Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trịnh Thiên Sư Trận Pháp, Hoán Đổi Địa Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí dưới lòng đất Chợ đen Giang Nam ngột ngạt và ẩm ướt đến mức khiến da thịt người ta có cảm giác dính dớp khó chịu. Mùi sulfur nồng nặc trộn lẫn với mùi than đá cháy dở, mùi rỉ sắt nung đỏ và cả thứ tử khí lờ lững bốc ra từ những sạp hàng bán đan dược giả tạo nên một thứ chướng khí xám xịt, quánh đặc hằng vạn năm không tan.


Diệp Vô Thần đứng thong dong bên góc khuất của một cột đá ngầm rêu phong. Vạt áo nho phục màu xám tro sờn rách của y khẽ lay động theo luồng gió lạnh thổi ra từ các đường cống ngầm sâu thẳm. Cánh tay phải của y – bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến tận sát bả vai – hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt như một bức tượng đất nung cổ đại. Cơn đau nhói buốt xương tủy từ vết hóa đá liên tục truyền thẳng vào thần hải hằng giờ hằng ngày, nhưng gương mặt thanh tú, trầm mặc dưới lớp mặt nạ đồng rỉ sét của y vẫn không một chút gợn sóng.


Tay trái y cầm thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, lúc này đang được ngụy trang dưới dạng một cây gậy trúc cũ kỹ dẫn đường. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y ẩn dưới lớp vải trắng quấn quanh khẽ nóng rực lên, tỏa ra luồng u quang xám tro nhẹ hằng giờ, mang theo uy nghiêm vạn cổ của một Tổ sư viễn cổ vừa thức tỉnh. Thần nhãn dưới lớp băng gạc trắng của y bỗng chốc nóng rực, tỏa ra luồng u quang xám tro lạnh lẽo hướng thẳng xuống nền đất đá ngầm đen kịt của chợ đen.


Sở Phi Vân – gã tán tu lém lỉnh vừa được y thu phục – đang quỳ một gối bên cạnh gậy trúc của y, gương mặt trẻ tuổi lôi thôi đầy vẻ sùng bái kính sợ. Gã ghé sát tai Diệp Vô Thần, lén lút chỉ tay về phía bục đá cao ở trung tâm chợ đen, nơi đang được thắp sáng bằng những ngọn đèn dầu hỏa diễm đỏ nhân tạo:


"Đại lão, ngài nhìn đài cao kia. Kẻ đang đứng đó chính là Trịnh Thiên Sư. Lão già gầy gò mặc đạo bào xám thêu hình quạt bát quái lệch lạc kia chính là kẻ lừa đảo phong thủy tà ác khét tiếng ở đây. Hắn đang cầm la bàn phong thủy bằng đồng rỉ sét, chuẩn bị kích hoạt ‘Hút Vận Khí Trận’ dưới nền móng chợ đen để bòn rút toàn bộ vận khí và thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân nghèo khổ và tán tu ở đây bán cho thế gia tà tu hằng ngày hằng đêm!"


Diệp Vô Thần không nói một lời. Thần nhãn của y khẽ động, tầm nhìn lập tức xuyên qua lớp đất đá dày đặc, nhìn thấu xuống nền móng sâu thẳm của chợ đen.


Dưới lớp đá ngầm đen kịt kia, một mạng lưới trận văn màu đỏ máu chằng chịt như những mạch máu của một con quái thú khổng lồ đang âm thầm vận hành. Những sợi tơ khí vận màu vàng nhạt – kết tinh từ vận khí và thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân bốc vác, tán tu nghèo khổ đang huyên náo mua bán xung quanh – đang bị một luồng lực hút vô hình kéo rỉ rả về phía bục đá cao.


Trịnh Thiên Sư đứng trên đài cao, gương mặt gầy gò như xác khô khẽ vặn vẹo đầy vẻ tham lam. Lão lẩm bẩm chú ngữ từ cuốn ‘Tà Phong Thủy Kinh’, tay phải liên tục gõ vào la bàn phong thủy bằng đồng rỉ sét, ép buộc trận pháp dưới lòng đất phải gia tốc thu hoạch. Luồng tà khí đen kịt từ la bàn phát ra, kết nối trực tiếp với mắt trận trung tâm dưới chân lão.


