Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Liêu Trưởng Lão Giáng Lâm, Thạch Nhân Xuất Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sương mù lôi đình tím ngắt rít gào rầm rập, xiết chặt lấy ranh giới học viện, chuẩn bị giáng xuống đòn lôi phạt diệt thế đầu tiên của Liêu Trưởng Lão.


Trên bầu trời ngoại ô Giang Nam thành, tầng mây đen kịt vốn dĩ đang tan dần sau cơn mưa rạng sáng đột ngột cuộn xoáy điên cuồng. Từng đạo lôi điện màu tím sậm, thô bạo như những con mãng xà khổng lồ, điên cuồng cào xé màn đêm. Sức ép vô hình từ trên cao dội xuống khiến hàng vạn phàm nhân đang xếp hàng trước cổng Quy Tắc Học Viện không chịu nổi áp lực, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, gương mặt cắt không còn giọt máu. Tiếng khóc thét, tiếng cầu nguyện hỗn loạn vang lên khắp nơi, biến khoảng sân rộng lớn vốn đang náo nhiệt thành một lò luyện ngục đầy rẫy sự kinh hoàng.


"Keng! Keng! Keng!"


Những bức tường rào đá tự nhiên bao quanh trang viên học viện – vốn được Diệp Vô Thần tự tay khắc đầy trận văn quy tắc – lúc này đang rung chuyển dữ dội. Lớp màng ánh sáng màu xám tro của Vùng Mù Thiên Cơ liên tục bộc phát u quang để chống đỡ lấy luồng áp lực tím ngắt từ trên trời giáng xuống. Thế nhưng, luồng linh áp này quá mạnh, mang theo hơi thở hủy diệt của một tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ tám đỉnh phong, vượt xa mọi thế lực tà tu thế tục tại Giang Nam thành từ trước đến nay.


Từ trong tầng mây tím cuộn xoáy, một bệ đá trận pháp khổng lồ màu tím nhạt – Vô Cực Trói Buộc Trận – chậm rãi hạ phàm. Đứng trên đỉnh bệ đá là một lão già mặc đạo bào xám tro thêu hình mây trắng giả tạo. Tóc lão bạc phơ chải chuốt gọn gàng, chòm râu dê khẽ bay trong gió lôi đình, đôi mắt híp lại tỏa ra sát khí lạnh lùng vô tình. Tay phải lão cầm một chiếc phất trần trắng phát sáng linh quang xanh biếc – chính là Liêu Trưởng Lão, Chấp sự ngoại môn của Vô Cực Tiên Tông đứng sau liên minh thế gia đô thị.


"Một lũ kiến hôi phàm nhân ngu muội!" Giọng nói của Liêu Trưởng Lão như tiếng sấm rền vang dội khắp mười dặm, chấn động màng nhĩ của hàng vạn người dưới đất rỉ máu nhẹ. "Dám tự lập học viện, truyền bá dị thuyết, phá hoại đại kế thu hoạch khí vận của tiên tông ta! Hôm nay, bản trưởng lão sẽ san bằng nơi này thành bình địa, bắt sống gã thư sinh đồ xám tự xưng là Tổ Sư kia về thượng giới rút tủy luyện đan!"


Nói đoạn, lão vung mạnh phất trần trắng trong tay.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng vạn sợi tơ linh lực màu xanh biếc, sắc bén như những lưỡi đao vô hình, từ phất trần bắn ra, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ học viện. Tấm lưới linh lực siết chặt lấy ranh giới Vùng Mù Thiên Cơ, ma văn lôi đình tím ngắt dọc theo các sợi tơ điên cuồng ăn mòn lớp phòng ngự xám tro, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.


"Sư phụ đang bế quan trong mật thất... Ta tuyệt đối không thể để kẻ ngoại môn này làm phiền đến ngài!" Lâm Phong cắn chặt răng, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ quật cường dưới lớp kính cận dày cộm. Cánh tay trái của cậu – vốn bị bỏng nhẹ rỉ máu tươi do tà khí phong hỏa từ trận chiến với Cơ Vô Song trước đó – đang run lên bần bật vì đau đớn, nhưng cậu vẫn kiên quyết đứng chắn trước hàng vạn phàm nhân học sinh.


