Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Vực Sâu Vạn Tội, Tử Lộ Sinh Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trang giấy cổ rỉ sét vừa chạm vào đầu ngón tay gầy gò của Diệp Vô Thần, một luồng u quang xám tro lạnh buốt đột ngột bộc phát, hóa thành một dòng thác thông tin khổng lồ xộc thẳng vào thần thức của y.


"Ầm!"


Đầu óc Diệp Vô Thần chấn động kịch liệt. Vết sẹo hình chữ thập ẩn dưới lớp băng gạc trắng trên trán y khẽ giật mạnh, tỏa ra ánh sáng xám tro nóng rực như muốn thiêu cháy da thịt. Trong cõi u minh của thần hồn, trang giấy rách nát kia tự động hiển thị những nét chữ cổ xưa, nguệch ngoạc nhưng chứa đựng quy luật vận hành tối cổ của trời đất.


Đó là một mảnh tàn khuyết của Thiên Cơ Vô Tự Thư, ghi chép một kẽ hở cực lớn trong quy tắc giám sát thần thức của Ngụy Thiên Đạo. Đi kèm với nó là một khẩu quyết cấm thuật nghịch hành mang tên: Tự Bạo Đan Điền Ngụy Trang.


"Thì ra là thế..." Diệp Vô Thần thì thầm trong lòng, đôi mắt mờ đục khẽ lóe lên một tia sáng thấu suốt.


Kẻ nắm quyền tể trị thế giới này – Ngụy Thiên Đạo – vốn giám sát vạn linh dựa trên dao động khí hải và thọ nguyên của đan điền. Khi một tu sĩ tự bạo đan điền, quy tắc thiên đạo sẽ tự động xóa bỏ mốc tọa độ nhân quả của kẻ đó khỏi sổ sinh tử, coi như kẻ đó đã hoàn toàn biến mất khỏi tam giới. Cấm thuật này chính là lợi dụng kẽ hở đó, cưỡng ép nghịch chuyển dòng linh lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền rách nát, tạo ra một vụ nổ linh lực xám tro cực mạnh mô phỏng hoàn hảo cảnh tượng tự bạo, trong khi thực chất dùng u quang xám tro bảo hộ thần hồn và nhục thân rơi vào trạng thái chết giả.


Chưa kịp để Diệp Vô Thần thấu triệt hoàn toàn khẩu quyết, tiếng chuông cảnh báo của bộ tộc Diệp thị đột ngột vang lên dồn dập khắp thung lũng Đông Lăng.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng kim loại va chạm khô khốc, vội vã xen lẫn tiếng gào thét hoảng loạn của tộc nhân từ phía xa vọng lại. Diệp Vô Thần nhanh tay giấu trang giấy cổ vào sâu trong ngực áo vải thô, áp chặt lá Ma văn ngụy trang phù lên da thịt để che giấu hoàn toàn dao động linh hồn vừa mới thức tỉnh.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát của Tàng Thư Các một lần nữa bị đá văng. Lần này, bước vào không phải là tên đường ca kiêu ngạo Diệp Thiết, mà là một toán chiến binh bộ tộc mặc giáp da thú thô sơ, tay lăm lăm giáo mác bọc sắt.


Dẫn đầu toán người là Lâm Thị – mẹ kế của Diệp Vô Thần. Bà ta đứng đó, gò má cao nhọn hoắt, đôi mắt ti hí sắc lẹm đầy vẻ tàn nhẫn, khoác trên mình bộ y phục bằng lụa mỏng màu xám thẫm – thứ vốn được cắt xén từ tiêu chuẩn thuốc bổ của hai anh em Diệp Vô Thần. Đi bên cạnh bà ta là Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ, lão nhân tóc bạc phơ mặc trường bào sang trọng thêu chỉ bạc, vẻ mặt từ bi giả tạo nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như rắn độc.


"Diệp Vô Thần! Thằng phế vật gác thư kia, ngày tàn của ngươi đến rồi!" Lâm Thị cười gằn, giọng nói chói tai vang vọng khắp gác gỗ mục nát. "Ngươi dám dùng tà thuật nguyền rủa làm phế cánh tay trái của thiên tài Diệp Thiết, hủy hoại tương lai của dòng chính Diệp tộc. Tội ác tày trời, hôm nay ai cũng không cứu được ngươi!"


