Gia Tộc Nội Gián, Thần Nhãn Vạch Trần
Màn mưa Giang Nam thành rạng sáng vẫn rầm rập đổ xuống, nhưng khi chạm đến ranh giới của Khương gia trạch viện cổ, toàn bộ những giọt nước nặng trĩu bỗng chốc trượt nhẹ qua một khoảng không vô hình, đổ dồn ra hai bên phố xá. Kết giới Vùng Mù Thiên Cơ vừa được kích hoạt thành công, biến trang viên đổ nát này thành một vùng mù tuyệt đối trước mọi loại thần thức dò quét của tà tu đô thị. Thế nhưng, sự yên bình giả tạo ấy không thể che giấu được cảnh tượng hoang tàn đổ nát của phần kiến trúc trên mặt đất sau trận quyết chiến sinh tử với Khương Hoài Sơn.
Diệp Vô Thần đứng lặng im giữa sân trạch viện cổ, nho phục màu xám tro sũng nước mưa khẽ lay động trong gió lạnh. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến sát bả vai—cứng đờ và lạnh ngắt như một khúc gỗ mục vạn năm. Cơn đau nhói buốt tận tủy xương liên tục dội thẳng vào thần hải, kèm theo đó là vệt máu tươi nhạt đã khô cứng nơi vành tai trái—di chứng của việc thổi sáo xương Trấn Hồn vượt cấp hằng giờ liền. Y không dùng tay phải, chỉ dùng tay trái khẽ vuốt ve thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc đang tỏa ra u quang bạc lấp lánh cát Thần Không Sa cùng những luồng lôi quang xanh nhạt ổn định.
"Tổ Sư... xin ngài hãy bảo trọng nhục thân." Khương Lan quỳ sụp bên cạnh đống đổ nát, gương mặt thanh tú tái nhợt vì nội thương vừa được ổn định nhờ linh khí địa mạch rò rỉ. Đôi mắt phượng của nàng nhìn vào cánh tay hóa đá của y với một nỗi kính sợ và tự trách tột cùng.
Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Không cần lo lắng cho ta. Đan điền rách nát của ta đã hồi phục được bốn phần nhờ dòng linh lực nghịch hành từ địa mạch. Việc cấp bách hiện tại là cứu chữa cho bảo vệ trung thành của các ngươi."
Y chậm rãi bước đến bên cạnh Lý Tứ. Người bảo vệ trung thực đang nằm gục trên vũng nước mưa đẫm máu, chân trái gãy gập dã man do dùi cui sắt bọc tà khí của Khương Hải gây ra. Luồng tà khí màu đen kịt như những con rết tà ác đang bò trườn dưới da thịt gã, ăn mòn dần vào kinh mạch phế vị. Lý Tứ co giật dữ dội, sùi bọt mép đen, sinh mệnh lực chỉ còn như ngọn đèn trước gió bão.
Diệp Vô Thần ngồi xếp bằng xuống bùn đất bằng một chân trái linh hoạt. Tay trái y đưa vào ngực áo xám, lấy ra Túi châm cứu rỉ sét. Chỉ bằng một động tác búng tay đầy tinh tế, ba cây kim châm rỉ sét bay ra như ba vệt sáng xám tro, cắm chính xác vào ba khiếu huyệt Thần Khuyết, Khí Hải và Mệnh Môn trên cơ thể Lý Tứ.
"Nghịch chuyển dòng chảy, tịnh hóa!" Diệp Vô Thần trầm giọng niệm chú.
Dòng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh từ bàn tay trái của y truyền thẳng vào ba cây kim châm. Ngay lập tức, luồng tà khí đen kịt trong chân Lý Tứ bị hút ngược trở lại, bốc lên thành những làn khói đen hôi thối mùi tử khí phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn ngay trên đầu kim châm rỉ sét. Diệp Vô Thần dùng tay trái nắn chặt lấy khớp xương gãy của Lý Tứ, khẽ phát lực.
