Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Thương Hội Embargo, Chợ Đen Tìm Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù rạng sáng của thành phố Giang Nam dần ngớt, để lại một bầu không khí ngột ngạt, ẩm ướt bao trùm lên những bức tường rêu phong của Khương gia trạch viện cổ. Tiếng mưa rả rích đêm qua đã dứt, nhưng những giọt nước đọng trên mái ngói sụp đổ vẫn thỉnh thoảng rơi xuống, phát ra những tiếng "tách, tách" đều đặn, lạnh lẽo.


Trong gian hành lang hẹp còn sót lại sau cuộc tàn phá của Vương gia, Khương Đại Hải mặt mày xám xịt, vội vã chạy từ ngoài ngõ vào, hơi thở đứt quãng. Ông không kịp lau đi những vệt nước mưa bết chặt trên trán, lao thẳng vào phòng khách, giọng nói run rẩy đầy hoảng loạn:


"Tổ... Tổ sư! Không xong rồi! Lệnh phong tỏa của Thiên Cơ Thương Hội đã bắt đầu có hiệu lực!"


Khương Lan đang đứng bên cạnh điều chỉnh lại chăn ấm cho bảo vệ Lý Tứ, nghe thấy vậy thì đôi lông mày phượng khẽ nhíu chặt lại. Nàng quay đầu nhìn cha mình, sắc mặt lập tức trầm xuống. Ngọc bội Khương thị cổ đeo trên cổ nàng khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ dịu nhưng bất ổn, phản ánh tâm trạng đang vô cùng căng thẳng của chủ nhân.


"Cha, rốt cuộc là có chuyện gì? Chẳng lẽ hiệu thuốc của chúng ta không thể nhập nổi một cọng cỏ thảo dược sạch sao?"


Khương Đại Hải gật đầu lia lịa, hai bàn tay mập mạp run rẩy đan chéo vào nhau, giọng nói nghẹn ngào:


"Đúng vậy! Toàn bộ các nhà cung cấp dược liệu lớn nhỏ ở Giang Nam thành, từ Linh Thảo Đường cho đến Vạn Dược Các, sáng nay đều đồng loạt gửi thông báo hủy hợp đồng cung ứng với hiệu thuốc của chúng ta. Ta đã lén lút hỏi thăm một người quen cũ ở Linh Thảo Đường, hắn nói... Chủ tịch Thiên Cơ Thương Hội là Mạc Vô Kỵ đã trực tiếp ký lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện đối với Khương gia. Hắn sử dụng ‘Khế Ước Độc Quyền Pháp’ để ép buộc tất cả các nhà cung cấp ký vào cuốn sổ khế ước da rồng. Kẻ nào dám bán cho chúng ta dù chỉ là một nhánh cỏ thông thường, thương hội sẽ lập tức siết nợ thọ nguyên và tài sản của kẻ đó!"


"Mạc Vô Kỵ... thật là tàn nhẫn!" Khương Lan nghiến chặt răng, ngón tay thanh tú siết chặt lấy mảnh ngọc bội rạn nứt trên ngực. "Hắn muốn bóp chết phòng khám của chúng ta, dồn Khương gia vào đường cùng để buộc chúng ta dâng nạp ngọc giản truyền thừa của tổ tiên!"


Giữa lúc hai cha con Khương gia đang chìm trong bầu không khí tuyệt vọng, một giọng nói khàn khàn, trầm thấp và thong dong từ phía góc phòng chậm rãi vang lên:


"Chỉ là một trò vặt vãnh bòn rút khí vận phàm nhân, có gì mà phải hoảng hốt?"