Cơ Vô Song vừa mới dập đầu bái sư cũng run rẩy đứng dậy. Nàng nhìn chiếc quạt giấy Phượng Vũ bị nứt nhẹ nan quạt thứ ba dưới đất, rồi lại nhìn luồng linh áp diệt thế của Liêu Trưởng Lão trên trời, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Đây chính là sức mạnh của tiên tông thượng giới sao? So với kiếm pháp cổ võ gia truyền của nàng, luồng linh lực kia giống như đại dương bao la muốn nuốt chửng một chiếc thuyền nan nhỏ bé.


"Để ta chặn lão!"


Lý Thanh Vân từ trong rặng trúc vọt ra. Gương mặt gã trầm lặng nhưng ánh mắt rực sáng kiếm ý quyết tử. Gã không thể đứng nhìn học viện mới lập bị hủy diệt. Lý Thanh Vân vận hành toàn bộ linh lực Trúc Cơ tầng ba còn sót lại, rút mạnh thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' bị sứt mẻ nhẹ ở mũi kiếm, chém thẳng lên bầu trời.


"Thanh Vân Kiếm Ý – Nhất Kiếm Tịnh Hóa!"


Một đạo kiếm khí màu xanh nhạt, mang theo hơi thở thanh khiết của mây trời, hóa thành một vệt sáng khổng lồ dài mười trượng, lao thẳng về phía tấm lưới linh lực của Liêu Trưởng Lão.


Thế nhưng, tu vi giữa hai bên chênh lệch quá lớn. Kiếm khí của Lý Thanh Vân vừa chạm vào tấm lưới tơ xanh liền bị ma văn lôi đình tím ngắt của Vô Cực Trói Buộc Trận quấn chặt. Tiếng lôi nổ giòn giã vang lên, đạo kiếm khí thanh khiết bị chấn vỡ tan tành thành những đốm sáng vô hại trong nháy mắt.


*Phụt!*


Lực phản chấn cực mạnh dọc theo thân kiếm vỏ gỗ dội ngược vào ngực trái Lý Thanh Vân. Gã nôn ra một ngụm máu tươi, nhục thân bị hất văng ra xa mười trượng, đập mạnh vào một cột đá ranh giới học viện. Thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' rạn nứt thêm một đường sâu hoắm từ chuôi đến mũi kiếm, linh quang hoàn toàn dập tắt.


"Kiếm tu ẩn thế? Chỉ là một con kiến hôi Trúc Cơ tầng ba rách nát!" Liêu Trưởng Lão cười khẩy đầy khinh miệt, phất trần trắng lại vung lên, tấm lưới linh lực siết chặt hơn, ép ranh giới học viện sụt lún xuống nửa mét, bụi đất bay mù mịt.


***


Trong khi bên ngoài đang rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, thì tại mật thất sâu dưới lòng đất trang viên học viện, bầu không khí lại im ắng đến đáng sợ.


Diệp Vô Thần ngồi xếp bằng trên một bệ đá cổ. Vạt áo nho phục màu xám tro sờn rách của y rũ xuống, vầng trán quấn băng gạc trắng khẽ nóng rực, tỏa ra luồng u quang xám tro nhẹ hằng giờ. Cánh tay phải của y – bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến sát bả vai – hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt như đá tảng dưới đáy vực sâu Viễn Cổ. Cơn đau nhói buốt xương tủy liên tục truyền thẳng vào thần hải, khiến thần thức của y có chút mệt mỏi nhẹ hằng giờ. Đan điền rách nát của y hiện tại chỉ còn lại đúng hai mươi lăm phần trăm linh lực nghịch hành sau những trận chiến tịnh hóa liên tục.


