Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hợp Đồng Độc Quyền, Đấu Trí Thiên Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm Giang Nam thành rốt cuộc cũng dần thưa thớt, cơn mưa lạnh buốt ngoại ô kéo dài từ đêm qua đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu dứt. Trên bãi bùn nhão nhoét của công trường bỏ hoang, làn sương độc màu đỏ máu của Độc Cô Huyết đã hoàn toàn tiêu biến, chỉ còn lại những thanh xà gồ rỉ sét đứng trơ trọi dưới làn nước mưa lạnh lẽo.


Diệp Vô Thần đứng lặng im giữa bãi đất trống, tà áo nho phục màu xám sờn rách bám đầy bùn đất và những vệt máu đỏ rực rỉ ra từ cánh tay phải hóa đá. Cánh tay phải của y—từ ngón tay kéo dài lên đến sát bả vai—đang bị một lớp đá xám xịt, cứng đờ bao phủ, thô ráp và lạnh ngắt như một pho tượng cổ đại chịu phong sương vạn năm. Mỗi một nhịp thở, lớp đá xám lại khẽ co giật, rạn nứt ra những khe nhỏ rỉ máu tươi, mang theo cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Đây chính là cái giá tàn khốc của việc cưỡng ép vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết vượt cấp để bộc phát Nghịch Quy Tắc Nhất Đao tiêu diệt Độc Cô Huyết.


Không chỉ có cánh tay phải, bàn tay trái của y—nơi vừa cầm thước gỗ quy tắc chống đỡ Huyết Sát Kiếm Trận—cũng bị tà khí ăn mòn nhẹ. Lớp da thịt ở lòng bàn tay đỏ ửng lên, thỉnh thoảng lại bốc ra những luồng khói đen nhạt hôi thối mùi tử khí. Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, đan điền rách nát của y lúc này hoàn toàn rỗng tuếch, kiệt quệ linh lực nghịch hành, giống như một mảnh ruộng hạn nứt nẻ sau trận bão lôi phạt.


"Xào xạc..."


Tiếng bước chân dồn dập từ xa vọng lại phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm mưa. Đội trưởng cảnh sát hình sự Trần Binh dẫn theo một toán cảnh sát đặc nhiệm Giang Nam vội vã tiến vào hiện trường. Trên bả vai phải của Trần Binh, vết thương do tà khí ăn mòn từ trận chiến trước vẫn rỉ ra dòng máu đen nhợt nhạt, khiến gương mặt trung niên uy nghiêm của gã tái đi vì đau đớn. Thế nhưng, khi nhìn thấy Diệp Vô Thần vẫn đứng thong dong giữa đống đổ nát, còn sát thủ kiếm tu Độc Cô Huyết đã hoàn toàn tiêu biến thành tro bụi, đôi mắt sắc lẹm của Trần Binh lập tức rúng động dữ dội.


"Diệp tiên sinh... ngài thực sự đã..." Trần Binh khàn giọng nói, giọng nói run nhẹ vì chấn động tinh thần.


"Độc Cô Huyết đã chết, nhục thân hóa bụi đỏ, không còn tàn dư." Diệp Vô Thần trầm giọng nói, giọng y khàn khàn nhưng chứa đựng một uy lực vô hình khiến người nghe phải cúi đầu. Y khẽ nâng bàn tay trái đang bốc khói đen nhạt lên, đưa lá bùa truyền tin màu tím sẫm thêu hình con mắt lôi đình khép hờ của Vô Cực Tiên Tông cho Trần Binh. "Dọn dẹp hiện trường đi. Đừng để chính phủ thế tục hay người phàm phát hiện ra dấu vết của Huyết Sát Kiếm Ý. Lá bùa này ta sẽ giữ lại để truy vết kẻ đứng sau."


Trần Binh cung kính nhận lệnh, không dám hỏi thêm một câu nào về lai lịch hay sức mạnh của Diệp Vô Thần. Gã biết rõ, gã thư sinh đồ xám trước mặt này chính là một đại lão ẩn thế tối cổ, người duy nhất có thể giúp gã dọn sạch thế lực tà tu đang lũng đoạn Giang Nam thành.


