Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tội Tộc Huyết Mạch, Phế Vật Gác Thư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió hú qua những khe đá nứt nẻ của Đông Lăng Hoang Vực, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng đất hoang dã Viễn Cổ và mùi lôi dịch khét lẹt đặc trưng từ đỉnh núi Thiên Phạt phương xa. Bầu trời nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi những tầng mây xám xịt, nặng nề như muốn đổ sụp xuống bất cứ lúc nào. Dưới chân núi, bộ lạc Diệp thị hoang dã hiện lên tiêu điều với những túp lều da thú rách nát và rào tre thô sơ dựng tạm bợ.


Nằm biệt lập ở góc phía đông bắc của bộ tộc, Tàng Thư Các Diệp tộc là một căn gác gỗ hai tầng mục nát, hoang phế. Nơi này vốn là nơi lưu trữ những cuốn da thú rách nát ghi chép các phương pháp rèn luyện thể chất thô sơ từ kỷ nguyên trước, những thứ mà các đệ tử dòng chính kiêu ngạo của bộ tộc chưa bao giờ thèm để mắt tới. Không khí bên trong gác gỗ ngột ngạt, chứa đầy mùi ẩm mốc, mạng nhện độc bám đầy trên những xà nhà mục rỗng.


Diệp Vô Thần ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ sồi sứt mẻ ở góc phòng. Y mới mười tám tuổi, dáng người gầy gò, khoác trên mình bộ nho phục màu xám tro sờn rách bám đầy bụi đất. Gương mặt y thanh tú nhưng tái nhợt vì thiếu linh khí nuôi dưỡng, vầng trán quấn một lớp băng gạc trắng dày, che giấu hoàn toàn vết sẹo hình chữ thập thỉnh thoảng lại khẽ lóe lên u quang xám tro thần bí. Trên ngực y, ẩn dưới lớp áo vải thô, là một lá Ma văn ngụy trang phù xám xịt đang âm thầm vận hành, phong tỏa hoàn toàn mọi dao động linh lực nhỏ nhất từ đan điền rách nát của y.


Đối với cả bộ tộc Diệp thị, Diệp Vô Thần là một phế vật danh phó kỳ thực. Huyết mạch tội tộc bị nguyền rủa bẩm sinh đã phong ấn toàn bộ khiếu huyệt của y, đan điền rách nát không thể tụ khí, khiến y vĩnh viễn dừng chân ở ngưỡng cửa phàm nhân dưới đáy xã hội tu tiên tàn khốc này.


"Ho khan..."


Diệp Vô Thần khẽ ho nhẹ một tiếng, ngón tay gầy gò lật qua một trang sách da thú ố vàng đã rách mất một góc. Ánh mắt y trầm lặng, không có lấy một tia tự ti hay oán hận thường thấy của kẻ yếu thế, mà chỉ có sự bình thản sâu thẳm như mặt hồ không một gợn sóng.


Trên mặt bàn gỗ mục nát, bên cạnh cuốn sách cổ, đặt ba nhánh Linh thảo thô Viễn Cổ màu xanh tím nhạt. Những nhánh cỏ này thô ráp, bên trên còn vương lại vài giọt sương mai chứa tạp chất lôi dịch bạo liệt. Đây là món quà thầm lặng mà cha y, Tộc trưởng Diệp Hoài Sơn, đã lén lút tích lũy từ khẩu phần ít ỏi của mình để gửi đến Tàng Thư Các hằng tháng, hy vọng chút linh lực bạo liệt này có thể giúp y duy trì sinh mệnh mong manh.


"Ầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát của Tàng Thư Các đột ngột bị một lực lượng thô bạo đá văng, chấn động mạnh đến mức bụi tro từ trên xà nhà rơi xuống lả tả. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập phá vỡ sự tĩnh lặng u tối của căn gác cổ.


"Diệp Vô Thần! Thằng phế vật gác thư kia, cút ra đây cho ta!"


Một giọng nói kiêu ngạo, hống hách vang lên. Bước vào trong gác gỗ là Diệp Thiết, đường ca của Diệp Vô Thần. Hắn là một thanh niên vạm vỡ, tóc ngắn dựng ngược, mặt đầy mụn thịt hung tợn. Diệp Thiết mặc chiếc áo cộc tay bằng da thú ngăm đen, thắt lưng đeo một viên thú hạch phát sáng thổ hệ linh quang nhẹ, tay phải mang một bao tay bọc sắt thô sơ khắc bùa tăng lực. Tu vi của hắn đã đạt đến Luyện Khí tầng năm, được coi là một thiên tài nhỏ của bộ tộc nhờ thức tỉnh một phần huyết mạch thổ hệ.


Đi theo sau Diệp Thiết là hai gã đệ tử ngoại vi dòng chính, mặt mũi đầy vẻ nịnh bợ, khinh khỉnh nhìn quanh căn gác hoang phế.


