Quyết Chiến Trạch Viện, Kích Hoạt Kết Giới
Sương độc màu huyết sắc từ Huyết Ma đỉnh rít lên rầm rập, mang theo tiếng khóc thét của vạn linh hồn oán hận, đổ ập xuống đầu Diệp Vô Thần. Luồng khí độc tanh tưởi ấy đi đến đâu, những ngọn trúc xanh quanh sân trạch viện lập tức úa tàn, hóa thành nước đen hôi thối trong nháy mắt. Không khí đô thị hiện đại của Giang Nam thành như bị đông cứng, chỉ còn lại một màu đỏ máu tà ác bao trùm lên toàn bộ khu phố.
Trên đỉnh mái nhà nứt vỡ, Khương Hoài Sơn đứng đó, tà áo gấm thêu chữ thọ màu đỏ thẫm bay phần phật trong gió bão. Lão già mập mạp nhếch mép cười điên cuồng, đôi mắt híp đầy mưu mô khóa chặt lấy nhục thân gầy gò của Diệp Vô Thần. Trong mắt lão, gã thư sinh đồ xám này chỉ là một con giun cái dế đang giãy giụa vô ích trước sức mạnh diệt thế của Huyết Ma đỉnh.
"Chết đi, gã tạp dịch phế vật!" Khương Hoài Sơn gầm rú, hai bàn tay mập mạp vận tà lực đẩy mạnh xuống dưới.
Diệp Vô Thần đứng lặng im giữa sân trạch viện đổ nát, nho phục màu xám tro sũng nước mưa. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến sát bả vai—cứng đờ và lạnh ngắt như đá tảng dưới đáy vực sâu Viễn Cổ. Cơn đau nhói buốt xương tủy liên tục truyền vào thần hải, nhưng gương mặt thanh tú của y vẫn không một chút gợn sóng. Tay trái y cầm thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, tỏa ra luồng lôi quang xanh nhạt ổn định.
Y liếc nhìn sang bên cạnh. Bảo vệ trung thành Lý Tứ đang nằm gục trên vũng nước mưa đẫm máu, chân trái gãy gập dã man do dùi cui sắt của Khương Hải gây ra. Luồng tà khí màu đen kịt đang ăn mòn kinh mạch phế vị của Lý Tứ, khiến gã co giật dữ dội, sùi bọt mép đen, tính mạng chỉ còn treo trên sợi tóc.
Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng. Tay trái y chuyển động nhanh như chớp, thò vào ngực áo lấy ra Túi châm cứu rỉ sét. Chỉ bằng một cú búng ngón tay trái, ba cây kim châm rỉ sét bay ra như ba vệt sáng xám tro, cắm chính xác vào ba khiếu huyệt Thần Khuyết, Khí Hải và Mệnh Môn trên cơ thể Lý Tứ. Linh lực nghịch hành mỏng manh truyền qua kim châm, lập tức phong tỏa và ngăn chặn luồng tà khí đen không cho ăn mòn vào tim gã.
"Giữ mạng cho gã trước." Diệp Vô Thần khàn giọng thì thầm.
Ngay lúc đó, sương độc màu huyết sắc từ Huyết Ma đỉnh đã áp sát đỉnh đầu y chỉ còn gang tấc. Sức nóng tà ác và oán niệm vạn linh hồn như muốn nung chảy đan điền rách nát của y.
Diệp Vô Thần không lùi một bước. Y nâng thanh thước gỗ quy tắc ở tay trái lên, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết. Dòng linh lực nghịch hành màu xám tro từ khí hải phế vị chảy ngược cuồn cuộn, truyền thẳng vào thân thước gỗ. Y vẽ nhanh một vòng tròn trên không trung trước mặt.
*Vút!*
Một lá chắn trận pháp màu xám tro—Nghịch Mệnh Trận—xuất hiện, lơ lửng chắn đứng trước mặt y. Sương độc huyết sắc đổ ập vào lá chắn, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, hóa thành những luồng khói trắng bốc hơi nghi ngút nhưng không thể xâm nhập vào nửa bước.
"Cái gì?" Khương Hoài Sơn kinh ngạc thốt lên, đôi mắt híp trợn tròn. Lão không ngờ lá chắn mỏng manh của gã thư sinh lại có thể chặn đứng sương độc ăn mòn của Huyết Ma đỉnh. "Tà thuật phương nào! Nhận cho ta một chưởng!"
Khương Hoài Sơn điên cuồng nhảy vọt từ trên mái nhà xuống sân, hai bàn tay mập mạp bộc phát Tà Ma Huyết Chưởng cực hạn Trúc Cơ tầng ba. Lão liên tục vỗ ra hàng loạt chưởng ấn màu máu khổng lồ, mang theo tiếng rít xé gió gào rú.
