô Thần khàn giọng thì thầm. Tay trái y chuyển động nhanh như chớp, dùng thước gỗ quy tắc vẽ nhanh một nghịch mệnh trận pháp thô sơ trên không trung. Dòng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh bộc phát từ đan điền rách nát, kết hợp với cát không gian Thần Không Sa tạo ra một màng chắn không gian màu bạc rực rỡ chắn ngang đường đi của hắc long tà khí.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Con hắc long tà khí đâm sầm vào màng chắn màu bạc, tạo ra những tiếng nổ kinh thiên động địa. Luồng không khí xung quanh bị bóp méo nặng nề, sụt lún mặt đất sâu nửa mét. Thế nhưng, màng chắn màu bạc vẫn đứng vững vàng, chặn đứng hoàn toàn luồng tà khí diệt thế của Liêu trưởng lão.


"Cái gì?!" Liêu trưởng lão trợn trừng mắt, lòng đầy kinh hoàng. Lão không thể tin nổi một gã thư sinh đồ xám mang nhục thân rách nát kiệt lực lại có thể dễ dàng chặn đứng sát chiêu của mình. "Ngươi... ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?!"


Lão già điên cuồng gầm rú, thúc giục phất trần trắng đến cực hạn. Vô Cực Trói Buộc Trận trên trời đột ngột co rút mạnh mẽ, giáng xuống hàng vạn tia sét tím sắc lẹm, liên tục chém nứt vỡ từng mảng màng chắn bảo hộ màu bạc của Diệp Vô Thần.


*Răng rắc! Rắc!*


Màng chắn màu bạc xuất hiện những vết rạn nứt nẻ nghiêm trọng dưới sức tấn công điên cuồng của đại trận tiên tông. Lâm Phong và Cơ Vô Song hoảng sợ nhìn màng chắn sắp vỡ, nhưng họ bị linh áp Trúc Cơ đè nặng không thể nhúc nhích.


Diệp Vô Thần khẽ thở dài một tiếng. Thần nhãn dưới lớp băng gạc trắng của y rực sáng u quang xám tro. Trong tầm nhìn nhân quả của y, đại trận của Liêu trưởng lão thực chất được kết nối trực tiếp với một sợi tơ khí vận màu tím khổng lồ dẫn truyền từ Vô Cực Tiên Tông thượng giới. Chính sợi tơ khí vận này đang liên tục cung cấp năng lượng vĩnh cửu cho trận pháp.


"Muốn dùng thiên quy thượng giới để áp chế ta? Ngươi nghĩ thiên quy này thực sự bất biến sao?"


Diệp Vô Thần khàn giọng nói. Y lùi lại nửa bước, buông tay trái ra. Thanh thước gỗ quy tắc tự động bay lơ lửng trước ngực y, tiếp tục bộc phát u quang bạc để duy trì màng chắn phòng ngự yếu ớt.


Cùng lúc đó, tay trái y thò ra sau lưng, nắm chặt lấy cán của thanh đao gãy rỉ sét đang giấu trong bao vải thô—chính là *Đao gãy Độc Cô*.


*Rầm!*


Một luồng đao ý nghịch thiên cực hạn đột ngột bộc phát ra từ thân đao rỉ sét mất một nửa. Luồng đao ý này không mang theo bất kỳ linh lực rực rỡ nào, chỉ có một màu xám tro lạnh lẽo, trầm mặc nhưng có khả năng chấn vỡ vạn cổ. Không gian xung quanh bỗng chốc đóng băng hoàn toàn, tiếng gió lôi đình của đại trận bị triệt tiêu không còn một tiếng động.


Liêu trưởng lão cảm nhận được luồng đao ý khủng khiếp này, da đầu lão tê dại, thần hồn run rẩy dữ dội bộc phát nỗi sợ hãi tột cùng: "Đao ý này... đao ý nghịch thiên này... làm sao có thể tồn tại ở hạ giới phàm trần?!"


Diệp Vô Thần không nói một lời. Y tập trung toàn bộ đao ý nghịch thiên vào tay trái, vung mạnh thanh đao gãy chém ngang không khí.