Diệp Vô Thần vẫn ngồi yên trên chiếc ghế gỗ sồi lung lay, ngón tay gầy gò vẫn đặt trên trang sách cổ rách nát, thậm chí không thèm ngẩng đầu lên nhìn kẻ vừa xông vào. Thái độ thong dong, coi khinh đó ngay lập tức chọc giận Diệp Thiết.


"Đồ phế vật điếc lác! Ta đang nói chuyện với ngươi đấy!" Diệp Thiết tiến sầm sập tới trước bàn đọc sách, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt vào ba nhánh Linh thảo thô Viễn Cổ đặt trên bàn. Đôi mắt hắn lóe lên tia tham lam cực hạn. "Ha ha, quả nhiên Tộc trưởng lại thiên vị, lén lút mang linh thảo thô cấp thấp này cho một đứa phế vật như ngươi để kéo dài thọ nguyên giả tạo. Thật là lãng phí tài nguyên của tộc! Đưa đây cho ta!"


Diệp Thiết đưa bàn tay bọc sắt thô bạo chộp lấy ba nhánh linh thảo.


"Cạch."


Một âm thanh gõ nhẹ vang lên. Diệp Vô Thần dùng một cây thước gỗ mục nát gõ nhẹ vào mu bàn tay bọc sắt của Diệp Thiết. Lực gõ cực nhẹ, nhưng không hiểu sao lại chuẩn xác đánh trúng vào điểm nối lỏng lẻo nhất của bao tay sắt, khiến bao tay trượt nhẹ, chộp hụt ba nhánh linh thảo.


"Diệp Thiết, Tàng Thư Các là vùng cấm của bộ tộc, phế vật không được phép chạm vào cổ thư, nhưng thiên tài dòng chính cũng không được tự ý cướp đoạt tài nguyên của người khác hằng ngày. Ngươi quên quy tắc của Diệp tộc rồi sao?" Giọng nói của Diệp Vô Thần đều đều, không chút gợn sóng, trầm tĩnh đến đáng sợ.


Diệp Thiết giận dữ thu tay về, cười gằn đầy khinh miệt: "Quy tắc? Ở Đông Lăng Hoang Vực này, kẻ mạnh chính là quy tắc! Chấp Pháp Điện tối cao của Ngụy Thiên Đạo hằng năm đều đến thu hoạch huyết tế, bộ tộc muốn tồn tại thì tài nguyên phải tập trung cho kẻ mạnh tu luyện để cống hiến. Ngươi giữ ba nhánh cỏ này thì có tác dụng gì? Chỉ là củi mục kéo dài hơi tàn!"


Nói xong, Diệp Thiết bộc phát thổ hệ linh lực trong cơ thể. Một luồng ánh sáng màu vàng đất nặng nề, thô ráp bùng lên xung quanh nắm đấm của hắn. Hắn vận hành Man Nham Quyết, cơ bắp vai trái run nhẹ do nôn nóng dồn ép linh lực, chuẩn bị tung ra Man Nham Quyền đập nát chiếc bàn gỗ trước mặt Diệp Vô Thần để uy hiếp.


"Chết đi cho ta!"


Linh áp nặng nề của Luyện Khí tầng năm khiến không khí xung quanh chiếc bàn gỗ mục nát rít u uất, mặt đất sụt lún rạn nứt nhẹ.


Thế nhưng, đối diện với nắm đấm mang theo sức mạnh nghìn cân có thể đập nát đá tảng của Diệp Thiết, Diệp Vô Thần vẫn thong dong ngồi đọc sách. Y khẽ liếc nhìn bả vai trái đang run nhẹ của Diệp Thiết, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lùng vô hình.


"Ngươi vội vã đột phá Luyện Khí tầng năm, cưỡng ép nghịch chuyển kinh mạch phế vị của Man Nham Quyết đúng không?" Diệp Vô Thần đột ngột cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng truyền thẳng vào thần thức của Diệp Thiết rõ mồn một.


Diệp Thiết khựng lại nửa bước, nắm đấm màu vàng đất dừng giữa không trung, mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì?"


"Ngươi nôn nóng thăng cấp để kịp đợt khảo hạch của Chấp Pháp Điện, dẫn đến ba điểm chí mạng trong dòng chảy linh lực thổ hệ đang vận hành: Thứ nhất, thổ hệ linh lực bạo liệt tích tụ quá mức tại khiếu huyệt phế vị trái, khiến cơ vai trái của ngươi run nhẹ không kiểm soát được hằng giờ. Thứ hai, khi vận hành Man Nham Quyền, linh lực không đi qua huyệt Kiên Tỉnh mà bị nghẽn lại ở Kiên Ngung do kinh mạch bị rách nát nhẹ. Thứ ba, sức mạnh dồn vào nắm đấm thực chất chỉ là bọt nước trống rỗng, nếu ngươi đấm xuống chiếc bàn này, lực phản chấn vật lý sẽ trực tiếp đánh gãy kinh mạch tay trái của ngươi vĩnh viễn."