Sở Phi Vân nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi phẫn nộ. Gã vốn là kẻ thích hành hiệp trượng nghĩa, chuyên đi cướp của tà tu chia cho người nghèo. Gã nghiến răng kèn kẹt, bộc phát linh lực Luyện Khí tầng tám nghịch hành, thi triển thân pháp Phi Vân Bộ hòng lướt nhanh như gió ra ngoài:


"Đại lão, để tiểu đệ ra tay! Ta có túi vải không đáy và con dao găm xương thú này, chỉ cần lén lướt qua cắt đứt sợi dây trận pháp nối với đài cao là có thể phá hủy trận pháp của lão già tà ác kia!"


Sở Phi Vân vừa dứt lời, thân hình gã đã hóa thành một làn khói xám mờ ảo lướt đi. Thế nhưng, gã vừa mới tiếp cận ranh giới bục đá trong vòng ba trượng, một luồng tà khí màu đỏ đen kịt đột ngột bộc phát từ trận pháp phòng ngự của Trịnh Thiên Sư, chấn mạnh vào lồng ngực gã.


*Ầm!*


Sở Phi Vân loạng choạng lùi lại mấy trượng, sắc mặt tái nhợt, nôn ra một ngụm máu nhỏ. Luồng tà khí đỏ đen kia vô cùng thô bạo, bám chặt lấy kinh mạch của gã hòng ăn mòn khí huyết.


"Ngu xuẩn."


Một giọng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên ngay sau lưng gã. Tay trái Diệp Vô Thần khẽ nâng gậy trúc ngụy trang gõ nhẹ vào cổ chân phải của Sở Phi Vân. Luồng linh lực nghịch hành xám tro truyền vào, trong nháy mắt tịnh hóa hoàn toàn luồng tà khí đỏ đen đang ăn mòn kinh mạch gã, giúp gã ổn định lại khí huyết.


Diệp Vô Thần lạnh lùng nhìn Sở Phi Vân, khàn giọng cảnh cáo:


"Trận pháp này liên kết trực tiếp với khí vận của vạn người dưới lòng đất. Ngươi dùng lực vật lý để cắt đứt dây trận pháp, không chỉ khiến tà khí bộc phát ngược chiều thiêu rụi kinh mạch của chính ngươi, mà còn làm kinh động đến ban quản lý chợ đen và toàn bộ thế gia tà tu đứng sau. Muốn phá trận của kẻ lách luật, phải dùng chính quy tắc của hắn để bẻ gãy hắn."


Sở Phi Vân run rẩy đứng dậy, ánh mắt nhìn Diệp Vô Thần đầy vẻ sùng bái và tự trách:


"Tiểu đệ lỗ mãng, xin đại lão chỉ điểm! Chúng ta phải làm sao để cứu hàng vạn phàm nhân ở đây mà không làm kinh động kẻ địch?"


Diệp Vô Thần không đáp. Y khẽ nâng tay trái, thò vào ngực áo nho phục xám lấy ra Túi châm cứu rỉ sét do y sư mù Liễu Thanh Huyền truyền lại. Y mở túi da, lấy ra một cây kim châm rỉ sét mảnh khảnh.


Bằng một cú búng tay nhẹ nhàng đầy tinh tế, Diệp Vô Thần cắn đầu ngón tay trỏ trái, để lộ ra một giọt máu đỏ rực rỡ chứa đựng luồng linh lực nghịch hành xám tro tinh khiết nhất. Y dùng cây kim châm rỉ sét nhúng vào giọt máu, nhanh như chớp vẽ nhanh những ký tự cổ phức tạp lên bốn lá cờ bằng vải thô đen rách nát lấy ra từ Thiên Cơ Vô Tự Thư.


Chỉ trong vài nhịp thở, bốn lá cờ đen rách nát đã được khắc họa hoàn chỉnh những trận văn nghịch thiên màu huyết sắc lấp lánh u quang – chính là Nghịch Mệnh Huyết Trận Kỳ. Luồng linh lực nghịch hành xám tro chảy tràn trề trên mặt cờ, tỏa ra một luồng dao động không gian mỏng manh nhưng vô cùng sắc bén.


Diệp Vô Thần đưa bốn lá cờ đen cho Sở Phi Vân, ra lệnh:


"Ngươi vừa được ta khai thông huyệt Dũng Tuyền, thân pháp Phi Vân Bộ đã hoàn thiện không còn bị gián đoạn. Hãy dùng tốc độ nhanh nhất của ngươi, lén lút cắm bốn lá Nghịch Mệnh Huyết Trận Kỳ này vào bốn góc khuất của chợ đen mà ta đã đánh dấu bằng thần thức. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để chấp pháp vệ của chợ đen phát hiện."


