Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sương Mù Khu Đông, Thực Chiến Khảo Hạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói độc màu hồng nhạt từ kênh đào bốc lên nghi ngút, báo hiệu đại nạn dịch bệnh xác sống sắp sửa bao vây khu đông thành phố.


Bên trong mật thất sâu thẳm dưới lòng đất của Quy Tắc Học Viện, Diệp Vô Thần khẽ nhíu mày. Cánh tay phải của y lúc này đã hoàn toàn hóa đá xám xịt từ các đầu ngón tay lan rộng lên tận sát bả vai, cứng đờ và lạnh ngắt như một khối thạch tảng vạn năm. Cơn đau nhói buốt dọc theo từng thớ cơ hóa thạch liên tục dội thẳng vào thần hải, khiến thần thức của y có chút mệt mỏi nhẹ. Đan điền rách nát của y hiện tại chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm linh lực nghịch hành sau khi tiêu hao quá lớn để điểm hóa Thạch Nhân Số 2 và kích hoạt Nghịch Lôi Trận ở trận chiến trước.


Thế nhưng, đôi mắt thanh tú dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh trán y vẫn thong dong và tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Tay trái y khẽ nắm chặt thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc đã được khảm nạm Thần Không Sa, tỏa ra luồng u quang bạc lấp lánh cùng những tia lôi quang xanh nhạt ổn định.


"Tổ Sư, tà độc ma văn của Liêu Trưởng Lão đã bắt đầu phát tác." Thẩm Thanh Thu từ trong bóng tối mật thất bước ra, tà áo xám tro dệt từ tơ u minh khẽ động. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng lúc này tràn ngập sự lo lắng khi nhìn vào cánh tay hóa đá của y. "Kênh đào dẫn nước thẳng vào khu đông Giang Nam thành đã bị ô nhiễm hoàn toàn. Chỉ trong vòng hai canh giờ, sương mù linh dị màu xanh đen đã bao phủ toàn bộ khu vực này. Phàm nhân hít phải sương độc đều mất đi linh trí, biến thành xác sống điên cuồng tấn công người sống."


Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy nghiêm vạn cổ:


"Liêu Trưởng Lão trước khi huyết độn đã dùng hạt châu chứa oán niệm tiên tông để đầu độc nguồn nước. Lão ta muốn dùng sinh mạng của hàng vạn phàm nhân khu đông để ép ta phải xuất đầu lộ diện. Nhưng lão ta đã nhầm. Đây không phải là tử lộ của Giang Nam, mà chính là đá mài đao tốt nhất cho thế hệ tu sĩ mới của học viện chúng ta."


Y chậm rãi đứng dậy, dùng tay trái dắt thước gỗ quy tắc vào thắt lưng, rồi truyền âm ra bên ngoài mật thất.


Chưa đầy nửa nén hương sau, Lâm Phong, Cơ Vô Song và Lý Thanh Vân đã có mặt đông đủ trước cửa mật thất. Lý Thanh Vân sắc mặt vẫn còn tái nhợt, kinh mạch ngực trái bị chấn thương nặng nề sau khi bị Liêu Trưởng Lão đánh lui, thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' đeo sau lưng gã xuất hiện một vết sứt mẻ lớn ở mũi kiếm, linh quang ảm đạm. Lâm Phong cánh tay trái bị bỏng nhẹ rỉ máu tươi, còn Cơ Vô Song thì quạt giấy Phượng Vũ trên tay cũng bị nứt nhẹ nan quạt thứ ba. Thế nhưng, ánh mắt của cả ba người khi nhìn thấy Diệp Vô Thần đều tràn ngập sự sùng bái và kính sợ tuyệt đối.


"Lâm Phong, Cơ Vô Song." Diệp Vô Thần trầm giọng ra lệnh. "Sương mù linh dị khu đông đang lan tràn. Ta quyết định biến tai nạn này thành bài thực chiến khảo hạch đầu tiên cho học sinh của Quy Tắc Học Viện. Lâm Phong, con sẽ dẫn đầu đội ngũ tiến vào khu đông. Cơ Vô Song và Tần Hạo sẽ là hộ pháp vòng trong."


Lâm Phong cung kính chắp tay, gương mặt gầy gò dưới lớp kính cận dày cộm lộ rõ vẻ kiên nghị: "Đệ tử tuân lệnh! Nhưng thưa Sư phụ, sương độc kia có chứa ma văn tà ác của tiên tông, phàm nhân hít phải liền bị ăn mòn thần hồn, chúng ta phải đối phó thế nào?"