Diệp Vô Thần từ trong bóng tối của gian phòng bước ra. Vạt áo nho phục màu xám tro sũng nước mưa của y khẽ bay nhẹ trong làn gió lạnh lùa qua khe cửa nứt vỡ. Cánh tay phải của y – bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến tận sát bả vai – hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và buông thõng vô hồn dưới lớp tay áo rộng. Cơn đau nhói buốt xương tủy từ vết hóa đá liên tục truyền thẳng vào thần hải hằng giờ hằng ngày, nhưng gương mặt thanh tú, trầm mặc của y vẫn không một chút gợn sóng.


Tay trái y cầm thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, tỏa ra luồng u quang bạc lấp lánh cát Thần Không Sa cùng những luồng lôi quang xanh nhạt ổn định của cốt tủy Lôi Ma. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y ẩn dưới lớp vải trắng quấn quanh khẽ lóe lên u quang xám tro nhẹ hằng giờ, mang theo uy nghiêm vạn cổ của một Tổ sư viễn cổ vừa thức tỉnh.


Khương Lão Thái Quân từ trong phòng trong khom lưng bước ra, bà không dám đứng ngang hàng với Diệp Vô Thần, chỉ cung kính đứng cúi đầu cách y ba bước, giọng run rẩy:


"Tổ sư... Mạc Vô Kỵ này tu vi đã đạt đến Trúc Cơ tầng bốn, lại có Thiên Cơ Thương Hội lũng đoạn toàn bộ nền kinh tế tu tiên Giang Nam làm hậu thuẫn. Nếu không có dược liệu sạch để tịnh hóa đan độc cho phu mỏ phàm nhân và điều trị chân gãy cho Lý Tứ, uy tín của học viện chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng trước khi kịp tuyển sinh..."


Diệp Vô Thần khẽ nhấp một ngụm trà nóng bằng tay trái, ánh mắt y nhìn lướt qua ngọc giản truyền thừa bị sứt mẻ một góc nhỏ đặt trên bàn đá. Thần nhãn dưới lớp băng gạc khẽ động, nhìn thấu những sợi tơ nhân quả màu vàng của khế ước thương hội đang chằng chịt bao phủ bầu trời thành phố, bòn rút khí vận phàm nhân.


"Mạc Vô Kỵ muốn dùng luật pháp thương mại độc quyền để bóp chết ta?" Diệp Vô Thần khẽ cười nhạt, u quang trong mắt y lạnh lẽo như băng tuyết hoang dã. "Hắn quên rằng, mọi quy tắc khế ước của hắn thực chất đều vận hành dựa trên những kẽ hở của Ngụy Thiên Đạo. Hắn dùng khế ước để trói buộc người khác, thì ta sẽ dùng chính luật pháp của hắn để bẻ gãy vương tọa của hắn."


Y quay đầu nhìn Khương Đại Hải, ra lệnh:


"Ngươi ở lại trạch viện bảo vệ Lão Thái Quân và Lý Tứ. Khương Lan, ngươi đi chuẩn bị các thủ tục hành chính cho Quy Tắc Học Viện dưới sự bảo hộ của kết giới Vùng Mù Thiên Cơ. Còn nguồn dược liệu sạch... ta sẽ tự mình đi lấy."


"Tổ sư, ngài định đi đâu?" Khương Lan lo lắng hỏi.


"Chợ đen Giang Nam." Diệp Vô Thần chậm rãi nhả ra bốn chữ.


***


Nằm sâu dưới lòng đất của khu ổ chuột Giang Nam thành sầm uất là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Chợ đen Giang Nam – khu chợ ngầm khổng lồ ẩn giấu dưới những đường cống ngầm và hang động chằng chịt, là nơi giao dịch các loại linh thạch lậu, đan dược giả, và các mảnh vỡ cổ vật khai quật được từ các phế tích cổ đại. Đây là vùng đất hỗn loạn, nơi quy tắc pháp luật thế tục hoàn toàn bị vô hiệu hóa, và kẻ mạnh có quyền sinh sát tuyệt đối.