"Diệp tiên sinh yên tâm, mọi dấu vết ở đây sẽ được xóa sạch dưới danh nghĩa một vụ nổ khí gas công nghiệp." Trần Binh ôm bả vai phải đang rỉ máu đen, cúi đầu nói.


Diệp Vô Thần gật đầu nhẹ, bóng dáng y khẽ động, hóa thành một vệt tàn ảnh xám tro mờ ảo, lướt nhanh vào màn mưa hướng về phía Khương gia trạch viện cổ ngoại ô thành phố, để lại Trần Binh đứng lặng im giữa công trường hoang phế đầy kính sợ.


***


Khi Diệp Vô Thần trở về phòng khám đông y nhỏ của Khương gia, đèn trong viện vẫn sáng trưng. Khương Lan đang đứng ngồi không yên bên cạnh sập gỗ cổ của Khương Lão Thái Quân. Gương mặt thanh tú của thiếu nữ mười sáu tuổi đầy vẻ lo lắng, đôi mắt phượng sắc sảo liên tục nhìn ra cửa chính đang bị gió mưa đập vào rầm rầm.


Khi nhìn thấy bóng người gầy gò mặc nho phục xám sờn rách bước qua bậu cửa, Khương Lan lập tức lao tới. Nhưng ngay khi cô nhìn thấy cánh tay phải hóa đá rỉ máu và bàn tay trái bốc khói đen nhạt của Diệp Vô Thần, cô khựng lại, đôi môi mím chặt, hai tay run lên vì chấn động:


"Anh... anh bị thương nặng thế này sao? Độc Cô Huyết đó... đáng sợ đến vậy sao?"


"Một kẻ dùng tà thuật cấy ghép linh lực Trúc Cơ mà thôi, chưa đủ tư cách làm ta bị thương nặng." Diệp Vô Thần thong dong bước vào phòng trong, ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ. Y liếc nhìn Khương Lan, thần nhãn nhạy cảm dưới lớp băng gạc trắng trên trán khẽ động, nhìn thấy luồng linh căn hệ băng chưa thức tỉnh đang khẽ dao động trong cơ thể cô do cảm xúc kích động. "Chỉ là nhục thân phế vị này quá yếu ớt, gánh chịu phản lực quy tắc mà thôi. Lan nhi, mang cho ta một chậu nước ấm và một chiếc khăn sạch."


Khương Lan nhanh chóng chạy đi chuẩn bị. Diệp Vô Thần ngồi một mình trong phòng, hít sâu một hơi để ổn định khí hải đang hỗn loạn. Y dùng bàn tay trái đang bị tà khí ăn mòn rách da, lóng ngóng mở túi châm cứu bằng đồng rỉ sét do y sư mù Liễu Thanh Huyền truyền lại. Cánh tay phải hóa đá cứng đờ hoàn toàn không thể cử động, y chỉ có thể dùng tay trái ngậm lấy một cây kim châm rỉ sét, vận hành một tia linh lực nghịch hành mỏng manh còn sót lại truyền vào thân kim.


*Xèo...*


Cây kim châm rỉ sét nóng đỏ lên dưới sức nóng của linh lực nghịch hành xám tro. Diệp Vô Thần dứt khoát tự cắm cây kim vào huyệt phế vị trên bả vai phải của mình, nơi tiếp giáp giữa lớp đá xám và da thịt bình thường.


"Ưm..."


Một tiếng rên nhẹ thoát ra từ kẽ răng Diệp Vô Thần. Cơn đau tột cùng khi kim châm đâm xuyên qua lớp đá xám rỉ máu khiến trán y bết chặt mồ hôi lạnh. Lớp đá xám rạn nứt nẻ khẽ run rẩy, luồng lôi dịch tẩy tủy tinh khiết ẩn trong kinh mạch được kích hoạt, âm thầm tịnh hóa và ngăn chặn không cho lớp đá xám tiếp tục lan rộng lên cổ. Tiếp theo, y cắm thêm ba cây kim vào lòng bàn tay trái, trục xuất hoàn toàn luồng khói đen tà khí của Độc Cô Huyết ra ngoài thành những vệt nước đen hôi thối rơi xuống đất.


