Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Nghịch Quy Tắc Nhất Đao, Trảm Sát Độc Cô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm ngoại ô thành Giang Nam mang theo hơi nước lạnh buốt, thổi qua những thanh xà gồ rỉ sét của công trường bỏ hoang, phát ra những tiếng hú dài ghê rợn. Giữa khoảng sân bùn nhão nhoét, bầu không khí như đông cứng lại dưới áp lực từ huyết kiếm ‘Sát Sinh’ của Độc Cô Huyết. Luồng oán khí màu đỏ máu đậm đặc tuôn ra cuồn cuộn từ lưỡi kiếm, hóa thành một làn sương độc tanh tưởi, che phủ hoàn toàn ánh đèn leo lét của đô thị xa xa, cô lập nơi này thành một lăng mộ không lối thoát.


Độc Cô Huyết đứng trên thanh rebar rỉ sét, tà áo choàng màu máu rách rưới bay phần phật. Đôi mắt lão đỏ ngầu, lóe lên tia nhìn khát máu của một kẻ đã bước nửa chân vào ma đạo. Lão nhìn gã thanh niên gầy gò mặc bộ nho phục xám sờn rách trước mặt, nở một nụ cười khàn khàn đầy khinh miệt:


"Gã thư sinh đồ xám kia, một vạn linh thạch hạ phẩm của Khương gia quả thực quá dễ kiếm. Kiếm của ta chưa bao giờ lưu lại mạng sống cho kẻ nào quá ba chiêu. Đêm nay, nhục thân kiệt quệ này của ngươi sẽ là chất dinh dưỡng tiếp theo cho ‘Sát Sinh’!"


Diệp Vô Thần đứng thong thong giữa bãi bùn lầy, vầng trán quấn băng gạc trắng khẽ nâng lên. Vết sẹo hình chữ thập ẩn dưới lớp vải trắng đang nóng rực, bộc phát ra luồng u quang xám tro nhẹ hằng giờ. Thần nhãn của y đã kích hoạt đến cực hạn của Trúc Cơ Trung Kỳ (Thần Niệm Cảnh). Trong tầm mắt thần bí của y, thế giới không còn là gạch đá hay mưa lạnh, mà là một tấm lưới khổng lồ dệt bằng những sợi tơ nhân quả phát sáng.


Quanh thân Độc Cô Huyết, hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đỏ máu—kết tinh từ linh hồn của những phàm nhân bị lão sát hại—đang run rẩy kết nối trực tiếp vào huyết kiếm ‘Sát Sinh’. Đó chính là nguồn năng lượng tà ác giúp lão duy trì tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ giả tạo của mình.


"Trúc Cơ tầng hai..." Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng thong dong lạ thường. "Kinh mạch vận hành dựa trên việc bòn rút thọ nguyên của người khác, đan điền chứa đầy tạp chất oán khí của Ngụy Thiên Đạo. Kiếm đạo của ngươi, ngay từ đầu đã là một đường sai lệch."


"Câm miệng! Kẻ sắp chết còn dám luận bàn kiếm đạo của ta!"


Độc Cô Huyết gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Lão vung mạnh huyết kiếm, một đường kiếm khí màu đỏ rực rỡ dài hơn trượng xé rách màn đêm, cuốn theo tiếng gào thét u uất của vạn linh hồn, chém thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Vô Thần. Đường kiếm này mang theo Huyết Sát Kiếm Ý tàn bạo, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát vật lý xung quanh.


Diệp Vô Thần không lùi nửa bước. Cánh tay phải của y—từ ngón tay kéo dài lên đến sát bả vai—đang bị hóa đá xám xịt, cứng đờ và lạnh ngắt như đá tảng, hoàn toàn không thể cử động. Y chỉ có thể dùng tay trái, cầm lấy thanh thước gỗ quy tắc bản mệnh thô sơ, khẽ nâng lên hướng về phía kiếm khí đang lao tới.


Y không dùng sức mạnh để va chạm trực diện. Thần nhãn của y đã nhìn thấu điểm nghẽn dòng chảy linh lực trong đường kiếm khí kia. Đúng vào khoảnh khắc lưỡi kiếm màu máu chỉ còn cách trán y ba tấc, Diệp Vô Thần vung thước gỗ gõ nhẹ vào khoảng không bên trái quỹ đạo kiếm.


*Cạch!*


Một tiếng động khô khốc vang lên. Thước gỗ quy tắc phát ra một luồng u quang xám nhạt ổn định, giẫm chính xác vào nút thắt nhân quả của đường kiếm.


Ngay lập tức, đường kiếm khí màu máu khổng lồ như bị một bàn tay vô hình bẻ gãy trục xoay, trượt sạt qua vai trái của Diệp Vô Thần, chém thẳng xuống bãi đất bùn phía sau. Tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất công trường bị chém ra một rãnh sâu hoắm dài mười mét, bùn đất bắn tung tóe.


