Kiếm Tu Ẩn Thế, Bẻ Gãy Đạo Tâm
Tiếng chuông đồng khổng lồ từ đỉnh vòm đá ngầm của Chợ đen Giang Nam vẫn đang dồn dập ngân vang, từng đợt sóng âm chấn động u uất lan tỏa khắp không gian tối tăm, khiến những hạt bụi sulfur rào rào trút xuống như một trận mưa tro xám. Làn khói độc màu đen kịt từ vụ tự bạo của Trịnh Thiên Sư chưa kịp tan đi, đã bị luồng lôi quang đỏ rực từ hàng chục thanh đao rựa của đội bảo an xé rách.
"Lục soát! Không được để bất kỳ kẻ nào rời khỏi đây!" Tiếng quát tháo của tên thống lĩnh bảo an chợ đen vang lên rầm rập. Những bước chân nặng nề của tu sĩ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong bắt đầu khép chặt vòng vây, khóa chết mọi ngõ ngách hiểm trở.
Sở Phi Vân đứng bên cạnh Diệp Vô Thần, gương mặt trẻ tuổi lôi thôi bết chặt mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt gã lại rực sáng sự phấn khích tột độ. Gã lén nhìn gã thư sinh đồ xám bên cạnh, người vẫn đang thong dong đứng lặng im như một pho tượng cổ đại giữa dòng người nháo nhác.
Cánh tay phải của Diệp Vô Thần – bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến sát bả vai – hoàn toàn cứng đờ dưới lớp ống tay áo rộng sờn rách. Cơn đau buốt nhói từ vết hóa đá liên tục dội thẳng vào thần hải hằng giờ hằng khắc, nhưng vầng trán quấn băng gạc trắng của y không hề nhíu lại một mảy may. Tay trái y khẽ nắm chặt cây gậy trúc cũ kỹ – thực chất chính là thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc đã được ngụy trang hoàn hảo.
"Đại lão..." Sở Phi Vân khàn giọng truyền âm, "Toàn bộ các lối ra đã bị phong tỏa bằng Huyết Sát Trận của chợ đen. Chúng ta có cần dùng thân pháp xông thẳng ra ngoài không?"
"Không cần." Diệp Vô Thần khàn giọng đáp, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một sự thấu suốt nhân quả đến lạnh lùng. "Kinh mạch của ngươi vừa được ta khai thông huyệt Dũng Tuyền, thân pháp Phi Vân Bộ đã hoàn thiện nhưng linh lực nghịch hành vẫn chưa hoàn toàn đồng bộ với nhục thân. Nếu xông trực diện vào Huyết Sát Trận, tà khí của trận pháp sẽ mượn luồng linh lực bất ổn đó để ăn mòn khí hải của ngươi. Muốn đi, phải đi theo kẽ hở của quy tắc."
Y khẽ nâng gậy trúc ngụy trang lên, thần nhãn dưới lớp băng gạc trắng khẽ động. Trong tầm nhìn thần bí của y, tấm lưới nhân quả màu đỏ máu của trận pháp phong tỏa hiện lên với hàng vạn sợi tơ đan chéo. Thế nhưng, ở góc đông nam, nơi dòng nước thải cống ngầm chảy ra, sợi tơ nhân quả lại mỏng manh đến mức gần như đứt đoạn. Đó là điểm mù của hệ thống giám sát thiên quy chợ đen, nơi quy tắc không gian bị rò rỉ nhẹ do hệ quả của chuyến nhảy vọt thời gian của y.
"Đi theo hướng đông nam, bước ba bước lùi một bước, vận hành linh lực nghịch hành quy tức." Diệp Vô Thần ra lệnh.
Sở Phi Vân không một chút do dự, lập tức vận hành Phi Vân Bộ dẻo dai như một vệt khói xám, lướt đi vô hình trong bóng tối rậm rạp của hang động đá ngầm. Diệp Vô Thần thong dong bước theo sau, lá Ma văn ngụy trang phù dán trên ngực âm thầm vận hành, phong tỏa hoàn toàn mọi dao động đan điền rách nát của y. Hai bóng người như hai bóng ma mờ ảo, lướt qua ngay sát nách những toán bảo an đang đằng đằng sát khí mà không hề để lại một chút dao động linh lực nào.
Chỉ trong vài nhịp thở, họ đã thoát khỏi phạm vi chợ đen ngầm, bước ra một con hẻm nhỏ hoang phế ở ngoại ô Giang Nam thành.