*Rắc!*
Một tiếng xương khớp nối liền giòn giã vang lên. Lý Tứ rên rỉ một tiếng lớn rồi hoàn toàn ngưng co giật, hơi thở dần trở nên ổn định và hồng hào trở lại. Ba cây kim châm rỉ sét sau khi tịnh hóa xong tà khí bỗng chốc nứt vỡ thành những mảnh vụn đen nhẻm rơi xuống đất. Diệp Vô Thần khẽ thở hắt ra, lồng ngực phập phồng dữ dội do tiêu hao thần thức.
"Đa tạ Tổ Sư cứu mạng!" Khương Đại Hải từ phía sau vội vàng tiến lên đỡ lấy Lý Tứ, gương mặt mập mạp đầy nếp nhăn tràn ngập sự sùng bái kính sợ tột cùng.
Khương Lão Thái Quân được Khương Lan đỡ từ trong mật thất bước ra, bà nhìn Diệp Vô Thần với đôi mắt đầy nước mắt cung kính. Dù tà khí trong người đã được tịnh hóa hoàn toàn từ trước, bà vẫn không dám đứng ngang hàng với y, chỉ cung kính cúi đầu đứng nép sang một bên hành lang còn nguyên vẹn duy nhất của trạch viện.
"Lão Thái Quân, đưa mọi người vào hành lang trú ẩn. Sắp có khách không mời mà đến rồi." Diệp Vô Thần khàn giọng nói, thần nhãn vết sẹo hình chữ thập trên trán khẽ lóe lên u quang xám tro nhẹ hằng giờ.
Ngay khi mọi người vừa bước vào hành lang, từ cổng ngoài trạch viện cổ đổ nát bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã. Một lão già gầy gò mặc áo dài xám cũ kỹ, mặt mũi nhăn nheo đầy vẻ bất mãn bước vào. Tay lão cầm một chiếc tẩu thuốc bằng tre bẩn thỉu bám đầy tà khí đen nhạt. Đó chính là Khương Thiên Lực, nhị trưởng lão phản nghịch của Khương gia cố nhân, kẻ lén lút cung cấp thông tin mật cho Khương Hoài Sơn để đổi lấy đan dược kéo dài tuổi thọ giả.
"Trời đất ơi! Sao trạch viện tổ tiên lại sụp đổ thế này? Đại Hải, Lan nhi, các ngươi đã làm cái gì vậy?" Khương Thiên Lực vừa bước vào đã gào khóc thảm thiết giả tạo, đôi mắt ti hí đảo liên tục xung quanh đống đổ nát hòng tìm kiếm dấu vết của Khương Hoài Sơn. Lão không tin nổi một gia chủ tà tu Trúc Cơ tầng ba vô địch như Khương Hoài Sơn lại có thể biến mất không một dấu vết.
Khương Đại Hải nhìn thấy lão, sắc mặt khẽ biến đổi đầy giận dữ: "Nhị thúc! Khương Hoài Sơn đã bị tiêu diệt hoàn toàn rồi! Ngài còn đến đây làm cái gì nữa?"
Khương Thiên Lực giật mình kinh hoàng, nhưng lập tức che giấu bằng vẻ mặt đau đớn: "Cái gì? Gia chủ... à không, tên tà tu đó chết rồi sao? Tốt quá! Nhưng ngọc giản truyền thừa của tổ tiên... ngọc giản cổ chứa bản đồ địa mạch đâu rồi? Trạch viện đã sập, chúng ta phải mau chóng thu hồi ngọc giản để bảo toàn sản nghiệp dòng họ chứ!"
Lão già vừa nói vừa bước nhanh lại gần chiếc bàn đá duy nhất còn nguyên vẹn ở góc hành lang, nơi Khương Lão Thái Quân vừa đặt mảnh ngọc giản truyền thừa rạn nứt nẻ phát sáng hơi ấm nhẹ. Khương Thiên Lực giả vờ rót một chén trà nóng dâng lên Khương Lão Thái Quân hòng tạo sự chú ý, nhưng khi bước qua bàn đá, lão cố tình làm đổ chén trà nóng hổi lên bàn.