Để đi vào chợ đen, Diệp Vô Thần phải dán lá bùa Ma văn ngụy trang phù lên ngực áo xám. Lá bùa màu xám tro dệt từ linh lực nghịch hành lập tức vận hành, che giấu hoàn toàn dao động linh lực từ đan điền rách nát của y, biến y thành một phàm nhân phế linh căn hoàn hảo. Y đeo một chiếc mặt nạ đồng rỉ sét che giấu dung mạo, tay trái cầm thanh thước gỗ quy tắc lúc này đã được ngụy trang dưới dạng một cây gậy trúc cũ kỹ dẫn đường. Cánh tay phải hóa đá cứng đờ được y khéo léo giấu dưới lớp áo bào rộng.


Tại lối vào cổng đá ngầm tối tăm, hai gã tu sĩ canh cổng mặc giáp da thú, tỏa ra linh lực đỏ nhân tạo bất ổn của Ngụy Chân Nhân cảnh, lạnh lùng chặn y lại:


"Nộp phí vào cửa! Một viên linh thạch hạ phẩm bẩn thỉu hoặc mười đồng tệ thế tục!"


Diệp Vô Thần không nói một lời, tay trái thò vào túi lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm Viễn Cổ bám đầy huyết tro tế đàn, thong dong ném vào khay đồng. Gã canh cổng cầm viên linh thạch lên, khịt mũi ngửi mùi lôi dịch bạo liệt nguyên thủy bên trong, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc tột độ nhưng không dám hỏi nhiều, liền nghiêng người cho y đi qua.


Bước qua cánh cổng đá ngầm, một luồng không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi than đá cháy dở, mùi sulfur và oán khí tà độc xộc thẳng vào mũi Diệp Vô Thần. Chợ đen Giang Nam tấp nập huyên náo một cách quỷ dị. Hàng trăm tu sĩ tán tu gầy gò, mặt đeo mặt nạ che giấu thần thức, đang lén lút giao dịch bên những sạp hàng tạm bợ thắp sáng bằng những ngọn đèn dầu hỏa diễm đỏ nhân tạo.


Diệp Vô Thần chậm rãi bước đi trên con đường đá ẩm ướt, thần nhãn dưới mặt nạ khẽ quét qua các sạp hàng. Đa số các loại đan dược bày bán ở đây đều chứa đầy đan độc Nhược Trí Đan của Khương Hoài Sơn để lại, bên ngoài tăng tu vi giả tạo nhưng bên trong hủy hoại kinh mạch phế vị và linh trí phàm nhân. Y lắc đầu khinh bỉ, tiếp tục đi sâu vào khu vực dược liệu thô.


Chính vào lúc y đi ngang qua một sạp hàng bán sắt phế thải rỉ sét, một bóng người lôi thôi mặc áo khoác gió xanh sẫm sờn rách, miệng ngậm một cọng cỏ khô, từ trong đám đông đột ngột lách ra, cố tình va chạm mạnh vào bả vai trái của Diệp Vô Thần.


*Bộp!*


Cú va chạm rất nhẹ, nhưng với thần thức nhạy cảm của Trúc Cơ Trung Kỳ (Thần Niệm Cảnh), Diệp Vô Thần lập tức phát hiện ra một bàn tay gầy gò, nhanh như chớp giật đang luồn vào túi áo nho phục xám của y, nhắm thẳng vào mảnh ngọc giản truyền thừa cổ xưa và túi linh thạch.


Kẻ ra tay chính là Sở Phi Vân – một thiên tài tán tu nổi tiếng khôn lỏi của chợ đen, tu vi thực tế đã đạt đến Luyện Khí Hậu Kỳ (Tầng 8) nhờ tự tu luyện. Sở Phi Vân có thói quen đi cướp bóc tài nguyên của các thế gia tà tu để chia cho người nghèo phàm nhân ở khu ổ chuột, và gã vừa nhìn trúng viên linh thạch cổ mà Diệp Vô Thần dùng nộp phí vào cửa lúc nãy.