Trời rạng sáng, cơn mưa rả rích vẫn chưa dứt, phủ một lớp sương mù dày đặc lên rặng trúc cổ bao quanh khu vực ngoại vi. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất ẩm và hơi thở thanh khiết của tự nhiên, tạm thời xua tan đi mùi sulfur hôi thối dưới lòng đất.
Thế nhưng, ngay khi Diệp Vô Thần vừa đặt chân lên thảm lá trúc ướt đẫm, bước chân y đột ngột dừng lại.
Cây gậy trúc ngụy trang ở tay trái y khẽ run lên một nhịp nhẹ. Luồng cát Thần Không Sa khảm sâu trong lõi thước gỗ đột ngột tỏa ra một luồng dao động không gian màu bạc mỏng manh, khẽ cộng hưởng với không khí ẩm ướt xung quanh.
Từ trong màn sương mù dày đặc phía trước, một luồng kiếm ý vô cùng thuần khiết, thanh cao nhưng lạnh buốt xương tủy đột ngột bộc phát, khóa chặt lấy tọa độ nhân quả của hai người.
"Kẻ trốn lậu thiên quy, tà khí bãi tha ma nồng nặc... Đêm mưa gió thế này, các ngươi định mang tà thuật đi đầu độc chúng sinh nơi nào?"
Một giọng nói thanh nhã, thoát tục như tiếng chuông khánh vang lên từ giữa rừng trúc.
Sương mù khẽ rẽ lối, để lộ ra một thanh niên mặc đạo bào màu xanh nhạt mang phong cách cổ xưa phẳng phiu. Gã đứng thong dong dưới mưa, mái tóc dài buộc gọn bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản, lưng đeo một thanh trường kiếm vỏ gỗ giản dị không khắc hoa văn. Gương mặt gã anh tuấn, đôi mắt sáng như sao trời nhưng tràn ngập vẻ lạnh lùng, cô độc của một kiếm sĩ đã đoạn tuyệt hồng trần.
Người này chính là Lý Thanh Vân – thiên tài kiếm tu đến từ kiếm phái ẩn thế, người đang dùng thế tục Giang Nam làm nơi rèn luyện đạo tâm để bứt phá cảnh giới.
Lý Thanh Vân nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Thần. Thần thức Trúc Cơ Trung Kỳ (Cảnh giới Thần Niệm) của gã quét qua, lập tức phát hiện ra luồng tử khí bãi tha ma tàn dư trên người y (do trận pháp hoán đổi địa mạch ở chợ đen để lại), cùng với cánh tay phải hóa đá xám xịt đầy tà tính kia. Gã lầm tưởng Diệp Vô Thần là một tà tu ẩn danh vừa thực hiện một phi vụ luyện đan người sống tàn bạo dưới lòng đất.
"Kiếm tu ẩn thế, Trúc Cơ tầng ba..." Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói khàn khàn trầm thấp không một chút hoảng sợ. Y nhìn thẳng vào thanh kiếm vỏ gỗ của đối thủ, thần nhãn khẽ động dưới lớp vải trắng quấn trán.
Sở Phi Vân vội vàng bước lên chắn trước mặt Diệp Vô Thần, bộc phát linh lực Luyện Khí tầng tám, tay cầm con dao găm xương thú mài nhọn, cảnh giác gầm lên:
"Ngươi là kẻ nào?! Dám cản đường đại lão của ta?"
Lý Thanh Vân không thèm liếc nhìn Sở Phi Vân một cái. Đối với gã, một tán tu Luyện Khí tầng tám hoàn toàn không đủ tư cách để gã rút kiếm. Ánh mắt gã vẫn khóa chặt vào cây gậy trúc ngụy trang trên tay trái Diệp Vô Thần:
"Thanh thước gỗ trong tay ngươi chứa đựng sát khí lôi đình bạo liệt và dao động không gian rách nát. Ngươi ngụy trang thành một phàm nhân phế linh căn, nhưng thần thức lại thâm bất khả trắc. Đêm nay, Lý Thanh Vân ta sẽ dùng thanh kiếm vỏ gỗ này để tịnh hóa tà khí của ngươi, trả lại sự yên bình cho Giang Nam."
