Lâm Phong Bái Sư, Độc Tố Nhược Trí
Cơn mưa đêm Giang Nam rốt cuộc cũng ngớt, nhưng bầu trời vẫn âm u như một tấm vải liệm xám xịt che khuất những vì sao. Từ phía ngoại ô rừng trúc cổ, một làn sương mù màu xanh đen nhạt, mang theo mùi vị tanh nồng của độc dược và oán khí tàn dư, đang âm thầm luồn lách qua các ngõ ngách, trôi dạt về phía khu đông thành phố.
Diệp Vô Thần bước đi trên vỉa hè sũng nước, tà áo nho phục màu xám tro khẽ lay động theo từng làn gió lạnh. Cánh tay phải của y giấu kín trong ống tay rộng, hoàn toàn cứng đờ và lạnh ngắt như đá tảng. Cơn đau buốt nhói từ bả vai truyền thẳng vào đan điền rách nát, khiến y khẽ cau mày dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh trán. Tay trái y nắm chặt cây thước gỗ quy tắc dài một thước hai tấc, những vệt rỉ sét trên thân thước thỉnh thoảng lại khẽ lóe lên u quang xám tro nhẹ nhàng ổn định để áp chế cơn đau phản phệ thời không.
"Anh Thần! Cứu mạng! Mau cứu người!"
Một tiếng hét hoảng loạn xé rách màn đêm tĩnh mịch. Từ phía cuối con phố dẫn đến Trường học trung học số 1 Giang Nam, Khương Chí Nam đang điên cuồng chạy tới. Gương mặt thiếu niên mười lăm tuổi hốc hác, thở không ra hơi, đồng phục học sinh trên người xộc xệch, trán bết chặt mồ hôi lạnh. Cậu lao đến chộp lấy vạt áo xám của Diệp Vô Thần, giọng run bần bật:
"Lâm Phong... Lâm Phong học trưởng của lớp em... anh ấy đột nhiên phát điên rồi! Anh ấy đang ở phòng y tế trường học, kinh mạch toàn thân nổ tung, sùi bọt mép đen kịt! Y tá nói anh ấy không qua khỏi đêm nay... Anh Thần, chỉ có anh mới cứu được anh ấy!"
Diệp Vô Thần không nói một lời, thần nhãn dưới lớp băng gạc khẽ động. Y nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu đen kịt, nồng nặc mùi tử khí, đang từ hướng trường học quấn chặt lấy Khương Chí Nam, rồi kéo dài thẳng về phía khu đông thành phố. Mùi vị này... chính là mùi của Nhược Trí Đan, thứ độc dược tà ác dùng oán khí phàm nhân để hủy hoại linh trí mà y từng chạm trán ở Viễn Cổ.
"Dẫn đường."
Giọng Diệp Vô Thần trầm thấp, thong dong nhưng chứa đựng một uy lực không thể chối từ. Khương Chí Nam như tìm được chỗ dựa tinh thần, vội vàng xoay người dẫn đường chạy thẳng về phía cổng trường học.
Trường học trung học số 1 Giang Nam lúc nửa đêm vắng lặng như tờ, nhưng làn sương mù xanh đen bao phủ xung quanh khuôn viên lại dày đặc đến mức dị thường. Khi Diệp Vô Thần bước chân qua cổng trường, y cảm nhận được một luồng tà khí ma văn nhạt đang lơ lửng trong không khí, thẩm thấu vào từng hạt nước mưa còn đọng trên lá cây.
Tại phòng y tế tầng trệt dãy nhà B, ánh đèn tuýp trắng bệch nhấp nháy liên hồi phát ra tiếng kêu "tè tè" khó chịu. Bên trong, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra.
Một thiếu niên gầy gò, mặc chiếc áo thun xám sờn màu, đeo kính cận dày cộm đang bị trói chặt trên giường bệnh bằng ba sợi dây đai da lớn. Đó chính là Lâm Phong. Lúc này, gã học sinh nghèo có tư duy phản biện xuất sắc đang co giật dữ dội, mắt trợn trừng đỏ ngầu tà khí, hai bên thái dương nổi đầy những đường gân xanh đen vặn vẹo như những con giun đất đang bò trườn. Khóe miệng cậu liên tục sùi ra những bọt mép màu đen hôi thối, linh lực bất ổn trong cơ thể đang điên cuồng va đập vào khiếu huyệt phế vị, có xu hướng tự bạo kinh mạch bất cứ lúc nào.
"Nhanh lên! Dùng máy kích tim! Cậu ta sắp ngưng tim rồi!" Nữ y tá trường học hoảng sợ hét lên, tay chân run rẩy chuẩn bị hai bản cực điện.
