Giang Nam Tân Sinh, Khương Thị Ngộ Tổ
Màn đêm của Giang Nam thành thời hiện đại chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Từ những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép ở trung tâm tài chính, ánh đèn neon đủ màu sắc xanh đỏ quét qua bầu trời, phản chiếu lên những đám mây tầng thấp một thứ ánh sáng xa hoa nhưng lạnh lẽo. Thế giới này đã thay đổi quá nhiều so với kỷ nguyên Viễn Cổ hoang dã. Sự phồn hoa của nền văn minh công nghệ hiện đại đan xen với những dòng chảy linh khí mỏng manh đang rò rỉ từ các vết rạn nứt quy tắc vật lý hằng đêm, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Tại rìa ngoại ô thành phố, sâu trong khu rừng trúc cổ âm u, không gian đột ngột vặn vẹo. Một tiếng rít trầm đục vang lên, xé rách màn đêm tĩnh mịch. Khe nứt thời không rạn nứt nhẹ do hệ quả của chuyến nhảy vọt thời gian của Diệp Vô Thần khẽ mở ra, giải phóng một luồng sương mù linh dị màu xám tro nhạt. Luồng sương mù này mang theo khí tức viễn cổ bạo liệt, nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh, khiến những ngọn trúc cổ rạp xuống, lá khô xào xạc bay loạn.
Từ trong vòng xoáy thời không đổ nát ấy, nhục thân rách nát của Diệp Vô Thần rơi tự do xuống thảm lá mục.
"Ầm!"
Tiếng va chạm nặng nề bị tiếng gió xào xạc của rừng trúc nuốt chửng. Diệp Vô Thần nằm bất động trên mặt đất ẩm ướt, nho phục màu xám sờn rách của y bám đầy huyết tro từ tế đàn Viễn Cổ và đất cát hiện đại. Toàn thân y kiệt quệ linh lực, đan điền rách nát hoàn toàn rỗng tuếch, không còn lấy một tia chân nguyên nghịch hành. Cánh tay phải bị hóa đá xám xịt lan rộng từ ngón tay lên đến tận bả vai, thô ráp, lạnh ngắt và bất động như một bức tượng đất nung cổ đại. Vết sẹo hình chữ thập trên trán y—mỏ neo sức mạnh thần thức—chỉ còn lóe lên những tia u quang yếu ớt trước khi hoàn toàn tắt lịm, đưa y vào trạng thái hôn mê sâu ngủ đông.
***
Khi Diệp Vô Thần mơ màng mở mắt ra, thứ đầu tiên y ngửi thấy không phải là mùi máu tanh hay mùi lôi dịch bạo liệt của hoang vực Đông Lăng, mà là mùi hương thảo mộc thanh khiết đan xen với mùi thuốc bắc phơi khô nồng ấm.
Y đang nằm trên một chiếc sập gỗ cổ sờn rách, đặt trong góc một phòng khám đông y nhỏ sập sệ. Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn dầu kiểu cũ treo trên tường khẽ lay động, chiếu rọi những tủ thuốc bằng gỗ mun chia thành hàng trăm ngăn nhỏ bám đầy bụi thời gian. Tiếng còi xe đô thị mờ nhạt từ phía xa vọng lại, nhắc nhở y rằng bản thân đã thực sự vượt qua dòng sông thời gian tỷ năm để đặt chân đến một thời đại hoàn toàn mới.
"Cạch."
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên kéo theo cánh cửa gỗ mở ra. Một lão trung niên mập mạp gầy yếu xen kẽ, lưng hơi còng bước vào phòng. Ông mặc chiếc áo dài vải thô màu xám bám đầy mùi thuốc bắc, tay bưng một bát thuốc đen ngòm đang bốc khói nghi ngút. Đôi bàn tay ông run nhẹ—di chứng của tà khí ma văn đang âm thầm ăn mòn kinh mạch phế vị từ nhiều năm qua. Đây chính là Khương Đại Hải, hậu duệ đời thứ N của cố nhân Khương thị xưa kia.