Khi Khương Lan bưng chậu nước ấm bước vào, cô chỉ nhìn thấy Diệp Vô Thần đang thong dong lau sạch những vệt máu đen trên tay, vết thương bốc khói đen trên tay trái đã khép miệng hoàn toàn, chỉ còn lại cánh tay phải hóa đá vẫn im lìm dưới lớp áo rộng. Sự hồi phục thần tốc và thần thái tĩnh lặng của y khiến nỗi kính sợ trong lòng cô đối với vị "Tổ Sư" này càng thêm sâu sắc.


"Anh Thần... bà nội nói ngọc giản truyền thừa chứa bản đồ địa mạch Giang Nam cổ đại đang nằm trong tay anh." Khương Lan khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ hơn hẳn ngày thường. "Bà nói địa mạch dưới móng nhà chúng ta chính là mạch sống duy nhất của Khương gia. Nhưng ngoài kia... tà tu thế gia của Khương Hoài Sơn vẫn đang lăm le cướp đoạt."


"Khương Hoài Sơn chỉ là một quân cờ ngoại môn của Vô Cực Tiên Tông thượng giới." Diệp Vô Thần nhắm mắt dưỡng thần, giọng y trầm lặng vang lên trong phòng tối. "Lá bùa truyền tin của Độc Cô Huyết đã chứng minh điều đó. Cuộc chiến bòn rút khí vận phàm nhân đô thị này có quy mô lớn hơn nhiều so với một thành phố Giang Nam đơn lẻ. Ta bắt buộc phải đẩy nhanh tiến độ xây dựng học viện để đào tạo lực lượng phòng thủ. Sáng mai, giông bão thực sự của Thiên Cơ Thương Hội mới bắt đầu."


***


Đúng như dự đoán của Diệp Vô Thần, sáng sớm ngày hôm sau, bầu trời Giang Nam thành vẫn âm u dưới màn mưa rả rích, nhưng bầu không khí xung quanh phòng khám đông y Khương gia đã hoàn toàn biến đổi.


Không có những toán lưu manh bặm trợn đòi nợ thuê của Triệu Phong đến ném đá đập phá như mọi khi. Thay vào đó, toàn bộ con phố dẫn vào phòng khám đột ngột bị phong tỏa bởi hàng loạt chiếc xe sang màu đen phẳng phiu. Những người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, quanh thân tỏa ra dao động linh lực nhân tạo mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí Kỳ, đứng canh gác nghiêm ngặt ở mọi ngả đường, xua đuổi bất kỳ phàm nhân nào muốn đến phòng khám chữa bệnh.


Khương Đại Hải vội vã từ nhà ngoài chạy vào phòng trong, gương mặt mập mạp tái nhợt vì hoảng sợ, mồ hôi hột chảy dài trên trán:


"Diệp tiên sinh! Lan nhi! Không xong rồi! Toàn bộ tài khoản ngân hàng thế tục của phòng khám đã bị đóng băng đột ngột dưới danh nghĩa 'điều tra nguồn tiền bất hợp pháp'. Các nhà cung cấp dược liệu sạch ở Giang Nam cũng đồng loạt gửi thông báo hủy hợp đồng cung cấp thảo dược thô hằng năm, thà chịu phạt hợp đồng chứ không chịu giao hàng!"


Khương Lan nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt phượng tràn đầy phẫn nộ: "Chắc chắn là Thiên Cơ Thương Hội ra tay! Họ muốn dồn phòng khám của chúng ta vào đường cùng để ép bà nội phải bán rẻ trạch viện cổ!"


"Không chỉ là phong tỏa kinh tế thế tục đâu."


Diệp Vô Thần chậm rãi bước ra từ phòng trong. Y vẫn mặc bộ nho phục màu xám sờn rách, cánh tay phải hóa đá được giấu kín dưới ống tay áo rộng thùng thình, tay trái cầm thanh thước gỗ quy tắc thô sơ rỉ sét nhẹ. Vầng trán quấn băng gạc trắng của y khẽ nâng lên, thần nhãn nhạy cảm đã nhìn thấu luồng áp lực vô hình đang bao phủ toàn bộ phòng khám. "Họ đang dùng Khế Ước Độc Quyền Pháp để cô lập nhân quả khí vận của Khương gia. Kẻ đứng sau trò này... rốt cuộc cũng đã xuất hiện."


