Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sơ Đồ Tư Duy, Nghiền Nát Đạo Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sảnh đấu chính của Nhà đấu giá Vạn Bảo Các Giang Nam thành sáng hôm nay bị bao phủ bởi một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở. Ngoài trời, cơn mưa rả rích từ đêm qua vẫn chưa dứt, tiếng nước mưa gõ vào mái kính cường lực của tòa nhà tạo thành những âm thanh lộp độp trầm đục. Nhưng bên trong sảnh đấu, không một ai quan tâm đến thời tiết ngoài kia. Hàng ngàn ánh mắt của các tu sĩ thế gia, tán tu tự do và cả những thương nhân phàm nhân giàu có đều đang dán chặt vào bục đá cổ rộng lớn ở trung tâm.


Tại đó, Mạc Vô Song—thiên tài trận pháp dòng chính của Thiên Cơ Thương Hội—đang đứng thẳng, tà áo sơ mi trắng phẳng phiu không một nếp nhăn khẽ bay nhẹ dù không có gió. Trước ngực gã, chiếc la bàn trận pháp bằng vàng ròng lấp lánh linh quang đang quay tròn với tốc độ chóng mặt. Tiếng tíc tắc giòn giã của các bánh răng quy tắc vang lên liên hồi, mỗi một nhịp gõ của bánh răng lại phóng ra một luồng linh lực Trúc Cơ tầng hai tinh khiết, dệt thành một tấm lưới khổng lồ bằng ánh sáng vàng rực rỡ.


"Diệp Vô Thần! Đây chính là Thiên Cơ Trận Điển chứa 108 biến hóa tọa độ không gian không thể phá giải của thương hội chúng ta! Nếu ngươi thua, hãy ngoan ngoãn dâng nạp toàn bộ trang viên Quy Tắc Học Viện cho Thiên Cơ Thương Hội! Ngươi... lấy gì để phá trận của ta?"


Giọng nói ngạo mạn của Mạc Vô Song vang vọng khắp sảnh đấu, mang theo sự tự phụ tuyệt đối của một kẻ luôn đứng trên đỉnh cao học thuật trận pháp đô thị. Gã nhếch mép cười lạnh, ngón tay gõ nhẹ vào la bàn vàng ròng, kích hoạt vòng xoáy linh quang vàng đầu tiên vây hãm Diệp Vô Thần. Luồng áp lực không gian từ trận điển bóp nghẹt bầu không khí xung quanh, khiến mặt đất dưới chân họ khẽ rạn nứt.


Đối diện với luồng sáng vàng rực rỡ và đầy áp bách ấy, Diệp Vô Thần vẫn đứng lặng im như một pho tượng cổ đại. Y mặc bộ nho phục màu xám sờn rách bám đầy bụi bặm, đối lập hoàn toàn với vẻ bóng bẩy của gã thiên tài thương hội. Cánh tay phải của y—bị hóa đá xám xịt từ ngón tay lên đến tận bả vai do phản lực thời không từ những trận chiến trước—được giấu kín dưới ống tay áo rộng thùng thình, hoàn toàn cứng đờ và mất cảm giác. Nhưng bàn tay trái của y, nơi lòng bàn tay vừa khép miệng vết thương ăn mòn tà khí, đang cầm chặt thanh thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc màu xám tro dệt từ tơ u minh và cốt tủy Lôi Ma.


"Sư phụ..." Lâm Phong đứng phía sau Diệp Vô Thần, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu ôm chặt cuốn sổ tay ghi chép bằng da đen, ngón tay run nhẹ khi cảm nhận được linh áp Trúc Cơ tầng hai đang không ngừng ép tới. Với tư duy toán học hiện đại bẩm sinh, Lâm Phong nhìn thấy mạng lưới tọa độ vàng ròng kia vô cùng phức tạp, các biến số không gian thay đổi liên tục hằng giây. Cậu lầm bẩm: "Để em dùng thuật toán ma trận tính toán thử xem..."