"Cậu trẻ, cậu tỉnh rồi sao?" Khương Đại Hải mừng rỡ bước nhanh tới, đặt bát thuốc lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường. "Thật là đại nạn không chết! Con gái ta tìm thấy cậu nằm bất tỉnh nhân sự trong rừng trúc cổ ngoại ô đêm qua. Nhục thân cậu lúc đó rách nát đến đáng sợ, đặc biệt là cánh tay phải..."
Chưa kịp để Khương Đại Hải nói hết câu, một bóng người khác đã lạnh lùng bước vào phòng. Đó là Khương Lan, con gái lớn của ông. Thiếu nữ thanh tú khoảng hai mươi tuổi, tóc đuôi ngựa năng động, mặc bộ trang phục giản dị nhưng quật cường. Cổ cô đeo mảnh ngọc bội Khương thị cổ rạn nứt nhẹ. Đôi mắt phượng sắc sảo của cô khóa chặt lấy Diệp Vô Thần, tràn đầy sự cảnh giác và nghi ngờ cực hạn.
"Cha, đừng quá thân thiện với hắn." Khương Lan đặt mạnh thau nước ấm xuống bàn, giọng nói lạnh lùng vang lên. "Một kẻ mặc nho phục xám sờn rách kiểu cổ, trên trán có vết sẹo hình chữ thập kỳ lạ, đan điền thì rách nát hoàn toàn nhưng nhục thân lại cứng như đá tảng. Hơn nữa, cánh tay phải của hắn đã hóa đá hoàn toàn. Con đã kiểm tra các bệnh viện thế tục, không có căn bệnh nào biến thịt người thành đá xám xịt thế này cả. Hắn rất có thể là tà tu trốn chạy từ các thế gia tà tu Giang Nam thành, hoặc là kẻ trộm cổ vật bị truy nã!"
Diệp Vô Thần lặng lẽ quan sát cô gái trước mặt. Thần thức nhạy cảm của y dù chưa khôi phục hoàn toàn nhưng vẫn dễ dàng nhìn thấu sợi tơ nhân quả màu xanh nhạt kết nối giữa mảnh ngọc bội trên cổ cô và Thiên Cơ Vô Tự Thư đang ẩn giấu vô hình trong thần hải của y. Đây chính là huyết mạch của cố nhân xưa. Sự nghi ngờ của cô gái không làm y tức giận, trái lại chỉ khiến y khẽ thở dài trước nỗi cô độc của một Tổ Sư vượt qua dòng thời gian tỷ năm.
"Lan nhi, không được vô lễ!" Khương Đại Hải nghiêm giọng trách mắng. "Dù cậu ấy có thân phận gì, đã bước vào phòng khám Khương gia ta thì chính là người bệnh. Khương gia trị bệnh cứu người bằng y đức tổ tiên truyền lại, sao có thể nghi ngờ bừa bãi?"
Ông quay sang nhìn Diệp Vô Thần, ái ngại nói: "Cậu trẻ đừng để bụng. Lan nhi gánh vác nợ nần của gia tộc quá sớm nên hơi nhạy cảm. Ta đã cố dùng thuốc bắc thông thường tốt nhất để xoa dịu tà khí trong cơ thể cậu, nhưng dường như đan điền rách nát của cậu không hề hấp thụ dược lực."
Diệp Vô Thần khẽ lắc đầu, khàn giọng nói: "Thuốc bắc thông thường vô dụng với ta. Kinh mạch của ta bị tổn thương do lực cản thời không cực mạnh, đan điền rách nát cần linh lực nghịch hành tự khôi phục hằng ngày hằng đêm."
Khương Lan hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực đầy vẻ hoài nghi: "Linh lực nghịch hành? Lại là những từ ngữ điên khùng của bọn tu sĩ tà môn ngoại đạo. Nếu anh không phải tà tu, vì sao lại xuất hiện đúng lúc phòng khám của cha tôi đang bị tà tu Vương gia dòm ngó cưỡng đoạt đất đai?"
"Rầm! Binh! Keng!"