Độc Cô Huyết kinh ngạc trừng lớn mắt, suýt chút nữa rơi khỏi thanh rebar rỉ sét: "Cái gì? Ngươi chỉ dùng một cây thước gỗ mục nát mà bẻ gãy được kiếm khí của ta? Ngươi đã dùng tà thuật gì?"


"Không phải tà thuật, chỉ là đo lường quy tắc mà thôi." Diệp Vô Thần trầm giọng nói. Thần sắc y vẫn bình thản, nhưng lồng ngực khẽ phập phồng, đan điền rách nát của y đang nhói đau dữ dội vì cạn kiệt linh lực nghịch hành sau cú đỡ vừa rồi.


"Hừ, chỉ là ăn may! Để xem ngươi đỡ chiêu này thế nào!"


Độc Cô Huyết điên cuồng thúc giục đan điền. Huyết kiếm ‘Sát Sinh’ rống lên một tiếng chói tai, làn sương độc màu đỏ máu quanh thân lão đột ngột bùng phát dữ dội, hóa thành một trận pháp kiếm khí đỏ ngòm bao phủ phạm vi mười mét xung quanh Diệp Vô Thần. Đây chính là Huyết Sát Kiếm Trận—tuyệt kỹ mạnh nhất của lão.


Làn sương độc màu máu bắt đầu ăn mòn không gian, rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn. Diệp Vô Thần khẽ nhíu mày khi cảm nhận được làn da trên bàn tay trái cầm thước gỗ của mình bắt đầu bỏng rát. Sương độc tà ác đang ăn mòn da thịt y, từng luồng khói đen kịt bốc lên từ các ngón tay, mang theo cơn đau thấu xương tủy.


Cùng lúc đó, cánh tay phải hóa đá của y cũng bắt đầu phát ra những tiếng răng rắc lạnh lẽo do áp lực từ trận pháp đè nặng. Khủng hoảng kép ập đến, đe dọa nghiền nát nhục thân phế vị của y trong nháy mắt.


Diệp Vô Thần biết mình không thể kéo dài trận chiến này thêm nữa. Y cần phải dứt điểm sát thủ mạnh nhất của Khương Hoài Sơn bằng một đòn chí mạng.


Y khẽ buông tay trái. Thanh thước gỗ quy tắc rơi thẳng xuống đất bùn, cắm sâu xuống mặt đất. Việc buông bỏ pháp bảo phòng ngự duy nhất khiến Độc Cô Huyết cười lên sằng sặc đầy đắc ý:


"Ha ha ha! Gã thư sinh ngu muội, cuối cùng cũng biết đầu hàng rồi sao? Chết đi!"


Thế nhưng, Độc Cô Huyết không hề hay biết rằng, ngay khi thước gỗ quy tắc chạm đất, Diệp Vô Thần đã âm thầm kích hoạt Quy Tắc Trọng Lực Thao Túng. Luồng linh khí bạo liệt rò rỉ từ các khe nứt không gian dưới lòng đất công trường hoang phế lập tức bị thước gỗ điều phối, tạo ra một vùng trọng lực áp chế gấp mười lần đột ngột giáng xuống đầu Độc Cô Huyết.


*Ầm!*


Thanh rebar rỉ sét dưới chân Độc Cô Huyết lập tức bị uốn cong rồi gãy đôi. Nhục thân của lão như bị một ngọn núi khổng lồ đè nặng, đầu gối khuỵu xuống, suýt chút nữa quỳ rạp xuống vũng bùn nhão. Huyết Sát Kiếm Trận đang vận hành trơn tru bỗng chốc bị gián đoạn, các đường kiếm khí màu máu trở nên hỗn loạn và lệch lạc quỹ đạo.


Nhân cơ hội ngàn năm có một đó, Diệp Vô Thần chuyển động cánh tay phải vốn dĩ đã hóa đá cứng đờ của mình. Bằng một ý chí sắt đá vượt qua mọi giới hạn thể xác, y dùng bàn tay đá thô ráp, xám xịt vươn ra sau lưng nho phục xám, nắm chặt lấy chuôi của thanh Đao gãy Độc Cô đang được giấu kín trong bao vải thô.


*Rắc... rắc...*


Tiếng xương khớp và lớp đá xám trên cánh tay phải y rạn nứt nẻ, máu đỏ tươi rỉ ra từ những khe nứt đá, nhuộm đỏ cả ống tay áo nho phục. Cơn đau tinh thần phân liệt dữ dội ập vào thần hải, nhưng đôi mắt Diệp Vô Thần vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.


*Xoạt!*


Diệp Vô Thần dứt khoát rút thanh Đao gãy Độc Cô ra khỏi bao vải.


Đó là một thanh đao rỉ sét loang lổ, mất đi hoàn toàn một nửa thân đao phía trên, trông không khác gì một mảnh sắt vụn phế thải nhặt được từ bãi rác. Thế nhưng, ngay khi thanh đao gãy lộ diện dưới màn đêm, một luồng đao ý nghịch thiên cực hạn—lạnh lẽo, cô độc và bá đạo tột cùng—bỗng chốc bùng phát, chấn vỡ toàn bộ sương độc màu máu xung quanh trong vòng một trượng.