Lâm Phong vừa định bước lên nửa bước, vận hành chút linh lực nghịch hành sơ cấp để hỗ trợ sư phụ tính toán tọa độ, thì một luồng linh áp bạo liệt từ Thiên Cơ Trận Điển đột ngột quét qua.


*Hưu!*


Luồng gió vàng rực rỡ rít lên, áp lực không gian đè nặng khiến Lâm Phong ngực nghẹn lại, bước chân lảo đảo suýt quỳ sụp xuống. Đan điền chưa hoàn chỉnh của cậu run rẩy dữ dội trước sức mạnh của tu sĩ Trúc Cơ chân chính.


"Lùi lại."


Một giọng nói trầm thấp, thong thong nhưng chứa đựng uy lực vô hình vang lên. Diệp Vô Thần khẽ nâng tay trái, thước gỗ quy tắc màu xám tro gõ nhẹ một nhịp xuống không trung.


*Cạch!*


Một gợn sóng linh lực màu xám tro mỏng manh, tĩnh lặng như nước mùa thu bộc phát ra ngoài. Gợn sóng xám tro lướt qua đến đâu, luồng linh áp vàng rực rỡ đang áp sát Lâm Phong lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn, biến mất vào hư vô như tuyết gặp ánh mặt trời. Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lùi lại phía sau ranh giới an toàn, ánh mắt nhìn sư phụ càng thêm sùng bái.


Diệp Vô Thần vầng trán quấn băng gạc trắng khẽ nâng lên. Thần nhãn nhạy cảm dưới lớp vải trắng đã kích hoạt đến cực hạn của Trúc Cơ Trung Kỳ (Thần Niệm Cảnh). Trong tầm nhìn thần bí của y, thế giới hiện đại biến thành một khoảng không xám xịt, không còn những ánh sáng vàng hoa mỹ hay chiếc la bàn lấp lánh của Mạc Vô Song. Thay vào đó, y nhìn thấy rõ ràng 108 điểm nghẽn năng lượng rỗng tuếch của Thiên Cơ Trận Điển.


Các sợi tơ nhân quả màu vàng rực rỡ của trận pháp thực chất không phải do tự nhiên ngưng tụ, mà đang kết nối trực tiếp với cuộn khế ước da rồng của Mạc Vô Kỵ đang lơ lửng trên bục đấu giá. Thương hội đã dùng linh lực cấy ghép nhân tạo từ khế ước siết nợ thọ nguyên phàm nhân để cung cấp năng lượng cho chiếc la bàn của Mạc Vô Song, tạo ra một sự cân bằng giả tạo vô cùng mỏng manh.


"108 biến hóa tọa độ không gian không thể phá giải sao?" Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói khàn khàn vang lên giữa sảnh đấu tĩnh lặng. "Mạc Vô Song, trận pháp của ngươi nhìn thì hoa mỹ, nhưng thực chất chỉ là một đống rác rưởi chắp vá từ sự dối trá và bóc lột thọ nguyên phàm nhân. Ngươi tự hào về khả năng tính toán la bàn, nhưng lại không biết rằng bản thân đang đứng trên một móng nhà rỗng tuếch."


"Ngươi nói cái gì?!" Mạc Vô Song tức giận đỏ mặt, hai mắt xếch sau tròng kính gọng vàng trợn trừng. Gã cảm thấy lòng tự trọng thiên tài của mình bị sỉ nhục nghiêm trọng. "Một gã tán tu phế vị không có linh căn nổi như ngươi thì biết gì về trận pháp không gian! Hãy nếm trải vạn lôi trận điển của ta!"


Gã điên cuồng thúc giục la bàn vàng ròng, 108 tia sáng vàng đồng loạt co rụt lại, hóa thành những mũi tên không gian sắc nhọn mang theo lôi quang vàng bạo liệt, hướng thẳng về phía Diệp Vô Thần chém xuống.


Diệp Vô Thần không hề lùi bước, cũng không bộc phát bất kỳ luồng linh lực thiên đạo chính thống rực rỡ nào hòng đối kháng vật lý. Y biết rõ đan điền rách nát của mình đang kiệt quệ chân nguyên nghịch hành, và cánh tay phải hóa đá hoàn toàn mất cảm giác cận chiến. Vũ khí duy nhất của y lúc này chính là tri thức quy tắc tối cổ và tư duy phản biện logic.