Sở Phi Vân đón lấy bốn lá cờ đen, cảm nhận được luồng sức mạnh nghịch thiên ẩn chứa bên trong, gã phấn khích gật đầu lia lịa:


"Tuân mệnh đại lão! Tiểu đệ thề sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"


*Vút!*


Thân hình Sở Phi Vân bỗng chốc hóa thành một vệt khói xám vô hình, dẻo dai như mây gió lướt đi trong bóng tối của chợ đen. Nhờ có sự chỉ điểm kinh mạch của Diệp Vô Thần, thân pháp của gã lúc này nhanh nhẹn và hoàn mỹ đến mức không phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào, lách qua toàn bộ các đợt tuần tra của chấp pháp vệ một cách dễ dàng.


Trong lúc đó, Diệp Vô Thần đứng lặng im tại chỗ, tay trái cầm gậy trúc ngụy trang khẽ gõ nhẹ xuống đất theo từng nhịp thở của Trịnh Thiên Sư trên đài cao. Thần nhãn của y đang liên tục tính toán sơ đồ tư duy nhân quả dòng chảy năng lượng của trận pháp.


Y phát hiện ra trận pháp của Trịnh Thiên Sư có một lỗi sai cấu trúc cực kỳ lớn ở mắt trận trung tâm. Lão già này quá lạm dụng la bàn phong thủy bằng đồng rỉ sét để cưỡng chế hút khí vận, khiến điểm nối nhân quả giữa la bàn và địa mạch đất đá dưới móng bị rạn nứt nhẹ do quá tải. Đây chính là kẽ hở quy tắc thiên đạo hoàn hảo để y khai thác.


*Cạch!*


Lá cờ Nghịch Mệnh Huyết Trận Kỳ cuối cùng được Sở Phi Vân cắm chính xác xuống góc khuất phía đông bắc của chợ đen.


Ngay trong khoảnh khắc đó, Diệp Vô Thần khẽ nâng ngón tay trỏ trái đang rỉ máu, thi triển thủ đoạn Vẽ Nghịch Mệnh Trận trực tiếp trên không trung trước mặt. Một vòng xoáy linh lực màu huyết sắc khổng lồ, xoay tròn ngược chiều rực rỡ xuất hiện trong nháy mắt rồi ẩn đi vào hư không.


*Vù... vù... vù...*


Bốn lá cờ Nghịch Mệnh Huyết Trận Kỳ ở bốn góc chợ đen đồng loạt phát sáng u quang huyết sắc dữ dội dưới lòng đất. Trận pháp Hoán Đổi Địa Mạch chính thức được kích hoạt mà không phát ra bất kỳ tiếng động vật lý nào làm kinh động đám đông xung quanh.


Toàn bộ tọa độ dòng chảy khí vận của trận pháp hút vận khí bị hoán đổi hoàn toàn nghịch hành. Thay vì bòn rút khí vận và thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân nghèo khổ trong chợ đen, điểm đầu vào của trận pháp bị Diệp Vô Thần hoán đổi trực tiếp sang bãi tha ma hoang phế chứa đầy oán khí, tử khí và xui xẻo tột cùng nằm ở ngoại ô Giang Nam thành.


Trên đài cao, Trịnh Thiên Sư hoàn toàn không hề hay biết tai họa sắp giáng xuống đầu. Lão cười sằng sặc, hai mắt đỏ ngầu đầy vẻ kiêu ngạo vô tri. Lão dậm mạnh chân xuống bục đá, lẩm bẩm chú ngữ kích hoạt chương cuối của ‘Tà Phong Thủy Kinh’:


"Trận pháp thu hoạch, kích hoạt cho ta! Khí vận của hàng vạn phàm nhân, hãy tụ hội về la bàn phong thủy của ta để dâng lên thế gia!"


Lão vung mạnh la bàn phong thủy bằng đồng rỉ sét lên không trung, chờ đợi luồng khí vận màu vàng rực rỡ của phàm nhân đổ về để giúp lão đột phá tu vi. Thế nhưng, ngay khi trận pháp dưới móng chợ đen bộc phát linh quang...


*Ầm!!!*


Không có bất kỳ luồng khí vận màu vàng ấm áp nào xuất hiện.


Thay vào đó, một luồng khói đen kịt, nồng nặc mùi tử khí thối rữa, oán oán niệm và xui xẻo tột cùng từ bãi tha ma ngoại ô đột ngột phun trào dữ dội từ lòng đất dưới chân bục đá, xộc thẳng vào mặt Trịnh Thiên Sư.


"Cái... Cái gì thế này?!"