Đứng cạnh giường bệnh là một lão già gầy gò như xác khô, khoác chiếc áo blouse trắng bên ngoài bộ đạo bào đen hôi thối mùi tử khí ẩn giấu cực kín. Lão đeo một cặp kính lão gọng tròn, móng tay dài đen nhẻm khẽ gõ lên thành giường, đôi mắt híp lại lộ ra u quang đỏ tà ác đầy vẻ biến thái. Đó chính là Lục Huyền—độc dược sư của Khương Hoài Sơn, kẻ đang ngụy trang dưới danh nghĩa một giáo viên hóa học của trường để tiện bề đầu độc phàm nhân.
"Để tôi giúp một tay." Lục Huyền khàn giọng nói, bàn tay khô héo lén lút truyền một luồng tà khí đen kịt từ móng tay vào kinh mạch cổ của Lâm Phong, khiến cơn co giật của thiếu niên càng thêm điên cuồng.
"Tránh ra!"
Cửa phòng y tế đột ngột bị đẩy mạnh. Diệp Vô Thần thong dong bước vào, thước gỗ quy tắc cầm ở tay trái khẽ gõ nhẹ xuống nền gạch đá hoa.
*Cộc!*
Một tiếng động thanh khiết vang lên, luồng tà khí đen kịt mà Lục Huyền vừa truyền vào cổ Lâm Phong lập tức bị một lực lượng vô hình chấn vỡ tan tành. Lục Huyền giật mình, lùi lại nửa bước, đôi mắt híp lại đầy vẻ cảnh giác nhìn gã thư sinh đồ xám vừa xuất hiện.
"Cậu là ai? Đây là phòng cấp cứu y tế, người ngoài không được phận sự miễn vào!" Lục Huyền quát lớn, giọng nói cố tình tỏ ra uy nghiêm của một giáo viên để che giấu sự kinh hoàng trong lòng.
Diệp Vô Thần không thèm liếc mắt nhìn lão một cái. Thần nhãn của y đã nhìn thấu toàn bộ cấu trúc cơ thể của Lâm Phong. Độc tố của Nhược Trí Đan đang kết tụ thành một khối ma văn màu đen kịt ngay trên đại não của thiếu niên, phong tỏa hoàn toàn thần thức và chặn đứng dòng chảy linh lực lên khiếu huyệt phế vị. Lâm Phong tuy đau đớn tột cùng, nhưng sâu trong đôi mắt đỏ ngầu kia, một tia sáng lý trí cuối cùng vẫn đang quật cường giãy dụa. Cậu khàn giọng lẩm bẩm trong vô thức:
"Nếu... nếu quy luật nhân quả tồn tại... thì độc tố này... phải có... kẽ hở... toán học..."
"Tư duy phản biện tốt lắm. Đến nước này vẫn cố tìm logic sao?" Diệp Vô Thần khẽ gật đầu khen ngợi. Y nhận ra Lâm Phong chính là một mầm non hoàn hảo cho Quy Tắc Học Viện mà y sắp thành lập.
"Tránh ra, để tôi dùng máy kích tim!" Nữ y tá không biết gì, điên cuồng áp hai bản cực điện lên ngực Lâm Phong rồi nhấn nút.
*Bùm!*
Một luồng điện thế tục bộc phát. Thế nhưng, thay vì cứu người, dòng điện ấy lại kích thích tà khí Nhược Trí Đan trong đầu Lâm Phong bùng lên dữ dội. Khói đen bốc ra từ lỗ tai cậu, linh lực bất ổn tự bạo kinh mạch phế vị phát ra những tiếng nổ trầm đục dưới da.
"A!!!" Lâm Phong thét lên thảm khốc, hai mắt hoàn toàn mất đi tiêu cự.
"Ngu muội." Diệp Vô Thần lạnh lùng thốt lên. Y vung tay trái, một luồng áp lực vô hình nhẹ nhàng đẩy nữ y tá ngã ngồi xuống ghế sofa phía sau, khiến chiếc máy kích tim tự động ngắt điện.
Thọc tay trái vào túi áo xám, Diệp Vô Thần rút ra một chiếc túi da cũ kỹ, rách nát—Túi châm cứu rỉ sét do y sư mù Liễu Thanh Huyền truyền lại. Y lật mở túi da, để lộ ra những cây kim châm rỉ sét loang lổ.
Lục Huyền nhìn thấy túi châm rỉ sét, khóe mắt khẽ co giật. Lão nhận ra khí tức tối cổ từ những cây kim đó, lập tức tiến lên cản đường: "Cậu định dùng thứ phế thải rỉ sét này để giết người sao? Tôi là giáo viên chịu trách nhiệm ở đây, tuyệt đối không cho phép cậu làm loạn!"