Tiếng kính vỡ tan tành cắt đứt lời Khương Lan. Từ phía phòng khám vòng ngoài, tiếng gào thét hung hãn của một toán lưu manh đòi nợ thuê vang lên dồn dập, đi kèm là tiếng đá ném rầm rầm vào cửa chính phòng khám đông y nhỏ sập sệ.
"Khương Đại Hải! Cút ra đây cho lão tử!" Tiếng gầm rú khàn khàn của Triệu Phong—tên trùm xã hội đen khét tiếng Giang Nam thành—vang lên đầy sát khí. "Hôm nay là hạn chót! Không ký giấy bán rẻ Khương gia trạch viện cổ để gán nợ đồng tệ Giang Nam, bọn tao sẽ dỡ bỏ cái phòng khám rách nát này và bẻ gãy chân cả nhà mày!"
Khương Đại Hải mặt mũi cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay run rẩy dữ dội hơn. Khương Lan cắn chặt môi, mắt phượng đỏ ngầu đầy vẻ căm hận nhưng bất lực. Khương Chí Nam—em trai cô học sinh trung học—đang đứng phòng ngoài, tay cầm thanh gỗ cố thủ, trán bầm tím do những vết đánh đập cũ.
"Bọn chúng lại tới đòi nợ đất đai tổ tiên..." Khương Đại Hải tuyệt vọng lầm bầm. "Khương gia trạch viện cổ này là di sản tổ tiên dặn thề chết phải bảo vệ, dưới móng nhà có phong ấn cổ xưa, ta làm sao có thể bán rẻ cho bọn tà tu dùng người sống luyện đan?"
Giữa lúc cả nhà Khương gia đang lâm vào thế cục dồn ép tuyệt vọng, Diệp Vô Thần bỗng nhiên phớt lờ hoàn toàn tiếng đập phá bên ngoài. Thần thức nhạy cảm của y khẽ động, cảm nhận được một luồng tà khí ma văn hôi thối, lạnh lẽo đang bộc phát dữ dội từ căn phòng phía sau phòng khám.
Từ trong phòng trong, tiếng rên rỉ đau đớn, đứt quãng của một lão nhân vang lên, kèm theo đó là mùi tử khí nhàn nhạt bốc lên.
"Lão thái quân!" Khương Đại Hải kinh hoàng hét lên, lập tức bỏ bát thuốc chạy nhào vào phòng trong. Khương Lan và Khương Chí Nam cũng hoảng hốt chạy theo, gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng tột độ.
Diệp Vô Thần chậm rãi ngồi dậy. Nhục thân rách nát đau đớn dữ dội, nhưng y vẫn gồng mình bước xuống sập gỗ. Từng bước đi của y nặng nề nhưng vững chãi vô cùng, tà áo nho phục xám khẽ lay động hằng giờ. Y thong dong bước theo gia đình Khương gia vào căn phòng tối tăm phía sau.
Trên chiếc giường gỗ mun cổ sờn rách, Khương Lão Thái Quân—trưởng bối tối cao của Khương gia—đang nằm liệt giường co giật kịch liệt. Gương mặt già nua đầy nếp nhăn của bà xám xịt như người chết, đôi mắt mờ đục trợn ngược không còn thần trí. Trên cổ bà, những vệt ma văn màu đen tà ác (tà khí ma văn) nổi lên chằng chịt như những con rết đen đang bò trườn, ăn mòn dần chút sinh khí thọ nguyên cuối cùng của bà.
"Lão thái quân! Bà làm sao thế này?" Khương Lan khóc nấc lên, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà hằng ngày.