Diệp Vô Thần vung tay trái, một chiếc bình ngọc lớn chứa đầy chất lỏng màu xanh ngọc bích tinh khiết bay ra từ không gian Thiên Cơ Vô Tự Thư, lơ lửng trước mặt Lâm Phong.


"Đây là Bách Thảo Tịnh Hóa Dịch mà ta đã phối chế từ thảo dược đột biến cùng y lý tịnh hóa viễn cổ. Con hãy cho học sinh uống một giọt trước khi tiến vào sương mù để miễn dịch với tà khí, đồng thời đổ phần còn lại vào các súng phun sương đặc chế để tịnh hóa phàm nhân bị nhiễm độc. Nhớ kỹ, không được dùng bạo lực đồ sát phàm nhân vô tội. Hãy dùng tư duy phản biện để tìm ra quy luật vận hành của sương độc và giải cứu họ."


"Lý Thanh Vân, ngươi đang bị thương nặng, hãy ở lại học viện điều dưỡng kinh mạch và canh giữ mật thất cùng Thạch Nhân Số 2."


Lý Thanh Vân khom lưng hành lễ, khàn giọng đáp: "Thanh Vân tuân mệnh. Xin Tổ Sư bảo trọng nhục thân."


***


Tại ranh giới khu đông Giang Nam thành, bầu không khí u ám và rùng rợn bao trùm khắp nơi. Một màn sương mù dày đặc màu xanh đen, thỉnh thoảng lại lóe lên những vệt sáng màu hồng nhạt tà dị, cuồn cuộn trôi dạt qua các tòa nhà cao tầng. Không khí nồng nặc mùi rỉ sét và mùi sulfur hôi thối.


Hàng rào sắt phong tỏa của cảnh sát đã được dựng lên vội vã dọc theo các con lộ lớn. Đội trưởng đặc nhiệm Trần Binh đang đứng bên cạnh một chiếc xe cảnh trang, bả vai phải của gã vẫn còn rỉ ra dòng máu đen nhợt nhạt do vết thương tà khí chưa lành hẳn. Gương mặt trung niên uy nghiêm của gã hốc hác, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng đang tràn ngập sự bất lực và lo âu tột độ.


"Đội trưởng! Súng đạn thông thường hoàn toàn vô hiệu! Ngay cả đạn bọc linh thạch phá giáp của chúng ta cũng chỉ có thể bắn gãy chân tay của chúng, nhưng những xác sống đó không biết đau đớn, vẫn bò trườn lao tới tấn công!" Một viên cảnh sát trẻ tuổi hớt hải chạy lại báo cáo, giọng run rẩy vì sợ hãi.


Trần Binh nghiến chặt răng, tay nắm chặt khẩu súng lục đặc chế: "Khốn kiếp! Không được nổ súng vào đầu! Họ đều là phàm nhân vô tội bị trúng độc! Bằng mọi giá phải giữ vững hàng rào phong tỏa!"


Đúng lúc gã đang định tự mình xông vào màn sương để chặn hậu, thì từ phía sau, một đội hình mười mấy thiếu niên mặc đồng phục xám tro giản dị của Quy Tắc Học Viện, dẫn đầu là Lâm Phong và Cơ Vô Song, đang nhanh chóng tiến lại gần.


"Trần đội trưởng, xin hãy lùi lại để học viện chúng tôi xử lý." Lâm Phong đẩy nhẹ gọng kính cận, giọng nói bình tĩnh và lý trí đến lạ kỳ.


Trần Binh nhìn thấy Lâm Phong, ánh mắt khẽ lóe lên một tia hy vọng: "Lâm Phong học trò! Các ngươi đến rồi! Sư phụ của các ngươi đâu?"


"Sư phụ đang tọa trấn học viện để duy trì kết giới. Trận chiến này là bài khảo hạch của chúng tôi." Lâm Phong dứt khoát đáp, rồi quay đầu lại nhìn mười mấy học sinh khóa đầu tiên đang đứng phía sau. "Tất cả nghe lệnh! Mỗi người uống một giọt Bách Thảo Tịnh Hóa Dịch! Lập đội hình chiến thuật phòng ngự hình tròn!"