Y cầm thước gỗ quy tắc bằng tay trái, thong thong vẽ những đường nét màu xám tro lên không trung. Không cần những ký tự trận pháp phức tạp, y chỉ vẽ những đường thẳng, những mũi tên và những ô vuông đơn giản kết nối với nhau—đó chính là một Sơ đồ tư duy logic (Mind Map) giải cấu trúc hệ thống trận pháp.


*Vút... vút... vút...*


Những vạch đo lường quy tắc màu xám tro mỏng manh hiện lên lơ lửng giữa sảnh đấu, bao phủ xung quanh Thiên Cơ Trận Điển vàng rực rỡ. Sự tương phản giữa sơ đồ tư duy xám tro đơn giản và lưới trận pháp vàng phức tạp tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.


"Tư Duy Phản Biện Pháp, giải cấu trúc."


Diệp Vô Thần trầm giọng cất tiếng, giọng nói y truyền âm thần niệm vang dội vào thần hải của tất cả tu sĩ đang vây xem hằng giờ. Y dùng thước gỗ gõ nhẹ vào điểm nối thứ nhất trên sơ đồ tư duy xám tro:


"Lỗi thứ nhất: Tọa độ không gian số 3 của ngươi sử dụng linh lực cấy ghép hệ hỏa từ khế ước siết nợ của phàm nhân bến cảng. Nhưng do linh lực nhân tạo không ổn định, dòng chảy năng lượng bị delay 0.3 giây mỗi khi bánh răng la bàn quay qua nhịp thứ năm. Điều này tạo ra một khe hở không gian rộng ba tấc ở phía đông nam."


*Cạch!*


Thước gỗ quy tắc gõ trúng một mắt trận màu vàng phía đông nam. Ngay lập tức, luồng lôi quang vàng rực rỡ tại điểm đó khẽ run rẩy, đột ngột tắt lịm, để lộ ra một khoảng trống không gian rỗng tuếch đúng như lời y nói.


Mạc Vô Song khẽ giật mình, gương mặt thanh nhã biến sắc nhẹ, nhưng gã vẫn nghiến răng kèn kẹt: "Chỉ là một lỗi nhỏ ngẫu nhiên! Trận pháp của ta có 108 tọa độ tự động bù đắp!"


"Tự động bù đắp sao?" Diệp Vô Thần khẽ cười lạnh, thước gỗ tiếp tục gõ vào điểm thứ hai trên sơ đồ tư duy:


"Lỗi thứ mười hai: Để bù đắp cho khe hở phía đông nam, ngươi đã ép tọa độ số 15 hệ thổ tăng tải lượng linh lực lên 150%. Nhưng đan điền Trúc Cơ cấy ghép của ngươi không thể chịu đựng được áp lực nén này lâu dài, khiến huyệt phế vị ở cổ tay trái của ngươi đang bị tà khí ăn mòn nhẹ. Ngươi nhìn xem, tay trái của ngươi có phải đang run rẩy hằng giờ hay không?"


Mạc Vô Song cúi đầu nhìn xuống bàn tay trái đang cầm la bàn của mình. Đúng như lời Diệp Vô Thần nói, cổ tay gã đang khẽ run rẩy, một luồng tà khí màu xanh đen nhạt đang âm thầm bốc lên từ huyệt vị mà chính gã cũng không hề hay biết. Đám đông tu sĩ vây xem xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán, những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía thiên tài trận pháp của thương hội.


"Ngươi... ngươi dùng tà thuật nguyền rủa ta!" Mạc Vô Song hoảng loạn hét lên, gã cố gắng điều chỉnh tọa độ la bàn hòng lấp liếm lỗi sai cấu trúc.


