Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tuyển Sinh Đại Hội, Cơ Vô Song Khiêu Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng áp lực trận pháp màu tím lôi đình rít lên rầm rập trên bầu trời, báo hiệu đại nạn phong tỏa tiên tông sắp sửa giáng xuống đầu Quy Tắc Học Viện.


Giữa rặng trúc cổ ngoại ô Giang Nam thành, sương mù rạng sáng vẫn rả rích bay. Diệp Vô Thần đứng lặng im dưới bóng tối của rặng trúc, vạt áo nho phục màu xám tro sũng nước mưa khẽ lay động theo từng luồng gió lạnh rít qua kẽ lá. Cánh tay phải của y – bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến sát bả vai – hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và nhói buốt tận xương tủy. Cơn đau dữ dội từ vết hóa đá liên tục dội thẳng vào thần hải, nhưng vầng trán quấn băng gạc trắng của y không hề nhíu lại một mảy may. Tay trái y khẽ nắm chặt cây gậy trúc cũ kỹ – thực chất chính là thanh thước gỗ quy tắc màu xám tro rực rỡ u quang bạc khảm Thần Không Sa vừa được nâng cấp lên cấp Trúc Cơ.


Phía sau y, Sở Phi Vân khom người đứng canh phòng, đôi mắt trẻ tuổi đầy vẻ cảnh giác. Lý Thanh Vân – thiên tài kiếm tu ẩn thế vừa mới dập đầu bái phục Tổ sư – lúc này đang ôm thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' bị sứt mẻ nhẹ ở mũi kiếm, vẻ mặt trầm lặng nhưng ánh mắt tràn đầy sự cung kính tuyệt đối. Gã cảm nhận được luồng khí tức viễn cổ bạo liệt đang rò rỉ từ tầng mây đen kịt trên bầu trời, khàn giọng truyền âm:


"Tổ Sư, luồng lôi đình màu tím này mang theo dao động thần thức cực kỳ bá đạo của Vô Cực Tiên Tông thượng giới. Mạc Vô Kỵ trước khi chết chắc chắn đã dùng bí thuật truyền tin màu tím ẩn giấu ở thắt lưng để báo động lên thượng giới. Chấp sự ngoại môn Liêu trưởng lão của bọn chúng e rằng đã nhận được tọa độ, đang kích hoạt Vô Cực Trói Buộc Trận hòng phong tỏa toàn bộ học viện của chúng ta."


Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên giữa màn mưa:


"Trận pháp vây hãm của tiên tông tuy mạnh, nhưng muốn hạ phàm hoàn chỉnh cần phải có thời gian tích tụ linh áp. Mảnh vỡ trận pháp ngự lôi cổ mà ta nhặt được từ tro tàn của Trịnh Thiên Sư dưới lòng đất chợ đen vẫn đang nằm trong Thiên Cơ Vô Tự Thư. Có mảnh đồng cổ này làm mắt trận, ta có thể tự tay chế tạo 'Nghịch Lôi Trận' để khắc chế hoàn toàn lôi phạt của chúng. Việc cấp bách hiện tại là quay về trang viên học viện. Hôm nay là ngày đại hội tuyển sinh đầu tiên, không thể để ngoại nhân làm loạn tâm chí của phàm nhân."


Nói đoạn, y xoay người bước đi thong dong. Thần nhãn dưới lớp băng gạc khẽ động, dẫn dắt Lý Thanh Vân và Sở Phi Vân lướt nhanh qua những kẽ hở quy tắc không gian mỏng manh nhất của rừng trúc, hoàn toàn che mắt mọi dao động thần thức dò tìm từ tầng mây tím trên cao.


***


Khi ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp mây mù dày đặc, chiếu rọi xuống trang viên Quy Tắc Học Viện ở ngoại ô Giang Nam thành, cơn mưa rả rích cuối cùng cũng ngớt.


Trang viên học viện bỏ hoang ngày nào giờ đây đã được cải tạo khang trang. Những bức tường rào đá tự nhiên được khắc đầy các vạch trận văn quy tắc ẩn mật tỏa ra u quang xám tro ấm áp hằng giờ hằng khắc, thiết lập nên một Vùng Mù Thiên Cơ tuyệt đối an toàn.


