Thợ Rèn Rác Thải, Thước Gỗ Quy Tắc
Mưa đêm Giang Nam rả rích không dứt, để lại những vũng nước đục ngầu phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy của khu ổ chuột. Nơi đây là góc tối khuất lấp sau những tòa nhà chọc trời hào nhoáng, nơi tập trung những phàm nhân nghèo khổ bị các thế gia tà tu bòn rút đến tận xương tủy. Diệp Vô Thần thong dong bước đi trên con đường đất lầy lội, tà áo nho phục màu xám tro khẽ lay động theo từng làn gió lạnh. Cánh tay phải của y giấu kín trong ống tay áo rộng, hoàn toàn bất động. Cơn đau buốt nhói từ bả vai truyền đến kinh mạch phế vị khiến chân mày y khẽ nhíu lại. Nhục thân này vốn dĩ đã rách nát sau chuyến nhảy vọt thời không tỷ năm, nay lại gánh chịu phản lực của Trọng Lực Áp Chế và Thần Thức Châm Tê từ trận chiến với Triệu Phong đêm qua, khiến vệt hóa đá xám xịt trên cánh tay phải càng thêm thô ráp, lạnh ngắt như đá tảng nghĩa trang.
Nhưng đôi mắt y vẫn bình thản như mặt nước hồ thu cổ xưa. Trong túi áo xám, mảnh ngọc giản truyền thừa chứa bản đồ địa mạch Giang Nam mà Khương Lão Thái Quân dâng nạp vẫn tỏa ra hơi ấm nhẹ dịu, khẽ cộng hưởng với Thiên Cơ Vô Tự Thư trong thần hải của y. Y cần khôi phục đan điền rách nát, và bước đầu tiên chính là tìm kiếm mắt trận địa mạch nằm dưới móng Khương gia trạch viện cổ. Nhưng để khai quật địa mạch mà không làm kinh động đến tai mắt của Khương Hoài Sơn hay kết giới lôi phạt của Ngụy Thiên Đạo, y bắt buộc phải có một pháp bảo bản mệnh đo lường—Thước gỗ quy tắc.
"Boong! Boong! Boong!"
Tiếng búa tạ nện vào kim loại nặng nề vang lên từ cuối con hẻm tối, át cả tiếng mưa rơi rầm rì. Không khí xung quanh đột ngột trở nên nóng bức, nồng nặc mùi than đá cháy dở, mùi sulfur và rỉ sắt nung đỏ. Diệp Vô Thần dừng bước trước một gian nhà xưởng xập xệ lợp bằng những tấm tôn rỉ sét. Bên trong, ánh lửa lò rèn đỏ rực hắt ra những cái bóng vặn vẹo lên bức tường loang lổ.
Một gã đàn ông trung niên mình trần, cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực dưới ánh lửa lò nung đang điên cuồng vung chiếc búa tạ rỉ sét nện xuống một khối sắt phế thải bám đầy bùn đất. Râu tóc gã rối bù như tổ quạ, tai đeo một chiếc khuyên đồng lớn, mỗi nhịp quai búa của gã đều mang theo một luồng khí kình nóng rực bốc lên nghi ngút. Đây chính là Chu Đồng, gã thợ rèn lập dị bị cả khu ổ chuột coi là kẻ điên khùng vì chỉ đi thu gom sắt thép rác thải để rèn đúc những thứ vô dụng.
"Rác rưởi! Toàn là rác rưởi!" Chu Đồng gầm lên một tiếng đầy giận dữ, ném mạnh thanh sắt phế thải nứt nẻ xuống đất, bọt nước bốc hơi xèo xèo dưới chân. Gã quẹt mồ hôi nhễ nhại trên trán, đôi mắt đỏ ngầu vì hơi lửa ngước lên, nhìn chằm chằm vào gã thanh niên nho nhã mặc đồ xám vừa bước vào xưởng rèn.
"Thư sinh nghèo, đi nhầm chỗ rồi. Ở đây không có sách vở cho ngươi đọc, chỉ có sắt vụn và lửa nóng thôi. Cút đi!" Chu Đồng cộc cằn quát, tay trái vẫn siết chặt cán búa tạ rỉ sét.