"Vẫn chưa hết đâu." Giọng nói của Diệp Vô Thần lúc này lạnh lùng và đanh thép như tiếng phán xét của Tổ Sư Viễn Cổ. Y liên tục gõ thước gỗ vào các điểm nối trên sơ đồ tư duy xám tro, vạch trần từng dối dối trá công pháp của thương hội:


"Lỗi thứ ba mươi sáu: Hệ thống ngự lôi của la bàn lạm dụng việc cướp đoạt thọ nguyên phàm nhân để làm chất dẫn điện, tạo ra nghiệp lực oán hận cực nặng ở mắt trận trung tâm..."


"Lỗi thứ bảy mươi hai: Sự biến hóa không gian thực chất chỉ là ảo ảnh huyễn thuật che mắt phàm nhân, kết cấu vật lý bên trong hoàn toàn rỗng tuếch..."


"Lỗi thứ một trăm linh tám: Điểm cốt lõi nhất của Thiên Cơ Trận Điển... chính là sự tự mâu thuẫn logic giữa việc cấy ghép linh căn nhân tạo và thiên quy tự nhiên. Trận pháp của ngươi, ngay từ đầu đã là một đường tự diệt!"


Mỗi một lời phán xét của Diệp Vô Thần vang lên, thước gỗ quy tắc lại gõ trúng một mắt trận vàng ròng.


*Rắc... rắc... rắc...*


Những tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên liên hồi giữa sảnh đấu. 108 tọa độ không gian vàng rực rỡ của Thiên Cơ Trận Điển dưới sự chỉ điểm chính xác của sơ đồ tư duy xám tro bắt đầu hỗn loạn, các sợi tơ nhân quả màu vàng tự động đứt gãy, quấn chặt lấy nhau tạo thành một vòng xoáy năng lượng phản phệ cực mạnh.


Mạc Vô Song đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, gương mặt gã trắng bệch không còn một giọt máu. Gã điên cuồng gõ vào la bàn vàng ròng, mồ hôi hột tuôn ra như mưa lạnh ngoài kia, nhưng chiếc la bàn Trúc Cơ cực kỳ chính xác hằng ngày lúc này lại hoàn toàn mất kiểm soát, các bánh răng quy tắc bị nghẽn chặt phát ra những tiếng kêu ken két khô khốc.


"Không... không thể nào! Hệ thống tính toán của ta là hoàn mỹ! Ta là thiên tài trận pháp của Giang Nam! Ngươi lấy quyền gì để phán xét công pháp của ta!" Mạc Vô Song gầm rú điên cuồng, đạo tâm kiêu ngạo của gã đang bị những lập luận logic đanh thép của Diệp Vô Thần nghiền nát từng mảnh hằng giây.


"Ta không phán xét ngươi bằng sức mạnh." Diệp Vô Thần đứng thong thong bước tới trước mặt gã, thước gỗ quy tắc nâng lên ngang tầm mắt Mạc Vô Song. "Ta phán xét ngươi bằng chính sự thật và quy tắc logic khoa học tự nhiên. Mạc Vô Song, đạo tâm giả dối dựa trên sự bóc lột phàm nhân của ngươi... bẻ gãy cho ta!"


*Bẻ Gãy Đạo Tâm!*


Diệp Vô Thần phóng ra luồng thần niệm u uất vạn cổ tích tụ từ Thiên Cơ Vô Tự Thư, truyền thẳng vào thần hải đang hỗn loạn của Mạc Vô Song.


*Ầm!!!*


Một tiếng nổ tinh thần chấn động vang lên trong đầu gã thiên tài trận pháp. Mạc Vô Song nhìn thấy rõ ràng toàn bộ hệ thống tri thức trận pháp mà gã hằng tự hào bấy lâu nay hóa thành một đống đổ nát rỗng tuếch dưới sơ đồ tư duy xám tro của Diệp Vô Thần. Sự tự tin tuyệt đối của gã biến mất, thay vào đó là một nỗi hoài nghi cực hạn về bản thân và thiên đạo tà ác của thương hội.


*Rắc rắc...*


Chiếc la bàn trận pháp bằng vàng ròng trên tay Mạc Vô Song đột ngột xuất hiện hàng vạn vết nứt rạn nẻ rực sáng linh quang vàng hỗn loạn.