Trịnh Thiên Sư kinh hoàng hét lên một tiếng thất thanh. Gương mặt lão trong nháy mắt bị làn khói đen kịt bao phủ, ăn mòn da thịt phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


Khí vận xui xẻo tột cùng của bãi tha ma ập đến khiến la bàn phong thủy bằng đồng rỉ sét trên tay lão đột ngột phát ra những tiếng nứt vỡ giòn giã. Luồng phản phệ vận khí cực nặng khiến toàn thân lão co giật dữ dội, đan điền Luyện Khí tầng bảy bị tà khí bãi tha ma xâm nhập nổ tung kinh mạch phế vị.


Trong cơn điên loạn và hoảng sợ tột độ, Trịnh Thiên Sư loạng choạng lùi lại phía sau, chân lão trượt mạnh trên bệ đá ẩm ướt trơn trượt của bục cao.


*Rắc!*


Một tiếng gãy xương khô khốc, rùng rợn vang lên giữa khoảng không chợ đen. Trịnh Thiên Sư ngã lộn cổ từ đài cao xuống đất đá ngầm, cổ gãy gập một góc chín mươi độ kỳ dị, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi vạn phần.


Chưa dừng lại ở đó, luồng linh lực tà ác tích tụ trong đan điền bị phản phệ của lão bộc phát cực hạn, khiến đan điền lão đột ngột phình to rồi tự bạo dữ dội.


*Bùm!!!*


Một vụ nổ linh lực màu đen kịt bùng phát ngay dưới chân đài cao, thổi bay toàn bộ cát bụi đá vụn xung quanh huyên náo. Đám đông tu sĩ và tán tu vây xem hoảng loạn gào thét, dẫm đạp lên nhau bỏ chạy tán loạn trong làn sương khói đen kịt.


Diệp Vô Thần đứng lặng im trong bóng tối, tay trái khẽ vẫy nhẹ gậy trúc ngụy trang để xua tan làn khói độc đang bay về phía mình. Cánh tay phải hóa đá của y khẽ co giật nhẹ dưới lớp áo rộng, truyền vào thần hải một cơn đau nhức nhối dữ dội do tiêu hao lượng lớn máu đầu ngón tay để vẽ huyết trận kỳ.


Sở Phi Vân từ trong màn khói đen lướt nhanh lại gần, gương mặt gã tái mét vì chấn động nhưng đôi mắt rực sáng đầy phấn khích:


"Đại lão! Ngài... ngài quá thần kỳ rồi! Lão già tà ác kia tự bạo chết thảm hại mà không làm tổn hại đến một sợi tóc của phàm nhân nào!"


Diệp Vô Thần không đáp, thần nhãn dưới lớp băng gạc trắng của y đột ngột dồn sự chú ý vào đống tro tàn đổ nát của đan điền Trịnh Thiên Sư vừa tự bạo dưới đất.


Ở đó, giữa đống xương cốt cháy sém và mảnh vỡ la bàn rỉ sét, có một vật phẩm nhỏ đang tỏa ra những tia lôi quang màu xanh lam tinh khiết, rực rỡ lấp lánh trong đêm tối.


Diệp Vô Thần bước tới, dùng tay trái nhặt vật phẩm đó lên. Đó là một mảnh vỡ bằng đồng cổ sứt mẻ, khắc đầy những trận văn ngự lôi tối cổ vô cùng tinh vi – chính là mảnh vỡ cổ thư trận pháp ngự lôi rớt dưới đất của Trịnh Thiên Sư.


"Cơ duyên nghịch mệnh..." Diệp Vô Thần khàn giọng thì thầm, nhanh chóng cất mảnh vỡ trận pháp ngự lôi vào không không gian Thiên Cơ Vô Tự Thư.


Thế nhưng, chưa kịp để y ổn định lại hơi thở...


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng chuông cảnh báo bằng đồng khổng lồ đột ngột vang dội dồn dập khắp không gian chợ đen ngầm, át cả tiếng la hét của đám đông hỗn loạn.


Từ các ngõ hẻm tối tăm, hàng chục tu sĩ bảo an chợ đen mặc giáp da thú đen, tay cầm đao rựa bọc linh lực đỏ rực rỡ đang điên cuồng lao ra, phong tỏa toàn bộ các lối thoát hiểm.


"Kẻ nào dám phá hoại trận pháp của chợ đen?! Phong tỏa toàn bộ lối ra! Lục soát từng người đeo mặt nạ cho ta!" Tiếng gầm rú của tên thống lĩnh bảo an vang dội khắp hang động đá ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!