Thần nhãn dưới lớp băng gạc khẽ mở, Diệp Vô Thần xuyên qua lớp đất đá dày, nhìn thấy rõ ràng toàn bộ cảnh tượng ngoài cổng chính. Y thấy Lý Thanh Vân bị đánh trọng thương nôn máu, thấy Lâm Phong và Cơ Vô Song đang dùng nhục thân bảo vệ phàm nhân, và thấy rõ ràng từng sợi tơ linh lực chứa ma văn tà ác của Liêu Trưởng Lão đang bòn rút sinh khí của đất đai.


"Một chấp sự ngoại môn Trúc Cơ tầng tám, cậy vào chút linh lực cống nạp từ thượng giới mà dám đến đây trang bức sao?"


Diệp Vô Thần khàn giọng thì thầm, giọng nói trầm thấp chứa đựng uy nghiêm vạn cổ của một Tổ Sư tối cổ. Y biết mình không thể trực tiếp xuất hiện bên ngoài. Khí tức viễn cổ bạo liệt trong nhục thân y nếu bộc phát hoàn toàn sẽ ngay lập tức làm rách nứt kết giới không gian Giang Nam thành mạnh hơn, thu hút sự chú ý của Ngụy Thiên Đạo Phân Thân hoặc vạn tộc tinh không dòm ngó địa cầu sớm hơn kế hoạch.


Y chậm rãi đưa bàn tay trái gầy gò ra, lật mở Thiên Cơ Vô Tự Thư đang lơ lửng vô hình trước ngực. Trang sách thứ nhất rực sáng u quang xám tro, hiển thị các vạch đo lường quy tắc vô hình xung quanh trận pháp vây hãm của Liêu Trưởng Lão.


"Trận pháp Vô Cực Trói Buộc này vận hành dựa trên sự liên kết mỏng manh của các sợi tơ linh lực xanh. Lão ta lạm dụng số lượng tơ để tạo uy áp diện rộng, nhưng mật độ liên kết tại mắt trận trung tâm lại cực kỳ lỏng lẻo. Chỉ cần dùng quy tắc trọng lực cực nặng đè bẹp điểm nối này, toàn bộ hệ thống tơ linh lực sẽ tự động kéo đứt nhau."


Diệp Vô Thần lẩm nhẩm phân tích sơ đồ tư duy phản biến trận pháp. Y dứt khoát đưa tay trái vào không gian cổ thư, lấy ra mười viên Tinh thần thạch hạ phẩm tỏa ra lôi quang xanh bạo liệt rực rỡ – tài nguyên tịch thu được từ các mỏ lậu trước đó. Y ném mạnh mười viên linh thạch xuống mặt đất địa mạch mật thất, làm mắt trận năng lượng.


Tiếp đó, y hướng ánh mắt lạnh lùng về phía góc tối mật thất, nơi Thạch Nhân Số 2 đang đứng im lặng như một pho tượng đất sét vô tri. Thạch Nhân Số 2 cao một mét tám, thân thể thanh mảnh hơn Thạch Nhân Số 1, nhưng trên ngực khắc đầy trận văn lôi dịch màu xanh lam lấp lánh tinh khiết.


Diệp Vô Thần vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, dòng linh lực xám tro chảy ngược trong kinh mạch phế vị, tập trung vào đầu ngón tay trái. Y chỉ thẳng vào trán Thạch Nhân Số 2, thi triển kỹ năng Điểm Hóa Thạch Nhân.


*Vút!*


Một luồng linh lực nghịch hành màu xám tro, mang theo sinh mệnh quy tắc tối cổ, bắn thẳng vào giữa trán tượng đất sét.


"Thạch nhân nghe lệnh, xuất thế trấn ải, bảo vệ học môn!"


