Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Khai Quật Địa Mạch, Khương Gia Trạch Biến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rả rích bao phủ Giang Nam thành suốt từ đêm qua vẫn chưa có dấu hiệu ngơi nghỉ. Những hạt nước lạnh buốt gõ liên hồi vào lớp mái ngói âm dương xám xịt của Khương gia trạch viện, tạo nên những tiếng lộp độp trầm đục, hòa lẫn vào tiếng gió rít qua các khe cửa gỗ mục nát.


Diệp Vô Thần đứng tựa lưng vào cây cột gỗ lim ở gian chính trạch viện. Bộ nho phục màu xám tro của y sũng nước mưa, bám đầy bụi bặm xám xịt từ trận chiến tại nhà đấu giá Vạn Bảo Các. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt thô ráp lan rộng từ ngón tay lên đến tận sát bả vai—hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và không có một chút cảm giác nào. Mỗi khi y khẽ vận chuyển thần thức, một cơn đau nhói buốt xương tủy lại dọc theo bả vai truyền thẳng vào thần hải, như thể có hàng vạn cây kim băng đang đâm nát kinh mạch phế vị. Đan điền rách nát của y lúc này rỗng tuếch, kiệt quệ linh lực nghịch hành đến mức cực hạn sau cuộc quyết đấu trận pháp với Mạc Vô Song. Y biết rõ, cột sáng truyền tin màu tím mà Mạc Vô Kỵ lén phóng lên trời lúc trước đã kích hoạt thiên cơ thượng giới. Truy binh của Vô Cực Tiên Tông có thể giáng lâm bất cứ lúc nào. Y không còn nhiều thời gian.


"Tổ Sư, xin ngài dùng trà nóng để xoa dịu kinh mạch."


Khương Lão Thái Quân run rẩy bưng một chén trà hoa cúc nóng hổi tiến lại gần, đôi mắt mờ đục đầy nếp nhăn thời gian tràn ngập sự kính sợ và tự trách. Lão bà tóc bạc phơ như cước, dù đã được Diệp Vô Thần dùng Túi châm cứu rỉ sét tịnh hóa hoàn toàn tà khí ma văn ăn mòn kinh mạch phế vị, nhưng cơ thể vẫn còn yếu ớt. Bà không dám đứng ngang hàng với y, chỉ cung kính khom lưng dâng chén trà bằng cả hai tay.


Diệp Vô Thần khẽ nâng tay trái đang cầm thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, đón lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ. Hơi ấm từ trà nóng lan tỏa xuống cổ họng, nhưng đan điền rỗng tuếch của y vẫn lạnh lẽo như băng giá. Y nhìn lão thái quân, trầm giọng nói: "Lão thái quân không cần đa lễ. Khương gia cố nhân đã bảo hộ ngọc giản truyền thừa suốt vạn năm, đây là đại công. Bản đồ địa mạch Giang Nam cổ đại đâu?"


Khương Lão Thái Quân vội vàng từ trong ngực áo lấy ra một mảnh ngọc giản màu xanh lục rạn nứt nẻ nghiêm trọng, tỏa ra hơi ấm nhẹ dịu khi tiếp xúc với huyết mạch nguyên thủy của Diệp Vô Thần. Ngọc giản này chính là chìa khóa mở ra bí mật dưới móng trạch viện cổ. Cùng lúc đó, Lâm Phong từ bên ngoài vội vã bước vào, tay ôm chặt cuốn sổ tay ghi chép bằng da đen và một bản đồ giấy da cổ sờn rách do Giáo sư Tề cung cấp sau 40 năm nghiên cứu khảo cổ.


"Sư phụ, em đã đối chiếu xong." Lâm Phong gầy gò, mắt cận thị dưới gọng kính dày cộm sáng lên vẻ hưng phấn của một học giả logic. "Theo bản đồ khảo cổ của Giáo sư Tề và ngọc giản truyền thừa của Khương gia, mắt trận địa mạch Giang Nam cổ đại nằm chính xác ở độ sâu chín mét ngay phía dưới bệ thờ tổ tiên của trạch viện này. Nơi đó chứa đựng một lượng linh khí nguyên thủy khổng lồ chưa bị ma văn thiên đạo làm ô uế."


