Cảnh Sát Trần Binh, Khe Nứt Không Gian
Mưa đêm Giang Nam rả rích không dứt, những hạt nước lạnh buốt rơi xuống mặt đường nhựa, phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy từ những tòa cao ốc phía xa. Diệp Vô Thần bước đi thong dong trên con phố vắng người của khu ổ chuột, tà áo nho phục màu xám tro khẽ lay động trong gió bấc. Cánh tay phải của y giấu kín trong ống tay áo rộng, hoàn toàn bất động. Cơn đau buốt nhói từ bả vai truyền đến tận đan điền rách nát, thỉnh thoảng lại khiến vệt hóa đá xám xịt trên da thịt y co rút dữ dội. Đó là cái giá của việc cưỡng chế nghịch hành quy tắc để đúc thành công phôi Thước gỗ quy tắc ở xưởng rèn của Chu Đồng vài canh giờ trước.
Tay trái y lúc này đang nắm chặt một cây thước dài một thước hai tấc, có màu xám tro đơn giản, bề mặt lốm đốm những vệt rỉ sét nhẹ nhưng ẩn hiện các vạch đo lường phát ra u quang xám tro rực rỡ. Cây thước gỗ quy tắc này, dù mới chỉ là phôi thô sơ và chưa có khả năng không gian hoàn chỉnh do thiếu Thần Không Sa, nhưng linh tính bộc phát từ cốt tủy Lôi Ma bên trong nó vẫn đang khẽ rung động, cộng hưởng với Thiên Cơ Vô Tự Thư trong thần hải của y.
"Vút!"
Một luồng gió lạnh mang theo mùi rỉ sắt đột ngột quét qua rặng trúc cổ ngoại ô thành phố. Diệp Vô Thần dừng bước, thần nhãn khẽ động dưới lớp băng gạc mỏng trên trán. Y cảm nhận được luồng dao động không gian màu bạc phát ra từ thước gỗ lúc nãy đã vô tình xé rách nhẹ một góc kết giới Giang Nam thành. Vết rách không gian đó không phải tự nhiên mà có, nó là hệ quả tích tụ từ chuyến nhảy vọt thời gian nghịch hành của chính y từ kỷ nguyên Viễn Cổ đến thời hiện đại.
"Khí tức bạc... rốt cuộc đã làm kinh động đến kẻ khác." Diệp Vô Thần khàn giọng lẩm bẩm. Y liếc nhìn về phía đỉnh tòa nhà bỏ hoang cách đó trăm mét. Ở đó, một tên tà tu mặc trường bào đen thêu hình con mắt lôi đình đang rình rập, thần thức của gã đang điên cuồng quét qua khu vực xưởng rèn để tìm kiếm nguồn phát ra dao động. Diệp Vô Thần không quay đầu lại, tay trái khẽ lướt nhẹ cán thước gỗ quy tắc, vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết. Một luồng linh lực xám tro mỏng manh bao phủ nhục thân, khiến hơi thở của y hoàn toàn biến mất vào màn mưa, ngụy trang bản thân thành một gã phàm nhân gầy gò yếu ớt bước đi trong đêm.
Y không chọn đối đầu trực tiếp với tên tà tu rình rập kia ngay lúc này, bởi đan điền rách nát của y đang kiệt quệ linh lực sau cuộc đúc bảo. Mục tiêu của y là rừng trúc cổ ngoại ô Giang Nam—nơi vết rách không gian đang rò rỉ khí tức viễn cổ bạo liệt.
Càng đi sâu vào rừng trúc cổ, không khí xung quanh càng trở nên kỳ dị. Mưa rơi rả rích bỗng chốc ngưng đọng, biến thành một làn sương mù linh dị dày đặc, xám xịt và lạnh buốt xương tủy. Sương mù này không mang hơi ẩm của nước, mà nồng nặc mùi tĩnh điện cổ xưa và oán khí tàn dư. Dưới chân y, những ngọn trúc cổ rạp xuống, lá khô xào xạc bay ngược chiều gió. Những giọt nước mưa lơ lửng giữa không trung, không rơi xuống đất mà xoay tròn vặn vẹo như thể quy tắc vật lý thông thường của Giang Nam thành đã bị bóp méo hoàn toàn.
"Rắc... rắc..."
Tiếng thủy tinh vỡ vụn vô hình vang lên từ sâu trong rừng trúc. Diệp Vô Thần dùng thước gỗ quy tắc vạch một đường thẳng vô hình trước mặt để rẽ lối sương mù. Thần nhãn nhìn thấu một khe nứt thời không nhỏ, dài khoảng hai thước, lơ lửng giữa hai thân trúc cổ. Khe nứt đen kịt như mực, viền xung quanh tỏa ra những tia sáng bạc huyền ảo đang điên cuồng co rút, tạo ra một lực hút cực mạnh hút cạn sinh khí của cây cối xung quanh, khiến những thân trúc xanh mướt trong nháy mắt hóa thành tro xám tàn lụi.