*Vút! Vút! Vút!*


Ngay khi mười mấy học sinh vừa uống xong dược dịch tịnh hóa, từ trong màn sương mù xanh đen dày đặc phía trước, hàng loạt bóng người dị dạng đột ngột lao ra. Đó là những phàm nhân khu đông, nhưng lúc này hai mắt họ đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng vô tri, da dẻ xám xịt, các đường gân máu màu đen kịt nổi rần rần trên mặt và cổ. Họ gầm rú lên những tiếng kêu man dại như dã thú, nanh vuốt sắc nhọn điên cuồng cào xé, lao thẳng về phía hàng rào cảnh sát và nhóm học sinh.


"Xác sống lao tới! Chuẩn bị chiến đấu!" Lâm Phong hét lớn.


Toán xác sống đông đảo lên đến hàng trăm con, mang theo sát khí bạo liệt và tà khí ăn mòn kinh mạch, điên cuồng ập xuống như một làn sóng lũ màu đen.


"Lập trận phòng ngự!" Lâm Phong ra lệnh.


Mười mấy học sinh nhanh chóng di chuyển, lưng tựa vào lưng tạo thành một vòng tròn phòng ngự hoàn hảo hằng góc.


Cơ Vô Song bước lên phía trước ranh giới. Nàng hít một hơi thật sâu, vận hành linh lực Trúc Cơ tầng một truyền vào chiếc quạt giấy Phượng Vũ bị nứt nhẹ nan quạt thứ ba. Dù quạt bị tổn hại, nhưng dưới sự chỉ điểm quy tắc của Diệp Vô Thần trước đó, nàng đã biết cách lách qua vết nứt để bộc phát kiếm ý phong hỏa.


"Phượng Vũ Kiếm Pháp – Phong Hỏa Liên Thành!"


Nàng vung mạnh quạt giấy. Một luồng hỏa diễm màu đỏ hồng bùng phát, hóa thành một bức tường lửa khổng lồ dài năm trượng chắn ngang con lộ, ngăn chặn hoàn toàn toán xác sống tầm xa. Những con xác sống lao vào bức tường lửa đều bị sức nóng đẩy lùi, gầm rú trong đau đớn nhưng không thể vượt qua.


Thế nhưng, từ các con hẻm nhỏ hai bên sườn, hàng chục con xác sống khác đã lách qua bức tường lửa, điên cuồng lao vào mạn sườn của đội hình học sinh.


"Để ta!"


Tần Hạo gầm lên một tiếng. Gã bước ra khỏi vòng tròn phòng ngự, cơ bắp cuồn cuộn dưới chiếc áo thun ba lỗ đen phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc. Gã vận hành phương pháp Cổ Võ Hóa Kình kết hợp với một phần lực đẩy trọng lực nghịch hành mà Diệp Vô Thần đã cải tiến hằng ngày.


*Bùm! Bùm!*


Tần Hạo tung ra hai cú đấm Bát Cực Quyền cực mạnh thẳng xuống mặt đường nhựa nhựa. Kình lực hóa kình vô địch bộc phát, chấn vỡ nát hoàn toàn lớp nhựa đường thành hàng vạn mảnh đá tảng khổng lồ bay thẳng lên không trung, tạo thành một bức tường đá chắn đứng lối đi của toán xác sống mạn sườn. Những con xác sống lao lên đều bị kình lực của gã đấm văng ra xa mười thước, xương cốt kêu răng rắc nhưng nhục thân không bị tổn thương chí mạng.


Cảnh sát Trần Binh đứng bên ngoài thấy vậy, kinh ngạc đến mức rớt cả khẩu súng lục trên tay: "Cổ võ hóa kình... lại có thể phối hợp với lực đẩy đất đá mạnh mẽ đến thế này sao?!"


Gã vội vàng ra lệnh cho cảnh sát bắn đạn bọc linh thạch phá giáp để hỗ trợ học sinh. Thế nhưng, những viên đạn găm vào người xác sống chỉ khiến chúng khựng lại một giây rồi lại tiếp tục bò dậy lao tới.


"Trần đội trưởng, dừng bắn! Đạn linh thạch không thể tịnh hóa được ma văn tà ác trong đầu họ!" Lâm Phong hét lớn cảnh báo.


Lúc này, Lâm Phong đang đứng ở trung tâm đội hình phòng ngự, đôi mắt dưới lớp kính cận dày cộm rực sáng u quang xám tro nhẹ. Cậu đang áp dụng Tư Duy Phản Biện Pháp để phân tích chuyển động của toán xác sống.