*Két...*


Cửa chính phòng khám bị đẩy ra một cách thô bạo.


Dẫn đầu đám người bước vào là một người đàn ông trung niên lịch lãm, mặc bộ vest đen thiết kế riêng phẳng phiu, đeo kính gọng đồng sáng bóng. Trên tay gã cầm một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích phát sáng linh lực xanh lục bảo, thỉnh thoảng lại rít một hơi rồi phả ra làn khói xanh thơm ngọt ngào nhưng ẩn chứa tà khí ma văn nhạt.


Gã chính là Mạc Vô Kỵ—Chủ tịch Thiên Cơ Thương Hội Giang Nam thành, một tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn cực kỳ xảo quyệt, kẻ coi việc tu tiên là một thương vụ kinh tế khổng lồ để bòn rút khí vận phàm nhân.


Đi bên cạnh gã là một thanh niên thư sinh đeo kính gọng vàng, mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu không một nếp nhăn. Gã thanh niên có vẻ ngoài thanh nhã nhưng đôi mắt xếch sau tròng kính luôn tràn đầy vẻ kiêu ngạo tự phụ của một thiên tài trận pháp dòng chính. Tay phải gã liên tục mân mê một chiếc la bàn trận pháp bằng vàng ròng lấp lánh linh quang vàng rực rỡ—gã chính là Mạc Vô Song, thiên tài trận pháp Trúc Cơ tầng hai của thương hội.


Mạc Vô Kỵ thong dong bước vào phòng khám đổ nát, liếc nhìn những chiếc tủ thuốc bằng gỗ mun bị đập phá hôm trước với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Gã rít một hơi thuốc khói xanh, khẽ cười khàn khàn:


"Khương Đại Hải, phòng khám đông y nhỏ sập sệ này của ngươi dạo này danh tiếng y học vang dội quá nhỉ? Nghe nói các ngươi dám dùng y thuật cổ châm để tịnh hóa Nhược Trí Đan của thương hội chúng ta, cứu sống đám phu mỏ phàm nhân và học sinh học đường? Ngươi có biết... hành vi tự ý chữa trị này đã vi phạm nghiêm trọng điều khoản độc quyền đan dược của Thiên Cơ Thương Hội tại Giang Nam thành hay không?"


Khương Đại Hải run rẩy bước lên chắn trước mặt Khương Lan, cố gắng lấy lại bình tĩnh:


"Mạc chủ tịch! Khương gia chúng tôi hành y cứu người hằng năm, chưa từng ký kết bất kỳ điều khoản độc quyền nào với thương hội của ngài! Các ngài phong tỏa tài khoản ngân hàng và chặn nguồn dược liệu sạch của chúng tôi, chính phủ thế tục và Cục Quản Lý Dị Biến sẽ không để yên đâu!"


"Chính phủ thế tục? Cục Quản Lý Dị Biến?"


Mạc Vô Kỵ cười lên thành tiếng đầy châm biếm, giọng nói gã đột ngột trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn. Gã vung tay trái, một cuộn khế ước dệt bằng da rồng màu vàng ròng tỏa ra linh quang tà ác mạnh mẽ bỗng xuất hiện lơ lửng trên không trung phòng khám. "Khương Đại Hải, ngươi quá ngây thơ rồi. Trong thế giới tu tiên hiện đại này, luật pháp thương mại chính là thiên quy!"


Gã chỉ ngón tay đeo nhẫn ngọc bích vào cuộn khế ước da rồng, các chữ cổ màu vàng rực rỡ bắt đầu hiện lên lấp lánh:


"Ba mươi năm trước, tổ tiên Khương gia các ngươi vì muốn duy trì phòng khám đã lén vay của Thiên Cơ Thương Hội mười vạn linh thạch hạ phẩm. Trong khế ước thế chấp nhân quả đã ghi rõ: nếu Khương gia không thể hoàn trả đủ nợ nần sau ba mươi năm, hoặc có hành vi làm tổn hại đến lợi ích thương mại của thương hội, thương hội có quyền tịch thu toàn bộ Khương gia trạch viện cổ và siết nợ thọ nguyên của toàn bộ hậu duệ dòng chính để trừ nợ!"