Trước cổng chính học viện, một cảnh tượng náo nhiệt chưa từng có đang diễn ra. Hàng vạn thiếu niên và phàm nhân nghèo khổ từ khắp các ngóc ngách của Giang Nam thành, từ những khu ổ chuột tăm tối cho đến bến cảng lụi bại, đang đổ xô về đây. Họ đứng xếp hàng dài dằng dặc, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ háo hức, tò mò và tràn đầy hy vọng.


Đối với những phàm nhân phế linh căn bị thế gia tà tu khinh miệt coi như cỏ rác, Quy Tắc Học Viện chính là ngọn hải đăng duy nhất giúp họ tìm thấy tự do ý chí và con đường tu luyện chân chính mà không cần phụ thuộc vào Nhược Trí Đan độc hại của thương hội.


Lâm Phong – học trò đắc lực của Diệp Vô Thần – lúc này đang mặc bộ võ phục xám giản dị, đeo kính cận dày cộm, tay cầm cuốn sổ tay ghi chép quy tắc bằng da đen đã được điểm hóa. Cậu đứng ở bàn đăng ký trước cổng chính, tỉ mỉ ghi chép thông tin của từng thiếu niên tham gia khảo hạch. Khương Chí Nam đứng bên cạnh hỗ trợ, miệng cười toe toét, ra sức giữ trật tự cho đám đông.


"Lâm Phong học trưởng, xin hỏi Quy Tắc Học Viện tuyển sinh thực sự không nhìn vào linh căn sao?" Một thiếu niên gầy gò, ăn mặc rách rưới ở khu ổ chuột rụt rè hỏi.


Lâm Phong ngẩng đầu lên, mỉm cười ôn hòa, giọng nói đầy sự tự tin và lý trí:


"Học viện chúng ta tôn trọng tư duy phản biện và logic học. Sư phụ ta từng dạy, linh căn chỉ là một công cụ dẫn khí của thiên đạo tà ác nhằm bòn rút khí vận phàm nhân. Chỉ cần ngươi có một trí tuệ tỉnh táo, biết hoài nghi dối trá và tuân thủ quy tắc nghịch hành, ngươi đã đạt cảnh giới Quy Tắc Học Scholar Sơ Cấp, tự khai mở khiếu huyệt nhục thân mà không cần linh căn cực phẩm."


Đám đông nghe thấy vậy liền xôn xao phấn khích, tiếng bàn tán ca ngợi vang dội khắp khoảng sân rộng.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Đúng lúc bầu không khí đang náo nhiệt nhất, tiếng động cơ gầm rú thô bạo đột ngột vang lên từ con đường lộ ngoại ô. Sương mù rạng sáng bị xé rách, một chiếc xe sang bọc thép màu đỏ rực rỡ, trên thân xe thêu nổi hình rồng phượng phát sáng kiếm ý kiêu ngạo, điên cuồng lao thẳng về phía cổng chính học viện, ép buộc đám đông phàm nhân phải hoảng sợ dạt sang hai bên.


Chiếc xe phanh gấp ngay trước bàn đăng ký của Lâm Phong, lốp xe miết xuống mặt đường bốc khói khét lẹt.


Cửa xe mở ra. Một thiếu nữ thanh lịch bước xuống. Nàng mặc bộ sườn xám màu đỏ xẻ cao thêu chỉ vàng lộng lẫy, mái tóc đen mượt búi cao bằng một chiếc trâm ngọc cổ quý giá. Gương mặt nàng tuyệt mỹ, đôi mắt phượng sắc sảo tràn đầy vẻ kiêu ngạo, tự phụ bẩm sinh. Trên tay trái nàng cầm một chiếc quạt giấy thêu hình rồng phượng phát sáng kiếm ý phong hỏa đỏ rực – chính là quạt giấy Phượng Vũ, một pháp bảo kiếm cấp Trúc Cơ ẩn chứa kiếm ý vô cùng bá đạo.


Thiếu nữ này chính là Cơ Vô Song, truyền nhân duy nhất của Cơ gia cổ võ Giang Nam thành, người sở hữu Phượng Vũ Kiếm Pháp gia truyền vô địch thiên hạ.