"Hãy nhìn kỹ quỹ đạo di chuyển của chúng!" Lâm Phong truyền âm cho các học sinh. "Chúng không hề di chuyển theo bản năng dã thú. Phía sau gáy của mỗi người đều có một sợi tơ tà khí màu đen kịt, mỏng manh đang run rẩy kết nối trực tiếp với luồng sương mù dày đặc phía sâu trong khu đông. Đó chính là ma văn tà ác đang điều khiển hành vi của họ từ xa!"


"Chúng ta không cần tiêu diệt nhục thân của họ. Chỉ cần dùng súng phun sương chứa Bách Thảo Tịnh Hóa Dịch cắt đứt sợi tơ tà khí sau gáy, họ sẽ tự động thức tỉnh!"


Nói đoạn, Lâm Phong nhanh tay lắp bình ngọc chứa Bách Thảo Tịnh Hóa Dịch vào hệ thống súng phun sương đặc chế của học viện. Cậu nâng súng lên, nhắm thẳng vào khoảng không trung phía trên đầu toán xác sống.


*Xèo! Xèo! Xèo!*


Một làn sương mù màu xanh ngọc bích tinh khiết, mát rượi bộc phát ra ngoài, hòa tan hoàn toàn vào màn sương mù xanh đen tà ác. Ngay khi tịnh hóa dịch tiếp xúc với sương độc, những tiếng rít xèo xèo ghê rợn vang lên nghi ngút, làn khói độc màu hồng nhạt bị dập tắt hoàn toàn.


Những sợi tơ tà khí màu đen kịt sau gáy của toán xác sống khi chạm vào sương tịnh hóa liền bị ăn mòn rạn nứt nẻ, rồi đứt gãy tan tành thành từng đốm sáng đen vô hại.


*Phịch! Phịch! Phịch!*


Hàng trăm con xác sống đang điên cuồng gầm rú đột ngột khựng lại. Sắc xám xịt trên da họ nhanh chóng rút lui, các đường gân máu đen trên cổ nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn. Đôi mắt đỏ ngầu của họ lấy lại vẻ trong sáng, thần trí tỉnh táo trở lại. Họ lảo đảo vài bước rồi đồng loạt ngã gục xuống đất, thở hổn hển nhưng tính mạng đã hoàn toàn được bảo toàn.


"Thành công rồi! Họ đã tỉnh lại!" Các học sinh học viện phấn khích reo hò.


Trần Binh vội vàng dẫn theo cảnh sát lao vào đưa những phàm nhân vừa được giải cứu ra khu vực an toàn. Gã nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy sự nể phục và biết ơn sâu sắc: "Lâm Phong học trò, Quy Tắc Học Viện của các ngươi... thực sự là cứu tinh của Giang Nam thành!"


Lâm Phong khẽ lắc đầu, nét mặt vẫn vô cùng thận trọng: "Trần đội trưởng, chúng ta mới chỉ tịnh hóa được sương mù vòng ngoài. Nguồn phát ra tà độc vẫn đang nằm sâu bên trong khu đông."


Cậu nâng cuốn sổ tay da đen – bảo vật ghi chép nhân quả đã được Diệp Vô Thần điểm hóa – lên để tính toán tọa độ dòng chảy của tà khí. Thần thức của cậu lúc này đã đạt đến cảnh giới Quy Tắc Học Scholar Trung Cấp, nhạy cảm thấu suốt mọi biến động năng lượng.


"Đi theo tôi! Mắt trận tà độc đang ở hướng đông bắc!"


Lâm Phong dẫn đầu nhóm học sinh, cùng Trần Binh tiến sâu vào trung tâm khu đông hoang tàn. Càng đi sâu, sương mù xanh đen càng trở nên dày đặc, ăn mòn cả ánh sáng đèn đường thế tục, biến không gian xung quanh thành một màu tối tăm lạnh lẽo.


Sau nửa canh giờ rà soát, nhóm học sinh dừng bước trước một khu đất hoang phế bỏ hoang dã bên cạnh kênh đào bến cảng. Nơi đây có một cánh cửa sắt rỉ sét khổng lồ dẫn xuống một đường cống ngầm bỏ hoang sâu thẳm dưới lòng đất.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Từ sâu trong lòng đất cống ngầm, những tiếng nổ trầm đục vang lên liên hồi. Một luồng tà khí đen kịt, nồng nặc mùi tử khí và oán niệm, đang điên cuồng phun trào ra ngoài qua các khe nứt của cánh cửa sắt rỉ sét, tạo thành một vòng xoáy sương độc khổng lồ bao vây lấy nhóm học sinh.


Luồng tà khí đen kịt từ lòng đất cống ngầm đang phun ra mạnh hơn đe dọa bao vây học sinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!