Diệp Vô Thần gật đầu nhẹ. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y khẽ lóe lên u quang xám tro nhẹ. Y nhìn về phía Khương Đại Hải và Khương Lan đang đứng chết lặng bên cạnh. Khương Lan đeo mảnh ngọc bội rạn nứt mang ký hiệu cổ gia tộc, mắt phượng sắc sảo nhìn y với sự kính sợ và tò mò cực độ.


"Đại Hải, Lan nhi, Chí Nam, ba người giúp ta dời bệ thờ tổ tiên sang một bên. Chúng ta phải khai quật địa mạch ngay lập tức. Khương Hoài Sơn và liên minh tà tu đô thị chắc chắn đã cảm ứng được dao động thiên cơ từ nhà đấu giá, chúng sẽ sớm tìm đến đây để cá chết lưới rách."


Khương Đại Hải nhút nhát nhưng lương thiện, lập tức gật đầu cùng con trai Khương Chí Nam hì hục dịch chuyển bệ thờ gỗ mun nặng nề sang bên cạnh. Dưới lớp bệ thờ, một phiến đá hoa cương cổ đại bám đầy rêu phong hiện ra. Diệp Vô Thần bước tới, tay trái cầm thước gỗ quy tắc gõ nhẹ ba nhịp xuống phiến đá theo một tiết tấu quy luật cổ xưa.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Một gợn sóng linh lực màu xám tro mỏng manh bộc phát từ đầu thước gỗ, len lỏi vào các khe nứt của phiến đá. Phiến đá hoa cương khẽ run rẩy, rồi từ từ trượt sang một bên không tiếng động, để lộ ra một lối đi lát đá rêu phong dẫn sâu xuống hầm ngầm tối tăm, nồng nặc mùi đất ẩm vạn năm và hơi thở linh khí lạnh buốt.


"Lâm Phong, đi theo ta. Những người khác canh giữ bên trên, nếu có biến động, lập tức phát cảnh báo." Diệp Vô Thần dứt khoát ra lệnh rồi bước xuống bậc đá tối tăm.


Không gian hầm ngầm dưới móng trạch viện rộng lớn ngoài dự kiến. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo nhưng lại tinh khiết đến lạ thường. Khi bước chân của Diệp Vô Thần chạm đến đáy hầm, một cảnh tượng tráng lệ, kỳ ảo bùng phát trước mắt họ.


Dưới ánh sáng mờ ảo của thước gỗ quy tắc, toàn bộ nền móng của hầm ngầm là một hệ thống hang động chằng chịt các tinh thể đá lấp lánh ánh bạc huyền ảo. Đó chính là Mắt trận địa mạch Giang Nam. Hàng vạn hạt cát màu bạc lấp lánh như dải ngân hà thu nhỏ đang lơ lửng, chuyển động chậm rãi xung quanh một cột linh khí nguyên thủy khổng lồ đang phun trào từ lòng đất—đây chính là Thần Không Sa vô giá, mảnh vỡ không gian nguyên thủy chứa đựng quy tắc không gian tối cổ.


"Trời đất ơi..." Lâm Phong kinh ngạc thốt lên, cuốn sổ tay trên tay suýt rơi xuống đất. "Đây... đây là một dải ngân hà dưới lòng đất! Thần Không Sa này tỏa ra dao động không gian mạnh mẽ đến mức có thể bẻ gãy mọi thuật toán định vị thông thường!"


"Chính là nó." Đôi mắt Diệp Vô Thần sáng lên luồng u quang rực rỡ. Y cảm nhận được đan điền rách nát của mình đang điên cuồng reo vui. Luồng linh khí nguyên thủy tinh khiết, mát lạnh không có đan độc từ địa mạch tràn vào lỗ chân lông, nhanh chóng xoa dịu kinh mạch tay phải đang hóa đá đau nhức dữ dội của y. Dòng sông linh lực nghịch hành màu xám tro bắt đầu chảy ngược cuồn cuộn trong khí hải phế vị, lấp đầy khoảng trống kiệt quệ.


Y bước tới gần mắt trận, đưa bàn tay trái lên, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết để chuẩn bị khắc trận văn quy tắc lên các cột đá địa mạch hòng cố định tọa độ Vùng Mù Thiên Cơ học viện. Nhưng đúng lúc y vừa đặt thước gỗ quy tắc lên phiến đá mắt trận đầu tiên, một luồng chấn động cực mạnh đột ngột truyền tới từ phía trên mặt đất.