Cơ Vô Song nhếch mép cười lạnh, ánh mắt phượng khinh miệt quét qua tấm biển gỗ giản dị của Quy Tắc Học Viện, rồi dừng lại trên người Lâm Phong gầy gò đeo kính cận:


"Quy Tắc Học Viện? Một gã thư sinh đồ xám tự xưng là Tổ sư viễn cổ, mở trường dạy học để lừa gạt phàm nhân bằng cái gọi là 'Tư duy phản biện' và 'Logic học'? Thật là một trò hề nực cười của thế tục!"


Lâm Phong khẽ nhíu mày, đứng dậy đối diện với sự kiêu ngạo của đối thủ, giọng nói vẫn bình tĩnh, sòng phẳng:


"Cơ tiểu thư, học viện chúng ta tuyển sinh công bằng, không tiếp đón những kẻ trang bức vô lý. Nếu ngươi đến đây để đăng ký khảo hạch, xin vui lòng xếp hàng theo quy tắc. Nếu ngươi đến để gây sự, học viện có thạch nhân hộ vệ sẵn sàng tiễn khách."


"Ngạo mạn!" Cơ Vô Song hừ lạnh một tiếng, quạt giấy Phượng Vũ trên tay nàng đột ngột xòe ra, tỏa ra một luồng kiếm ý phong hỏa đỏ rực rỡ khiến nhiệt độ xung quanh tăng lên nhanh chóng, lá khô dưới chân nàng lập tức bị thiêu rụi thành tro xám. "Cơ gia cổ võ chúng ta giữ gìn kiếm ý truyền thế hằng trăm năm nay, chưa từng nghe qua loại công pháp nghịch hành nào không cần linh căn. Hôm nay, Cơ Vô Song ta đến đây là để vạch trần trò lừa đảo của các ngươi! Ta thách đấu với kẻ mạnh nhất ở đây!"


Lý Thanh Vân đứng sau lưng Diệp Vô Thần trong rặng trúc khẽ nhúc nhích, định bước ra rút thanh kiếm vỏ gỗ bị sứt mẻ để giáo huấn thiếu nữ kiêu ngạo kia, nhưng Diệp Vô Thần đã nhẹ nhàng đưa tay trái ra hiệu ngăn lại.


"Tổ Sư?" Lý Thanh Vân nghi hoặc.


"Không cần ngươi ra tay." Diệp Vô Thần khàn giọng thì thầm, thần nhãn dưới lớp băng gạc khẽ động. "Kiếm pháp của nàng ta tuy bá đạo, nhưng vận hành dựa trên Flaw của Phượng Vũ Kiếm Điển cổ xưa. Lâm Phong đã đạt cảnh giới Quy Tắc Học Scholar Sơ Cấp, thần thức của nó đủ nhạy cảm để nhìn thấu sơ hở kinh mạch của nàng ta. Hãy để học trò của ta ra trận, dùng logic học đập tan sự kiêu ngạo vô tri của cổ võ thế gia."


Nhận được thần niệm truyền âm của sư phụ, Lâm Phong khẽ đẩy gọng kính cận, bước ra khỏi bàn đăng ký, đứng đối diện với Cơ Vô Song giữa khoảng sân trống rộng lớn. Cậu cầm thanh thước gỗ quy tắc phụ dài một thước bằng tay phải, cuốn sổ tay da đen kẹp bên nách trái, giọng nói rành rọt:


"Cơ tiểu thư, ta là đệ tử ký danh khóa đầu tiên của học viện. Nếu ngươi muốn thách đấu với sư phụ ta, hãy bước qua thước gỗ của ta trước. Trận đấu này, ta chỉ dùng Tư Duy Phản Biện Pháp và toán học để phá giải Phượng Vũ Kiếm Pháp của ngươi."


"Chỉ bằng một gã phàm nhân đeo kính cận như ngươi mà đòi phá giải kiếm pháp Cơ gia ta? Tìm chết!"


Cơ Vô Song tức giận đỏ mặt, nhục thân gã bộc phát linh lực Trúc Cơ tầng một mạnh mẽ. Nàng múa quạt giấy Phượng Vũ, thân hình thanh lịch lướt đi nhanh như một vệt bóng ma màu đỏ rực rỡ, chém thẳng ra chiêu thức đầu tiên.