Khương Đại Hải điên cuồng bốc các thang thuốc bắc cực phẩm bôi lên trán bà, nhưng dược lực vừa tiếp xúc liền bị ma văn đen kịt hút cạn, biến thành tro bụi xám xịt. Khương Lão Thái Quân đột ngột nôn ra một ngụm máu đen hôi thối, cơ thể co giật mạnh hơn, sinh mệnh tràn trề nguy kịch. (Failed attempt)
"Vô ích thôi." Diệp Vô Thần lạnh lùng đứng tựa cửa, cất tiếng nói trầm thấp dứt khoát. "Bà ấy bị gieo tà khí ma văn ăn mòn kinh mạch phế vị. Đây là thủ đoạn tà thuật siết nợ thọ nguyên do một tà tu Trúc Cơ Kỳ đứng sau thiết lập, nhằm ép buộc bà ấy phải khai ra vị trí chính xác của mắt trận địa mạch dưới móng trạch viện cổ. Thuốc bắc thông thường của ông chỉ khiến tà độc hưng phấn ăn mòn nhanh hơn mà thôi."
Khương Lan quay đầu lại, mắt phượng trừng lớn đầy vẻ phẫn nộ: "Anh câm miệng cho tôi! Nếu không giúp được gì thì cút ra ngoài! Bà nội tôi đã liệt giường nhiều năm nay, làm sao có thể liên quan đến tà tu Trúc Cơ?"
"Muốn cứu bà ấy, chỉ có một cách." Diệp Vô Thần không thèm tranh cãi với cô gái vô tri. Ánh mắt y chuyển dời sang chiếc hộp gỗ mun đặt trên bàn trang điểm—nơi chứa bộ kim châm bằng đồng đen rỉ sét do tổ tiên Khương gia truyền lại. Đó chính là Túi châm cứu rỉ sét của y sư mù Liễu Thanh Huyền truyền thế hệ.
Diệp Vô Thần bước tới, tay trái cầm lấy túi châm cứu rỉ sét. Y mở túi da, để lộ 36 cây kim châm bằng đồng đen thô sơ bám đầy rỉ sét thời gian.
"Anh định làm gì? Tránh xa bà nội tôi ra!" Khương Lan định lao lên ngăn cản, nhưng Diệp Vô Thần khẽ liếc mắt nhìn cô.
Một luồng áp lực thần thức vô hình, uy nghiêm vạn cổ từ vết sẹo hình chữ thập trên trán y khẽ bộc phát. Luồng áp lực cực hạn ấy khiến Khương Lan cứng đờ người tại chỗ, lồng ngực nghẹn ứ, đôi mắt phượng co rụt lại vì hoảng sợ dữ dội. Cô cảm giác như mình đang đứng trước một vị thần linh tối cổ vừa tỉnh dậy sau hàng tỷ năm ngủ đông, hoàn toàn không thể có một tia ý chí kháng cự.
"Im lặng và quan sát." Giọng nói của Diệp Vô Thần không lớn nhưng chứa đựng một mệnh lệnh tối cao không thể bàn cãi.
Y tiến đến bên giường Khương Lão Thái Quân. Cánh tay phải hóa đá xám xịt bất động, y chỉ dùng tay trái cầm kim châm. Diệp Vô Thần vận hành Quy Tắc Nghịch Hành Quyết, dòng linh lực nghịch hành xám tro mỏng manh, ít ỏi vừa tích lũy sau chuyến nhảy vọt thời không khẽ truyền vào cây kim châm rỉ sét đầu tiên. (Tactical reasoning)
"Hum!"
Cây kim châm bằng đồng đen đột ngột run rẩy dữ dội, tỏa ra một tầng u quang xám tro nhạt đan xen những tia điện lôi dịch mờ nhạt từ cốt tủy Lôi Ma ẩn giấu hằng vạn năm. Rỉ sét trên thân kim tự động bong tróc rơi rụng, để lộ thân kim sáng loáng phát ra hơi ấm nghịch hành tịnh hóa.
Diệp Vô Thần ra tay như chớp giật. Động tác của y chính xác, tinh tế và đầy tính nghệ thuật vạn cổ của Bí thuật Châm Cứu Tịnh Hóa.
"Vút! Vút! Vút!"
Cây kim thứ nhất cắm thẳng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu lão thái quân. Cây thứ hai cắm vào huyệt Nhân Trung, cây thứ ba vào huyệt Thần Khuyết... Chỉ trong vòng ba hơi thở, Diệp Vô Thần đã cắm chính xác 36 cây kim châm rỉ sét khóa chặt 36 khiếu huyệt phế vị chính yếu trên cơ thể bà hằng ngày hằng đêm. (Counter chain)
"Xèo xèo!"