"Cút."
Diệp Vô Thần khẽ khạc ra một chữ. Thước gỗ quy tắc trong tay trái y khẽ vung lên. Một luồng linh lực nghịch hành màu xám tro mỏng manh bộc phát, tạo ra một lực đẩy vô hình chấn thẳng vào ngực Lục Huyền, khiến lão già Trúc Cơ tầng một ngụy trang này phải lảo đảo thối lui sát vách tường, ngực khí huyết cuộn trào dữ dội.
Không thèm quan tâm đến phản ứng của Lục Huyền, Diệp Vô Thần tiến sát giường bệnh. Y chọn ra ba cây kim châm rỉ sét loang lổ nhất. Vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, y truyền một luồng linh lực xám tro chảy ngược từ đan điền rách nát qua tay trái, nung nóng ba cây kim châm đến mức chúng phát ra tiếng rít nhẹ và u quang xám tro ấm áp.
"Bí thuật Châm Cứu Tịnh Hóa, khai mở khiếu huyệt, tống khứ tà ma!"
*Vút! Vút! Vút!*
Cực kỳ nhanh nhẹn và chính xác tuyệt đối, Diệp Vô Thần cắm nhanh ba cây kim châm rỉ sét vào ba huyệt phế vị nằm ngay trên trán Lâm Phong, tạo thành một hình tam giác ngược bao phủ khối ma văn Nhược Trí Đan.
"Gào!!!"
Một tiếng gầm rú thảm khốc không phải của người phàm vang lên từ miệng Lâm Phong. Ngay khi ba cây kim châm cắm xuống, dòng linh lực nghịch hành xám tro lập tức xâm nhập vào đại não cậu, lách qua các kẽ hở quy tắc của độc tố ma văn, cưỡng chế đảo ngược dòng chảy tà khí.
xèo xèo! xèo xèo!
Một làn khói đen kịt, tanh nồng và hôi thối mùi tử khí của Nhược Trí Đan bắt đầu bốc lên nghi ngút từ đầu ba cây kim châm rỉ sét. Khói đen tụ lại giữa không trung phòng y tế, gào thét vặn vẹo như muốn chống trả, nhưng u quang xám tro từ thước gỗ quy tắc l lửng bên cạnh lập tức tịnh hóa làn khói thành tro bụi vô hại.
Lục Huyền đứng bên vách tường, chứng kiến mẻ thuốc độc Nhược Trí Đan hoàn mỹ do chính tay mình luyện chế đang bị tịnh hóa một cách dễ dàng bởi ba cây kim châm rỉ sét, lòng lão tràn đầy kinh hoàng và phẫn nộ cực hạn. Lão biết rõ, nếu để gã thư sinh đồ xám này cứu sống Lâm Phong, bí mật về Nhược Trí Đan đầu độc trường học sẽ bị vạch trần trước công chúng, phá hỏng đại kế của Gia chủ Khương Hoài Sơn.
"Kẻ nghịch thiên, chết đi!"
Lục Huyền lén lút thọc tay vào ống tay áo blouse trắng rộng rãi. Lão chộp lấy một cây độc châm tẩm ma văn tà ác màu đen nhách—vũ khí ám sát cấp Trúc Cơ chứa độc tố ăn mòn đan điền cực mạnh. Lợi dụng lúc Diệp Vô Thần đang tập trung tinh thần thần thức truyền lực qua kim châm cứu người, Lục Huyền nấp sát góc cửa sổ khuất, vận hành tà lực, dứt khoát phóng độc châm nhắm thẳng vào huyệt thái dương bên phải của Diệp Vô Thần.
*Vút!*
Cây độc châm xé rách không khí đêm mưa, mang theo một làn khói đen mỏng manh vô hình, lao đi với tốc độ sét đánh.
Thế nhưng, Diệp Vô Thần thậm chí không cần quay đầu lại. Thần nhãn dưới lớp băng gạc của y đã sớm nhìn thấy sợi tơ sát khí màu đỏ máu của Lục Huyền khóa chặt vào mình từ trước.
*Chát!*
Y khẽ nghiêng người nửa tấc, tay trái cầm thước gỗ quy tắc khẽ vung lên một quỹ đạo đo lường vô cùng chuẩn xác. Thước gỗ rỉ sét gõ thẳng vào đầu cây độc châm đang lao tới giữa không trung. Một tiếng nổ giòn giã vang lên, cây độc châm tẩm ma văn tà ác lập tức bị chấn vỡ thành trăm mảnh bụi phấn đen rụng rơi xuống nền đất bốc khói xèo xèo. Thước gỗ quy tắc không hề sứt mẻ, ngược lại còn tỏa ra một luồng lôi quang xanh nhạt chấn động nhẹ, vạch trần hoàn toàn quỹ đạo tấn công lén lút của Lục Huyền.