*Hưu! Ầm!*


Một đạo kiếm khí màu huyết sắc mang hình dáng chim phượng hoàng lửa khổng lồ bùng cháy dữ dội, xé rách không khí ẩm ướt, tỏa ra sức nóng nung chảy đá tảng, lao thẳng về phía Lâm Phong.


Đám đông phàm nhân xung quanh kinh hoàng hét lên, vội vã lùi lại thật xa để tránh làn sóng nhiệt bạo liệt.


Lâm Phong đứng yên tại chỗ, không hề bộc phát bất kỳ luồng linh lực rực rỡ nào. Cậu nhắm chặt mắt lại hằng giây, tập trung thần thức cao độ vào vết sẹo u quang xám tro nhẹ trên trán do Diệp Vô Thần điểm hóa ấn ký. Trong thần hải của cậu, cuốn sổ tay da đen tự động lật mở, hiển thị các vạch đo lường quy tắc vô hình xung quanh quỹ đạo chuyển động của phượng hoàng lửa.


*Beat 1*: Phượng hoàng lửa lao tới với tốc độ cực nhanh, mang theo sát khí phong hỏa diệt thế.


*Beat 2*: Lâm Phong vẫn đứng yên, ngón tay trái khẽ bấm nhanh trên cuốn sổ tay da đen, tính toán chính xác tọa độ rơi và góc phản xạ của kiếm khí hằng giờ.


*Beat 3*: Ngay khi mỏ phượng hoàng lửa chỉ còn cách mặt Lâm Phong ba tấc, cậu đột ngột lách người nhẹ nhàng sang bên trái đúng 45 độ, bước một bước nghịch hành quy tức.


*Vút!*


Đạo kiếm khí phượng hoàng lửa rực lửa lướt sát qua vai áo xám của Lâm Phong, chém thẳng xuống khoảng sân trống phía sau, nổ tung tạo thành một hố sâu hoắm bốc khói đen kịt. Lâm Phong tránh thoát đường kiếm hiểm hóc một cách hoàn hảo mà không cần tốn một tia linh lực chống đỡ.


Cơ Vô Song kinh ngạc trố mắt nhìn, gã không thể tin nổi một gã phàm nhân lại có thể né tránh được tốc độ vật lý cực hạn của Phượng Vũ Kiếm Pháp bẩm sinh.


"May mắn mà thôi! Xem chiêu thứ hai của ta!"


*Beat 4*: Cơ Vô Song tức giận tăng tốc độ múa quạt lên cực hạn. Quạt giấy Phượng Vũ xoay tròn liên tục, tạo ra một màn lưới lửa rực rỡ, hàng vạn tia kiếm khí màu đỏ bao vây chặt chẽ xung quanh Lâm Phong, khóa chết mọi góc thoát hiểm vật lý hằng khắc.


Lâm Phong bị vây hãm giữa màn lưới lửa, sức nóng ngọn lửa khiến da mặt cậu đỏ rực, tay trái bị bỏng nhẹ một mảng da rỉ máu tươi do tà khí phong hỏa ăn mòn (Cost Paid). Thế nhưng, đôi mắt cận dưới lớp kính của cậu vẫn tỉnh táo, sáng suốt một cách kỳ lạ. Cậu nhớ lại lời sư phụ dạy về việc công pháp cổ võ thế gia luôn lặp lại quỹ đạo chuyển động kinh mạch mỗi 5 chiêu do Flaw tuần hoàn linh lực.


"Góc rơi 12 độ... Lực đẩy ngược chiều trọng lực... Mắt trận nằm ở nan quạt thứ ba ngực trái!" Lâm Phong lẩm nhẩm tính toán sơ đồ tư duy phản biến toán học.


*Beat 5*: Đúng khoảnh khắc Cơ Vô Song múa quạt đến chiêu thứ năm để khép chặt màn lưới lửa tiêu diệt mục tiêu, Lâm Phong đột ngột bước lên một bước dài, tay phải cầm thước gỗ quy tắc phụ chỉ thẳng vào nan quạt thứ ba của quạt giấy Phượng Vũ – ngay tại điểm nghẽn linh lực ngực trái của nàng ta.


*Bốp! Clăng!*


Một tiếng động khô khốc vang lên. Thước gỗ quy tắc phụ chạm chính xác vào nan quạt thứ ba, bộc phát luồng linh lực nghịch hành tịnh hóa xám tro cực mạnh, chấn vỡ hoàn toàn kết cấu linh lực phong hỏa của quạt giấy Phượng Vũ.