*Ầm!!! Ầm!!! Ầm!!!*
Những chưởng ấn màu máu nện liên tiếp vào lá chắn Nghịch Mệnh Trận của Diệp Vô Thần. Sân trạch viện cổ bị chấn động dữ dội, gạch đá lát sân nứt vỡ bắn tung tóe. Mỗi cú va chạm cực mạnh khiến lá chắn màu xám tro của Diệp Vô Thần xuất hiện thêm những vết nứt rạn nẻ mảnh. Nhục thân đầy thương tích của y khẽ run lên, cánh tay phải hóa đá nhói đau dữ dội như muốn rách nứt ra.
Khương Hoài Sơn thấy lá chắn sắp vỡ, cười lớn đắc thắng: "Đan điền rách nát của ngươi chịu được bao lâu? Huyết Ma đỉnh của ta dùng oán niệm của hàng vạn sinh linh bị giết để nuôi dưỡng, sức mạnh vô cùng vô tận! Ngươi lấy gì chống đỡ?"
Diệp Vô Thần thong dong lùi lại một bước, thần nhãn trên trán khẽ động dưới lớp băng gạc mỏng. Trong tầm nhìn nhân quả tuyến của y, Huyết Ma đỉnh khổng lồ lơ lửng trên không trung thực chất đang được kết nối bởi hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đỏ máu của những phàm nhân bị tà tu hại chết. Đó chính là nguồn năng lượng bòn rút thọ nguyên và khí vận để duy trì đỉnh.
"Oán niệm của vạn linh phàm nhân..." Diệp Vô Thần khàn giọng nói, giọng nói của y trầm thấp nhưng vang vọng khắp sân trạch viện. "Ngươi dùng oán hận của họ để làm vũ khí, nhưng lại quên mất rằng, oán niệm của phàm nhân chính là thứ dễ bị đồng điệu nhất."
Y buông thước gỗ quy tắc sang tay phải đang hóa đá cứng đờ—dù không có cảm giác cận chiến, y vẫn có thể dùng cơ bắp thô ráp để kẹp chặt thước gỗ. Tay trái y thò vào ống tay áo rộng, rút ra thanh Trấn Hồn Sáo Xương làm từ xương sườn của yêu thú cổ đại Lôi Ma.
Khương Hoài Sơn nhìn thấy thanh sáo xương trắng hếu, khinh miệt cười lớn: "Thổi sáo? Ngươi điên rồi sao?"
Diệp Vô Thần không đáp. Y đưa sáo xương lên môi, hít một hơi sâu, rồi thổi ra bản nhạc đầu tiên.
*U... u... u...*
Âm thanh của Trấn Hồn Sáo Xương vang lên. Đó không phải là một khúc nhạc thông thường, mà là một tiếng kêu u uất, desolated, mang theo hơi thở vạn cổ hoang dã của Vực Sâu Vạn Tội. Sóng âm màu xám tro vô hình bộc phát từ các lỗ sáo xương, lan tỏa gợn sóng khắp không gian sân trạch viện.
Ngay khi tiếng sáo chạm vào sương độc màu máu, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đỏ máu kết nối với Huyết Ma đỉnh bỗng chốc ngừng gào rú. Tiếng khóc thét của vạn linh hồn oán hận dịu đi, thay vào đó là sự đồng điệu, tịnh hóa và bình yên vạn cổ. Tiếng sáo xương đã chạm thẳng vào oán niệm sâu thẳm của họ, đồng hóa và tước đoạt quyền khống chế của Khương Hoài Sơn.
"Sáo Xương Đoạt Vị!" Diệp Vô Thần trầm giọng niệm chú trong thần thức.
*Ầm!!!*
Sương độc màu huyết sắc của Huyết Ma đỉnh đột ngột chuyển sang màu xám tro tĩnh lặng, rồi tan biến hoàn toàn vào màn mưa lạnh. Khương Hoài Sơn cảm nhận được liên kết thần hồn giữa mình và Huyết Ma đỉnh bị cắt đứt thô bạo, lão lồng ngực đau nhói, nôn ra một ngụm máu tươi đen kịt.
"Không thể nào! Khế ước thần hồn của ta... Thần vị của ta!" Khương Hoài Sơn hoảng sợ hét lên. Lão vội vàng lấy ra một lá bùa truyền tin màu tím mang ký hiệu con mắt lôi đình của Vô Cực Tiên Tông hòng kích hoạt bùa hộ mệnh chống đỡ. Nhưng tiếng sáo xương u uất của Diệp Vô Thần đã sớm bao phủ lấy lão, chỉ ra lỗi sai cấu trúc linh lực trong lá bùa, khiến lá bùa hộ mệnh nứt rạn nẻ rồi tự bùng cháy thành tro xám ngay trên tay lão.
