Mỏ Linh Thạch Lậu, Hầm Ngầm Phu Mỏ
Luồng tà khí đen kịt từ lòng đất cống ngầm đang phun ra mạnh hơn đe dọa bao vây học sinh.
Dưới cơn mưa rả rích rạng sáng của Giang Nam thành, khu đất hoang phế ngoại ô sực lên mùi hôi thối của bùn lầy rêu phong và chất độc ma văn tàn dư. Lâm Phong siết chặt cuốn sổ tay da đen trong tay phải, kinh mạch tay trái khẽ nhói lên một cơn bỏng rát nhẹ do di chứng trận chiến với Liêu Trưởng Lão trước đó. Cậu đẩy nhẹ gọng kính cận đã rạn nứt một đường mảnh, thần thức Quy Tắc Học Scholar Trung Cấp lặng lẽ bộc phát, cố gắng phân tích cấu trúc luồng khí đen kịt đang cuồn cuộn phun ra qua khe cửa sắt rỉ sét.
"Lâm Phong học trưởng, tà khí này quá nồng!" Cơ Vô Song khẽ lùi lại nửa bước, quạt giấy Phượng Vũ trên tay nàng khẽ khép hờ, nan quạt thứ ba bị nứt nhẹ từ trận chiến trước khẽ rung lên bần bật dưới áp lực vô hình. "Linh lực Trúc Cơ của ta đang bị luồng khí này ăn mòn nhẹ, nếu chúng ta cứ thế xông xuống, e rằng sương độc sẽ trực tiếp công phá đan điền."
Bên cạnh nàng, Tần Hạo đứng sừng sững như một pho tượng đồng, cơ bắp cuồn cuộn dưới chiếc áo thun ba lỗ đen sũng nước mưa. Gã vận hành Cổ Võ Hóa Kình, kình lực vô hình tỏa ra xung quanh, gạt phăng những tia sương độc đang muốn áp sát cơ thể. Đội trưởng cảnh sát Trần Binh cũng đang đứng đó, bả vai phải của gã dù đã được Diệp Vô Thần dùng Túi châm cứu rỉ sét tịnh hóa ma độc và băng bó cẩn thận, nhưng gương mặt gã vẫn không giấu nổi vẻ ngưng trọng.
"Lâm Phong, súng phun sương tịnh hóa của chúng ta chỉ còn lại ba mươi phần trăm Bách Thảo Tịnh Hóa Dịch." Trần Binh trầm giọng, tay phải gã vẫn đặt chặt trên báng súng lục đặc chế bọc linh thạch phá giáp. "Nếu bên dưới là một hang ổ ma tu quy mô lớn, lượng dược dịch này tuyệt đối không đủ để bảo vệ tất cả chúng ta."
Lâm Phong lật mở cuốn sổ tay da đen, ngón tay gầy gò vạch một đường mỏng trên trang giấy cổ rách nát đã được Tổ Sư điểm hóa. Cậu trầm ngâm suy luận:
"Mắt trận tà độc ở khu đông thực chất chỉ là một cái vòi phun. Nguồn năng lượng thực sự duy trì luồng tà khí này đang chảy ngược từ dưới lòng đất bến cảng lên. Theo y lý tịnh hóa viễn cổ của Sư phụ, độc tố Nhược Trí Đan dạng lỏng muốn phát tán diện rộng cần có một lượng linh khí bạo liệt làm dung môi dẫn đường. Dưới đường cống ngầm bỏ hoang này... chắc chắn là một mỏ linh thạch lậu khổng lồ của Khương Hoài Sơn!"
Cậu ngước mắt nhìn Cơ Vô Song và Tần Hạo, ánh mắt kiên nghị:
"Uống một giọt tịnh hóa dịch để bảo vệ phế vị! Chúng ta phá cửa xuống hầm!"
*Rầm!*
Tần Hạo không nói một lời, gã bước lên phía trước, vận kình lực hóa kình vào chân phải rồi tung một cú đá sấm sét thẳng vào cánh cửa sắt rỉ sét. Cánh cửa nặng nề rên rỉ một tiếng đau đớn, xích khóa sắt đen bị chấn đứt văng ra ngoài, cánh cửa mở toang ra để lộ một lối đi tối tăm, sâu hoắm dẫn thẳng xuống lòng đất tối tăm.