Màn lưới lửa khổng lồ bao quanh trong nháy mắt bị dập tắt hoàn toàn, hóa thành những làn khói đen vô hại biến mất vào hư không ẩm ướt.


Cơ Vô Song rên rỉ một tiếng đau đớn, kinh mạch tay phải bị phản phệ chấn động mạnh, quạt giấy Phượng Vũ tuột khỏi tay rơi thẳng xuống đất cát nứt nhẹ một đường mảnh ở cán quạt.


Đạo tâm kiếm sĩ kiêu ngạo suốt mười lăm năm qua của nàng ta hoàn toàn bị Lâm Phong dùng logic toán học bẻ gãy tan tành trong nháy mắt. Nàng loạng choạng lùi lại mấy bước, gương mặt tuyệt mỹ tái nhợt đi vì kinh hoàng và nhục nhã.


"Không... không thể nào! Kiếm pháp Cơ gia ta vô địch... làm sao có thể bị một gã phàm nhân phá giải?!" Cơ Vô Song gào thét trong điên loạn, thần trí sụp đổ cực hạn.


Lâm Phong khẽ đẩy gọng kính cận, cất thước gỗ phụ vào thắt lưng, giọng nói trầm tĩnh vang lên:


"Cơ tiểu thư, Phượng Vũ Kiếm Pháp của ngươi tuy hoa mỹ, nhưng nan quạt thứ ba chính là điểm bế tắc kinh mạch của ngươi. Mỗi khi ngươi múa quạt đến chiêu thứ năm để tụ khí, luồng linh lực đỏ bạo liệt kia đều bị nghẽn nhẹ ở vai trái, khiến tốc độ phòng ngự bị giảm đi một phần ba giây. Học viện chúng ta dùng Tư Duy Phản Biện Pháp để đo lường và bẻ gãy lỗi sai này của ngươi. Ngươi thua rồi."


Đám đông phàm nhân vây xem xung quanh im lặng phăng phắc hằng giây, rồi đột ngột bùng nổ những tiếng hò reo, vỗ tay vang dội khắp khoảng sân học viện. Sự thật đanh thép đã chứng minh phương pháp tu luyện logic khoa học mới của Quy Tắc Học Viện hoàn toàn có thể đánh bại cổ võ thế gia kiêu ngạo.


Cơ Vô Song quỳ sụp xuống đất cát ướt đẫm, ánh mắt phượng mờ mịt nhìn vào chiếc quạt giấy bị nứt nhẹ dưới đất, rồi lại nhìn vào bóng dáng gầy gò của Lâm Phong. Sự kiêu ngạo bấy lâu nay của nàng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi kính sợ và tự phục tột cùng trước chân lý logic học.


Nàng run rẩy cúi đầu dập mạnh xuống đất trước sự chứng kiến của hàng vạn người, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy quyết tâm:


"Cơ Vô Song kiêu ngạo vô tri, hôm nay thua tâm phục khẩu phục! Ta nguyện nộp toàn bộ học phí bằng mười vạn đồng tệ Giang Nam, tình nguyện gia nhập Quy Tắc Học Viện làm đệ tử nòng cốt để được theo học quy tắc chân chính của Tổ sư!"


Lâm Phong mỉm cười, định bước tới đỡ nàng dậy.


*Ầm!!!*


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Cơ Vô Song vừa dập đầu bái phục, bầu trời rạng sáng bỗng chốc tối sầm lại một cách đáng sợ.


Tầng mây đen kịt trên cao đột ngột cuộn xoáy dữ dội, bộc phát ra hàng vạn tia chớp màu tím lôi đình bạo liệt rít lên rầm rập, tỏa ra luồng linh áp diệt thế khổng lồ đè nặng xuống toàn bộ khu vực ngoại ô.


Một bệ đá trận pháp khổng lồ màu tím nhạt – chính là Vô Cực Trói Buộc Trận của Liêu trưởng lão tiên tông thượng giới – từ trên trời giáng xuống, bao phủ hoàn toàn ranh giới Quy Tắc Học Viện dưới lớp sương mù lôi đình tím ngắt, khóa chặt mọi lối thoát của hàng vạn phàm nhân bên trong...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!