Diệp Vô Thần không giận, thong thong bước tới cạnh đống sắt phế thải bừa bộn dưới đất. Y liếc mắt nhìn chiếc búa tạ rỉ sét trên tay Chu Đồng, thần nhãn khẽ động, nhìn thấy một luồng linh tính thô sơ, mỏng manh như sợi chỉ đang ẩn hiện bên trong lớp rỉ sét bám dày của đầu búa. Gã thợ rèn này tuy tu vi chỉ là Luyện Khí tầng ba, nhưng căn cốt rèn đúc lại cực kỳ tinh thuần, bản năng cảm nhận kim loại bẩm sinh vượt xa những cái gọi là danh sư luyện khí của tiên môn thượng giới.
"Ta không đi nhầm chỗ." Diệp Vô Thần khàn giọng nói, tay trái khẽ đưa ra từ tà áo rộng. "Ta đến để nhờ ngươi rèn một món đồ."
"Rèn đồ?" Chu Đồng cười khẩy, ánh mắt khinh miệt quét qua dáng người gầy gò và cánh tay phải bất động giấu trong ống tay áo của y. "Ngươi có đồng tệ Giang Nam không? Lò rèn của ta không nhận rèn đồ miễn phí cho kẻ không có tiền."
Diệp Vô Thần lấy ra vài đồng tiền đồng Giang Nam đặt lên chiếc bệ đá nứt nẻ cạnh lò rèn. Tiếng kim loại va chạm thanh giòn vang lên. "Tiền công của ngươi. Ta muốn rèn một cây thước đo quy tắc."
Chu Đồng liếc nhìn mấy đồng tiền đồng, rồi lại nhìn thanh sắt phế thải bám đầy rỉ sét dưới chân y, bỗng nhiên ném chiếc búa tạ xuống đất phát ra một tiếng "ầm" nặng nề. Gã khoanh tay trước ngực, hếch cằm đầy kiêu ngạo:
"Nhìn thấy khối sắt phế liệu kia không? Đó là sắt vụn ta nhặt từ bãi rác thải của Thiên Cơ Thương Hội. Bên trong chứa đầy tạp chất đan độc và tà khí ăn mòn kinh mạch của tà tu. Nếu ngươi có thể tịnh hóa sạch sẽ lớp rỉ sét bám trên khối sắt đó mà không dùng đến linh lực thiên đạo chính thống, ta sẽ đồng ý rèn đồ cho ngươi. Bằng không, cầm lấy tiền của ngươi và cút khỏi đây!"
Chu Đồng tự phụ vào kinh nghiệm đúc thép phế thải lâu năm của mình, gã biết rõ khối sắt này đã bị tà khí ăn mòn đến tận lõi, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ Kỳ dùng chân hỏa cũng khó lòng tịnh hóa sạch sẽ mà không làm nứt vỡ kết cấu kim loại.
Diệp Vô Thần cúi đầu nhìn khối sắt rỉ sét xám xịt dưới chân. Khóe môi y khẽ cong lên một vệt độ cong nhàn nhạt. Y không nói một lời, tay trái nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt chiếc búa tạ rỉ sét của Chu Đồng lên. Chiếc búa tạ nặng gần trăm cân đối với nhục thân phàm nhân là một gánh nặng khổng lồ, nhưng khi tay trái Diệp Vô Thần chạm vào cán búa, dòng linh lực nghịch hành màu xám tro từ đan điền rách nát khẽ truyền vào, chiếc búa bỗng trở nên nhẹ bẫng như một sợi lông hồng.
"Ngươi định làm gì?" Chu Đồng trợn mắt, chưa kịp ngăn cản thì Diệp Vô Thần đã ra tay.
"Cộc... Cộc... Cạch."
Diệp Vô Thần vung búa nện nhẹ lên khối sắt phế thải. Nhịp gõ của y vô cùng kỳ lạ, không hề dùng đến lực lượng cơ bắp thô bạo, mà gõ theo một nhịp điệu quy tắc đặc thù—đây chính là Kỹ thuật Khắc Trận Lên Đá kết hợp với Cổ Pháp Đúc Thần Thuật tối cổ.
Mỗi tiếng gõ vang lên đều phát ra một luồng sóng âm cộng hưởng màu xám tro mỏng manh, lan tỏa trực tiếp vào sâu trong lõi khối sắt. Chu Đồng đứng bên cạnh lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã nhìn thấy rõ ràng, dưới mỗi nhịp gõ quy tắc của Diệp Vô Thần, lớp rỉ sét dày cộm, tà khí đen kịt bám trên khối sắt bỗng nhiên nứt rạn rách nát, tự động bong tróc ra từng mảng lớn rồi hóa thành tro bụi xám xịt rơi rụng xuống đất.