Độc Cô Huyết cảm nhận được luồng đao ý khủng khiếp kia, da đầu lão tê dại, nỗi sợ hãi tột cùng từ linh hồn trỗi dậy khiến lão hét lên điên cuồng: "Thứ đao gãy rỉ sét đó... làm sao có thể mang theo đao ý này? Không thể nào!"


Lão điên cuồng vung huyết kiếm ‘Sát Sính’, dồn toàn bộ thọ nguyên và tinh huyết còn lại vào lưỡi kiếm, chém ra một chiêu diệt thế hòng tiêu diệt Diệp Vô Thần trước khi trọng lực nghiền nát lão.


Diệp Vô Thần bước lên nửa bước, giẫm mạnh chân xuống bùn lầy. Y nắm chặt cán đao gãy bằng bàn tay phải hóa đá rỉ máu, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết truyền toàn bộ dòng linh lực nghịch hành xám tro mỏng manh vào thân đao rỉ sét.


"Nghịch Quy Tắc Nhất Đao... Trảm!"


Diệp Vô Thần trầm giọng quát nhẹ. Y vung đao chém ra một đường chém ngang giản dị.


Không có tiếng nổ vang trời, không có ánh sáng vàng rực rỡ của thần thông thiên đạo. Chỉ có một đường đao màu xám tro mờ ảo, mỏng manh như tơ trời, âm thầm xé rách không khí lao đi. Đường đao ấy đi đến đâu, màn sương mù linh dị, nước mưa đang rơi và cả không gian xung quanh đều bị cắt đôi một cách hoàn hảo, không hề phát ra một tiếng động.


Đó chính là Nghịch Quy Tắc Nhất Đao—chiêu thức bỏ qua mọi phòng ngự quy tắc và tước đoạt liên kết nhân quả.


*Keng... rắc...*


Một tiếng kim loại gãy vụn chói tai vang lên giữa công trường hoang phế. Thanh huyết kiếm ‘Sát Sinh’ cấp Trúc Cơ chứa oán khí vạn người của Độc Cô Huyết bị đường đao màu xám tro chém trúng, lập tức gãy làm đôi như một khúc củi mục.


Đường đao xám tro không hề giảm tốc độ, lướt nhẹ qua lồng ngực của Độc Cô Huyết.


Nhục thân của Độc Cô Huyết đứng khựng lại trên đống đổ nát. Đôi mắt đỏ ngầu của lão trợn trừng đầy kinh hoàng và hoài nghi. Lão cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình, nơi một vệt chém mỏng như sợi chỉ đang tỏa ra u quang xám tro nhạt. Toàn bộ các sợi tơ nhân quả màu đỏ máu kết nối thọ nguyên giả tạo xung quanh lão đã bị chém đứt hoàn toàn.


"Kiếm của ta... đạo tâm của ta... rốt cuộc... ngươi là ai..."


Độc Cô Huyết khàn giọng thầm thì, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng và sụp đổ hoàn toàn của một tu sĩ nhận ra cả đời tu luyện của mình chỉ là một trò đùa dối trá trước quy tắc chân chính.


*Phốc!*


Độc Cô Huyết nôn ra một ngụm máu đen kịt. Ngay sau đó, nhục thân của lão bắt đầu nứt rạn nẻ từ lồng ngực, rồi nổ tung thành một làn sương độc màu máu tanh tưởi giữa màn đêm hoang phế. Đạo tâm kiếm sĩ của lão đã bị hủy hoại hoàn toàn trước khi nhục thân tiêu biến.


Diệp Vô Thần đứng lặng im giữa bãi bùn lầy, khẽ thở dốc. Cánh tay phải hóa đá của y nhói đau dữ dội, máu tươi chảy dài từ bả vai xuống các ngón tay đá thô ráp. Thanh đao gãy Độc Cô rỉ sét trên tay y xuất hiện thêm một vết nứt mảnh ở cán đao, phát ra tiếng rên rỉ nhẹ rồi tự động ẩn đi vào không gian cổ thư. Tay trái cầm thước gỗ của y cũng bị ăn mòn nhẹ, da thịt đỏ ửng bốc khói đen nhạt, phải mất ít nhất ba ngày tắm lôi dịch mới có thể khôi phục hoàn toàn.


"Trần Binh, dọn dẹp hiện trường đi." Diệp Vô Thần khàn giọng truyền âm vào không trung hoang phế.


Y cúi đầu nhìn xuống vũng bùn nơi thân xác Độc Cô Huyết vừa tiêu biến. Giữa làn sương độc màu máu đang nhạt dần, một lá bùa truyền tin màu tím sẫm, rực rỡ linh quang tà ác bỗng rơi rụng xuống đất bùn.


Diệp Vô Thần dùng thước gỗ gạt nhẹ lá bùa lên tay trái. Trên mặt lá bùa thêu nổi một con mắt lôi đình khép hờ—ký hiệu đặc trưng của Vô Cực Tiên Tông thượng giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!