Một luồng gió lạnh buốt xương sườn, nồng nặc mùi sulfur và máu tanh tưởi ập thẳng vào mặt cả nhóm. Lâm Phong đi đầu, mười mấy học sinh Quy Tắc Học Viện khóa đầu tiên kỷ luật bám sát phía sau, chia thành đội hình phòng ngự hình tròn di chuyển nhịp nhàng xuống bậc thang đá ẩm ướt.
Họ đi sâu xuống dưới lòng đất khoảng hơn trăm mét, đường cống ngầm bê tông dần biến mất, thay vào đó là một hệ thống hang động tự nhiên chằng chịt, thỉnh thoảng lại có những dải đá lôi thạch phát ra thứ ánh sáng màu xanh lam tà dị. Đó chính là *Mỏ linh thạch bỏ hoang dưới lòng đất* Giang Nam thành.
"A... tha cho tôi... tôi thực sự không còn sức lực nữa rồi..."
"Đập đá nhanh lên! Lũ phế vật phàm nhân này! Hôm nay nếu không khai thác đủ một trăm viên tinh thần thạch hạ phẩm cống nạp, tất cả các ngươi sẽ làm mồi cho Huyết Ma đỉnh!"
Từ góc hang động phía trước vọng lại tiếng roi da quất chan chát vào da thịt phàm nhân, xen lẫn tiếng chửi rủa tàn bạo của tà tu và tiếng rên rỉ đau đớn đến xé lòng. Thần nhãn dưới lớp kính cận của Lâm Phong rực sáng, cậu ra hiệu cho cả nhóm ẩn nấp sau những tảng đá lôi thạch khổng lồ.
Nhìn qua khe đá, một cảnh tượng tàn khốc hiện ra trước mắt họ. Giữa một khoảng hang động rộng lớn, hàng trăm phu mỏ phàm nhân gầy gò đến mức trơ cả xương sườn, mình trần chằng chịt những vết roi da rỉ máu đen, đang phải dùng những chiếc cuốc sắt thô sơ đập mạnh vào vách đá lôi thạch cứng ngắt. Da thịt của họ bị tà khí ma văn ăn mòn đến mức xám xịt, hai mắt đờ đẫn vô hồn dưới tác dụng của Nhược Trí Đan liều nhẹ dùng để kiểm soát trí tuệ.
Dẫn đầu nhóm phu mỏ là Trương Tam, một phàm nhân trung niên vạm vỡ nhưng lúc này chân trái gã đang bị một chiếc cùm sắt nặng trịch khóa chặt, bàn tay chai sạn run rẩy cố gắng bốc những viên tinh thần thạch hạ phẩm bỏ vào giỏ tre.
Đứng canh gác phía trên là hàng chục tên tà tu mặc đồ thể thao xám, tay cầm dùi cui sắt bọc linh lực đen. Kẻ cầm đầu không ai khác chính là Khương Hải, tay sai đắc lực của Khương Hoài Sơn đã chết. Khương Hải gương mặt bặm trợn, khóe mắt giật giật đầy sát khí, tay vung vẩy chiếc dùi cui sắt tẩm tà khí đen kịt.
"Khương Hải! Lão già tà tu này vẫn chưa chết sao?!" Cơ Vô Song khẽ nghiến răng, tay nàng siết chặt chiếc quạt giấy Phượng Vũ.
"Hắn là ngụy tôn giả, tu vi tương đương Luyện Khí tầng sáu nhưng thực chất đan điền rỗng tuếch chứa đầy ma văn khế ước siết nợ thọ nguyên." Lâm Phong thầm tính toán sơ đồ kinh mạch của đối thủ. "Sức mạnh của hắn phụ thuộc vào luồng tà khí dẫn truyền từ dùi cui sắt. Chúng ta phải chia cắt hắn ra khỏi toán tay sai bảo kê."
Thế nhưng, tà khí nhạy cảm của Khương Hải đã lập tức phát hiện ra biến động linh lực nhỏ từ nan quạt nứt của Cơ Vô Song.
"Kẻ nào dám đột nhập mỏ lậu của gia tộc?!" Khương Hải gầm lên một tiếng tàn bạo, gã quay ngoắt đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí khóa chặt vào khe đá nơi học sinh đang ẩn nấp. "Là lũ phế vật của Quy Tắc Học Viện! Lục Huyền đã cảnh báo về các ngươi! Toán bảo an đâu, kích hoạt bẫy sập hầm, chôn sống toàn bộ lũ kiến hôi này cho ta!"