Ngay bên cạnh khe nứt thời không đó, một bóng người vạm vỡ mặc áo khoác da đen đang chật vật chống cự. Gã đàn ông trung niên mang một vết sẹo dài từ mắt đến má, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhưng lúc này tràn đầy vẻ kinh hoàng. Đó chính là Trần Binh—Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Giang Nam thành. Gã đang điều tra các vụ án dị biến rò rỉ quy tắc vật lý tại đây, nhưng không ngờ lại bị vây hãm bởi khe nứt không gian đột ngột bộc phát.
"Chết tiệt! Lực hút này là cái quái gì thế?!" Trần Binh gầm lên, tay trái gã siết chặt một sợi xích sắt cảnh sát đặc chế hòng neo giữ cơ thể vào một gốc trúc cổ lớn. Nhưng gốc trúc cổ đó đã bị lực hút của khe nứt hút cạn sinh khí, thân cây mục nát rên rỉ rồi gãy đôi trong tiếng "rắc" khô khốc. Sợi xích sắt bị kéo đứt ngay lập tức, cơ thể vạm vỡ của Trần Binh mất đi điểm tựa, bị lực hút khổng lồ kéo bay thẳng về phía miệng khe nứt thời không đen kịt.
"Đứng im! Ai đó?!" Trong khoảnh khắc sinh tử, Trần Binh nhìn thấy một bóng người mặc nho phục xám tro thong dong bước ra từ màn sương mù linh dị. Bản năng cảnh sát cứng rắn và liêm chính khiến gã dù đang rơi vào tử lộ vẫn lập tức dùng tay phải rút khẩu súng lục đặc chế bọc linh lực đỏ từ thắt lưng ra, chĩa thẳng vào Diệp Vô Thần quát lớn.
"Cảnh sát Giang Nam điều tra dị biến! Kẻ kia, đứng im, không được tiến lại gần vùng nguy hiểm!" Giọng Trần Binh khàn đặc, đầy vẻ cảnh giác và nghi ngờ trước sự xuất hiện thần bí của gã thư sinh gầy gò giữa vùng cấm sương mù.
Diệp Vô Thần dừng bước cách Trần Binh mười mét. Y nhìn khẩu súng lục đặc chế bọc linh lực đỏ đang chĩa vào mình, rồi lại nhìn khe nứt thời không đang điên cuồng mở rộng phía sau gã cảnh sát. Khóe môi y khẽ cong lên một vệt độ cong lạnh nhạt:
"Nếu ta đứng im, ngươi sẽ bị khe nứt kia nuốt chửng trong vòng ba nhịp thở nữa."
"Gầm!!!"
Như để chứng minh lời y, khe nứt thời không Giang Nam đột ngột bộc phát một luồng lôi điện xanh bạo liệt từ cốt tủy Lôi Ma rò rỉ, lực hút tăng lên gấp bội. Trần Binh kinh hoàng phát hiện khẩu súng lục đặc chế trong tay mình bỗng trở nên nặng trịch, linh lực đỏ bọc trên thân súng bị bóp méo vặn vẹo rồi tiêu tán hoàn toàn. Gã cố gắng bóp cò, nhưng những viên đạn bắn ra ngay lập tức bị lực hút bẻ cong đường đạn, rơi rụng vô lực xuống đất trước khi kịp chạm đến mép khe nứt.
"Á!" Trần Binh hét lên một tiếng đau đớn khi bả vai phải gã chạm vào làn khói xám rò rỉ từ khe nứt, da thịt lập tức bị tà khí ăn mòn bốc lên khói đen hôi thối, kinh mạch tê liệt hoàn toàn.
Diệp Vô Thần không chậm trễ nữa. Y bước tới một bước, tay trái cầm thước gỗ quy tắc giơ lên cao. Y nhận thấy khe nứt thời không này mang theo hơi thở của chuyến nhảy vọt thời gian do chính y thực hiện, nghĩa là nó đồng nguồn với linh lực nghịch hành trong đan điền rách nát của y.
"Quy tắc: Không gian vững chắc, nghịch chuyển nhân quả!" Diệp Vô Thần trầm giọng quát.
Y vung thước gỗ quy tắc vạch một đường thẳng xám tro vào khoảng không trung giữa Trần Binh và khe nứt. Ngay lập tức, một luồng sóng âm cộng hưởng màu xám tro mỏng manh bộc phát, cưỡng chế thiết lập lại trật tự không gian xung quanh. Lực hút khổng lồ đang kéo Trần Binh bỗng nhiên biến mất hoàn toàn, không khí vặn vẹo trở lại bình thường.
Trần Binh ngã sụp xuống đất, thở hổn hển, đôi mắt sắc lẹm trừng lớn nhìn gã thư sinh đồ xám trước mặt như nhìn thấy quái vật. Gã cảnh sát hình sự vạm vỡ chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy Diệp Vô Thần thong dong bước thẳng tới sát khe nứt thời không đang co giật.
Diệp Vô Thần thọc tay trái vào túi áo nho phục rộng, lấy ra một viên đá thô sơ phát ra lôi quang xanh bạo liệt—chính là một viên Linh thạch hạ phẩm Viễn Cổ chứa tạp chất lôi dịch bạo liệt mà y tích lũy từ kỷ nguyên trước. Y dứt khoát ném viên linh thạch cổ vào tâm khe nứt, đồng thời dùng thước gỗ quy tắc gõ mạnh một nhịp xuống đất.