*Keng!*
Một tiếng ngân thanh khiết xé rách màn sương mù. Lý Thanh Vân chậm rãi rút trường kiếm ra khỏi vỏ gỗ. Thanh kiếm 'Thanh Vân' lấp lánh ánh sáng xanh lam tinh khiết bộc phát, tỏa ra một luồng Thanh Vân Kiếm Ý mạnh mẽ, hóa thành những làn mây xanh nhạt lờ lững xung quanh nhục thân gã, tịnh hóa hoàn toàn nước mưa rơi xuống thành hơi nước trắng xóa.
"Đại lão, để tiểu đệ ngăn gã!" Sở Phi Vân gầm lên, định thi triển Phi Vân Bộ lao vào tấn công.
"Lui lại." Diệp Vô Thần tay trái vung gậy trúc nhẹ nhàng gạt Sở Phi Vân ra sau lưng. "Kiếm ý của gã đã đạt đến cảnh giới Thần Niệm, kiếm khí chưa xuất nhưng ý đã khóa chặt thần hồn của ngươi. Ngươi tiến lên một bước, kiếm ý sẽ tự động chém rách khí hải của ngươi trong nháy mắt. Trận chiến này, ngươi chỉ cần đứng xem."
Diệp Vô Thần chậm rãi bước lên một bước. Vạt áo nho phục xám sũng nước mưa khẽ bay nhẹ. Y đưa thước gỗ quy tắc (đã gỡ bỏ ngụy trang gậy trúc, để lộ thân thước màu xám tro rỉ sét khắc đầy vạch đo lường cổ xưa) nâng lên ngang ngực. Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh chảy ngược trong kinh mạch phế vị của y, khiến thước gỗ tỏa ra u quang bạc ấm áp.
Lý Thanh Vân thấy Diệp Vô Thần dùng thước gỗ làm vũ khí, đôi mắt sao khẽ híp lại đầy vẻ khinh miệt:
"Dùng thước gỗ đo lường để đối đầu với kiếm ý thiên nhiên? Điên cuồng vô tri! Nhận kiếm của ta!"
*Vút!*
Lý Thanh Vân ra tay. Gã không hề di chuyển nhục thân, chỉ vung nhẹ cổ tay phải. Thanh kiếm vỏ gỗ chém ra một đạo kiếm khí tịnh hóa màu xanh nhạt sắc lẹm, xé rách màn mưa rải rích, mang theo uy áp nặng nề của Trúc Cơ Trung Kỳ lao thẳng về phía lồng ngực Diệp Vô Thần.
Đối mặt với đạo kiếm khí diệt thế ấy, Diệp Vô Thần không hề né tránh, gương mặt thanh tú dưới lớp băng gạc không một chút biến động.
*Vù!*
Tay trái y chuyển động vô cùng tinh tế, vung thước gỗ quy tắc vẽ một vòng tròn hoàn mỹ trên không trung trước mặt. Luồng linh lực nghịch hành xám tro kết hợp với cát Thần Không Sa bộc phát, tạo ra một vùng bóp méo không gian mỏng manh ngay tại tọa độ quỹ đạo của kiếm khí.
*Hưu!*
Đạo kiếm khí tịnh hóa màu xanh nhạt vừa chạm vào vòng tròn quy tắc liền đột ngột bị trượt hướng một cách kỳ dị, bỏ qua hoàn toàn nhục thân của Diệp Vô Thần, chém sạt qua một cột đá phế thải hoang phế cách đó vài trượng.
*Ầm!*
Cột đá phế thải nặng ngàn cân bị kiếm khí chém đôi, vết cắt phẳng lỳ như gương, đổ sập xuống bùn lầy vang dội.
Lý Thanh Vân ngỡ ngàng, đôi mắt sao lóe lên một tia chấn động cực hạn. Gã không thể tin nổi kiếm khí sắc bén nhất của mình lại bị một thanh thước gỗ mục nát gạt lệch hướng dễ dàng như vậy mà không hề phát ra tiếng va chạm vật lý nào.
"Đây... đây là loại ngự khí thuật gì?" Lý Thanh Vân trầm giọng hỏi.
Diệp Vô Thần đứng thong dong giữa màn mưa, khàn giọng cất tiếng vạch trần bằng phương pháp Tư Duy Phản Biện Pháp:
"Thanh Vân Kiếm Ý của ngươi tuy thanh cao, thoát tục, nhưng bị khuyết thiếu nhân sinh thực tế trầm trọng. Ngươi tu kiếm ẩn thế, tự coi mình đứng trên hồng trần, nhưng thực chất kinh mạch của ngươi lại bị tắc nghẽn ở khiếu huyệt phế vị. Mỗi lần ngươi vận hành kiếm quyết chém ra kiếm khí, luồng linh lực tinh khiết kia đều bị đứt đoạn nhẹ ở ngực trái, khiến quỹ đạo kiếm khí bị lệch lệch sang phải ba tấc. Kiếm pháp của ngươi bẩm sinh đã không hoàn mỹ, ngươi lấy gì để tịnh hóa ta?"