"Cái gì? Thọ nguyên thế chấp? Tổ tiên chúng tôi không thể ký kết điều khoản tàn độc như vậy!" Khương Đại Hải kinh hoàng hét lên, gương mặt mập mạp xám xịt đi vì tuyệt vọng.


"Đồng tệ Giang Nam? Thứ giấy lộn của phàm nhân đó không đáng một xu trước nhân quả nợ nần tu tiên!" Mạc Vô Kỵ cười lạnh, gã gõ nhẹ tẩu thuốc xuống bàn gỗ, ép luồng linh áp Trúc Cơ tầng bốn khổng lồ giáng xuống phòng khám, khiến Khương Đại Hải và Khương Lan lảo đảo suýt quỳ sụp xuống. "Hôm nay là hạn chót hoàn trả nợ nần. Hoặc là các ngươi ký vào tờ Khế Ước Độc Quyền Pháp này, tình nguyện làm nô bộc phân phối Nhược Trí Đan cho thương hội và dâng nạp toàn bộ đất đai trạch viện cổ... hoặc là, ta sẽ dùng khế ước da rồng này siết nợ thọ nguyên của cả ba người các ngươi ngay tại chỗ!"


Sự tàn ác và xảo quyệt của Mạc Vô Kỵ đã dồn Khương gia vào tử lộ không lối thoát. Khương Lan cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ tươi, cô cố gắng vận hành chút linh kình băng hệ chưa thức tỉnh hằng ngày để chống đỡ linh áp, nhưng tu vi phàm nhân yếu ớt khiến cô đau đớn dữ dội hằng giờ.


"Két..."


Đúng lúc vạn phần nguy kịch, một tiếng gõ thước gỗ nhẹ nhàng bỗng vang lên giữa phòng khám đổ nát.


*Cạch!*


Tiếng gõ thô sơ của thanh thước gỗ quy tắc rỉ sét nhẹ cắm xuống đất bùn, nhưng ngay lập tức, một luồng sóng xung kích không gian màu xám tro mỏng manh bộc phát ra ngoài, dễ dàng chấn vỡ hoàn toàn luồng linh áp Trúc Cơ tầng bốn của Mạc Vô Kỵ.


Khương Đại Hải và Khương Lan đột ngột cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, luồng áp lực ngột ngạt biến mất không dấu vết. Họ kinh ngạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Vô Thần đang thong thong bước lên phía trước, đứng đối diện trực diện với hai cha con Mạc Vô Kỵ.


"Một tờ khế ước da rồng rách nát dệt bằng ma văn thiên đạo giả tạo, mà cũng dám tự xưng là luật pháp nhân quả sao?" Diệp Vô Thần trầm giọng nói, giọng y tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng chứa đựng sự khinh miệt tột cùng.


Mạc Vô Kỵ khẽ giật mình, đôi mắt sau tròng kính gọng đồng co rụt lại khi nhìn thấy thước gỗ quy tắc của Diệp Vô Thần. Gã cảm nhận được luồng khí tức tối cổ ẩn hiện từ phôi thước gỗ thô sơ kia, tuy yếu ớt nhưng thâm bất khả trắc.


"Ngươi chính là gã thư sinh đồ xám đã phế bỏ đan điền của Vương Tử Hiên và tiêu diệt Độc Cô Huyết?" Mạc Vô Kỵ lạnh lùng hỏi, tẩu thuốc ngọc bích trên tay khẽ tỏa khói xanh dày đặc hơn hòng dò xét tu vi của main.


Diệp Vô Thần không thèm trả lời câu hỏi của gã. Vết sẹo hình chữ thập ẩn dưới lớp băng gạc trắng trên trán y đột ngột nóng rực rỡ, phát ra luồng u quang xám tro nhẹ hằng giờ. Y đã kích hoạt thần nhãn Nhìn thấu Nhân Quả Tuyến đến cực hạn.