*Vút! Bùm!*
Khương Hải vung mạnh chiếc dùi cui sắt bọc linh lực đen, đập mạnh xuống một khối lôi thạch khổng lồ ở mắt xích địa mạch của hang động. Luồng linh lực hắc ma bạo liệt kích nổ trực tiếp các tinh thần thạch hạ phẩm chứa điện lực bạo phát.
*Răng rắc! Rầm rầm rầm!*
Mái hầm mỏ nứt vỡ ra những đường rạn nứt khổng lồ. Hàng vạn tảng đá nặng trăm cân, chứa đầy lôi điện xanh lam bạo liệt, đổ ập xuống đầu nhóm học sinh học viện và toán phu mỏ phàm nhân một cách tàn khốc.
"Tránh ra! Bảo vệ phu mỏ!" Lâm Phong hét lớn.
Trương Tam và các phu mỏ phàm nhân hoảng loạn gào thét, họ cố gắng dùng cuốc sắt đập phá các tảng đá chắn đường thoát nhưng cuốc sắt vừa chạm vào đá lôi thạch liền bị điện lực xanh lam giật gãy nát, tay chân họ bị tê liệt co giật ngã rạp xuống đất.
Lâm Phong không màng nguy hiểm, cậu vung mạnh cây thước gỗ phụ – pháp bảo ngụy trang do chính Chu Đồng rèn đúc – vẽ nhanh một trận pháp phòng ngự lôi điện trên không trung hòng tạo ra một lá chắn bảo vệ học sinh và phu mỏ.
*Xèo xèo! Răng rắc!*
Lá chắn lôi điện màu xanh nhạt vừa thành hình liền bị hàng vạn tảng đá nặng ngàn cân đổ ập xuống ép cho nứt rạn nẻ dữ dội. Lâm Phong nôn ra một ngụm máu tươi nhạt, kinh mạch tay trái bị phản lực thời không xé rách đau đớn tột cùng, lá chắn phòng ngự vỡ tan tành thành từng đốm sáng vô hại.
"Lâm Phong học trưởng!" Cơ Vô Song và Tần Hạo kinh hoàng hét lên. Toán xác sống và đá lôi thạch từ trên cao đang áp sát đỉnh đầu họ chỉ trong gang tấc. Cái chết cận kề chỉ trong một hơi thở.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, không gian ẩm ướt của hang động bỗng chốc khẽ dao động nhẹ như mặt nước phẳng lặng bị ném vào một viên sỏi cổ xưa. Luồng oán khí và bụi đá đang cuồng loạn bỗng chốc bị đóng băng hoàn toàn.
Từ trong khe rạn nứt không gian mờ ảo, một bóng người mặc nho phục màu xám tro sờn rách chậm rãi bước ra từ hư không.
Vạt áo nho phục của y khẽ bay nhẹ dù dưới lòng đất không có gió. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ các đầu ngón tay lên đến tận sát bả vai—hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và bất động như một bức tượng thạch tảng cổ xưa. Thế nhưng, tay trái y lại thong thong cầm một chiếc sáo xương màu xám trắng rỉ sét nhẹ—chính là *Trấn Hồn Sáo Xương* đúc từ xương sườn yêu thú cổ đại Lôi Ma.
Vết sẹo hình chữ thập trên vầng trán thanh tú của y khẽ phát ra luồng u quang xám tro nhẹ hằng giờ, mang theo uy nghiêm vạn cổ bất khả chiến bại của một Tổ Sư viễn cổ.
Diệp Vô Thần bình tĩnh đưa sáo xương lên môi.
*U u u...*
Một tiếng sáo u uất, trầm mặc và lạnh lẽo tột cùng đột ngột vang lên, xuyên qua màn đêm u tối của hang động ngầm. Tiếng sáo không lớn, nhưng ngay khi âm thanh vừa phát ra, thần hồn của toàn bộ tà tu và Khương Hải liền bị chấn động mạnh mẽ.
*Sáo Xương Đoạt Vị!*
Luồng oán khí tịnh hóa màu xám tro bộc phát ra từ các lỗ sáo xương, hóa thành một làn sóng âm vô hình quét qua chiến trường. Khương Hải đang định vung dùi cui sắt đập nhát thứ hai liền khựng lại giữa không trung, hai mắt gã lồi ra đầy vẻ kinh hoàng, thần hồn bị chấn nứt rạn nẻ dữ dội.