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Lớp đất sét thô sơ trên bề mặt Thạch Nhân Số 2 đột ngột rạn nứt nẻ, tỏa ra u quang xám tro ấm áp hằng giờ hằng khắc. Hai mắt tượng đất sét bừng sáng, phát ra hai luồng lôi quang xanh lam bạo liệt rực rỡ. Trận văn lôi dịch khắc trên ngực nó hoạt động điên cuồng, hút sạch năng lượng từ mười viên tinh thần thạch hạ phẩm dưới đất. Sức mạnh nhục thân của nó trong nháy mắt bùng phát, tương đương với một tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ nhất đỉnh phong.


Thạch Nhân Số 2 chậm rãi cúi đầu trước Diệp Vô Thần, rồi xoay người, bước từng bước nặng nề nhưng cực nhanh, lao thẳng ra ngoài cổng chính học viện.


***


Ngoài cổng chính học viện lúc này, tấm lưới tơ xanh của Liêu Trưởng Lão chỉ còn cách đầu Lâm Phong chưa đầy ba tấc. Sức nóng và áp lực lôi lôi đình khiến kính cận của Lâm Phong rạn nứt nhẹ, máu tươi từ vết bỏng trên tay trái nhỏ giọt xuống đất cát.


"Chết đi, lũ kiến hôi!" Liêu Trưởng Lão gầm rú, phất trần trắng quất mạnh xuống hòng dứt điểm.


*Ầm!!!*


Đúng khoảnh khắc sinh tử ấy, mặt đất trước cổng chính đột ngột nổ tung. Một bóng người khổng lồ bằng đất sét rêu phong, cao một mét tám, lao vút lên từ lòng đất cát, đứng chắn ngay trước mặt Lâm Phong.


*Bùm!*


Tấm lưới tơ xanh chém thẳng vào lồng ngực của Thạch Nhân Số 2. Thế nhưng, thay vì bị chém đôi như Lý Thanh Vân, Thạch Nhân Số 2 đứng im như một bàn thạch vô địch. Trận văn lôi dịch trên ngực nó rực sáng lôi quang xanh lam, bộc phát kỹ năng Lôi Dịch Bộc Phát.


Luồng lôi điện xanh lam tinh khiết từ ngực thạch nhân cuộn trào ra ngoài, dọc theo các sợi tơ linh lực xanh của Liêu Trưởng Lão bắn ngược trở lại bầu trời. Tiếng nổ lôi đình vang dội, tịnh hóa hoàn toàn ma văn tím ngắt của trận pháp vây hãm.


Liêu Trưởng Lão kinh ngạc trố mắt nhìn, phất trần trắng trong tay khẽ run lên bần bật: "Cái gì?! Một tượng đất sét điểm hóa... lại chứa đựng lôi lực viễn cổ tinh khiết thế này?!"


Chưa dừng lại ở đó. Từ sâu trong mật thất dưới lòng đất, Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, tay trái y cầm thước gỗ quy tắc khẽ gõ mạnh xuống mặt đất địa mạch.


"Quy Tắc Trọng Lực Thao Túng – Thập Bội Áp Chế!"


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ trầm đục, nghẹt thở vang dội khắp không gian ranh giới học viện. Không khí xung quanh bệ đá trận pháp của Liêu Trưởng Lão đột ngột bị bóp méo nặng nề, phát ra tiếng rít u uất kinh hoàng.


Một luồng áp lực trọng lực khổng lồ, nặng gấp mười lần thông thường, từ trên trời giáng thẳng xuống đầu Liêu Trưởng Lão và toàn bộ bệ đá Vô Cực Trói Buộc Trận.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Bệ đá trận pháp màu tím nhạt lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt nẻ sâu hoắm, rồi vỡ vụn thành từng mảnh đá vụn rơi rụng tả tơi dưới áp lực cực nặng.


"Hự!!!"


Liêu Trưởng Lão gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Nhục thân Trúc Cơ tầng tám của lão như bị một ngọn núi vạn trượng đè nặng lên vai. Hộ giáp linh lực xanh biếc quanh thân lão nứt vỡ tan tành như thủy tinh.


