Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Vương Tử Hiên Ép Hôn, Nhất Chỉ Phế Đan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú xé toạc màn mưa rạng sáng dội thẳng vào khoảng sân trống hoang tàn của Khương gia trạch viện cổ. Hai chiếc xe sang bọc thép màu đen tuyền, lốp xe xích sắt nghiến nát những mảnh ngói vỡ vụn dưới đất, thô bạo húc thẳng vào cánh cổng gỗ lim vốn đã sứt mẻ sau trận chiến đêm qua. Luồng ánh sáng tím truyền tin từ viên phù của Khương Thiên Lực vừa dập tắt trên tầng mây chưa đầy mười nhịp thở, kẻ thù đã áp sát ngay trước mắt.


Trong hành lang hẹp còn nguyên vẹn duy nhất của trạch viện, Khương Đại Hải khẽ run lên, gương mặt mập mạp tái nhợt vì lo lắng. Ông vội vàng đứng chắn trước mặt Khương Lão Thái Quân và bảo vệ Lý Tứ – người đang nằm hôn mê nhẹ trên chiếc chõng tre, chân trái gãy nát vừa được Diệp Vô Thần dùng Túi châm cứu rỉ sét tịnh hóa tà khí và nắn lại khớp xương ổn định. Khương Lan cắn chặt môi, đôi mắt phượng sắc sảo ngập tràn sự phẫn nộ và lo âu. Nàng đưa tay lên cổ, nắm chặt lấy mảnh ngọc bội Khương thị cổ rạn nứt nẻ. Mảnh ngọc lúc này đang tỏa ra hơi ấm nhẹ dịu nhưng khẽ run rẩy, như đang phát ra cảnh báo trước một luồng sát khí bạo liệt đang ập tới.


Chỉ có Diệp Vô Thần vẫn đứng thong dong giữa sân trạch viện cổ đổ nát. Vạt áo nho phục màu xám tro sũng nước mưa của y khẽ bay nhẹ trong gió lạnh. Cánh tay phải của y – bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến tận sát bả vai – hoàn toàn cứng đờ và lạnh ngắt dưới lớp tay áo rộng. Cơn đau nhói buốt xương tủy liên tục truyền thẳng vào thần hải, nhưng gương mặt thanh tú của y không một chút gợn sóng. Tay trái y cầm thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, tỏa ra luồng u quang bạc lấp lánh cát Thần Không Sa cùng những luồng lôi quang xanh nhạt ổn định.


*Ầm!*


Cánh cổng lim rách nát hoàn toàn đổ sập dưới bánh xe bọc thép. Cửa xe mở ra, một toán tu sĩ mặc vest đen, quanh thân tỏa ra linh lực đỏ nhân tạo thô bạo bước xuống, nhanh chóng dàn trận bao vây toàn bộ khoảng sân. Dẫn đầu toán người là Vương Bá – gã thiếu gia kiêu ngạo của Vương gia Giang Nam, mặc bộ vest đỏ nổi bật, đeo kính râm đen bất chấp trời mưa rạng sáng, hông đeo ngọc bội hộ thân phát sáng linh lực vàng rực rỡ.


Đi ngay bên cạnh gã là một thanh niên bóng bẩy mặc vest trắng đắt tiền, tóc vuốt keo láng bóng, tay đeo đồng hồ hiệu vàng ròng lấp lánh. Gương mặt gã thanh niên này tràn đầy vẻ hống hách, kiêu ngạo vô tri. Quanh thân gã tỏa ra một luồng hỏa diễm đỏ rực rỡ nhưng bốc lên làn khói đen nhạt hôi thối mùi đan độc – đó chính là Vương Tử Hiên, em trai của Vương Bá, kẻ sở hữu Hỏa Linh Căn nhân tạo cấy ghép nhờ công nghệ tà tu, tu vi bộc phát đạt đến cảnh giới Ngụy Chân Nhân tương đương Luyện Khí đỉnh phong.


"Ha ha ha! Khương Đại Hải, xem ra Khương gia các ngươi thực sự đã đến ngày tàn rồi!" Vương Bá bước vào sân, liếc nhìn đống đổ nát của trạch viện cổ với vẻ khinh bỉ tột cùng, giọng nói đầy đắc ý. "Ngay cả cái trạch viện tổ tiên cũng không giữ nổi, lại còn bị phế truất nhị trưởng lão. Hôm nay bản thiếu gia đích thân dẫn theo em trai ta đến đây, chính là muốn giúp Khương gia các ngươi giải quyết nợ nần!"