Giọng nói trầm thấp của Diệp Vô Thần như một tiếng sét đánh thẳng vào thần hải của Lý Thanh Vân.
Gương mặt anh tuấn của gã kiếm tu đột ngột tái nhợt đi. Gã trợn trừng mắt nhìn Diệp Vô Thần, trong lòng bùng phát một nỗi kinh hoàng tột độ. Bí mật về điểm nghẽn ở khiếu huyệt phế vị ngực trái là lỗi sai cấu trúc công pháp gia truyền mà ngay cả sư tôn của gã cũng không thể phát hiện ra, vậy mà gã thư sinh đồ xám gầy gò này chỉ cần nhìn qua một chiêu đã có thể vạch trần chính xác đến từng tấc!
"Ngươi... ngươi dám bôi nhọ kiếm đạo của ta?!"
Lý Thanh Vân gầm lên một tiếng đầy giận dữ, đạo tâm kiêu ngạo bấy lâu nay của gã bị tổn thương nghiêm trọng. Gã không chấp nhận việc kiếm pháp hoàn mỹ của mình có lỗi sai triết học và kinh mạch.
*Vù vù vù!*
Lý Thanh Vân điên cuồng thúc giục toàn bộ tu vi Trúc Cơ tầng ba. Luồng kiếm khí màu xanh lam bộc phát cực hạn, hóa thành những đám mây xanh dày đặc bao phủ toàn bộ rặng trúc cổ hằng trăm mét, tạo ra một vùng không gian kiếm ý phong hỏa vây hãm Diệp Vô Thần hòng cắt đứt đường lui của y – đó chính là tuyệt kỹ 'Thanh Vân Kiếm Ý hóa mây'.
"Chém cho ta!"
Lý Thanh Vân hét lớn, cố chém ra kiếm thứ hai mang theo toàn bộ kiếm ý suốt đời tích lũy. Luồng kiếm khí khổng lồ hóa thành một con rồng mây xanh rực rỡ lôi điện lam, gầm rú lao thẳng xuống đầu Diệp Vô Thần.
Thế nhưng, Diệp Vô Thần vẫn đứng yên tại chỗ. Tay trái y cầm thước gỗ quy tắc khẽ nâng lên, hướng thẳng vào mắt trận trung tâm của rồng mây xanh đang lao tới.
*Xèo xèo xèo...*
Ngay khi rồng mây xanh vừa chạm vào đầu thước gỗ, luồng linh lực nghịch hành tịnh hóa của thước gỗ quy tắc (được đúc từ cốt tủy Lôi Ma và Thần Không Sa) bộc phát cực hạn. Luồng sương mây kiếm ý dày đặc bao quanh trong nháy mắt bị thước gỗ tịnh hóa xua tan hoàn toàn, hóa thành những làn hơi nước vô hại biến mất vào hư không.
Lý Thanh Vân hoàn toàn mất đi sự kiểm soát đối với kiếm khí của mình, nhục thân gã bị chấn động mạnh, loạng choạng nôn ra một ngụm máu đỏ tươi.
"Không... không thể nào! Kiếm ý suốt đời của ta..." Lý Thanh Vân gầm rú trong tuyệt vọng, đạo tâm bắt đầu rạn nứt nẻ dữ dội.
Diệp Vô Thần thong dong bước tới trước mặt gã, tay trái cầm thước gỗ quy tắc khẽ gõ nhẹ vào mũi thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' đang run rẩy trên tay gã.
*Rắc! Clăng!*
Một tiếng động thanh khiết vang lên. Thanh kiếm vỏ gỗ 'Thanh Vân' rực rỡ linh quang trong nháy mắt bị chấn vỡ hoàn toàn kiếm khí bảo hộ, thân kiếm run rẩy dữ dội rồi rơi tuột khỏi tay Lý Thanh Vân, cắm thẳng xuống bùn lầy ẩm ướt.