*Ầm!!!*


Tiếng nổ lớn chấn động khiến trần hầm ngầm rơi lả tả bụi đá xám. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Thần nhãn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến trên trán Diệp Vô Thần nóng rực, y nhìn thấy hàng vạn sợi tơ nhân quả màu đỏ máu nồng nặc sát khí đang từ bên ngoài bao vây chặt lấy Khương gia trạch viện.


"Sư phụ! Có biến!" Lâm Phong hoảng hốt kêu lên.


"Khương Hoài Sơn đã đến." Giọng Diệp Vô Thần lạnh lùng như băng tuyết hoang dã. "Lão đã cảm ứng được sự thức tỉnh của địa mạch. Lâm Phong, ngươi đứng đây bảo vệ mắt trận, ta lên trên đối phó với chúng."


***


Trên mặt đất, Khương gia trạch viện cổ đang rơi vào một thảm cảnh hỗn loạn tột cùng.


Cơn mưa rầm rập ngoài trời bị xé rách bởi những luồng tà khí màu đen kịt. Toàn bộ tường rào bảo vệ bằng gạch nung bên ngoài trạch viện đã bị đánh sập hoàn toàn thành những đống gạch vụn đổ nát. Khương Hoài Sơn—Gia chủ thế gia tà tu đô thị—dẫn theo hàng chục tu sĩ tà tu mặc áo gấm đen, sát khí đằng đằng bao vây chặt lấy ngôi nhà cổ.


"Khương Đại Hải! Ngoan ngoãn dâng nạp địa mạch và ngọc giản truyền thừa ra đây! Nếu không, đêm nay Khương gia cố nhân các ngươi sẽ không còn một mống sống sót!" Giọng nói xảo quyệt, tàn ác của Khương Hoài Sơn vang dội giữa màn mưa, át cả tiếng sấm rền.


Khương Đại Hải gương mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng vẫn kiên cường đứng chắn trước cửa chính trạch viện, hai tay run rẩy cầm chiếc gậy gỗ tự vệ. Khương Lan đứng bên cạnh, mảnh ngọc bội cổ đeo trên cổ cô đang phát ra lớp phòng ngự tàn khuyết màu lục nhạt để chống lại luồng tà khí áp bách đang tràn tới.


"Khương Hoài Sơn! Ngươi là kẻ phản bội dòng họ, dùng Nhược Trí Đan hại dân hại nước! Khương gia cố nhân chúng ta thà chết chứ không bao giờ thỏa hiệp với loại tà tu như ngươi!" Khương Lan quật cường hét lên, mắt phượng đỏ ngầu vì phẫn nộ.


"Ngu muội!" Khương Hoài Sơn cười lạnh một tiếng đầy khinh miệt. Lão vẫy tay ra lệnh cho trưởng lão ngoại môn Khương Hải: "Khương Hải, phế bỏ chúng cho ta!"


Khương Hải—gã đàn ông trung niên mặc đồ thể thao xám, mặt mũi bặm trợn—nhếch mép cười tàn nhẫn. Gã bộc phát linh lực Luyện Khí tầng sáu màu đen kịt, vung chiếc dùi cui sắt tẩm tà khí lao thẳng về phía cửa chính. Bảo vệ trung thành Lý Tứ dũng cảm lao ra ngăn cản, vung chiếc dùi cui điện thế tục hòng chống đỡ.


*Binh!!!*


Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Dùi cui điện của Lý Tứ bị linh lực đen của Khương Hải đánh vỡ nát thành những mảnh nhựa vụn. Khương Hải vung dùi cui sắt quật mạnh một nhát tàn bạo vào chân trái của Lý Tứ.


*Rắc!!!*


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên đau đớn giữa màn mưa. Lý Tứ hét lên một tiếng thảm khốc, chân trái gãy gập dã man dưới lực đánh tàn bạo bọc tà khí đen. Gã ngã gục xuống vũng nước mưa đẫm máu, cơ thể co giật dữ dội do tà khí ăn mòn kinh mạch phế vị.