Vương Tử Hiên tiến lên một bước, ngón tay gã khẽ búng nhẹ, một ngọn lửa màu đỏ rực bùng cháy dữ dội trên lòng bàn tay, tỏa ra sức nóng hừng hực nung chảy cả những giọt nước mưa rơi xuống xung quanh. Gã hất hàm nhìn Khương Lan, ánh mắt tràn ngập vẻ tham lam, thèm khát:


"Khương Lan, bản thiếu gia sở hữu Hỏa Linh Căn cực phẩm, tu vi đã đạt đến Ngụy Chân Nhân cảnh, tương lai phi thăng tiên tông chỉ là chuyện sớm muộn! Hôm nay ta đến đây cưỡng ép hôn ước này, chính là ban cho Khương gia các ngươi một con đường sống. Khôn hồn thì mau chóng dâng nạp ngọc giản truyền thừa tổ tiên và theo ta về Vương phủ làm thiếp, nếu không... ngọn lửa nhân tạo của ta sẽ thiêu rụi hoàn toàn đống gạch vụn này!"


Khương Lan quật cường bước lên trước, mảnh ngọc bội Khương thị cổ trên cổ nàng phát sáng u quang bạc lạnh lẽo chống lại sức nóng tỏa ra từ ngọn lửa của Vương Tử Hiên. Nàng nghiến răng nói: "Vương Tử Hiên! Ngươi nằm mơ đi! Khương gia ta thà chết chứ tuyệt đối không gả cho một kẻ tà tu cấy ghép linh căn bẩn thỉu như ngươi!"


"Tà tu bẩn thỉu?" Vương Tử Hiên như bị chạm vào vảy ngược, gương mặt vặn vẹo đầy tức giận. Gã gầm lên: "Ranh con vô tri! Thế giới này kẻ mạnh có quyền sinh sát! Linh căn của ta là do đại lão Vô Cực Tiên Tông đích thân cấy ghép, linh lực hỏa diễm này chính là sức mạnh tối cao! Các ngươi chỉ là một lũ phàm nhân phế vật gác thư, lấy quyền gì mà khinh miệt ta?"


Nói xong, Vương Tử Hiên vung tay phải, luồng hỏa diễm đỏ rực rỡ bộc phát dữ dội, áp lực tu vi Ngụy Chân Nhân khổng lồ đổ ập xuống hành lang hẹp, khiến Khương Đại Hải và Khương Lan cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, kinh mạch run rẩy.


Chính vào lúc luồng hỏa diễm chuẩn bị thiêu rụi mái hiên hành lang, Diệp Vô Thần chậm rãi bước lên đứng chắn trước mặt Khương Lan. Thân hình y gầy gò, nho phục màu xám sờn rách, tay phải hóa đá buông thõng vô hồn, nhưng bóng lưng y lại vững chãi như một ngọn núi vạn cổ đứng sừng sững giữa phong ba.


"Một đống rác rưởi cấy ghép linh hạch yêu thú cấp thấp, đan điền rỗng tuếch chứa đầy đan độc Nhược Trí Đan, vậy mà cũng dám tự xưng là sức mạnh tối cao?" Diệp Vô Thần khàn giọng cất tiếng, giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên át cả tiếng lửa cháy rầm rập.


Vương Tử Hiên giật mình, ngọn lửa trên tay khẽ chao đảo. Gã trừng mắt nhìn Diệp Vô Thần, quét thần thức qua người y nhưng chỉ thấy một cơ thể phế linh căn rách nát kiệt quệ hoàn toàn linh lực. Gã cười khẩy đầy khinh bỉ:


"Ngươi chính là gã phế vật đồ xám mà Khương Thiên Lực đã nhắc đến? Một kẻ phế linh căn nhục thân đầy thương tích, cánh tay phải hóa đá phế vị kia mà cũng dám đứng đây chỉ tay năm ngón sao? Bản thiếu gia chỉ cần một ngón tay cũng có thể thiêu rụi linh hồn ngươi thành tro bụi!"


Diệp Vô Thần không đáp lời sáo rỗng. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y ẩn dưới lớp vải trắng bỗng chốc nóng rực rỡ, phát ra u quang xám tro nhẹ hằng giờ. Thần nhãn của y lập tức mở ra tầm nhìn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến.