Lý Thanh Vân quỳ sụp xuống đất đá ngầm ướt đẫm, hai mắt mờ mịt vô hồn, đạo tâm kiếm sĩ kiêu ngạo suốt hai mươi năm qua hoàn toàn bị Diệp Vô Thần nghiền nát tan tành bằng logic học và thước gỗ quy tắc. Gã nôn liên tiếp mấy ngụm máu đỏ, kinh mạch ngực trái co giật dữ dội đau đớn tột cùng.
"Kiếm đạo của ngươi quá thuần khiết, thuần khiết đến mức giả tạo." Diệp Vô Thần lạnh lùng nhìn xuống gã, khàn giọng giảng giải. "Ngươi trốn tránh hồng trần để tìm kiếm kiếm ý hoàn mỹ, nhưng ngươi lại quên mất rằng kiếm sinh ra là để sát phạt hoang dã, để bảo vệ sinh mạng phàm nhân trước sự tàn bạo của thiên quy. Một thanh kiếm không có bụi bẩn của nhân gian, không có sát khí thực chiến hoang dã, chỉ là một thanh củi mục trang trí. Ngươi tu luyện như vậy, dừng chân ở Trúc Cơ tầng ba vĩnh viễn không thể phi thăng."
Lý Thanh Vân quỳ dưới mưa, những giọt nước mưa lạnh buốt xối xả vào mặt gã, nhưng không lạnh bằng sự thật tàn khốc mà Diệp Vô Thần vừa vạch trần.
Gã nhìn vào thanh kiếm vỏ gỗ đang cắm dưới bùn lầy bẩn thỉu, rồi lại nhìn vào cánh tay phải hóa đá xám xịt nhưng đầy uy nghiêm vạn cổ của Diệp Vô Thần. Trong nháy mắt, gã như nhìn thấy một con đường tu tiên hoàn toàn mới, một quy tắc tu luyện chân chính vượt qua mọi sự giả dối của thế gia tà tu.
*Bịch!*
Lý Thanh Vân dập đầu mạnh xuống đất đá ngầm ướt đẫm, hướng về phía Diệp Vô Thần cung kính dập đầu bái tạ, giọng nói run rẩy nhưng tràn đầy sự kính phục tuyệt đối:
"Lý Thanh Vân kiêu ngạo vô tri, hôm nay được đại nhân chỉ điểm lỗi sai kinh mạch và đạo tâm, như được khai sáng thần trí vạn cổ! Thanh Vân nguyện tâm phục khẩu phục dập đầu bái tạ, tình nguyện dâng hiến kiếm ý suốt đời và cùng đại nhân quay về Quy Tắc Học Viện, nguyện làm một giảng viên kiếm đạo hèn mọn để được theo học quy tắc chân chính của ngài!"
Sở Phi Vân đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng thiên tài kiếm tu ẩn thế khét tiếng dập đầu bái phục Tổ sư, trong lòng phấn khích tột độ, gã cười sằng sặc:
"Chúc mừng đại lão thu phục thêm một giảng viên tài năng cho học viện!"
Diệp Vô Thần khẽ gật đầu, tay trái vung nhẹ thước gỗ quy tắc thu hồi vào không gian Thiên Cơ Vô Tự Thư. Cánh tay phải hóa đá sát bả vai của y nhói đau dữ dội do phản lực thời không bộc phát sau trận chiến, y khẽ ho nhẹ một tiếng, khàn giọng nói:
"Đứng dậy đi. Giang Nam thành sắp sửa bùng nổ đại dịch linh khí khôi phục đầu tiên. Quy Tắc Học Viện cần kiếm ý của ngươi để làm lá chắn bảo vệ an ninh cho thế hệ học sinh mới trước các cuộc tấn công vật lý của tà tu thế gia. Chúng ta quay về trang viên chuẩn bị kỳ thi tuyển sinh đầu tiên."
Lý Thanh Vân cung kính nhặt thanh kiếm vỏ gỗ lên, lau sạch bùn đất bám trên thân kiếm, lặng lẽ bước theo sau gót chân Diệp Vô Thần và Sở Phi Vân hướng về phía trang viên học viện ngoại ô đang lờ lững trong sương mù rạng sáng.
Thế nhưng, khi họ vừa bước ra khỏi rặng trúc cổ, từ phía bầu trời Giang Nam thành, một luồng áp lực trận pháp khổng lồ màu tím lôi đình đột ngột bộc phát dữ dội từ tầng mây đen kịt, tỏa ra hơi thở diệt thế hướng thẳng xuống hướng Quy Tắc Học Viện...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!