Diệp Vô Thần ngồi yên trên chiếc ghế gỗ lung lay, thong dong thu xếp lại vài cuốn sách da thú rách nát trên bàn, giọng đều đều: "Diệp Thiết tự bạo kinh mạch là do hắn cưỡng ép nghịch chuyển Man Nham Quyết đúng lúc điểm nghẽn, tự chuốc lấy họa. Quy tắc kinh mạch rõ ràng như vậy, Đại trưởng lão đây chẳng lẽ không nhìn ra?"


Diệp Vô Kỵ khẽ vuốt chòm râu bạc, hờ hững nói: "Diệp Vô Thần, đúng sai thế nào không còn quan trọng nữa. Chấp Pháp Điện tối cao của Ngự Sứ Tào Lĩnh vừa giáng xuống cấm lệnh, yêu cầu bộ tộc ta phải dâng nạp thêm một tội nhân huyết tế cho tế đàn Đông Lăng hằng năm để tạ tội lôi phạt. Cha ngươi – Tộc trưởng Diệp Hoài Sơn – đang bị giữ ở thần điện chi nhánh. Hôm nay, có tên ngươi trong danh sách hiến tế do chính mẹ kế ngươi đề cử. Theo quy tắc của tộc, một kẻ phế linh căn như ngươi, hy sinh để bảo toàn cho các thiên tài dòng chính là lẽ đương nhiên."


Lâm Thị đắc ý cười lớn: "Phải đó! Đồ củi mục gác thư, ngươi sống chỉ tổ lãng phí linh thảo thô của bộ tộc. Đi làm vật tế cho Ngự Sứ đại nhân chính là giá trị duy nhất của ngươi!"


Diệp Vô Thần khẽ siết chặt nắm tay dưới tay áo vải thô. Y nhìn thấu sự giả nhân giả nghĩa của Diệp Vô Kỵ và lòng tham độc ác của Lâm Thị. Bọn chúng không chỉ muốn trả thù cho Diệp Thiết, mà còn muốn dùng mạng của y để đổi lấy một viên Nhị Phẩm Đan Dược từ Chấp Pháp Điện, củng cố địa vị dòng chính.


"Muốn dùng mạng của ta làm nấc thang phi thăng cho các ngươi sao?" Diệp Vô Thần đứng dậy, cây thước gỗ mục nát gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ sồi.


"Bắt lấy nó!" Diệp Vô Kỵ lạnh lùng vung tay.


Toán chiến binh bộ tộc lập tức lao lên. Nhưng ngay khoảnh khắc đầu giáo bọc sắt chuẩn bị chạm vào người y, Diệp Vô Thần đã nhanh hơn một bước. Y không vận dụng linh lực, mà chỉ áp dụng quy luật chuyển động vật lý thô sơ. Thước gỗ trong tay y gõ nhẹ vào khớp gối của gã chiến binh dẫn đầu, mượn lực đẩy của đối thủ để lách người qua khe hở hẹp giữa hai đầu giáo, nhảy vọt ra ngoài cửa sổ Tàng Thư Các.


"Đuổi theo! Nó chạy về phía biên cảnh hoang vực rồi!" Tiếng hét chói tai của Lâm Thị vang lên phía sau.


Gió hú gầm rú bên tai khi Diệp Vô Thần lao điên cuồng qua những bụi gai hoang dã của Đông Lăng Hoang Vực. Bầu trời xám xịt phía trên cuộn xoáy dữ dội, những tia sét xám của thiên phạt thỉnh thoảng lại rạch đôi tầng mây kịt. Y biết rõ, nếu chạy vào rừng sâu, y sẽ bị Chấp Pháp Vệ của Chấp Pháp Điện tóm gọn dễ dàng nhờ thần thức quét quét hằng giờ. Con đường sống duy nhất của y nằm ở hướng ngược lại – Vực Sâu Vạn Tội, vùng cấm địa chứa đầy oán khí lôi đình hỗn loạn, nơi thần thức của tu sĩ thông thường không thể xâm nhập.