Sở Phi Vân nhếch mép cười thầm, nghĩ rằng mình đã móc túi thành công gã phàm nhân đồ xám phế vật này. Thế nhưng, khi ngón tay gã vừa chạm vào mảnh ngọc giản cổ trong túi áo Diệp Vô Thần, gã bỗng chốc giật mình kinh hoàng.


Một luồng thần niệm xám tro lạnh buốt vạn cổ từ trong túi áo đột ngột bộc phát, hóa thành một chiếc gông cùm vô hình, khóa chặt lấy cổ tay gầy gò của Sở Phi Vân ngay bên trong túi áo Diệp Vô Thần. Toàn bộ bàn tay gã cứng đờ, không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.


"Mượn đồ của ta mà không hỏi trước, thói quen này không tốt đâu." Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Diệp Vô Thần vang lên ngay bên tai Sở Phi Vân.


Sở Phi Vân biến sắc dưới lớp mặt nạ vải rách. Gã nhận ra mình đã đụng phải tấm sắt cứng. Không chút do dự, gã vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng tám nghịch hành, thi triển thân pháp gia truyền "Phi Vân Bộ".


*Vút!*


Thân hình Sở Phi Vân bỗng chốc hóa thành một làn khói xám mờ ảo, dẻo dai như mây gió, cưỡng ép thoát khỏi sự khống chế thần niệm của Diệp Vô Thần, lùi lại phía sau năm thước hòng trốn chạy vào đám đông hỗn loạn.


Thế nhưng, Diệp Vô Thần vẫn đứng yên tại chỗ. Tay trái y cầm thanh gậy trúc ngụy trang khẽ gõ nhẹ xuống mặt đất đá ẩm ướt.


*Cộc!*


Một tiếng gõ thanh khiết vang lên. Luồng linh lực nghịch hành xám tro kết hợp với quy tắc trọng lực bộc phát từ thước gỗ quy tắc, truyền thẳng qua nền đá ngầm, bắn chính xác vào huyệt Dũng Tuyền ở cổ chân phải của Sở Phi Vân ngay khi gã vừa chạm đất.


*Rắc!*


"Á!"


Sở Phi Vân kêu khẽ một tiếng đau đớn, thân pháp Phi Vân Bộ đang vận hành hoàn mỹ bỗng chốc bị đứt gãy đột ngột do dòng khí huyết bị chặn đứng ở cổ chân. Gã loạng choạng suýt ngã quỵ xuống đất, toàn thân tê liệt nhẹ, không thể tiếp tục di chuyển.


Gã kinh hoàng quay đầu nhìn Diệp Vô Thần. Chỉ bằng một tiếng gõ gậy trúc thô sơ, gã thư sinh đồ xám này đã định vị chính xác điểm nghẽn kinh mạch và bẻ gãy thân pháp tự hào nhất của gã. Đây tuyệt đối là một đại lão ẩn thế thâm bất khả trắc!


Sở Phi Vân lập tức đổi thái độ, gã gỡ mặt nạ vải ra, để lộ gương mặt trẻ tuổi lôi thôi nhưng lém lỉnh, miệng cười nịnh bợ, hai tay chắp lại xá dài:


"Đại lão bớt giận! Tiểu đệ có mắt như mù, không biết thái sơn ở trước mặt! Xin đại lão nương tay, tiểu đệ chỉ là tò mò muốn mượn viên linh thạch cổ của ngài xem chút thôi, tuyệt đối không có ý xấu hằng ngày hằng đêm!"