"Ái chà! Ta thật hậu đậu! Để ta lau dọn ngay!" Khương Thiên Lực hốt hoảng dùng ống tay áo rộng lau nước trà trên bàn đá, nhưng ngón tay gầy gò của lão đã nhanh như chớp thò vào sleeve áo lấy ra một mảnh ngọc giả tinh vi hòng tráo đổi ngọc giản truyền thừa thật.
Thế nhưng, mọi hành động ngụy trang đổi trắng thay đen của lão không thể qua mắt được Diệp Vô Thần.
Ngay vào khoảnh khắc tay Khương Thiên Lực vừa chạm vào ngọc giản, vết sẹo hình chữ thập trên trán Diệp Vô Thần đột ngột rực sáng u quang xám tro rực rỡ hằng giờ. Thần nhãn của y lập tức mở ra tầm nhìn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến. Trong thế giới xám tro của y, một sợi tơ nhân quả màu đen kịt, nồng nặc mùi lừa dối và tà khí cấy ghép của Vương gia kết nối trực tiếp từ bàn tay gầy gò của Khương Thiên Lực vào mảnh ngọc giả trong tay áo lão.
"Dừng tay." Diệp Vô Thần lạnh lùng cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một uy lực quy tắc nặng nề khiến cả không gian hành lang như đông cứng lại.
Khương Thiên Lực giật mình thon thót, tay cứng đờ giữa không trung. Lão quay đầu lại nhìn gã thư sinh gầy gò mặc nho phục xám rách rưới đang cầm thước gỗ quy tắc ở tay trái, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt khinh rẻ ra mặt:
"Ngươi là gã phế vật tạp dịch phương nào? Đây là nội bộ Khương gia chúng ta bàn bạc đại sự dòng họ, một kẻ ngoài phế linh căn như ngươi lấy quyền gì mà xen vào? Đại Hải! Sao ngươi lại để một gã phế vật đồ xám lai lịch bất minh đứng ở đây chỉ tay năm ngón? Hắn chắc chắn là kẻ gian muốn chiếm đoạt tài sản Khương gia ta!"
Khương Thiên Lực chối cãi đanh thép, lớn tiếng vu khống Diệp Vô Thần hòng lấp liếm hành vi trộm cắp ngọc giản. Lão tin chắc Khương Đại Hải nhút nhát sẽ bị lời lẽ gia tộc của lão áp chế.
Diệp Vô Thần không đáp, gương mặt thanh tú không một chút gợn sóng. Y chỉ chậm rãi bước tới một bước, thanh thước gỗ quy tắc rực rỡ u quang bạc cầm ở tay trái nhẹ nhàng gõ xuống mặt đất lát đá.
*Oong!!!*
Một luồng sóng năng lượng xám tro vô hình bộc phát từ điểm tiếp xúc thước gỗ, kích hoạt kỹ năng Trọng Lực Áp Chế nhẹ cục bộ trong phạm vi ba mét xung quanh Khương Thiên Lực. Áp lực không khí đột ngột tăng lên gấp năm lần thông thường, nặng nề như một tảng đá ngàn cân đè thẳng xuống bả vai lão.
"Hự!!!"
Khương Thiên Lực chỉ có tu vi Luyện Khí tầng ba ngụy trang bằng đan dược, nhục thân vô cùng yếu ớt. Dưới áp lực trọng lực cực nặng đột ngột, hai đầu gối lão kêu lên răng rắc rồi quỳ rụp xuống đất đá, mặt mũi đỏ bừng thở không ra hơi.
*Cạch!*
Từ trong tay áo rộng của lão, mảnh ngọc giản giả được làm bằng đá thạch anh nhân tạo bỗng chốc tuột ra, rơi xuống đất vỡ tan tành thành những mảnh vụn vô giá trị. Trong khi đó, mảnh ngọc giản truyền thừa thật nằm trong túi áo của lão bắt đầu phát sáng hơi ấm màu bạc rực rỡ, tự động bay lên lơ lửng rồi đáp nhẹ nhàng vào lòng bàn tay trái của Diệp Vô Thần, khẽ cộng hưởng với huyết mạch nguyên thủy của y.