"Phốc!!!"


Mạc Vô Song nôn ra một ngụm máu đỏ tươi đẫm ngực áo sơ mi trắng phẳng phiu. Đạo tâm trận pháp của gã hoàn toàn nứt vỡ tan tành. Gã quỳ rạp xuống đất dưới áp lực phản phệ khổng lồ, hai tay ôm đầu gầm thét trong đau đớn điên loạn.


*Đoàng!!!*


Chiếc la bàn trận pháp Thiên Cơ tự bạo nổ tung ngay trên bục đấu giá Vạn Bảo Các, tạo ra một làn khói bụi vàng rực rỡ và những mảnh vụn vàng ròng bắn tung tóe khắp sảnh đấu. Sức nổ chấn động khiến toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của nhà đấu giá chao đảo mạnh mẽ, bụi đá rơi lả tả xuống đầu đám đông tu sĩ đang đứng chết lặng vì kinh hoàng.


Giữa đống đổ nát đầy bụi vàng và khói xám, Diệp Vô Thần vẫn đứng lặng im thong dong, nho phục màu xám khẽ bay nhẹ dưới gió lộng sân khấu. Thanh thước gỗ quy tắc màu xám tro trên tay trái y vẫn tỏa ra luồng u quang xám nhạt ổn định, lạnh lùng chứng kiến sự sụp đổ của gã thiên tài kiêu ngạo dưới chân.


"Vô Song!!!"


Chủ tịch Thiên Cơ Thương Hội Mạc Vô Kỵ từ trên ghế bành bật dậy, tẩu thuốc ngọc bích trên tay gã bị lực bóp mạnh chấn nứt rạn một đường dài. Gương mặt trung niên lịch lãm hằng ngày lúc này hoàn toàn vặn vẹo vì kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng. Gã lao xuống bục đấu, đỡ lấy thân thể thoi thóp, đan điền Trúc Cơ rách nát hoàn toàn của con trai đang rò rỉ linh lực ra ngoài hằng giây.


"Diệp Vô Thần! Ngươi dám hủy hoại đạo tâm và phế bỏ tu vi con trai ta ngay trước mặt thương hội!" Mạc Vô Kỵ khàn giọng gầm lên, sát khí Trúc Cơ tầng bốn bùng phát đỏ ngầu cả hai mắt. Gã nhìn thấy hệ thống khế ước da rồng lơ lửng trên không trung đang khẽ run rẩy, báo hiệu sự sụp đổ uy tín kinh tế toàn diện của thương hội trước hàng ngàn tu sĩ Giang Nam thành đang chứng kiến.


Nếu khế ước độc quyền bị vạch trần là lừa gạt, hàng vạn tu sĩ cấp thấp và phàm nhân sẽ lập tức nổi dậy phản kháng, phá vỡ thế lũng đoạn đan dược giả của thương hội hằng năm hằng tháng. Đây chính là thảm họa sụp đổ kinh tế tàn khốc nhất mà Mạc Vô Kỵ không thể gánh chịu nổi trước sự giám sát của thượng giới.


Trong lúc cả sảnh đấu đang hỗn loạn cực hạn, Mạc Vô Kỵ pale mặt, bàn tay trái của gã lén lút thọc sâu vào trong ống tay áo rộng thêu chỉ vàng. Gã bấm mạnh ngón tay vào một chiếc nút ngọc bích màu tím sẫm ẩn giấu sâu trong thắt lửng—đây chính là thiết bị truyền tin khẩn cấp kết nối trực tiếp với Chấp Pháp Điện và Vô Cực Tiên Tông thượng giới.


*Tíc... tíc... tíc...*


Một luồng dao động thần thức màu tím mỏng manh, mang theo hơi thở lôi đình bạo liệt tối cao của tiên tông thượng giới, âm thầm bộc phát từ thắt lưng của Mạc Vô Kỵ, xuyên qua mái kính cường lực nhà đấu giá, bắn thẳng lên tầng mây đen kịt của bầu trời Giang Nam thành...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!