Chỉ sau ba nhịp gõ đơn giản, khối sắt phế thải ban đầu đã hoàn toàn lột xác, để lộ ra phần cốt sắt tinh khiết nhất, sáng bóng như gương dưới ánh lửa đỏ rực của lò nung, không còn sót lại lấy một tia tạp chất đan độc.
"Cái... cái gì thế này?!" Chu Đồng kinh hoàng thốt lên, chân lùi lại nửa bước, suýt nữa ngã nhào vào bệ đá. Gã nhìn khối cốt sắt tinh khiết, rồi lại nhìn gã thư sinh đồ xám đang thong dong cầm búa bằng tay trái, da đầu gã tê dại tột cùng. Nhịp gõ vừa rồi không hề có dao động của linh lực thiên đạo rực rỡ, nhưng lại chứa đựng một loại quy luật tối cao có thể cưỡng chế chấn vỡ mọi tạp chất tà ác.
"Đây là... Cổ Pháp Đúc Thần Thuật? Làm sao ngươi lại biết được kỹ thuật đã thất truyền vạn năm này?!" Chu Đồng run giọng hỏi, đôi mắt đầy vẻ sùng bái và kinh sợ.
"Chỉ là một chút kỹ nghệ đo lường quy tắc thô sơ thôi, không có gì đáng nói." Diệp Vô Thần thản nhiên đáp, y đặt chiếc búa tạ trả lại cho Chu Đồng. "Bây giờ, ngươi đã đồng ý rèn đồ cho ta chưa?"
Chu Đồng hít một hơi thật sâu, gò má gã đỏ bừng vì phấn khích. Gã quỳ sụp một gối xuống đất trước mặt Diệp Vô Thần, hai tay cung kính dâng búa tạ lên cao, giọng nói không còn chút kiêu ngạo cộc cằn nào nữa:
"Chu Đồng có mắt không tròng, không biết đại sư lâm môn! Kính xin đại sư chỉ dạy cổ pháp đúc khí, Chu Đồng nguyện thề chết rèn đúc cho ngài hằng ngày hằng đêm!"
"Đứng dậy đi." Diệp Vô Thần nhàn nhạt nói. "Ta không nhận đệ tử. Nhưng nếu ngươi rèn tốt cây thước này, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi cách vận hành Thần Hỏa Đúc Thể Quyết để tịnh hóa đan độc trong kinh mạch của ngươi."
Chu Đồng mừng rỡ khôn xiết, vội vàng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết chiến đấu. Gã lập tức kéo bễ lò rèn, thổi bùng ngọn lửa lò nung lên mức cực hạn. Sức nóng hầm hập tỏa ra khiến không khí xung quanh vặn vẹo nặng nề.
Diệp Vô Thần khẽ nhắm mắt, thần thức ly thể thâm nhập vào không gian sâu thẳm của Thiên Cơ Vô Tự Thư đang lơ lửng vô hình trước ngực. Y dùng linh lực nghịch hành quấn lấy một khúc xương sườn dài nửa thước đang lơ lửng trong không gian cổ thư—chính là Cốt tủy Lôi Ma thu hoạch từ tế đàn Viễn Cổ ở tập 9.
Khi Diệp Vô Thần rút tay trái ra khỏi tay áo rộng, một khúc xương cổ phát ra lôi quang xanh bạo liệt đột ngột xuất hiện trong lòng bàn tay y. Luồng sát khí lôi đình tinh khiết từ cốt tủy bộc phát mạnh mẽ, khiến những hạt mưa rơi xung quanh xưởng rèn lập tức bị chấn vỡ thành hơi sương trắng xóa.
Chu Đồng nhìn thấy khúc xương phát lôi quang xanh kia, mắt gã sáng rực lên như dã thú ngửi thấy mùi máu tươi: "Trời đất ơi! Đây là cốt tủy của yêu thú sấm sét cấp hai đỉnh phong! Bảo vật vô giá! Đại sư, để ta thử dùng búa tạ đập thử xem sao!"
Nói đoạn, Chu Đồng quá nôn nóng và tự phụ vào sức mạnh nhục thân của mình, gã vung búa tạ rỉ sét nện mạnh xuống khúc cốt tủy Lôi Ma đang đặt trên đe sắt.