Chứng cứ rành rành rớt ngay trước mắt. Thuật ngụy trang tráo đổi ngọc giản của Khương Thiên Lực bị bẻ gãy hoàn toàn bởi thước gỗ quy tắc đo lường dao động linh lực.
"Nhị thúc! Ngài... ngài dám tráo đổi ngọc giản truyền thừa của tổ tiên!" Khương Đại Hải chết lặng kinh hoàng, rồi chuyển sang phẫn nộ tột cùng khi tận mắt nhìn thấy mảnh ngọc giả vỡ vụn.
Khương Lão Thái Quân tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Bà vỗ mạnh tay xuống chiếc sập gỗ hành lang phát ra tiếng chát chúa, đôi mắt mờ đục lóe lên sát khí lạnh lùng: "Khương Thiên Lực! Ngươi là kẻ phản nghịch dòng tộc! Sắp xếp tà trận dưới móng nhà, lén lút cung cấp thông tin mật phòng khám cho Khương Hoài Sơn hại ta suýt chết, giờ lại dám tráo đổi bảo vật tổ tiên dâng cho ngoại nhân!"
"Ta... ta không có! Lão Thái Quân oan uổng quá! Đây là gã phế vật dùng tà thuật hãm hại ta!" Khương Thiên Lực quỳ rạp dưới đất áp lực trọng lực, cố gắng chối cãi điên cuồng hòng lật ngược thế cờ bằng thâm niên gia tộc.
Khương Lão Thái Quân lạnh lùng cắt lời, giọng nói đanh thép vang dội: "Câm mồm! Bằng chứng nhân quả rành rành trước mắt do Tổ Sư vạch trần, ngươi còn dám chối cãi? Từ nay về sau, ta chính thức phế truất gia phả của ngươi, trục xuất khỏi Khương gia cố nhân vĩnh viễn! Cút khỏi Giang Nam thành cho ta!"
Khương Thiên Lực nghe thấy quyết định trục xuất phế truất tàn nhẫn, gương mặt lão bỗng chốc vặn vẹo đầy vẻ điên cuồng hận thù. Lão biết mình đã mất đi tất cả nguồn đan dược kéo dài tuổi thọ giả từ thế gia tà tu đứng sau.
"Ha ha ha! Trục xuất ta? Các ngươi tưởng giữ được cái trạch viện đổ nát này sao?" Khương Thiên Lực cười điên cuồng trong tuyệt vọng. Lão lén lút thò tay vào thắt lưng, dùng chút linh lực Luyện Khí tầng ba ít ỏi còn sót lại bóp nát một viên truyền âm phù màu tím ẩn giấu.
*Rắc!*
Viên truyền âm phù nổ tung phát ra một luồng dao động thần thức màu tím mỏng manh, mang theo hơi thở lôi đình bạo liệt bắn thẳng lên bầu trời qua mái nhà sụp đổ, hướng về phía tổng bộ Vương gia Giang Nam.
"Vương Bá thiếu gia! Khương gia trạch viện đã sập hoàn toàn! Ngọc giản truyền thừa đang ở trên tay gã thư sinh đồ xám! Mau dẫn người đến cưỡng hôn Khương Lan, thâu tóm sản nghiệp!" Khương Thiên Lực gào thét điên cuồng truyền tin trước khi bị luồng lực đẩy trọng lực hất văng ra khỏi cổng trạch viện.
Diệp Vô Thần đứng lặng im nhìn luồng ánh sáng tím truyền tin biến mất vào màn mưa rạng sấy. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y nóng rực rỡ, cảm ứng được một luồng sát khí vô hình đầy kiêu ngạo vô tri—Vương Bá thiếu gia của Vương gia—đang dẫn theo đội ngũ tu sĩ Trúc Cơ tiến thẳng về phía Khương gia trạch viện cổ đổ nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!