"Ầm!"
Một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên trong sương mù. Viên linh thạch hạ phẩm Viễn Cổ nổ tung, giải phóng toàn bộ năng lượng lôi dịch đồng nguồn để lấp đầy lỗ hổng rò rỉ. Khe nứt thời không Giang Nam khẽ run rẩy dữ dội, rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, hóa thành một vệt sẹo bạc mờ nhạt lơ lửng giữa không trung trước khi hoàn toàn biến mất vào màn đêm.
Sương mù linh dị xung quanh rừng trúc cổ khẽ loãng đi một chút, nhưng không hề tan biến hoàn toàn, báo hiệu nguồn phát sinh sương mù diện rộng vẫn đang âm thầm vận hành ở một nơi khác trong thành phố.
Diệp Vô Thần thu hồi thước gỗ quy tắc về tay áo trái, cánh tay phải hóa đá xám xịt nhói đau dữ dội do gánh chịu phản lực từ việc cưỡng chế khóa không gian. Y đứng yên dưới màn mưa rả rích, hơi thở có chút dồn dập dã tâm.
Trần Binh ôm bả vai phải đang bị tà khí ăn mòn rỉ máu đen, lảo đảo đứng dậy. Gã nhìn Diệp Vô Thần bằng ánh mắt vô cùng phức tạp—có sự kính sợ sâu sắc trước sức mạnh thao túng quy tắc kinh hoàng vừa chứng kiến, nhưng cũng có sự liêm chính, cảnh giác của một cảnh sát hình sự.
"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Trần Binh khàn giọng hỏi, khẩu súng lục đặc chế đã được gã thu về bao súng. "Sức mạnh vừa rồi không phải là thứ mà tu sĩ thế gia đô thị hiện nay có thể sở hữu. Ngươi không dùng đan dược, cũng không có linh lực cấy ghép tà ác."
Diệp Vô Thần quay người lại, đối mặt với Trần Binh. Thần nhãn dưới lớp băng gạc mỏng khẽ lóe lên u quang xám tro nhạt: "Ta chỉ là một gã thủ thư lười biếng gác thư viện hoang phế của Khương gia trạch viện cổ mà thôi. Đội trưởng Trần, bả vai của ngươi nếu không được tịnh hóa bằng y thuật cổ, tà khí ma văn sẽ ăn mòn toàn bộ kinh mạch phế vị của ngươi trong vòng ba ngày."
Trần Binh giật mình, nhìn vết thương đang rỉ máu đen trên vai mình, rồi lại nhìn thái độ thong dong, thần bí của Diệp Vô Thần. Gã biết rõ Thành chủ Tiêu Thiên Túng—cấp trên đứng sau chỉ đạo ngầm của gã—luôn tìm kiếm một thế lực tiến bộ có khả năng đối trọng với liên minh thế gia tà tu của Khương Hoài Sơn đang lũng đoạn thành phố.
Trần Binh hít một hơi thật sâu, nén đau đớn, tiến lên một bước và cúi đầu trước Diệp Vô Thần:
"Đại sư cứu mạng, Trần Binh thề giữ bí mật về hành tung của ngài đêm nay. Thành chủ Tiêu Thiên Túng đã dặn dò tôi âm thầm hỗ trợ những tu sĩ chính nghĩa chống lại tà tu. Nếu ngài cần... tôi nguyện hợp tác ngầm với ngài."
Nói đoạn, Trần Binh liếc nhìn xung quanh rừng trúc cổ vẫn còn bao phủ bởi làn sương mù linh dị đang có xu hướng lan tràn về phía khu đông thành phố, rồi hạ thấp giọng tiết lộ một thông tin tuyệt mật:
"Để báo đáp ơn cứu mạng, tôi xin tiết lộ cho ngài một chân tướng: Khương Hoài Sơn—Gia chủ thế gia tà tu—đang âm thầm điều hành một mỏ linh thạch lậu khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất khu ổ chuột bến cảng Giang Nam. Hắn bắt cóc hàng trăm phàm nhân nghèo khổ làm nô lệ khai thác tinh thần thạch để cống nạp khí vận cho thượng giới. Đó mới chính là mắt xích cốt lõi của đại trận hiến tế tà ác đang đầu độc thành phố này."
Diệp Vô Thần nghe vậy, đôi mắt cổ xưa khẽ híp lại, thần nhãn nhìn thấu sợi tơ nhân quả màu đen kịt từ bến cảng đang kết nối trực tiếp với vận mệnh của Khương gia cố nhân. Y khẽ siết chặt thước gỗ quy tắc trong tay trái, thầm nghĩ mỏ linh thạch lậu này chính là cơ hội tốt nhất để y giải cứu phu mỏ, tịch thu tài nguyên khôi phục đan điền rách nát, và chuẩn bị cho đại dịch linh khí khôi phục đang áp sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!