Trong tầm mắt thần bí của y, cấu trúc cơ thể của Vương Tử Hiên hiện lên rõ ràng như một bức vẽ đầy lỗi sai. Đan điền của gã không phải là một khí hải tự nhiên, mà là một khối u năng lượng nhân tạo màu đỏ sẫm được ghép nối thô bạo bằng xích sắt ma văn tà ác. Những sợi tơ kinh mạch cấy ghép chằng chịt đầy những vết rách nứt nẻ rỉ ra làn khói đen hôi thối – di chứng của việc uống Nhược Trí Đan quá liều để kích thích linh lực giả tạo hằng ngày hằng đêm hòng thăng cấp cưỡng ép.


Y chậm rãi nâng thanh thước gỗ quy tắc ở tay trái lên, chỉ thẳng vào ngực trái của Vương Tử Hiên, thong dong nói:


"Huyệt Thần Tàng bị nghẽn do độc tố hỏa sát, kinh mạch Thái Dương bị rách nứt nẻ ba chỗ do linh lực cấy ghép quá tải. Đan điền nhân tạo của ngươi thực chất chỉ là một cái lò đun nước sắp nổ tung, mỗi lần ngươi bộc phát hỏa diễm là một lần thọ nguyên của ngươi bị bòn rút ba tháng. Ngụy Chân Nhân? Ngươi thực chất chỉ là một cột thu lôi khí vận sống chờ ngày bị Vô Cực Tiên Tông thu hoạch mà thôi."


Từng lời nói của Diệp Vô Thần như những nhát búa nặng nề nện thẳng vào bí mật sâu kín nhất của Vương Tử Hiên. Gương mặt gã thanh niên vest trắng bỗng chốc trắng bệch, đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. Lão gia chủ Vương gia và đại lão tiên tông khi cấy ghép linh căn cho gã đã từng cảnh báo về nguy cơ tự bạo đan điền nếu bộc phát quá mức, nhưng họ giấu kín việc gã bị bòn rút thọ nguyên. Sao một gã phế vật đồ xám lại có thể nhìn thấu rõ ràng đến từng khiếu huyệt như vậy?


"Câm mồm! Ngươi nói bậy! Bản thiếu gia là thiên tài vô địch! Ta sẽ thiêu rụi cái miệng thối của ngươi!"


Vương Tử Hiên điên cuồng gào thét hòng che giấu sự hoảng sợ tột độ trong lòng. Gã bộc phát toàn bộ linh lực Ngụy Chân Nhân, hai tay kết ấn tạo ra một quả cầu lửa khổng lồ màu đỏ đen rực cháy dữ dội – chiêu thức Hỏa Diễm Quyền cực hạn. Luồng hỏa diễm bạo liệt mang theo sát khí điên cuồng lao thẳng về phía lồng ngực Diệp Vô Thần, muốn thiêu rụi y ngay lập tức.


"Tổ Sư! Cẩn thận!" Khương Lan kinh hoàng hét lên, định lao ra che chắn nhưng áp lực ngọn lửa quá mạnh khiến nàng bị đẩy lùi.


Diệp Vô Thần không lùi một bước. Y đứng im giữa bão lửa, tay trái cầm thước gỗ quy tắc khẽ run lên, tỏa ra u quang bạc lấp lánh cát Thần Không Sa để cố định kết giới không gian xung quanh không bị ngọn lửa thiêu rụi làm rách nứt nẻ thêm.


Y nâng ngón tay trỏ của bàn tay trái lên, vận hành dòng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh từ đan điền rách nát truyền thẳng vào đầu ngón tay.


"Nghịch Thiên Nhất Chỉ, phá!" Diệp Vô Thần trầm giọng niệm chú.


*Vút!*


Một tia sáng màu xám tro sắc lẹm, mỏng manh như sợi chỉ nhưng chứa đựng một quy tắc nghịch chuyển nhân quả tối cổ, bắn ra từ đầu ngón tay trái của y. Tia sáng xám tro xé rách màn mưa rạng sáng, bỏ qua hoàn toàn sức nóng hừng hực và luồng hỏa diễm đỏ rực của Hỏa Diễm Quyền, đâm xuyên qua quả cầu lửa khổng lồ như đâm qua một tờ giấy mỏng.


*Phập!*


Tia sáng xám tro cắm chính xác vào huyệt Thần Tàng – điểm nghẽn kinh mạch yếu hại nhất trên ngực trái của Vương Tử Hiên mà thần nhãn của Diệp Vô Thần đã khóa chặt từ trước.