Đúng lúc này, dưới lòng đất hầm ngầm, Mắt trận địa mạch Giang Nam hoàn toàn thức tỉnh. Luồng linh khí nguyên thủy khổng lồ bùng phát, đẩy hàng vạn hạt cát bạc Thần Không Sa bay thẳng lên mặt đất xuyên qua các khe nứt đá.
Những hạt cát bạc lấp lánh như dải ngân hà lơ lửng xung quanh Diệp Vô Thần. Y vung tay trái, vận hành linh lực nghịch hành nung chảy toàn bộ Thần Không Sa, cưỡng ép khảm chặt vào phôi thước gỗ quy tắc đang cầm ở tay phải hóa đá.
*Hưu!!!*
Thước gỗ quy tắc màu xám tro hấp thụ hoàn hảo Thần Không Sa, bộc phát một luồng dao động không gian màu bạc rực rỡ và lôi quang xanh nhạt tinh khiết. Thước gỗ quy tắc bản mệnh của y chính thức hoàn thiện, nâng cấp mạnh mẽ lên cấp Trúc Cơ vô địch!
"Hết giờ rồi, Khương Hoài Sơn." Diệp Vô Thần lạnh lùng nói.
Y lướt nhanh forward như một bóng ma màu xám tro, thước gỗ quy tắc tay trái vung mạnh chém ngang không khí.
*Ầm!!!*
Huyết Ma đỉnh khổng lồ lơ lửng trên không trung bị thước gỗ quy tắc chém trúng điểm yếu cấu trúc, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn xương sọ rơi rải rác. Thước gỗ quy tắc không giảm thế lực, nện thẳng vào đan điền của Khương Hoài Sơn.
*Rắc!!!*
Kinh mạch toàn thân Khương Hoài Sơn nổ tung, khí hải Trúc Cơ tầng ba tà ác bị thước gỗ quy tắc gõ nát vụn thành hư vô. Lão già mập mạp trợn tròn mắt phẫn nộ và hoảng sợ tột độ, cơ thể lảo đảo rồi gục ngã hoàn toàn xuống vũng nước mưa, tiêu biến thành tro xám trong đêm mưa lạnh.
Toàn bộ liên minh tà tu thế gia đô thị Giang Nam chính thức bị tiêu diệt sạch bóng tận gốc dưới lòng đất trạch viện.
Thế nhưng, cuộc va chạm năng lượng khổng lồ giữa địa mạch và tà thuật đã phá hủy hoàn toàn phần kiến trúc trên mặt đất của Khương gia trạch viện cổ. Ngôi nhà gỗ lim vạn năm sụp đổ hoàn toàn thành một đống hoang phế đổ nát.
Diệp Vô Thần đứng giữa đống đổ nát, tay trái cầm thước gỗ quy tắc mới hoàn thiện. Đột ngột, hai tai y chảy ra hai dòng máu tươi đỏ nhạt do phản phệ thần hồn khi thổi sáo xương Trấn Hồn vượt cấp quá độ. Cánh tay phải hóa đá vẫn cứng đờ đau nhức dữ dội.
Khương Đại Hải, Khương Lan và Khương Chí Nam từ trong đống đổ nát lồm cồm bò dậy, nhìn Diệp Vô Thần với đôi mắt ngập tràn nước mắt và sự sùng bái kính sợ tột cùng vạn cổ. Khương Lan đeo mảnh ngọc bội rạn nứt quỳ sụp xuống đất, nghẹn ngào: "Tổ Sư..."
Diệp Vô Thần không đáp, y chậm rãi nâng thước gỗ quy tắc lên, chỉ thẳng xuống mắt trận địa mạch dưới hầm ngầm. Luồng linh khí nguyên thủy khổng lồ kết hợp với Thần Không Sa bùng phát rực rỡ, lan tỏa sóng năng lượng bạc bao phủ toàn bộ trang viên học viện bỏ hoang ở ngoại ô Giang Nam thành.
*Oong!!!*
Kết giới Vùng Mù Thiên Cơ khổng lồ được kích hoạt thành công, hoàn toàn cô lập học viện khỏi mọi quy luật nhân quả và sự dòm ngó thần thức của thế giới tà tu bên ngoài.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc kết giới vừa bao phủ trang viên học viện, vết sẹo hình chữ thập trên trán Diệp Vô Thần đột ngột nóng rực, phát ra luồng u quang xám tro rực rỡ chưa từng có. Y ngước mắt nhìn thẳng lên bầu trời đêm tối tăm. Thần nhãn xuyên qua tầng mây đen kịt Giang Nam thành, cảm ứng được một luồng khí tức viễn cổ bạo liệt, tàn ác vô cùng đang rò rỉ từ tinh không bao la xa xôi dòm ngó địa cầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!