Trong tầm nhìn thần bí của y, thế giới hiện đại biến thành một khoảng không xám xịt. Cuộn khế ước da rồng lơ lửng trên không trung hiện lên với hàng vạn sợi tơ nhân quả màu vàng rực rỡ nhưng rỗng tuếch bên trong. Những sợi tơ màu vàng này không hề kết nối với tổ tiên Khương gia, mà thực chất là những vòi hút khí vận ký sinh tàn độc, được ngụy trang tinh vi bằng thuật toán ma văn để trói buộc trực tiếp vào thọ nguyên phàm nhân của Khương Đại Hải và Khương Lan ngay khi họ tiếp xúc gần.


"Khế ước của ngươi, thực chất là một trận pháp ký sinh thu hoạch khí vận phàm nhân." Diệp Vô Thần dùng thước gỗ chỉ thẳng vào tâm cuộn khế ước da rồng, giọng nói y đanh thép vạch trần dối dối trá. "Tổ tiên Khương gia chưa từng nợ thương hội các ngươi một xu. Ba mươi năm trước, các ngươi đã dùng Nhược Trí Đan đầu độc kinh mạch của họ, khiến họ rơi vào trạng thái mơ hồ rồi cưỡng ép ký tên vào tờ khế ước giả tạo này để bòn rút khí vận dòng họ. Mạc Vô Kỵ, trò lừa gạt này... đã đến lúc kết thúc rồi."


Mạc Vô Kỵ kinh hoàng trừng lớn mắt, tẩu thuốc ngọc bích suýt chút nữa tuột khỏi tay. Gã không thể tin nổi một gã thư sinh đồ xám có tu vi Luyện Khí phế vị lại có thể nhìn thấu hoàn toàn bí mật cốt lõi của Khế Ước Độc Quyền Pháp—thứ bí thuật mà ngay cả các tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong của chính phủ cũng không thể giải mã.


"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người! Khế ước đã ký kết, nhân quả đã định, ngươi lấy bằng chứng gì để chối bỏ?" Mạc Vô Kỵ gầm lên, cố gắng che giấu sự hoảng loạn trong lòng.


Đúng lúc này, gã thanh niên thư sinh Mạc Vô Song bước lên nửa bước, chắn trước mặt cha mình. Đôi mắt sau tròng kính gọng vàng lóe lên sát khí kiếm ý trận pháp đầy kiêu ngạo. Gã nhìn thước gỗ quy tắc thô sơ của Diệp Vô Thần với ánh mắt khinh bỉ tột cùng:


"Cha, cần gì phải phí lời với một gã tán tu phế vị dùng tà thuật lừa bịp này! Hắn giỏi nhìn thấu nhân quả, nhưng trận pháp tính toán của Thiên Cơ Thương Hội chúng ta là vô địch Giang Nam!"


Mạc Vô Song vung tay phải, chiếc la bàn trận pháp bằng vàng ròng lấp lánh linh quang vàng bỗng chốc bay lơ lửng trước ngực gã, phát ra tiếng tíc tắc giòn giã của các bánh răng quy tắc đang vận hành cực kỳ chính xác. Gã trừng mắt nhìn Diệp Vô Thần, cao giọng thách thức:


"Gã thư sinh kia! Ngươi có gan thì cùng ta đến Nhà đấu giá Vạn Bảo Các quyết đấu trận pháp công khai trước toàn thể tu sĩ Giang Nam thành! Chúng ta sẽ dùng la bàn trận pháp Thiên Cơ để phân định đúng sai khế ước! Nếu ngươi thua, các ngươi phải dâng nạp toàn bộ trang viên Quy Tắc Học Viện và trạch viện cổ Khương gia cho thương hội! Nếu ngươi thắng... khế ước da rồng này sẽ bị hủy bỏ hoàn toàn, thương hội sẽ gỡ bỏ phong tỏa kinh tế đối với Khương gia! Ngươi có dám nhận quẻ thách đấu này không?"


Mạc Vô Song cực kỳ tự tin vào khả năng tính toán tọa độ linh lực của la bàn trận pháp Thiên Cơ cấp Trúc Cơ trung phẩm của mình. Gã tin rằng, phương pháp phá trận thô sơ bằng thước gỗ của Diệp Vô Thần chỉ là ăn may, hoàn toàn không thể đối phó với hệ thống tính toán khoa học hiện đại của thương hội.