Ngay lập tức, luồng linh lực nghịch hành xám tro truyền vào đan điền nhân tạo của gã, kích hoạt toàn bộ đan độc Nhược Trí Đan tích tụ vạn ngày tự động bùng nổ ngược chiều. Vòng xoáy linh lực hỏa diễm đỏ rực trên tay Vương Tử Hiên bỗng chốc đông cứng lại, rồi chảy ngược trở lại vào kinh mạch của chính gã.


*Rắc... rắc... rắc...*


Tiếng rạn nứt nẻ ghê rợn vang lên từ sâu trong cơ thể Vương Tử Hiên. Khối u năng lượng đan điền nhân tạo của gã bị dòng linh lực nghịch hành xé rách hoàn toàn kết cấu xích sắt ma văn, nổ tung thành những mảnh vụn linh khí hỗn loạn.


"A... A... Đan điền của ta! Kinh mạch của ta!"


Vương Tử Hiên ôm lấy ngực trái, gục sụp xuống bùn đất đêm mưa, gào thét thảm thiết đau đớn tột cùng. Toàn bộ ngọn lửa đỏ rực rỡ quanh thân gã bỗng chốc biến thành những làn khói đen hôi thối bốc lên nghi ngút. Đan điền nhân tạo bị phế bỏ hoàn toàn, tu vi Ngụy Chân Nhân tiêu biến sạch sẽ trong chớp mắt, biến gã từ một thiên tài kiêu ngạo thành một phế nhân phàm thể không còn một chút linh lực.


Sự thật rành rành rớt ngay trước mắt. Chỉ bằng một chỉ pháp nghịch hành mỏng manh, Diệp Vô Thần đã phế bỏ hoàn toàn đan điền cấy ghép nhân tạo của thiên tài Vương gia.


Vương Bá đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng em trai bị phế trong nháy mắt, gương mặt gã dưới chiếc kính râm đen bỗng chốc cứng đờ, ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. Gã run rẩy chỉ tay vào Diệp Vô Thần, lắp bắp không thành tiếng:


"Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì? Ngươi đã phế bỏ Hỏa Linh Căn của em trai ta! Vương gia ta tuyệt đối không tha cho ngươi!"


Diệp Vô Thần thong dong bước lên một bước, thanh thước gỗ quy tắc rực rỡ u quang bạc ở tay trái khẽ nâng lên hướng về phía Vương Bá. Áp lực trọng lực vô hình xung quanh gã bỗng chốc tăng mạnh khiến gối gã khẽ run rẩy.


"Cút." Diệp Vô Thần lạnh lùng nhả ra một chữ.


Một chữ lạnh buốt như băng vạn năm dội thẳng vào thần hồn Vương Bá, khiến gã sợ hãi đến mức mật lạnh run rẩy. Gã biết rõ nếu còn đứng lại đây, đan điền Luyện Khí tầng chín của gã cũng sẽ bị gã thư sinh đồ xám này phế bỏ dễ dàng.


"Mau... mau bế thiếu gia rút lui!"


Vương Bá kinh hoàng hét lên với toán tay sai vest đen. Gã vội vàng nhào xuống bùn đất, bế xốc lấy Vương Tử Hiên đang thoi thóp nôn ra máu đen, hoảng sợ nhảy lên xe bọc thép.


Trước khi cửa xe bọc thép đóng sập lại, Vương Bá thò đầu ra ngoài màn mưa rạng sáng, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ oán hận điên cuồng, gào thét lớn tiếng đe dọa:


"Diệp Vô Thần! Khương gia! Các ngươi hãy đợi đấy! Vương gia ta thề sẽ dùng toàn bộ sức mạnh tài chính và liên minh Thiên Cơ Thương Hội để phong tỏa kinh tế toàn diện, bóp chết phòng khám đông y và cái học viện mới thành lập của các ngươi! Ta sẽ khiến các ngươi vĩnh viễn không mua nổi một cọng cỏ dược liệu sạch ở Giang Nam thành này!"


Tiếng động cơ xe bọc thép rú lên điên cuồng, hai chiếc xe sang quay đầu rút chạy trối chết ra khỏi ngõ hẻm, để lại một khoảng sân trạch viện cổ đổ nát rách rưới trong màn mưa rạng sáng tĩnh mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!