*Phịch!*
Chiếc dùi cui sắt bọc linh lực đen trên tay Khương Hải rơi rụng xuống đất, gã ôm lấy đầu gào thét thảm thiết, nôn ra từng ngụm máu đen tà ác, tu vi ngụy tôn giả bị chấn vỡ hoàn toàn trong tiếng sáo u uất.
Cùng lúc đó, Diệp Vô Thần khẽ vung tay trái, một luồng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh hướng thẳng xuống nền đất địa mạch.
*Trọng Lực Áp Chế nghịch chuyển!*
*Vút!*
Hàng vạn tảng đá nặng trăm cân đang rơi tự do đột ngột khựng lại giữa không trung, lơ lửng cách đầu học sinh và phu mỏ chỉ đúng một gang tấc. Quy luật trọng lực tự nhiên của Ngụy Thiên Đạo đã bị dòng linh lực nghịch hành của y bẻ gãy hoàn toàn, biến lực hút thành lực đẩy lơ lửng vô hình.
Toàn bộ hang động chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng sáo u uất của Tổ Sư vang vọng khắp các vách đá rêu phong.
Trương Tam và hàng trăm phu mỏ phàm nhân ngơ ngác ngước nhìn những tảng đá khổng lồ đang lơ lửng trên đầu mình, rồi nhìn về phía gã thư sinh đồ xám đang thong thong thổi sáo giữa hư không. Sự tỉnh táo dần quay trở lại trong đôi mắt đờ đẫn của họ dưới tác dụng tịnh hóa của tiếng sáo.
"Thần tiên... ngài là thần tiên phương nào đến cứu giúp chúng tôi sao?" Trương Tam run rẩy, gã quỳ rạp dưới đất bái phục, nước mắt giàn giụa trên gương mặt bám đầy bụi xi măng.
Hàng trăm phu mỏ phàm nhân khác cũng đồng loạt quỳ sụp xuống, đầu chạm đất cát ẩm ướt, tiếng khóc nghẹn ngào bái kiến Tổ Sư vang dội khắp hầm ngầm tối tăm. Sự biết ơn sâu sắc và tín lực tinh khiết của họ bộc phát, hóa thành những đốm sáng trắng ấm áp bay thẳng vào Thiên Cơ Vô Tự Thư trước ngực Diệp Vô Thần.
Diệp Vô Thần chậm rãi hạ sáo xương xuống, tay phải bị hóa đá vẫn bất động, tay trái y khẽ phất nhẹ một cái. Toàn bộ hàng vạn tảng đá lơ lửng lập tức bị lực đẩy trọng lực ném thẳng về phía các con hẻm tối nơi toán tà tu đang ẩn nấp, đè bẹp hoàn toàn lực lượng bảo an thương hội.
Y bước từng bước thong thong xuống mặt đất, nhìn Trương Tam và các phu mỏ, giọng nói khàn khàn trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm vạn cổ:
"Tất cả đứng dậy đi. Từ nay về sau, các ngươi không còn là nô lệ của tà tu nữa. Quy Tắc Học Viện sẽ bảo hộ các ngươi."
Lâm Phong vội vàng chạy lại đỡ lấy Trương Tam, dùng thước gỗ phụ chấn đứt cùm sắt nặng trịch trên chân gã. Trương Tam ôm lấy chân trái vừa được giải thoát, nghẹn ngào chắp tay:
"Tạ ơn Tổ Sư cứu mạng! Trương Tam tôi nguyện dẫn dắt toàn bộ anh em phu mỏ này làm trâu làm ngựa, tình nguyện xây dựng cơ sở hạ tầng học viện vĩnh viễn không lấy một đồng tệ!"
Diệp Vô Thần khẽ gật đầu, tay trái y chỉ về phía các kho chứa tinh thần thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang xanh lam lân cận:
"Lâm Phong, thu gom toàn bộ *tinh thần thạch hạ phẩm* tịch thu được từ mỏ lậu này đem về học viện làm năng lượng vĩnh cửu cho kết giới. Trần đội trưởng, hỗ trợ áp giải toán tà tu tàn dư về Cục Quản Lý."
"Tuân mệnh Tổ Sư!" Lâm Phong và Trần Binh đồng loạt chắp tay cung kính hành lễ.
Nhưng sâu thẳm dưới lòng đất Giang Nam, một luồng tà lực khổng lồ khác bỗng chốc rùng rùng chuyển động, hướng thẳng về phía mắt trận địa mạch cổ...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!