"Ầm!"


Một tiếng nổ sấm sét vang dội ngay phía trước mặt Diệp Vô Thần, chấn động mạnh đến mức hất tung đất đá bụi mù.


Từ trong làn khói bụi màu xanh lôi điện, một bóng người khổng lồ bước ra chắn ngang lối đi duy nhất dẫn đến rìa vực thẳm. Đó là Tào Binh – phó thủ hạ của Ngự Sứ Tào Lĩnh. Gã cao hơn hai mét, mặc chiến giáp sắt đen thêu hình sấm sét xanh rực rỡ, gương mặt đầy sát khí hung tợn. Trên tay phải gã, một cây búa tạ xích sắt khổng lồ đang xoay tròn, phát ra những tia điện bạo liệt giật tê liệt cả không khí xung quanh.


Theo sau gã là năm tên Chấp Pháp Vệ mặc trường bào đen, tay cầm Chấp Pháp Tiên lấp lánh lôi quang.


"Tội tộc phế vật Diệp Vô Thần, còn muốn chạy trốn trước mắt Chấp Pháp Điện sao?" Tào Binh cười gằn, giọng nói ồm ồm như sấm động. Gã quét thần thức Luyện Khí tầng chín đỉnh phong qua người Diệp Vô Thần, thấy đan điền của y hoàn toàn trống rỗng, liền lộ ra vẻ khinh miệt tột cùng. "Đại trưởng lão của các ngươi đã bán đứng vị trí của ngươi để đổi lấy đan dược rồi. Ngoan ngoãn theo ta về tế đàn làm vật hiến tế, bằng không ta sẽ dùng búa tạ này nghiền nát từng khúc xương của ngươi hằng đêm!"


Diệp Vô Thần dừng bước bên rìa vách đá dựng đứng của Vực Sâu Vạn Tội. Phía sau y nửa bước là vực thẳm đen ngòm không thấy đáy, nơi sương mù oán khí gầm rú u uất như tiếng khóc than của mười vạn tội nhân thái cổ bị giam giữ vạn năm qua.


Y khẽ điều chỉnh hơi thở, vết sẹo hình chữ thập trên trán khẽ nóng lên hằng giờ dưới lớp băng gạc trắng. Thần thức nhạy cảm của y bắt đầu tính toán tần số quét thần thức của Tào Binh.


Ba giây.


Cứ mỗi ba giây, thần thức của Tào Binh lại quét qua cơ thể y một lần để xác nhận dao động khí hải. Đây chính là khoảng thời gian mù cực hạn của quy tắc giám sát thiên đạo tại hoang vực này.


"Tào Binh phó vệ..." Diệp Vô Thần đột ngột cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh đến lạ lùng giữa tiếng gió bão gầm rú. "Các ngươi thu hoạch huyết tế hằng năm của Diệp tộc... thực chất không phải để hiến tế bảo vệ hoang vực khỏi thiên phạt, mà là để trích xuất tinh huyết khí vận cống nạp về Thượng giới cho Thập đại Tiên Đế luyện đan kéo dài thọ nguyên giả tạo, đúng không?"


Câu nói vừa thốt ra, đồng tử của Tào Binh khẽ co rút kịch liệt. Gã không thể ngờ một tên phế vật phàm nhân dưới đáy xã hội lại có thể biết được bí mật tối cao của Chấp Pháp Điện.


"Câm miệng! Đồ súc vật tội tộc dám bôi nhọ thần quy!" Tào Binh thẹn quá hóa giận, gầm rú điên cuồng. Gã mất kiên nhẫn, quất mạnh cánh tay vạm vỡ, vung cây búa tạ xích sắt mang theo lôi điện bạo liệt màu xanh lam chém thẳng xuống đầu Diệp Vô Thần hòng nghiền nát y ngay lập tức.


"Chết đi!"


Lôi đình nổ tung, không khí xung quanh vách đá bị sức nóng của điện lực nung chảy rạn nứt nẻ. Sức mạnh của Luyện Khí tầng chín bộc phát cực hạn, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát vật lý của Diệp Vô Thần.