"Lý thúc!" Khương Chí Nam gào lên phẫn nộ, thiếu niên bốc đồng định lao ra dùng tay không chiến đấu nhưng bị Khương Đại Hải giữ chặt lại trong nước mắt bất lực. Sóng điện từ xung quanh hoàn toàn bị tà khí của liên minh tà tu phong tỏa, chiếc còi đồng nhỏ của Chí Nam trở nên vô dụng, không thể phát tín hiệu cầu cứu cảnh sát Trần Binh.


"Chết đi!"


Khương Hoài Sơn không muốn kéo dài thời gian hòng tránh thu hút Cục Quản Lý Dị Biến. Lão bộc phát tu vi Trúc Cơ tầng ba cực hạn, hai bàn tay mập mạp đeo đầy nhẫn ngọc bích bỗng chốc hóa thành màu đỏ máu ghê rợn—đó chính là sát chiêu Tà Ma Huyết Chưởng. Lão vung mạnh hai tay, chém ra hai luồng chưởng ấn màu máu khổng lồ mang theo mùi tử khí tanh tưởi hướng thẳng về phía mái nhà và cửa chính trạch viện cổ.


*Ầm!!! Ầm!!!*


Mái ngói âm dương cổ kính của trạch viện bị chưởng lực màu máu chém nứt vỡ tan tành, bụi đá và những mảnh ngói vỡ rơi lả tả như mưa rào. Lớp phòng ngự màu lục nhạt của ngọc bội cổ Khương Lan đeo trên cổ phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc rồi vỡ vụn hoàn toàn dưới lực chưởng tàn bạo. Khương Lan và Khương Đại Hải bị chấn động mạnh, nôn ra máu tươi, lảo đảo ngã gục xuống thềm nhà sũng nước mưa.


"Bà nội... Anh Thần... cứu chúng con..." Khương Chí Nam bất lực quỳ rạp dưới đất, nước mắt hòa lẫn nước mưa lạnh buốt.


Chính vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất ấy, lối đi hầm ngầm bỗng chốc bùng phát một luồng u quang xám tro tĩnh lặng.


Diệp Vô Thần từ trong bóng tối bước ra, nho phục màu xám sờn rách bay nhẹ trong gió lộng đêm mưa. Cánh tay phải hóa đá xám xịt của y vẫn giấu kín dưới ống tay áo rộng, nhưng tay trái y đang cầm chặt thanh thước gỗ quy tắc tỏa ra luồng lôi quang xanh nhạt tinh khiết từ cốt tủy Lôi Ma. Thần nhãn trên trán y phát sáng u quang rực rỡ, nhìn thẳng vào Khương Hoài Sơn đang đứng trên mái nhà đổ nát.


Khương Hoài Sơn nhìn thấy Diệp Vô Thần xuất hiện, hai mắt híp lại đầy vẻ kiên quyết tàn độc. Lão nhảy vọt lên đỉnh mái nhà trạch viện cổ đã bị chém nứt vỡ một nửa. Từ trong ngực áo, lão lôi ra một chiếc lò luyện đan bằng xương sọ phàm nhân nhỏ bằng lòng bàn tay—đó chính là pháp bảo tà ác Huyết Ma đỉnh cấp Trúc Cơ.


*Hưu!!!*


Huyết Ma đỉnh vừa xuất hiện liền phình to ra hóa thành một chiếc đỉnh khổng lồ màu đen ngòm lơ lửng trên không trung. Luồng oán khí màu huyết sắc ngập trời bộc phát từ trong đỉnh, hóa thành một làn sương mù độc tà ác, tanh tưởi phủ kín toàn bộ khu phố cổ Giang Nam thành, che khuất cả ánh đèn đường đô thị.


"Diệp Vô Thần! Ngươi tưởng có chút y thuật cổ và cây thước gỗ mục nát là có thể cản đường ta sao? Đêm nay, ta sẽ dùng Huyết Ma đỉnh này luyện hóa toàn bộ Khương gia các ngươi thành chất dinh dưỡng cho địa mạch!"


Khương Hoài Sơn đứng trên đỉnh mái nhà đổ nát, gương mặt vặn vẹo điên cuồng dưới ánh chớp lôi điện xanh của cơn giông bão. Lão vung tay chỉ thẳng xuống dưới, Huyết Ma đỉnh khổng lồ tỏa ra sương mù tà khí diệt thế bao phủ toàn bộ khu phố cổ, sẵn sàng nhấn chìm mọi sinh mạng vào vũng máu tàn sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!