Diệp Vô Thần thong thả chỉ ra từng điểm sai lệch cấu trúc linh lực của Diệp Thiết bằng một tông giọng bình thản như đang đọc một cuốn sách thông thường hằng ngày. Những từ ngữ y nói ra mang theo một sự thật đanh thép, logic khoa học kinh mạch tối cổ khiến Diệp Thiết run rẩy thần hồn.


"Thằng phế vật! Ngươi dám lừa ta! Ta là thiên tài dòng chính, công pháp của ta làm sao có thể sai sót!" Diệp Thiết gầm rú để che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào trong lòng. Đúng như Diệp Vô Thần nói, bả vai trái của hắn hằng đêm đều đau nhức dữ dội, kinh mạch Kiên Tỉnh nóng rát như lửa thiêu.


Để chứng minh Diệp Vô Thần nói dối, Diệp Thiết cắn răng thúc giục toàn bộ thổ hệ linh lực trong cơ thể dồn vào nắm đấm trái, đấm mạnh xuống chiếc bàn đọc sách bằng gỗ sồi mục nát trước mặt.


"Đoành!"


Một tiếng nổ giòn giã vang lên, nhưng chiếc bàn gỗ sồi vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ lấy một góc.


Ngay khoảnh khắc nắm đấm của Diệp Thiết chạm vào bàn, ánh sáng màu vàng đất rực rỡ bỗng nhiên nứt vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Dòng linh lực thổ hệ bạo liệt bị phản lực vật lý dội ngược trở lại kinh mạch, xộc thẳng vào khiếu huyệt phế vị trái đang bị nghẽn.


"Phốc!"


Diệp Thiết trợn tròn mắt kinh hoàng, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi nôn ra một ngụm máu đen stagnant đầy mùi tử khí. Cánh tay trái của hắn lập tức rũ xuống, hoàn toàn mất đi cảm giác, cơ bắp xám xịt lại như đá xơ xác, run rẩy kịch liệt hằng giờ.


"Tay... tay của ta! Kinh mạch của ta!" Diệp Thiết ôm lấy cánh tay trái đau đớn gầm rú thảm thiết hằng đêm. Hai gã đệ tử đi theo sau hắn kinh hoàng tột độ, vội vàng lao vào đỡ lấy hắn, ánh mắt nhìn Diệp Vô Thần giờ đây không còn sự khinh miệt mà chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng trước một sự thần bí vô hình.


Diệp Vô Thần thong dong gấp cuốn sách da thú lại, đứng dậy, tay cầm cây thước gỗ mục nát chỉ thẳng vào mặt Diệp Thiết: "Nếu ngươi không lập tức trở về dùng thổ linh thạch hạ phẩm sạch để ôn dưỡng kinh mạch Kiên Tỉnh trong vòng nửa canh giờ, cánh tay trái của ngươi sẽ hoàn toàn hóa đá phế vị vĩnh viễn. Đừng cố gắng dùng bạo lực ở Tàng Thư Các này, nơi đây vận hành theo quy tắc cổ xưa của tổ tiên, không phải nơi để những kẻ vô tri trang bức."


Những lời nói sắc bén, lạnh lùng chứa đầy tư duy phản biện logic của Diệp Vô Thần như những cây châm vô hình đâm thẳng vào đạo tâm kiêu ngạo của Diệp Thiết, khiến hắn không còn một chút dũng khí nào để phản kháng.


"Rút... mau rút lui!" Diệp Thiết run rẩy ra lệnh, mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng để hai gã tay sai dìu chạy bán sống bán chết ra khỏi Tàng Thư Các mục nát hằng ngày.


Tiếng bước chân chạy trốn hoảng loạn xa dần, căn gác gỗ hai tầng lại trở về với vẻ tĩnh lặng u tối của nó. Gió từ bên ngoài hoang vực vẫn khẽ rít qua khe cửa mục rỗng.


Diệp Vô Thần khẽ thở dài một tiếng, nhặt ba nhánh Linh thảo thô Viễn Cổ cất vào trong túi áo vải thô. Y biết mâu thuẫn này chỉ là khởi đầu, Diệp Thiết chắc chắn sẽ báo cáo sự việc lên cha hắn là Đại trưởng lão Diệp Vô Kỵ để tìm cách trả thù tàn nhẫn hằng đêm.


Khi y cúi xuống dọn dẹp những mảnh vụn gỗ mục nát dưới chân bàn đọc sách, một luồng dao động thần bí, u uất bỗng nhiên khẽ lan tỏa từ khe nứt sâu hoắm dưới sàn gỗ Tàng Thư Các.


Ánh mắt Diệp Vô Thần ngưng tụ. Y dùng cây thước gỗ cạy nhẹ tấm ván sàn mục nát lên. Ẩn sâu dưới khe tối tăm của sàn gỗ là một mảnh giấy cổ rách nát rỉ sét, phát ra u quang xám xịt ấm áp vô hình, không bị thần thức quét trúng của chấp pháp vệ phát hiện hằng vạn năm qua.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!