"Ầm!"
Một tiếng sấm sét nổ giòn giã ngay trong xưởng rèn. Một luồng điện lực màu xanh bạo liệt từ cốt tủy Lôi Ma bộc phát ngược chiều, truyền thẳng qua cán búa tạ rỉ sét xộc thẳng vào kinh mạch tay phải của Chu Đồng. (Failed attempt)
"A!!!" Chu Đồng thét lên một tiếng, toàn thân bị điện giật tê liệt hoàn toàn, búa tạ tuột khỏi tay rơi xuống đất nứt nẻ nhẹ. Gã bị phản lực lôi điện hất văng ra xa ba mét, đập lưng vào tường gạch cũ kỹ, hơi thở hổn hển đầy hoảng sợ.
"Đừng dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo để đối phó với sát khí lôi đình." Diệp Vô Thần lạnh lùng cảnh cáo. Y bước tới cạnh đe sắt, tay trái khẽ vuốt nhẹ cán búa tạ dưới đất, kích hoạt linh tính thô sơ bên trong chiếc búa để tự động tịnh hóa sắt thép phế thải.
Diệp Vô Thần vứt thanh cốt tủy Lôi Ma cùng khối cốt sắt tinh khiết vừa tịnh hóa vào lò nung đỏ rực. Y dùng linh lực nghịch hành màu xám tro bao phủ lò lửa, khống chế luồng lôi điện xanh bạo liệt không cho rò rỉ ra ngoài ranh giới xưởng rèn.
"Chu Đồng, vung búa! Gõ theo nhịp quy tắc ta chỉ dạy!" Diệp Vô Thần trầm giọng ra lệnh.
Chu Đồng nén đau đớn tê liệt, gầm lên một tiếng đầy quyết tâm. Gã nhặt búa tạ lên, vận hành Thần Hỏa Đúc Thể Quyết theo nhịp chỉ dẫn thần niệm của Diệp Vô Thần, nện từng nhịp búa nặng nề xuống đống nguyên liệu đang nóng chảy trong lò.
"Boong! Boong! Boong!"
Mỗi tiếng búa nện xuống, lôi điện xanh bạo liệt từ cốt tủy Lôi Ma lại hòa quyện chặt chẽ vào dòng sắt thép nóng chảy. Diệp Vô Thần dùng tay trái vẽ nhanh các vạch trận văn quy tắc màu xám tro lên phôi thước đang dần hình thành trong lò nung rực lửa. Cơn đau từ cánh tay phải hóa đá xám xịt của y lại bùng phát dữ dội, lan rộng thêm một phân lên đến bả vai, thọ nguyên nghịch hành khẽ lay động nhẹ. (Cost paid)
Nhưng y vẫn kiên trì không lùi bước. Cổ Pháp Đúc Thần Thuật vận hành đạt đến đỉnh phong, ép buộc sát khí lôi đình và cốt sắt tinh khiết phải dung hợp hoàn hảo thành một thể thống nhất.
"Ầm! Rắc!"
Lò rèn của Chu Đồng không chịu nổi áp lực lôi điện cực hạn, nứt nẻ nhẹ rạn nứt nẻ xung quanh chân lò. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một cây thước dài một thước hai tấc, có màu xám tro đơn giản, rỉ sét nhẹ nhưng ẩn hiện các vạch đo lường phát ra u quang xám tro rực rỡ đột ngột bay ra khỏi lò lửa nung đỏ.
Thước gỗ quy tắc bản mệnh đã thành hình hoàn chỉnh!
Chu Đồng nhìn cây thước lơ lửng trên không trung mà run rẩy quỳ bái, râu tóc gã bám đầy tro bụi đất đá nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ như điên cuồng.
Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc cây thước vừa thành hình, một luồng dao động không gian màu bạc huyền ảo khẽ lan tỏa ra ngoài ranh giới xưởng rèn rách nát, xuyên qua màn mưa rả rích xé rách nhẹ một góc kết giới Giang Nam thành. (Hook)
Cách xưởng rèn trăm mét, trên đỉnh một tòa nhà bỏ hoang, một bóng người mặc trường bào đen thêu hình con mắt lôi đình khẽ giật mình, thần thức nhạy cảm của gã lập tức bị luồng dao động không gian bạc kia làm rúng động dữ dội...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!