Nhưng Diệp Vô Thần không hề né tránh. Y đứng yên trước họng súng lôi phạt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng vô hình.


Đúng khoảnh khắc giao thoa 3 giây của tần số quét thần thức, Diệp Vô Thần cắn chặt đầu lưỡi, cưỡng ép kích hoạt cấm thuật tối cổ vừa thức tỉnh: Tự Bạo Đan Điền Ngụy Trang.


"Nghịch!"


Một tiếng gầm khẽ vang lên trong đan điền rách nát của y. Toàn bộ dòng linh lực nghịch hành xám tro ít ỏi tích lũy từ ba nhánh linh thảo thô lén lút cất giữ đột ngột cuộn trào ngược chiều kinh mạch, dồn nén vào khí hải đang rách nát rồi bùng nổ ra ngoài.


"ẦM!!!"


Một vụ nổ linh lực màu xám tro khổng lồ, kinh thiên động địa bộc phát ngay trên đỉnh vách đá. Luồng sáng xám tro bùng lên rực rỡ, mang theo mùi tử khí nồng nặc và vụ nổ khí hải mô phỏng hoàn hảo cảnh tượng một tu sĩ tự bạo đan điền tự sát.


Sức ép của vụ nổ hất tung hàng vạn tảng đá nặng trăm cân, tạo ra một đám mây bụi đất và sương mù xám tro dày đặc bao phủ hoàn toàn ranh giới vách đá, ngăn chặn hoàn toàn tầm quét thần thức của Tào Binh và các Chấp Pháp Vệ.


"Hừ! Thằng rác rưởi ngu xuẩn, thà tự bạo đan điền chết không toàn thây chứ không chịu làm vật tế sao?" Tào Binh thu búa tạ về, ho sặc sụa trong làn khói bụi xám tro. Gã dùng thần thức quét qua quét lại ba lần, chỉ thấy tọa độ nhân quả của Diệp Vô Thần trên sổ sinh tử đã hoàn toàn biến mất, khí hải trống rỗng không còn một chút dao động sinh mệnh nào sót lại.


"Phó vệ đại nhân, nó tự bạo đan điền rách nát rồi, nhục thân chắc chắn đã tan thành tro bụi rơi xuống vực sâu." Một tên Chấp Pháp Vệ tiến lên báo cáo.


"Đáng tiếc một món huyết tế chất lượng thấp." Tào Binh hừ lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi đầy khinh miệt. "Về báo cáo với Ngự Sứ đại nhân, tội nhân Diệp Vô Thần đã tự bạo đan điền đền tội. Bảo Đại trưởng lão Diệp tộc chuẩn bị thêm một đứa dòng chính khác thế thân!"


Trong khi đó, giữa làn khói bụi mù mịt che mắt thiên cơ, thân thể rách nát, đẫm máu của Diệp Vô Thần đang rơi tự do với tốc độ kinh hoàng vào sương mù đen kịt của Vực Sâu Vạn Tội.


Cấm thuật tự bạo ngụy trang tuy giúp y thoát khỏi tầm quét của Chấp Pháp Vệ, nhưng lực phản phệ cực mạnh đã xé rách toàn bộ kinh mạch tay phải của y, khiến nhục thân y đau đớn tột cùng như bị hàng vạn lưỡi dao băm vằn hằng giờ. Tuổi thọ của y khẽ giảm đi ba năm trong nháy mắt, tay phải bắt đầu xuất hiện những vệt hóa đá xám xịt lạnh lẽo.


Càng rơi sâu xuống đáy vực, áp lực oán khí lôi đình càng đè nặng nề, ăn mòn da thịt y bốc khói đen kịt. Gió hú rít u uất bên tai y như tiếng gầm rú đói khát của mười vạn tội nhân thái cổ đang ngửi thấy mùi sinh khí phàm nhân tươi sống.


Ý thức của Diệp Vô Thần bắt đầu mờ mịt, bóng tối vô tận vây hãm lấy y hằng giờ rơi tự do vào cõi vô định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!