"Ngươi... làm sao có thể?!" Lục Huyền kinh hoàng hét lên. Lão không ngờ độc châm ám sát Trúc Cơ của mình lại bị một thanh thước gỗ rỉ sét gạt bay dễ dàng như gạt một con ruồi.
Diệp Vô Thần lạnh lùng liếc nhìn lão một cái, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu vạn tội khiến Lục Huyền cảm thấy da đầu tê dại, đan điền Trúc Cơ khẽ run rẩy dữ dội. Biết mình đã bại lộ và không thể địch nổi gã đại lão thần bí này, Lục Huyền cắn răng dứt khoát, lùi nhanh ra cửa sổ, hóa thành một làn khói đen biến mất vào sương mù linh dị bên ngoài hành lang trường học.
Diệp Vô Thần không đuổi theo. Y quay lại tập trung truyền luồng linh lực nghịch hành cuối cùng vào ba cây kim châm cứu trên trán Lâm Phong.
*Xèo!*
Luồng khói đen cuối cùng bốc lên rồi tắt lịm. Ba cây kim châm rỉ sét đột ngột nứt vỡ, hóa thành những mảnh vụn đen nhẻm rơi xuống gối. Độc tố Nhược Trí Đan trong đầu Lâm Phong đã bị tịnh hóa hoàn toàn, kinh mạch phế vị của cậu được khai thông trở lại, khí hải tự vận hành ổn định.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đôi mắt đỏ ngầu tà khí dần biến mất, thay vào đó là ánh mắt sáng suốt, thông tuệ và tràn đầy lý trí dưới cặp kính cận dày cộm. Cậu từ từ ngồi dậy trên giường bệnh, cảm nhận được một luồng tư duy logic chưa từng có đang tuôn trào trong não bộ, mọi câu hỏi toán học bế tắc trước đây giờ đây hiện lên vô cùng rõ ràng.
Lâm Phong nhìn Diệp Vô Thần, rồi lại nhìn đống mảnh vụn kim châm đen nhẻm dưới đất. Cậu thừa thông minh để hiểu rằng chính người đàn ông gầy gò mặc nho phục xám rách nát này đã cứu mạng và khai mở linh trí cho mình khỏi tay tà tu.
Lâm Phong dứt khoát bước xuống giường bệnh, quỳ sụp xuống nền gạch trước mặt Diệp Vô Thần, dập đầu ba cái thật mạnh phát ra tiếng kêu vang dội:
"Lâm Phong bái kiến ân nhân! Sức mạnh của ngài không phụ thuộc vào đan dược giả dối, phương pháp của ngài chính là chân lý logic mà con tìm kiếm suốt đời! Lâm Phong nguyện dâng hiến lòng trung thành, cầu xin đại sư thu nhận làm đệ tử!"
Diệp Vô Thần nhìn thiếu niên gầy gò quỳ dưới chân mình, khóe môi khẽ cong lên một vệt độ cong lạnh nhạt. Y giơ thước gỗ quy tắc chạm nhẹ vào vai Lâm Phong:
"Từ nay, ngươi là học sinh khóa đầu của Quy Tắc Học Viện. Đứng lên đi."
Lâm Phong xúc động đứng dậy, đứng cung kính phía sau Diệp Vô Thần như một trợ lý trung thành. Khương Chí Nam bên cạnh chứng kiến toàn bộ màn cứu người nghịch thiên vừa rồi, phấn khích đến mức nhảy dựng lên gầm rú.
Thế nhưng, đúng lúc này, sâu trong sương mù linh dị ngoài hành lang trường học, một luồng oán khí tà ác bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Lục Huyền sau khi trốn thoát đã quay trở về mật thất luyện đan bí mật của lão tại khu đông. Lão nhìn mẻ thuốc Nhược Trí Đan bị tịnh hóa hoàn toàn thông qua cảm ứng thần hồn, gương mặt nhăn nheo tàn ác vặn vẹo vì tức giận.
Lão dứt khoát rút ra một viên truyền âm phù màu đỏ rực, bóp nát truyền tin khẩn cấp cho Gia chủ Khương Hoài Sơn:
"Gia chủ! Giang Nam xuất hiện một gã thư sinh đồ xám sở hữu y thuật cổ châm tịnh hóa hoàn toàn Nhược Trí Đan của chúng ta! Thước gỗ của hắn thâm bất khả trắc... Cần phải phát động lệnh truy sát diệt trừ ngay lập tức, nếu không đại trận hiến tế của chúng ta sẽ bại lộ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!