Diệp Vô Thần nhìn chiếc la bàn trận pháp bằng vàng ròng đang quay tròn rực rỡ, khóe môi y khẽ cong lên thành một nụ cười thong dong, bất khả chiến bại. Y khẽ xoay thanh thước gỗ quy tắc trên tay trái, giọng nói tĩnh lặng vang lên át cả tiếng mưa rơi ngoài hiên:


"Một gã tu sĩ dùng la bàn rỉ sét cấy ghép linh lực mà cũng dám bàn về trận pháp tính toán sao? Được, ta chấp nhận cuộc thách đấu trận pháp công khai này tại Nhà đấu giá Vạn Bảo Các. Ta sẽ cho các ngươi biết... thế nào là quy tắc tu tiên chân chính."


***


Chưa đầy hai tiếng đồng hồ sau, tin tức về cuộc quyết đấu trận pháp chấn động giữa Quy Tắc Học Viện mới thành lập và Thiên Cơ Thương Hội khổng lồ đã lan truyền khắp giới tu sĩ Giang Nam thành.


Tại Nhà đấu giá Vạn Bảo Các—trung tâm đấu giá lớn nhất thành phố nằm giữa những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép—bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Hàng ngàn tu sĩ thế gia, tán tu tự do và các thương nhân giàu có đã đổ về chật kín các khán đài xung quanh sảnh đấu chính. Họ xầm xì bàn tán về gã thư sinh đồ xám dám thách thức quyền lực kim tiền tối cao của thương hội.


Trên bục đấu đá cổ rộng lớn ở trung tâm sảnh, hai cha con Mạc Vô Kỵ và Mạc Vô Song đã đứng đợi sẵn. Mạc Vô Kỵ ngồi thong dong trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng, tay cầm tẩu thuốc ngọc bích tỏa khói xanh, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng chờ đợi chiến thắng pháp lý.


Diệp Vô Thần thong dong bước lên bục đấu, đi bên cạnh y là Lâm Phong đang ôm cuốn sổ tay ghi chép bằng da đen đầy lo lắng. Cánh tay phải hóa đá của Diệp Vô Thần vẫn giấu kín dưới tà áo xám sờn rách, tay trái y cầm thước gỗ quy tắc thô sơ gõ nhẹ xuống mặt bàn đá đấu giá phát ra tiếng cạch cạch khô khốc.


"Thư sinh đồ xám kia, chuẩn bị đón nhận sự sụp đổ đạo tâm trận pháp của ngươi đi!"


Mạc Vô Song kiêu ngạo hét lên một tiếng đầy phấn khích. Gã vung mạnh tay phải, chiếc la bàn trận pháp Thiên Cơ bằng vàng ròng lập tức bay lơ lửng giữa bàn đấu. Gã truyền toàn bộ linh lực Trúc Cơ tầng hai tinh khiết vào la bàn, kích hoạt hệ thống tính toán tọa độ linh lực cực kỳ phức tạp.


*Hưu... hưu... hưu...*


Hàng vạn tia sáng màu vàng ròng rực rỡ bộc phát ra từ các bánh răng la bàn, đan xen chằng chịt vào nhau trên không trung, tạo thành một lưới trận pháp Thiên Cơ Trận Điển khổng lồ, tỏa ra linh quang vàng rực rỡ che phủ hoàn toàn bàn đấu và áp sát ranh giới thước gỗ của Diệp Vô Thần.


Mạc Vô Song trừng mắt nhìn Diệp Vô Thần qua tròng kính gọng vàng, gã cười lên đầy ngạo mạn, giọng nói vang dội khắp sảnh đấu:


"Diệp Vô Thần! Đây chính là Thiên Cơ Trận Điển chứa 108 biến hóa tọa độ không gian không thể phá giải của thương hội chúng ta! Nếu ngươi thua, hãy ngoan ngoãn dâng nạp toàn bộ trang viên Quy Tắc Học Viện cho Thiên Cơ Thương Hội! Ngươi... lấy gì để phá trận của ta?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!