Ngay khi cây kim cuối cùng cắm xuống, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt ba người nhà Khương gia. Từ các lỗ kim châm, từng luồng khói đen tà khí hôi thối bốc lên nghi ngút như nước sôi, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Những vệt ma văn đen kịt trên cổ Khương Lão Thái Quân như gặp phải khắc tinh lôi lôi phạt cực hạn, điên cuồng giãy giụa rồi nhanh chóng tan biến thành mây khói xám xịt.
Dòng linh lực nghịch hành xám tro truyền qua kim châm dẫn dắt dòng lôi dịch tịnh hóa chảy rần rần dưới da bà, tống khứ hoàn toàn tà độc ma văn ăn mòn kinh mạch phế vị từ nhiều năm qua ra ngoài nhục thân phàm nhân. (Cost paid)
Diệp Vô Thần sắc mặt tái nhợt thêm một phần, hơi thở dốc nhẹ do tiêu hao toàn bộ chút ít linh lực nghịch hành ít ỏi vừa tích lũy. Cánh tay phải hóa đá của y khẽ run rẩy nhói đau dữ dội, nhưng gương mặt y vẫn bình thản thong dong.
Chỉ sau mười nhịp thở, làn khói đen tịnh hóa hoàn toàn biến mất. Sắc mặt Khương Lão Thái Quân từ xám xịt chuyển sang hồng hào khỏe mạnh, hơi thở bà trở nên sâu, đều và tràn đầy sinh khí thọ nguyên trở lại.
"Khụ... khụ..."
Khương Lão Thái Quân khẽ ho nhẹ hai tiếng, mí mắt run rẩy rồi chậm rãi mở ra. Đôi mắt mờ đục liệt giường nhiều năm nay của bà đột ngột trở nên vô cùng sáng suốt, lóe lên u quang thần bí của người nắm giữ bí mật cổ xưa.
Bà nhìn thấy ba người nhà Khương gia đang khóc nấc lên vì vui sướng. Nhưng khi ánh mắt bà chuyển dời sang bóng người mặc nho phục xám sờn rách đứng cạnh giường—với vết sẹo hình chữ thập trên trán đang tỏa u quang xám tro nhạt và cánh tay phải hóa đá đầy vết nứt rạn—toàn thân lão thái quân đột ngột run rẩy dữ dội hằng giờ.
"Lão... Lão thái quân? Bà cảm thấy thế nào rồi?" Khương Đại Hải mừng rỡ hỏi.
Khương Lão Thái Quân không trả lời. Bà dùng hết sức lực vừa khôi phục, dứt khoát gạt tay Khương Lan ra, run rẩy bước xuống giường sập gỗ cổ. Dưới sự kinh hoàng, tột cùng kinh ngạc của cả ba người nhà Khương gia, vị trưởng bối tối cao tôn kính nhất dòng họ đột ngột quỳ rạp hai gối xuống nền đất lạnh lẽo, cúi đầu sát đất trước mặt Diệp Vô Thần.
"Hậu duệ Khương thị đời thứ chín mươi hai... Khương Thục Trân... bái kiến Tổ Sư tôn kính!" Giọng bà run rẩy, nghẹn ngào nước mắt tuôn rơi hằng vạn năm.
Bà run rẩy thò tay vào lớp áo lụa mỏng trong ngực, dâng nạp ra một mảnh ngọc giản truyền thừa cổ xưa màu xanh sẫm rạn nứt nẻ nghiêm trọng:
"Đây là di vật tổ tiên Khương Vô Kỵ truyền lại thế hệ, dặn thề chết phải bảo vệ để dâng nạp lên Tổ Sư khi ngài thức tỉnh sau tỷ năm ngủ đông... Bản đồ phân bổ địa mạch Giang Nam cổ đại!"
Khương Đại Hải và Khương Lan hoàn toàn chết lặng tại chỗ, thần trí chấn động kinh hoàng trước cảnh tượng không tưởng này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!