Diệp Vô Thần chậm rãi bước tới trước mặt Sở Phi Vân, thanh thước gỗ quy tắc ngụy trang khẽ chỉ vào cổ chân phải đang run rẩy của gã, khàn giọng nói:


"Phi Vân Bộ Quyết của ngươi tuy nhanh nhẹn như mây gió, nhưng kinh mạch huyệt Dũng Tuyền bị rò rỉ linh lực nghiêm trọng do tu luyện tàn bản. Mỗi lần ngươi thi triển thân pháp quá mười nhịp thở, khí huyết cổ chân sẽ bị đông cứng hóa đá nhẹ, thọ nguyên kinh mạch giảm sút. Ngươi dùng túi vải không đáy tự chế này để trữ đồ, thực chất cũng là đang chứa chấp đan độc Nhược Trí Đan từ những món đồ ngươi trộm được."


Sở Phi Vân nghe xong thì da đầu tê dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy. Lỗi sai kinh mạch ở cổ chân phải là bí mật lớn nhất của gã, ngay cả các trưởng lão thế gia tà tu cũng không thể nhìn ra, vậy mà gã thư sinh đồ xám này chỉ cần nhìn một cái đã thấu suốt vạn phần.


"Đại... Đại lão cứu mạng!" Sở Phi Vân run rẩy quỳ một gối xuống đất cung kính cầu xin. "Tiểu đệ tự tu luyện tán tu dã dã, công pháp thiếu hụt trầm trọng, xin đại lão chỉ điểm con đường sống! Tiểu đệ thề sẽ dốc sức đền đáp!"


Diệp Vô Thần nhìn gã tán tu phóng khoáng nhưng bản chất lương thiện này, khẽ gật đầu dưới lớp mặt nạ đồng. Y đề nghị một giao dịch sòng phẳng:


"Ta có thể chỉ điểm cho ngươi cách hoàn thiện Phi Vân Bộ Quyết, thông suốt huyệt Dũng Tuyền để thân pháp không còn bị gián đoạn. Đổi lại, ngươi phải làm tai mắt cho Quy Tắc Học Viện của ta tại chợ đen, và cung cấp cho ta thông tin về các mỏ linh thạch lậu bến cảng của Khương Hoài Sơn hằng ngày."


"Quy Tắc Học Viện? Ngài chính là vị hiệu trưởng đồ xám đã phế đan điền Vương Tử Hiên đêm qua sao?" Đôi mắt Sở Phi Vân sáng rực lên đầy sùng bái. Gã lập tức dập đầu bái tạ: "Tiểu đệ Sở Phi Vân thề chết trung thành với học viện! Giao dịch này tiểu đệ lời to rồi!"


Sau khi được Diệp Vô Thần dùng thước gỗ gõ nhẹ lần thứ hai để thông suốt dòng khí huyết tắc nghẽn ở cổ chân, Sở Phi Vân cảm nhận được luồng linh lực nghịch hành chảy tràn trề trong kinh mạch, thân pháp nhẹ nhõm chưa từng có. Gã phấn khích tột độ, vội vàng ghé sát tai Diệp Vô Thần, lén lút tiết lộ một thông tin tuyệt mật đầy lo âu:


"Đại lão, ngài đi chợ đen tìm dược liệu sạch lúc này là vô ích thôi. Mạc Vô Kỵ đã phong tỏa toàn bộ nguồn hàng trên mặt đất. Hơn nữa... Chợ đen Giang Nam này hiện tại đang cực kỳ nguy hiểm. Một kẻ tự xưng là Trịnh Thiên Sư – kẻ lừa đảo phong thủy tà ác cấu kết với thế gia – đang bí mật thiết lập một đại trận mang tên ‘Hút Vận Khí Trận’ dưới nền móng chợ đen. Hắn muốn bòn rút toàn bộ vận khí và thọ nguyên của hàng vạn phàm nhân nghèo khổ và tán tu ở đây để cống nạp cho thế gia tà tu hằng giờ!"


Diệp Vô Thần nghe thấy vậy, thần nhãn dưới lớp băng gạc trắng bỗng chốc nóng rực, tỏa ra luồng u quang xám tro lạnh lẽo hướng thẳng xuống nền đất đá ngầm đen kịt của chợ đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!