Lão bị kéo tuột từ trên không trung xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống đất cát trước cổng học viện, quỳ rạp xuống trong nhục nhã tột cùng. Mặt đất dưới chân lão sụt lún sâu nửa mét, tạo thành một hố tròn khổng lồ.


*Rắc!*


Chiếc phất trần trắng – pháp bảo khống chế trận pháp cấp Trúc Cơ thượng phẩm – trên tay lão không chịu nổi áp lực trọng lực cực hạn x10, lập tức bị gãy đôi thành hai đoạn gỗ mục nát.


"Không... không thể nào! Đây là loại quy tắc thần thông gì?! Hoàn toàn bỏ qua phòng ngự linh lực của ta!" Liêu Trưởng Lão gầm rú điên cuồng trong hoảng sợ, gương mặt già nua vặn vẹo vì đau đớn và nhục nhã. Lão cố gắng vận hành linh lực để đứng dậy nhưng áp lực trọng lực x10 khóa chặt từng thớ cơ bắp, khiến xương khớp toàn thân lão kêu răng rắc như sắp nát vụn.


Hàng vạn phàm nhân và học sinh học viện chứng kiến cảnh tượng vị đại diện tiên tông thượng giới kiêu ngạo vô tri đang quỳ rạp dưới đất cát liền bùng nổ những tiếng reo hò, phấn khích tột độ. Danh tiếng của Quy Tắc Học Viện trong nháy mắt được đẩy lên đỉnh cao vô địch tại Giang Nam thành.


Lâm Phong và Cơ Vô Song nhìn bóng dáng oai nghiêm của Thạch Nhân Số 2 đứng trấn giữ cổng chính, rồi lại nhìn Liêu Trưởng Lão đang quỳ rạp, trong lòng tràn ngập sự kính sợ tuyệt đối đối với vị sư phụ đồ xám đang ẩn cư trong mật thất.


Liêu Trưởng Lão nhận ra nếu còn tiếp tục cứng đối cứng ở đây, lão chắc chắn sẽ bị áp lực trọng lực này đè nát khí hải đan điền vĩnh viễn. Lão nghiến răng kèn kẹt, dứt khoát cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu huyết tinh hoa, kích hoạt cấm thuật huyết độn của Vô Cực Tiên Tông hòng trốn chạy.


*Bùm!*


Một luồng sương mù màu tím máu bùng phát, che mắt tầm nhìn của Thạch Nhân Số 2. Liêu Trưởng Lão dùng toàn bộ sức tàn lực, mượn phản lực huyết độn để thoát khỏi phạm vi trọng lực áp chế x10, hóa thành một vệt sáng tím tàn tạ lao vút về phía bầu trời xa xôi.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc thân hình lão vừa bay lên rìa ranh giới học viện, đôi mắt híp tàn độc của lão khẽ lóe lên một tia sáng tà ác cực hạn. Lão cúi đầu nhìn xuống Giang Nam thành phồn hoa bên dưới, nhếch mép cười lạnh điên cuồng:


"Lũ kiến hôi Quy Tắc Học Viện! Các ngươi nghĩ mình đã thắng sao? Nếu ta không thể diệt được học viện của các ngươi, ta sẽ biến toàn bộ phàm nhân thành phố này thành những xác sống không hồn!"


*Vút!*


Từ trong tay áo rộng sờn rách của mình, Liêu Trưởng Lão lén lút flick ra một hạt châu nhỏ màu đen tím chứa đầy tà khí ma văn tàn độc cực hạn – chính là nguồn độc tố Nhược Trí Đan biến dị kết hợp oán niệm tiên tông. Hạt châu tà khí xé rách màn đêm rả rích, bắn thẳng xuống dòng nước của kênh đào chính chảy dẫn sâu vào khu đông Giang Nam thành thành phố...


Luồng tà khí ma văn đen kịt nhanh chóng hòa tan vào nguồn nước bến cảng bốc lên làn khói độc màu hồng nhạt rùng rợn, báo hiệu một tai họa diệt thế mới sắp sửa ập xuống phàm nhân khu đông Giang Nam thành.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!