*Nghịch Quy Tắc Nhất Đao!*


*Vút!*


Một đường đao sáng màu xám tro mỏng manh, không phát ra tiếng động, rạch đôi không gian rách nát của hang động ngầm. Đường đao đi đến đâu, lôi đình tím ngắt của Vô Cực Trói Buộc Trận bị chém đứt đôi trong nháy mắt, hóa thành những đốm sáng vô hại biến mất.


*Phụt!*


Chiếc phất trần trắng trên tay Liêu trưởng lão bị chém làm hai nửa hoàn hảo. Đường đao sáng xám tro tiếp tục chém đứt sợi tơ khí vận màu tím kết nối lão với thượng giới.


"Không!!! Sổ sinh tử của ta... khí vận của ta!!!"


Liêu trưởng lão thét lên một tiếng thảm khốc. Sợi tơ nhân quả bị cắt đứt đột ngột khiến lão gánh chịu phản phệ cực hạn từ Vô Cực Tiên Tông. Thần hồn lão bị chấn nứt rạn nẻ hoàn toàn, nhục thân rách nát hóa thành tro xám xịt tiêu biến vào hư không dưới mắt kinh hoàng của hàng vạn phàm nhân.


*Ầm!*


Đại trận vây hãm hoàn toàn sụp đổ. Thế nhưng, lực phản phệ thời không cực mạnh từ đường đao nghịch thiên cũng lập tức dội thẳng vào nhục thân rách nát của Diệp Vô Thần.


*Khạc!*


Diệp Vô Thần nôn ra một ngụm máu tươi đỏ rực rỡ. Cánh tay phải bị hóa đá sát bả vai của y xuất hiện thêm những vết nứt mảnh rỉ máu tươi nhói đau dữ dội, nhục thân run lên nhẹ. Thanh đao gãy Độc Cô trên tay trái y xuất hiện thêm một vết nứt mảnh ở cán đao rỉ sét, khẽ kêu lên một tiếng u uất rồi tự động bay về ẩn mình vào không gian Thiên Cơ Vô Tự Thư.


"Tổ Sư!" Lâm Phong và Lý Thanh Vân vội vã chạy lại đỡ lấy y.


Diệp Vô Thần khẽ phất tay trái ngăn lại, y lau đi vệt máu tươi trên khóe môi, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy nghiêm vạn cổ:


"Ta không sao. Địa mạch đã được khơi thông. Kích hoạt kết giới bảo vệ học viện!"


Y vung mạnh thước gỗ quy tắc, gõ mạnh xuống mặt đất địa mạch Giang Nam thành.


*Ầm rầm rầm!*


Linh mạch nguyên thủy khổng lồ dưới lòng đất trạch viện cổ được kích hoạt hoàn chỉnh, phun ra luồng linh khí bạc lấp lẫy. Nguồn năng lượng vĩnh cửu này chảy ngược vào bốn cột mốc đá khắc trận văn quy tắc xung quanh trang viên, kích hoạt hoàn chỉnh kết giới *Vùng mù Thiên Cơ*.


Một lớp màng ánh sáng màu xám tro khổng lồ âm thầm bộc phát, bao phủ hoàn toàn trang viên Quy Tắc Học Viện và Giang Nam thành, cô lập hoàn toàn mọi quy luật nhân quả và sự dòm ngó thần thức của tà tu ngoài thế giới đô thị thế tục. Giang Nam thành chính thức bước vào kỷ nguyên tân sinh an toàn vĩnh cửu dưới sự bảo hộ của Tổ Sư.


Thế nhưng, ngay khi kết giới vừa thành hình, mặt đất địa mạch bỗng chốc rung chuyển nhẹ hằng giờ hằng khắc. Luồng linh khí nguyên thủy bạo phát từ lòng đất đã vô tình rò rỉ một tia khí tức viễn cổ bạo liệt ra ngoài tinh không bao la.


Diệp Vô Thần ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm qua khe nứt mái nhà cổ. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y phát sáng u quang rực rỡ, cảm ứng được sâu thẳm trong tinh không vạn giới xa xôi, những đôi mắt ngụy thần khổng lồ của các đại tinh hệ tu tiên bắt đầu chậm rãi mở ra, dòm ngó dữ dội về phía địa cầu...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!